Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

TRẬN ĐÒN - Phạm văn Chu

 


Hồng ngồi yên, nghĩ đến trận đòn sắp tới. Bỗng Hồng cảm thấy rùng mình, mồ hôi toát ra đẫm áo. Không khí gian phòng thật khó thở đối với Hồng. Hồng uể oải đứng dậy, nó tiến đến chiếc giường và đặt mình xuống, để rồi quên đi những ý tưởng sợ hãi đó...

Nhưng bỗng nhiên, có tiếng giày nện trên nền nhà, Hồng bật dậy, hồi hộp chờ đợi... Ông Long bước vào. Hồng như nín thở vì thoạt trông thấy bộ mặt của ba, Hồng có cảm tưởng : chưa lần nào ba Hồng giận dữ như lần này. Hồng đoán rằng nó sẽ không thoát khỏi một trận đòn chí tử. Nghĩ thế, Hồng cúi xuống lo sợ chờ đợi.

Ông Long vào nhà trong thay quần áo, rồi trở ra với một cây chổi lông gà, xong ông gọi Hồng đến trước mặt.

Đứng trước mặt ba, Hồng có cảm tưởng rằng đang đứng trước một người say rượu. Hồng không dám nhìn thẳng vào mặt ba, nó cúi xuống, nhìn cây roi nơi tay ông Long đang rung động mà lòng lao đao lạ.

- Hồng? - Ông Long hỏi.

- Dạ!

Hồng run giọng trả lời.

- Ai cho mày đi đánh lộn?

Hồng líu lưỡi lại, không trả lời được, vì nó cảm thấy câu hỏi khó trả lời quá, nét lo âu hiện rõ trên bộ mặt. Ông Long hỏi lại lần nữa, giọng gay gắt hơn:

- Ai cho mày đi đánh lộn hả? Nói mau không thì bảo?

Hồng rối trí, nước mắt chan hòa. Bằng một giọng yếu ớt, không trả lời vào câu hỏi của ba, nó van xin:

- Con trót dại, ba tha cho con, con xin... con xin chừa...

Ông Long tức giận vụt liên tiếp mấy roi vào mình Hồng. Hồng đau đớn nhăn mặt, chực khóc. Máu nóng bốc lên, ba Hồng hỏi tiếp:

- Rồi tại sao? - Ngừng một lúc như để lấy giọng, ông quát:

- Rồi tại sao mày đánh con người ta như vậy hả?

Lại một lần nữa Hồng run lên sợ sệt, tâm trí bị xáo trộn, nó không biết phải trả lời thế nào cho ba khỏi đánh, hai hàm răng đánh mạnh vào nhau mà không nói nên lời. Thế rồi như đoán trước được hậu quả bởi sự ngập ngừng của nó, Hồng lùi dần ra xa để tránh những ngọn roi có thể vụt xuống. Cử chỉ của Hồng làm ông Long tức giận, ông nhoài người tới phía Hồng và quất loạn xạ. Hồng khóc thét lên:

- Hu, hu, trời ơi, đau quá hu hu. Á, á, ba tha cho con... con lạy ba.

- Không tha gì hết, đánh cho chừa cái tội đi đánh lộn.

Bỗng có tiếng guốc từ nhà trong đi ra. Hồng định thần và biết chắc rằng mẹ nó đang bước ra, nó bèn khóc to thêm để mong được mẹ can cho. Đó là hy vọng độc nhất để Hồng thoát khỏi trận đòn, và cũng là thói quen mà Hồng hay áp dụng khi bị ba đánh.

Nhưng Hồng đã lầm vì ngay lúc đó, bà Long bước ra, vẻ mặt giận dữ. Bà nói:

- Đánh chết đi, đứa con bất hiếu, đánh chết đi cho tôi.

Chợt nghe, Hồng thấy đau nhói ở tim, tâm hồn nó tràn đầy uất hận và thất vọng xen lẫn với vài tia trách móc. Đối với Hổng, những roi đòn tuy đau, nhưng lời nói của bà Long còn làm cho Hồng đau hơn.

Nước mắt lại trào ra, nó lại khóc, khóc để khuây nỗi oán hờn, tức giận, và có lẽ nó sẽ còn khóc mãi, cho đến khi nào giải được sự oán hờn đó mới thôi.

Buổi chiều hôm đó, Hồng buồn bã lắm, bỏ cả cơm chiều. Nghĩ đến trận đòn hồi trưa, Hồng lại tủi thân, nó thấy mình như bị bỏ rơi. Hồng úp mặt vào gối khóc tức tưởi, rồi thiếp đi lúc nào không biết.

*

Bỗng nhiên, Hồng thấy mình đang đứng trên một chiếc cầu cao, nó dựa thành cầu nhìn xuống dòng nước, thình lình Hồng cảm thấy sợ hãi rụt rè. Đột nhiên Hồng nghĩ đến em Lan, người em độc nhất của nó, nũng nịu đòi tiền hoặc ra đón Hồng khi nó đi học về, với khuôn mặt dễ thương ấy lẽ nào nó lại bỏ đi, nghĩ đến con quay, hòn bi, hình cao bồi v.v... hãy còn nằm trong tủ, càng làm cho Hồng thoái chí. Chợt Hồng nghe văng vẳng bên tai tiếng nói bà Long: "Đánh chết đi, đứa con bất hiếu, đánh chết đi cho rồi"

Niềm uất hận lại dâng lên, nó nhất định nhắm mắt nhảy xuống.

- A a a a.

Nước lạnh quá, làm Hồng choàng dậy, dáo dác nhìn chung quanh. Bỗng dưng Hồng thấy người chưng hửng. Định thần, Hồng biết mình vừa rơi xuống đất và đang nằm trên tay mẹ. Hồng cho là bất ngờ. Rồi cảm động ôm chầm lấy người mẹ thân yêu, nước mắt chan hòa. Hồng đã khóc, nó khóc để thỏa mãn sự xúc động. Những ý nghĩ tối qua vụt tan biến, Hồng cảm thấy tâm hồn ấm áp và an ủi lạ thường, nước mắt lại chan hòa. Hồng thấy mình quá nông nổi và có lỗi nhiều với mẹ, nó ngước mắt nhìn mẹ, rồi nghẹn ngào kể lại đầu đuôi giấc mơ một cách rành rọt.

Với một cái nhìn trìu mến, nó xin mẹ:

- Mẹ tha lỗi và đừng giận con nhé, mẹ nhé.

Bà Long cúi xuống vuốt mái tóc rồi mỉm cười nhìn con:

- Mẹ sẵn sàng tha thứ cho Hồng.

Hồng ngước lên. Hai mẹ con nhìn hau âu yếm, nghẹn ngào.

Có tiếng ông Long từ nhà dưới vọng lên:

- Thằng Hồng đã dậy rồi hả mình, mình sửa soạn cho con ăn cơm để nó còn đi học.

Hồng chợt nghĩ đến câu "Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi". Nó yên lặng mỉm cười.

*

Trời đã sáng hẳn, giờ đây ngoài đường phố, xe qua, người lại, tạo nên một cảnh tượng tưng bừng, náo nhiệt. Trên con đường đến trường, Hồng vui vẻ xách cặp tung tăng chạy nhảy, mà lòng chưa đựng một nỗi mừng khôn tả.


PHẠM VĂN CHU     
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 28, ra ngày 25-5-1965)


Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

NHẮN NHỦ - Hoa Cỏ May

 

Em hãy cười rạng rỡ đi em
Dù mẹ cha nghèo mạt không tiền 
Tuổi thơ em đó ngày bươn bả
Miếng sống nằm trong bình cà rem
 
Em hãy cười đầm ấm đi em
Đừng nhìn lên rồi tủi phận hèn
Song thân chai gót đời lam lũ
Bóng thương yêu vẫn đọng mắt hiền
 
Em đừng cho xóm mình nhuốc nhơ
Khi trông mưa lầy lội tràn bờ
Mai lúa nẩy mầm trên đất đó
Sẽ thấy quê này xanh ước mơ
 
Tối về, em nhớ đến nhà tôi
Học cho xong mấy chữ i tờ
Đừng thấy đèn dầu không đủ sáng
Rồi bỏ ra phố chợ rong chơi
 
Ngày tháng miệt mài, rán nghe em
Đời sẽ vươn lên từ bóng đêm
Trái nhọc nhằn hôm nay rụng xuống
Cho mẹ cha cười hãnh diện thêm.
 
                                        HOA CỎ MAY
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 105, ra ngày 1-5-1969) 



Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

MỘT THÁNG TƯ XA - Nhã Uyên

 

Tháng tư vội vã như cơn lốc
Đầu xuân  mừng Tết  đến rồi đi
Thả theo cơn gió bao lời chúc
Bài vở chăm lo chuẩn bị thi

Thành tựu là điều mơ ước đó
Gắng công gắng sức ít năm xong
Một lần quay bước như chừng bỏ 
Mái cũ trường xưa nát cõi lòng

Vào một tháng tư, tim ngất lịm
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Phượng đỏ bên kia, đây là phượng tím
Cách một đại dương  sóng bạc đầu 

                                                 Nhã Uyên


Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

CON CHUỘT CỦA BÉ - Tuyết Vân

 Vừa đóng cánh cửa sổ, bé vừa khe khẽ hát. Bỗng đâu : chít, chít, chít... Bé giật mình quay lại, mở to hai mắt:
 
- Ồ, một con chuột con xinh làm sao!
 
Chuột ta đang vịn hai chân trước lên thành ván, thấy người vội vàng thụt đầu xuống. Bé thấy thích con chuột đó quá, bé cúi đầu xuống nhìn vào lỗ vách, nhưng sao mà tối thế. Bé đứng suy nghĩ một hồi lâu rồi reo lên:
 
- A, phải rồi!
 
Thế là ba chân bốn cẳng bé vội vàng xuống bếp. Một lát sau bé chạy lên, trên tay cầm vài hột cơm nguội, miệng bé nở nụ cười sung sướng. Bé để cơm lên trên thành ván rồi nằm xuống núp sau tấm màn mỏng. Bé nằm mỏi cả hai chân mà chẳng thấy con chuột lên. Thất vọng, bé xịu mặt xuống nhưng đúng lúc đó chú chuột con xinh xinh lại vịn vách ván nhìn ra. Thấy cơm chuột ta mừng lắm, nhìn chung quanh xem thử có ai không rồi đưa cái mõm chu ra mà ăn cơm. Bé chăm chú nhìn chuột, miệng há hốc trông thương ghê. Bé từ từ bò ra để nhìn cho rõ nhưng kìa, chuột ta nghe động đã vội vàng thụt xuống. Bé khẽ thở dài trông như người lớn vậy rồi thầm nghĩ:
 
- Chà, biết bao giờ nó mới bò lên?
 
Tiếng động cơ quen thuộc vang đến tai bé. Bé biết ba đã về nhưng không chạy ra đón ba như thường lệ vì bé đang còn mải nghĩ đến con chuột.
 
Bước vào nhà, ba ngạc nhiên khi chẳng thấy bé chạy ra đón để rồi ba sẽ hôn lên đôi má phính hồng của bé. Thường ngày vừa nghe tiếng xe ba về là bé đã vội vàng chạy ra, ba chưa kịp bế, bé đã rưng rưng, thế mà... Chợt thấy bé đang ngồi bệt dưới đất mặt buồn rầu, ba lên tiếng:
 
- Kìa bé, sao cưng của ba buồn thế, má đánh hả?
 
Bé giật mình đứng dậy gượng cười:
 
- Đâu có ba, con đang ngồi chơi mà.
 
Nhìn mặt bé rười rượi, ba hỏi tiếp:
 
- Thế búp bế của bé đâu rồi, hay là ai đã lấy?
 
Bé chạy đến nắm tay ba rồi cười thật tươi nhưng sao bé khó cười quá, cố cười tươi rồi trở thành méo xẹo. Bé ấp úng:
 
- Đâu... đâu... có... ba...
 
Ba cúi xuống ẵm bé lên, nhìn vào mắt bé:
 
- Cái gì cũng "dâu có ba", mà sao con lại buồn?
 
Bé định nói thật cho ba nghe nhưng bé chỉ sợ ba cười chết. Má dưới bếp đi lên cũng ngạc nhiên không kém gì ba vì khi nào bé cũng líu lo như chim non mà nay lại có dáng điệu buồn buồn nữa chứ. Má âu yếm hỏi bé:
 
- Sao vậy con?
 
Bé thấy ba má lo lắng cho mình quá liền nói dối:
 
- Ba má à, con búp bế của bé xấu quá, con muốn mua con khác.
 
Ba má đồng cười xòa, má xoa đầu bé:
 
- Tưởng gì chớ búp bế thì chiều nay ba mua cho.
 
Ba cười tủm tỉm:
 
- Cưng của ba nhõng nhẽo quá.
 
Rồi ba hôn lên vầng trán của bé rũ lơ thơ vài sợi tóc con.
 
Chiều nay đi học về thấy má ngồi đọc sách, bé quên chào, vất cặp vào bàn rồi chạy đến bên vách nhìn vào xem thử chuột còn không. Bé không thấy gì, má quay lại hỏi:
 
- Bé tìm gì thế?
 
Bé định mở miệng hỏi má có thấy con chuột không thì má đã nói:
 
- À bé nầy, khi nãy con mèo Mi Ly bắt được con chuột bé tí trong vách đó, má vất nó vào thùng rác rồi, chuột dơ lắm.
 
Bé nhìn má sững sờ, cổ họng bé nghẹn lại. Bé thật không ngờ. Ba cũng vừa đi làm về trong tay cầm một hộp bọc giấy đỏ, và mỉm cười nhìn bé:
 
- Bé ơi, búp...
 
Ba chưa nói hết câu thì thấy bé ôm mặt khóc nức nở:
 
- Hu... hu. Con chuột của bé chết rồi... hu... hu...
 
Rồi chạy một mạch vào phòng nằm dài trên giường mà khóc. Ba má ngơ ngác nhìn nhau. Sau cùng ba má đi vào phòng vỗ về bé:
 
- Cái gì con không bằng lòng thì cứ nói, đừng khóc mà ba má buồn.
 
Bé tức tưởi:
 
- Chuột của bé, con thương sao má vất chuột vào thùng rác?
 
Ba má chợt hiểu cười nắc nẻ. Bé ngồi dậy nhìn ba mà không hiểu sao mình khóc mà ba má lại cười. Ba đưa cái hộp cho bé:
 
- Thôi chuột chết rồi, ba đền con búp bế cho bé đó.
 
Bé phụng phịu đỡ lấy cái hộp một cách miễn cưỡng. Nắp hộp vừa mở thì bé reo lên:
 
- Ồ! Đẹp quá.
 
Bé ẵm con búp bế vào ngực trìu mến, mắt đã ráo hoảnh, miệng nở nụ cười sung sướng. Bé ngước lên bắt gặp ba má đang nhìn mình cười. Bé thẹn thùng đôi má hồng lên. Tuổi trẻ thật chóng quên. Bé đã quên mất con chuột. Bây giờ bé chỉ thấy trước mắt con búp bê sáng đẹp như một nàng tiên bé nhỏ.
 
 
Tuyết Vân      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 28, ra ngày  25-5-1965)

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2026

CHIẾC THẺ BÀI - Hoàng Đăng Cấp

 


Tòa soạn Tuổi Hoa chiều 9-10-70
 
Em thân mến!
 
Khi Chiến dịch Tình Thương vừa phát động trên Tuổi Hoa trong dịp lễ Trung Thu vừa qua, em đến tòa soạn hứa với anh là sẽ đem quà lại biếu các em cô nhi. Nhưng anh chờ mãi chả thấy em thực hiện lời hứa đó và bao nhiêu công việc dồn dập đã làm anh quên bẵng lời hứa của em luôn bởi vì anh nghĩ điều đó hết sức tầm thường chả có gì đáng ngạc nhiên cả. 

Nhưng sau khi Chiến dịch Tình Thương được phát động xong với kết quả tương đối khả quan dù không hoàn toàn mỹ mãn theo ý muốn thì anh nhận đuôc thư em. Khi cầm lá thư em, anh tưởng như hàng trăm lá thư khác của độc giả viết về nhờ giải đáp thắc mắc nhưng anh không ngờ... Em đã cho anh biết em không đem quà đến được là vì vào giờ chót em được tin anh ruột em tử trận bên chiến trường Kampuchia. Theo dự tính của em thứ bảy anh của em về phép dẫn em lại tòa soạn trao quà để góp phần đem đến cho các em cô nhi chút tình an ủi chân thành. Nhưng nào ngờ, ngày thứ bảy ấy lại là ngày gia đình em nhận được chiếc thẻ bài của anh em. Anh của em đã về phép thăm nhà một lần và vĩnh viễn bằng chiếc thẻ bài ghi tên họ, số quân đeo ở cổ mỗi người lính. Bi thảm biết là chừng nào! Do đó món quà gởi các em cô nhi của em không đến được tòa soạn và hiện vẫn còn nằm trong ngăn kéo bàn học của em, món quà đẫm lệ mắt em.
 
Anh biết em đã khóc rất nhiều. Anh biết ba má em, gia đình em đã khóc rất nhiều. Cho anh được chia buồn cùng em, cùng gia đình em! Anh không biết dùng lời gì để an ủi em bây giờ dù biết rằng đã là con người thì trước sau gì cũng phải chết nhưng anh của em đã chết trẻ quá, đã phải tức tưởi lìa bỏ học đường, lìa bỏ tuổi trẻ để rồi chỉ dành được cho gia đình chiếc thẻ bài bằng nhôm xam xám. Em khóc đi em, khóc nữa đi em, dù em đã khóc rất nhiều rồi, khóc cho tuổi trẻ Việt Nam với chiếc thẻ bài!
 
Anh tin chắc anh của em đã ra đi vào cõi hạnh phúc, vì anh của em rất xứng đáng được hưởng điều đó. Anh của em đã dành cho gia đình và quê hương chiếc thẻ bài thì anh của em có quyền được siêu thoát. Tuổi trẻ Việt Nam vô tội!
 
Em ơi! Hãy cầu nguyện cho quê hương mình mau Hòa Bình đi em!
 
Em ơi! Hãy giữ kỹ chiếc thẻ bài, di vật cuối cùng của anh em vì đó là chứng tích của tuổi trẻ Việt Nam thế hệ 1970.
 
Lau nước mắt đi em! Nước mắt tràn ngập mặt em rồi!
 
 
HOÀNG ĐĂNG CẤP     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 140, ra ngày 1-11-1970)


Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

VÙNG MÂY TRẮNG - Hoài Hương

 

Con đường nhựa trước mặt Quyên đầy những nước, thỉnh thoảng một vài chiếc xe chạy qua làm cho nước bắn tung sang hai bên. Trời mưa suốt 2 ngày rồi, bây giờ mới tạnh, năm nay mùa đông về trễ ghê. Quyên nhớ lại bài thơ "Mùa Đông xứ Huế" của con Thúy làm hôm qua mà bật cười, thơ gì mà mùa đông lại chen nắng lụa vào, lại có gió thu rơi nữa chứ, vậy mà cũng đòi làm thi sĩ náo lên, tuy thế nom con bé đáng mến ghê, giờ rảnh cứ cắm cúi ngồi làm thơ, được bài nào cũng khoe ầm lên cho cả lớp biết, đôi khi đem cho Thầy xem nữa rồi còn hỏi:
 
- Lớn lên con làm thi sĩ được không hở Thầy?
 
Thầy Việt văn tủm tỉm cười nói:
 
- Ờ, nếu cố gắng nhiều thì có lẽ được đấy.
 
Vậy mà con bé mừng quýnh lên bảo với Quyên rằng: "Thầy nói bữa mô tau làm thi sĩ được đó Quyên". Trông con nhỏ vui mà tội nghiệp lạ. Ngày xưa còn bé mỗi lần trời mưa hai đứa rủ nhau đi tắm hay đi lội nước, bây giờ niềm vui trẻ thơ ấy không còn nữa, những ngày trời mưa chỉ ở nhà để làm thơ "Than mây khóc gió" mà thôi. Nhiều khi Quyên muốn sống lại niềm vui nhỏ bé đó, hai đứa cùng khoác tay nhau đi dưới trời mưa, gặp vũng nước lại lội đến tìm bắt những con tôm, con cá.
 
Một làn gió lạnh thoáng qua làm Quyên rùng mình, những giọt nước mưa đọng trên lá bị gió lay động làm rơi xuống đất, Quyên và anh Thanh thường ví đó là nước mắt của mẹ, mà nước mắt của mẹ phải là giống những hạt kim cương cơ đấy. Bây giờ là mùa đông rồi, mẹ phải cặm cụi ngồi đan áo cho ba và anh Thanh, riêng của Quyên thì áo năm ngoái vẫn còn đẹp đẹp chán. Quyên thích nhất là mưa lạnh, chả là nó gợi cho Quyên thật nhiều ý thơ hay đó sao, và hơn nữa Quyên sẽ được mặc áo len mẹ đan vì nó đẹp ghê cơ. Quyên nói với anh Thanh:
 
- Quyên khoái nhất mùa lạnh, này nhé: Quyên sẽ được mặc áo len đẹp và sẽ...
 
Anh Thanh cướp lời:
 
- ... Sẽ làm thơ hay hơn... loạt thơ con cóc của Quyên bây giờ chứ gì?
 
Quyên đỏ mặt véo anh một cái thật đau, anh Thanh kêu "Ái"! rồi bảo:
 
- Quyên thích mùa lạnh là Quyên ác lắm nhé.
 
Quyên ngạc nhiên giương mắt to nhìn anh:
 
- Ơ, Quyên ác gì cơ ạ?
 
Anh Thanh trầm giọng giảng giải:
 
- Quyên ạ, anh biết Quyên không bao giờ làm điều gì ác cả, nhưng nếu Quyên biết rằng trên đời này có bao nhiêu người nghèo nàn khổ sở, làm bữa nào ăn bữa đó, áo quần thiếu thốn, nếu mùa lạnh về thì còn gì cực cho họ hơn? Áo không đủ ấm, cơm không đủ no, mưa gió lạnh lẽo họ phải lặn lội để kiếm từng đồng, họ chỉ trông có một mùa nắng ráo mà thôi. Quyên chả bao giờ biết đói và rét nên không hiểu được cái khổ của họ mỗi khi mùa lạnh về. Anh nói vậy Quyên hiểu chứ?
 
Nghe anh Thanh nói, Quyên thấy bồi hồi, lòng chợt buồn lại. Quyên khẽ gật đầu đáp lời anh Thanh, vậy mà lâu nay Quyên chả nghĩ đến điều đó, cứ mơ ước đến mùa lạnh hoài, như vậy là Quyên quá ích kỷ chỉ nghĩ đến mình mà không nghĩ đến kẻ khác.
 
Quyên nói nhỏ:
 
- Ờ nhỉ, Quyên không có nghĩ đến điều đó, thôi, từ nay Quyên chả có mong mùa lạnh về đâu.
 
- Vậy là Quyên ngoan lắm.
 
Quyên cười nhỏ, lâu lắm mới được anh Thanh khen đó nhá. Quyên chợt nhớ chị Phương, anh Thanh vẫn thường nói đùa là "nàng thơ của mẹ" vì chị Phương làm thơ thật hay, mà mỗi lần làm xong đi đem đến cho mẹ xem trước nhất, mẹ khen chị Phương giỏi làm chị cứ "hỉnh mũi" với Quyên hoài, vì Quyên cũng tập tễnh làm thơ, mà thơ Quyên làm dở thật dở vậy đó ; Quyên chả có muốn ôm mộng làm thi sĩ như chị Phương, Quyên chỉ thích trở thành cô giáo mà thôi nhưng những lần buồn, Quyên lại thích làm thơ, thế có lạ không cơ chứ!
 
Mây xám giăng thật nhiều kết lại thành một vùng Mây Trắng xóa, chị Phương thường ví "Vùng Mây Trắng" đó là vùng yêu thương, là vùng xóa mờ những hận thù ganh ghét, chị thường bảo với Quyên:
 
- Quyên không tin hở? Cứ thử xem, hôm nào Quyên giận ai Quyên cứ nhìn Vùng Mây Trắng kia là tự nhiên hết giận và thấy thương họ thêm. 

Quyên nghe lời chị Phương ; mà đúng ghê vậy đó nha, hèn gì chị bảo "Vùng Mây Trắng" là vùng yêu thương. Mỗi tháng mẹ cho chị tiền tiêu, chị để dành mua vải may áo quần hay mua bánh kẹo đem lên Viện mồ côi phát cho mấy trẻ thiếu tình thương trên đó, vì vậy mà tụi nhỏ mến chị Phương thật nhiều và chị Phương thì... rất sung sướng vì việc làm của mình. Ba mẹ rất thương chị Phương. Quyên cũng vậy, Quyên yêu dáng điệu dịu dàng kiên nhẫn của chị mỗi khi cắm cúi may một cái áo hay cái quần để cho mấy em mồ côi, sao lúc đó chị đẹp ghê.
 
Quyên nhìn theo đám mây trắng đang trôi trước mặt, giá bây giờ có chị Phương, chị sẽ làm ra một bài thơ thật hay cho Quyên đọc, ờ quên, mẹ đọc trước chứ. Chiều xuống thật nhanh, vùng mây trắng xóa kia bây giờ đổi sang màu thẫm, đèn đường bắt đầu đỏ, Quyên nhìn thấy rõ những hạt mưa đọng trên lá qua ánh đèn, long lanh sáng và đẹp lạ, giống như những hạt kim cương mắc trên cành ấy. Một ý nghĩ tinh nghịch lóe ra trong óc Quyên, Quyên chạy nhanh lên phòng anh Thanh, anh ấy đang còn học bài. Quyên đến kéo tay anh bảo:
 
- Nè, xuống đây Quyên chỉ cho anh xem cái này đẹp ghê cơ,
 
Anh Thanh nhìn Quyên hỏi:
 
- Gì vậy hả cô bé? Yên để anh học bài đã chứ.
 
- Thì cứ xuống đây với Quyên cái đã.
 
Anh Thanh theo Quyên ra ngoài nhà. Quyên chỉ cho anh xem những hạt mưa đọng trên lá me, anh cười bảo:
 
- "Nước mắt của mẹ" vậy mà anh tưởng cái gì bí mật lắm ấy.
 
- Nhưng mà nó đẹp.
 
- Ờ đẹp thật.
 
- Anh đứng dưới tàn cây me, anh sẽ thấy đẹp hơn cơ.
 
Quyên kéo tay anh đến gốc cây me, anh suýt soa:
 
- Đẹp quá Quyên nhỉ.
 
Anh Thanh mải mê ngẩng cổ nhìn, chắc anh đang tìm một vần thơ thật đẹp để ca tụng "giọt mưa trên lá", Quyên chạy ra, nắm lấy một cành cây thấp chìa ra ngoài kéo mạnh, những hạt nước rơi nhanh xuống người anh Thanh, anh hét lên:
 
- Ối giời ơi...
 
Quyên cười to chạy vào nhà, anh Thanh đuổi theo miệng nói:
 
- Ối giời ơi, con bé này dám gạt anh hả?
 
Mẹ từ dưới bếp đi lên hỏi: 

- Cái gì vậy Thanh?
 
- Mẹ xem, con Quyên nó...
 
Quyên cười cướp lời anh:
 
- Anh ấy đi dưới mưa... xuân (?) đó mẹ, chắc lạnh lắm anh hí!
 
- Hứ, lần sau đừng có hòng mà gạt tôi được đâu nghe cô bé!
 
Có tiếng nói chuyện của ba và chị Phương ở trên nhà, mẹ và Quyên đi lên, chị Phương đưa bao len cho mẹ và nói:
 
- Len màu này được không mẹ? Con và ba kiếm hoài mới được đó.
 
Mẹ gật đầu đáp:
 
- Đẹp đấy, sáu búp đan áo cánh cho Quyên chắc được đó.
 
Quyên nhớ lại hôm qua mẹ hứa đan cho Quyên một áo len tay cánh, ồ, Quyên sẽ có thêm áo, thích ghê cơ. Bất giác Quyên nghĩ đến một gương mặt xương xương, đôi vai gầy gò ngồi run rẩy trong mái nhà tranh nhỏ nát, manh áo mỏng không đủ vừa thân hình nhỏ bé ốm yếu của nó. Giá con bé có được chiếc áo len nhỉ? Chắc nó vui lắm. Quyên nghĩ đến lời nói của con Thúy hôm qua khi Quyên hỏi về con bé, vì nhà Thúy ở gần nhà nó:
 
- Nhà nó nghèo lắm Quyên, ban đêm mẹ nó bán trứng vịt lộn, má Thúy thường đem áo quần cũ cho nó luôn. À, nó có hai anh và một em nữa đó, mỗi lần cho nó là mẹ nó mừng quýnh lên.
 
"Má Thúy thường đem áo quần cũ cho nó luôn!" Ờ, sao Quyên không thử bắt chước má con Thúy nhỉ? Hay là...
 
- Quyên, con không thích màu len này à?
 
Tiếng mẹ nói làm Quyên giật mình:
 
- Đâu có mẹ, con thích lắm chớ, nhưng... thôi mẹ ạ, mẹ đừng đan cho con nữa mà...
 
Ba mẹ, anh Thanh, chị Phương đều ngạc nhiên hỏi:
 
- Ơ kìa, sao lạ, không muốn nữa hở con?
 
Quyên ngập ngừng kể chuyện con bé đó ra cho ba mẹ nghe cùng với ý định của Quyên:
 
- Mẹ, mẹ đan cho con bé ấy đi mẹ nhá, con có một cái đủ ấm rồi.
 
Tiếng cười của ba vỡ ra, ba xoa đầu Quyên nói:
 
- Ôi chao, con gái ba ngoan ghê, biết thương người nghèo khổ, ba sung sướng lắm.
 
Tiếng mẹ:
 
- Ờ, mẹ sẽ làm theo ý con gái mẹ, con giỏi lắm.
 
Quyên  cúi đầu, vui sướng tràn ngập lòng vì lời khen của ba mẹ. Ít nhất Quyên cũng giống chị Phương chứ nhỉ? Quyên cũng đã tìm được cho Quyên một "Vùng Mây Trắng", vùng yêu thương như chị Phương, vùng mây ấy đi vào trong khắp cùng ngõ hẹp đem theo cả tình thương, tình bác ái.
 
Quyên nghĩ đến những giọt nước mắt cảm động sẽ trào ra, lóng lánh trong veo như những "giọt mưa trên lá" mà hồi nãy Quyên đã gạt anh Thanh, bất giác Quyên bật cười.
 
Chị Phương mắng đùa:
 
- Ơ, cái con bé này hay nhỉ? Cười gì vậy kìa...
 
 
Hoài Hương       
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 90, ra ngày 1-5-1968)


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

NƯỚC MẮT QUÊ HƯƠNG - Hoàng Mai Điệp

 
  
Những giòng nước mắt này tôi xin khóc
Cho quê hương đau khổ điêu tàn
Cho những bà mẹ già bạc tóc
Cho tiếng hát mục đồng không cất giọng giữa chiều hoang
 
Bổi chiều hôm nay mặt trời không muốn lặn
Mây tím giăng hoài tận cõi trời xa
Nghe hoang vu vắng lặng chiều tàn
Gió thổi lộng về tiếng gọi hồn ma
 
Những giòng nước mắt này tôi xin khóc
Cho Việt Nam bao nhiêu năm thống khổ đau buồn 
Cho cánh đồng không tràn đầy lúa thóc
Cho máu hồng cứ chảy mãi trào tuôn
 
Buổi chiều hôm nay nhạt nhòa trong lệ
Nghe gió kêu gào nức nở hồn ai
 Nghe đau thương tiếng súng vọng về
Nét đẹp chiều hồng đã vội tàn phai
 
Buổi chiều hôm nay tôi chắp tay cầu nguyện
Cho đau thương lắng dịu nét điêu tàn
Gió thôi sầu trong giấc mộng triền miên
Cho lặng tiếng thở dài năm tháng.
 
                                   HOÀNG MAI ĐIỆP
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 104, ra ngày 15-4-1969)