Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

CÔ BÉ ÁO TÍM - Sóng Bạc Đầu

  


Chiều nào cũng thế, tôi để ý sau hồi chuông thứ nhất một chút thì có một cô bé, cô bé khoảng bảy tuổi khép nép trong chiếc áo dài nội hóa màu tím đến nhà thờ. Cô bé lẳng lặng vào làm dấu và quì ở hàng ghế thứ nhất, hai bàn tay nhỏ nhắn chắp lại trước ngực, đôi môi xinh xắn mấp máy nguyện cầu. Rồi thành một thói quen, chiều nào tôi cũng đứng trước cửa đợi chờ tà áo màu tím hiện ra, nổi rõ trong biết bao những tà áo trắng, bỗng dưng tôi thấy mến cô bé chi lạ, mỗi lần thấy tôi, đôi mắt của cô bé nhìn tôi ngơ ngác, đôi mắt đẹp như những vì sao lấp lánh mà buổi tối tôi thường đứng hàng giờ ở balcon nhìn say mê mải miết. Quì ở hàng ghế trong giáo đường, những ngọn nến cháy lung linh, trông cô bé thánh thiện như một thiên thần, ngây thơ như những cành hoa huệ trắng tinh dâng trước bàn thờ Chúa...
 
Một buổi chiều mà trời mưa tầm tã mấy tiếng đồng hồ chưa dứt, hồi chuông rung lên buồn bã, ngôi giáo đường im lìm vắng lặng, tôi lo lắng đợi chờ. Kìa! Cô bé áo tím của tôi đã đến, trên mái tóc lất phất mưa bay, vạt áo sau kéo lên che đầu, những giọt nước ướt rơi trên đôi má hồng xinh xắn. Cô bé đi thật nhanh và ngừng lại trước hè nhà tôi.
 
- Chị ơi! Cho em đứng nhờ một chút nhé!
 
Tiếng nói ngọt ngào của cô bé làm tôi ngơ ngẩn, tôi khẽ gật đầu, tôi chợt thấy chiếc quạt trong tay cô bé nhạt nhòa giòng chữ màu tím : Trần Huyền Thương Lan. Tôi hỏi:
 
- Bé tên là Thương Lan hở?
 
Cô bé cười e ấp:
 
- D... ạ...!
 
- Tên bé đẹp quá, ờ... mà bé siêng đi nhà thờ ghê nhỉ?
 
Đôi mắt xanh thoáng buồn:
 
- Bé đi nhà thờ cầu nguyện cho mẹ bé, mẹ ốm mấy tháng rồi đó chị! Bé thương mẹ bé lắm!
 
Và cô bé ngây thơ hỏi tôi:
 
- Thế nào mẹ bé cũng khỏi hén chị?
 
Tôi dịu dàng nhìn thật sâu vào đôi mắt cô bé có in hình tôi trong đó khẽ trả lời:
 
- Ừ! Thế nào mẹ bé cũng khỏi.
 
Buổi chiều mưa buồn đó tôi làm quen được với cô bé áo tím, từ đó chiều nào cô bé cũng chịu khó đi sớm một lát lại chơi với tôi. Tình thương tôi dành cho cô bé càng đậm đà thắm thiết, tôi yêu cả tiếng chuông êm đềm vang lên mỗi buổi chiều. Tôi nhận thấy ở cô bé một cái gì khác với những đứa trẻ cùng lứa tuổi. Có lần tôi hỏi cô bé:
 
- Sao bé không nói với mẹ may cho áo dài hồng?
 
Cô bé vân vê vạt áo dài, đôi mi cong vút như hàng mạ bên chân đê khẽ chớp chớp:
 
- Hông, bé không thích màu hồng!
 
Tôi ngạc nhiên:
 
- Sao thế?
 
- Tại mẹ bé bảo màu tím đẹp, mẹ yêu màu tím nên bé cũng yêu màu tím.
 
Tôi cười dòn ; cô bé nhìn tôi:
 
- Bộ chị không thích màu tím hở?
 
Tôi không muốn nói dối cô bé, người mà tôi đã coi như đứa em ruột thịt:
 
- Chị không thích bé ạ! Màu tím nó... làm sao ấy!
 
Cô bé cười tinh nghịch:
 
- Nó... nó làm sao thế chị?
 
Tôi đáp gọn:
 
- Buồn!
 
Chiếc miêng xinh xinh uốn tròn, vô tư nhắc lại:
 
- Buồn!... Kỳ ghê...
 
Tôi chợt hối hận và tự trách mình sao bỗng dưng lại gieo vào trong đầu óc thơ ngây của cô bé một nỗi thắc mắc để vầng trán khẽ nhăn lại khó hiểu... Nhưng tôi cũng mừng thầm vì những lần sau cô bé chẳng bao giờ để ý đến chuyện đó nữa. Cô bé kể cho tôi nghe, những lời tâm sự thành thật dễ thương:
 
- Chị biết hông! Ba bé đi lính thật xa, lâu ơi là lâu ba về một ngày rồi ba lại đi. Ba viết thư cho mẹ, bé ngồi bên giường đọc cho mẹ nghe, mẹ ốm nên mẹ không viết được thư cho bố, mẹ bảo bé viết mẹ đọc, mà mỗi lần viết thư cho bố mẹ lại hay khóc. Bé hỏi thì mẹ lại bảo mẹ đâu có khóc, mẹ bé nói dối đấy! Bé thấy mẹ cứ sụt sịt hoài bé biết liền nhưng bé chẳng dám hỏi nữa, nhưng mà chị có biết tại sao mẹ bé khóc hôn?
 
Tôi lắc đầu:
 
- Làm sao chị biết?
 
- Bé cũng chẳng biết nữa!
 
Những buổi chiều như thế cứ êm đềm trôi qua, cô bé luôn luôn có những câu chuyện vụn vặt kể cho tôi nghe, nhưng tôi chỉ thích nghe chuyện gia đình cô bé (tôi không hiểu vì sao nữa?). Một lần tôi hỏi:
 
- Ông bà nội bé ở đâu lận?
 
Cô bé khẽ nghiêng đầu nhìn tôi;
 
- Mẹ bé bảo nội ở tận ngoài Bắc, bé cứ đòi ra chơi với nội, mẹ bé không cho đi, có hồi bé tức quá bé khóc thì mẹ bảo: "Xa lắm, không đi được con ạ!"
 
Tôi gật đầu:
 
- Còn ngoại bé?
 
Cô bé cười rạng rỡ:
 
- Ngoại bé ở dưới quê, gần hè mẹ cho bé về, ngoại bé già lọm khọm, răng ngoại rụng hết trơn à, mỗi lần ăn cơm ngoại ăn thiệt chệm, bé thấy miệng ngoại nhai chóp chép ngộ ghê. Khi nào bé về thì bé giã trầu giùm ngoại, tóc ngoại trắng thật trắng... như là...
 
Cô bé ấp úng, tôi nói lảng:
 
- Chắc ngoại thương bé lắm?
 
- Dạ, ngoại bé hay xoa đầu bé, ngoại khen bé ngoan, mai mốt mẹ bé khỏi, hè bé về ngoại chơi ; quê ngoại nhiều trâm lắm, bé hái cho chị một bịch lớn, trâm ngọt ghê nơi!
 
Bẵng đi một ít ngày tôi không thấy cô bé đến, buồn vô kể. Cho đến một buổi sáng, có đám ma đưa tới nhà thờ, tôi đi ra xem, thân nhân chỉ có một người đàn ông mặc quần áo trận, nét mặt phong trần dày dạn, đôi mắt u hoài buồn thăm thẳm bên cỗ quan tài, tay dắt một đứa bé, tôi chợt bàng hoàng vì đứa bé ấy không ai khác hơn là Thương Lan, cô bé áo tím tôi thương mến. Chiếc mouchoir nắm chặt trong bàn tay cô bé khẽ run lên, đôi mắt mờ đi như rạn nứt sau màn nước mắt. Tôi nhìn lên di ảnh người đã khuất, thật giống cô bé từ đôi mắt đến làn môi, nước mắt tôi tự nhiên ứa ra. Cô bé ngước mặt ngơ ngác nhìn mọi người. Tôi nghe loáng thoáng tiếng những người bên cạnh:
 
- Tội con bé quá!
 
- Tội nghiệp!!
 
Tôi đứng lặng người cho đến khi cỗ quan tài và mọi người xa dần... xa dần và khuất hẳn nơi đầu ngõ. Tôi thẫn thờ ngồi trong phòng học. Thương Lan ơi, mẹ bé chết rồi, mẹ không còn để dẫn bé trở về quê ngoại cho bé tung tăng trên con đường rợp mát, cho bé nhìn thấy ngoại bé già nua tuổi tác, để bé ngồi trên phản gỗ giã trầu cho ngoại... chắc là bé không còn được sống lại những ngày đó đâu! Tình mẫu tử bao la của bé đã bay cao ngút ngàn rồi bé, cô bé áo tim ngây thơ của chị đến ngày nào mới biết mình đang mang nỗi bất hạnh lớn lao? Bé có còn yêu màu tím không hở bé? Chị không thích màu tím nhưng chị yêu màu áo dài tím thẫm buồn đau của bé. Thương Lan!
 
Sau ngày đó cô bé không còn trở lại sau những lần chuông chuông chiều đổ, gieo trong lòng tôi nỗi buồn man mác những nhớ nhung. Nhưng chiều nào tôi cũng ra đứng trước hè nhìn xa xôi, hồn nặng trĩu mỗi lần hồi chuông giáo đường đổ dồn, tà áo tím hẳn sẽ không bao giờ trở lại với tôi, trước mặt chỉ là những tà áo trắng vui vầy, những đứa trẻ có diễm phúc hơn Thương Lan của tôi. Buổi tối, tôi đứng nhìn trong vòm trời bao la, tìm hai vì sao lấp lánh đẹp tuyệt vời để nghĩ đó là đôi mắt cô bé, đôi mắt chợt đến và chợt đi để lại trong lòng tôi một niềm nuối tiếc không nguôi.
 
 
SÓNG BẠC ĐẦU       
(Tuổi dại khờ)          
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 161, ra ngày 15-9-1971)


 

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

TẠI ANH - Hoàng Nghiêm Thy

 

Tại anh hôm nọ cứ chê
Chiếc áo bé mặc trông quê cùng mình

Tại anh hôm nọ làm thinh
Chả giảng hộ bé bài hình học chi

Tại anh lên mặt "ta chì
Còn cô con nít biết gì xen vô"

Nên này bé nhận được thơ
Còn lâu bé mới đưa cho anh nè

Biết điều một chầu xi nê
Một chầu kem một chầu chè nghe không

Nếu không anh chớ có mong
Chút tình huynh đệ lay lòng bé đâu

Thư này tạm giữ ít lâu
Nếu anh muốn đọc mau mau... lo quà

                                     HOÀNG NGHIÊM THY

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 74, ra ngày 1-8-1967)


Thứ Tư, 19 tháng 8, 2026

SỢ CHÍCH - Đỗ Quang

 

Đang làm bài Chính Tả thì có tiếng xe đỗ ngoài cổng trường, chúng tôi quay ra thì đó là một chiếc xe Hồng Thập Tự. Đang im lặng cả lớp bỗng trở nên ồn ào, hai đứa ngồi sau tôi xì xào bàn tán:
 
- Xe chích ngừa đó mày ơi.
 
- Họ có ống tiêm bắn bằng súng nữa.
 
Trong khi cả lớp có vẻ nhốn nháo thì tôi thấy bủn rủn cả chân tay. Thầy bắt đầu đọc tiếp bài Chính Tả nhưng tôi không viết được gì cả, trang giấy ướt nhèm vì mồ hôi tay tôi. Vừa lúc đó ông giám thị bước vào phòng xin phép thầy cho học sinh ra sân chích ngừa. Trong khi mọi người ùn ùn đứng lên ra khỏi lớp thì tôi cố ngồi nán lại. Thầy bước lại hỏi:
 
- Sao em không ra chích đi?
 
Tôi ấp úng trả lời:
 
- Dạ... dạ... con mệt quá.
 
Thầy đưa tay lên sờ trán tôi, ông bảo:
 
- Trán mát thế này mà mệt cái gì?
 
Rồi thầy nắm lấy cánh tay tôi dắt ra, tôi chần chừ: 
 
- Thôi! Em... em không chích đâu.
 
Thầy tôi lừ mắt lôi tôi khỏi lớp. Giữa sân trường học sinh bu quanh một cái bàn, ở đó có hai cô y tá (mà tôi cho là hai hung thần) đang sửa soạn kim và ống chích thủy tinh cùng thuốc men. Sau nửa tiếng đồng hồ, các lớp đã chích xong chỉ còn lại lớp tôi, sắp dến phiên tôi, tôi đùn mấy đứa bạn chích trước, thằng Vinh cười có vẻ chế nhạo tôi:
 
- Mày sợ chích hả?
 
Tôi nhún vai khẽ trả lời:
 
- Sợ cái gì mà sợ.
 
Tuy nói thế, trong bụng tôi vẫn sợ, thằng Vinh chừng như hiểu ý tôi nên lại cười và giành chích trước.
 
Chết!!! Kìa đã đến phiên tôi, cô y tá nắm cánh tay tôi và vén tay áo tôi lên, tôi nói không ra hơi:
 
- Cô... cô chích nhẹ nhẹ cho.
 
Cô y tá gật đầu cười. Tôi quay đi nhắm mắt để khỏi nhìn cái mũi kim oan nghiệt cắm vào tay tôi. Bỗng...
 
- Oái!!!
 
Tôi m ím môi cắn răng chảy cả nước mắt. Tiếng cô y tá trong mơ hồ:
 
- Xong rồi, khỏe chưa?
 
Rồi lại có tiếng mẹ tôi, lạ quá nhỉ?
 
- Con làm sao thế?
 
Tôi mở mắt, kìa có đủ cả : ba tôi, mẹ tôi, anh chị tôi nữa. Mẹ tôi lặp lại câu hỏi:
 
- Con làm sao thế? Có mệt không?
 
Tôi ngượng ngùng kể lại giấc mộng cho ba mẹ tôi nghe, cả nhà liền cười ầm lên. Ba tôi giảng giải:
 
- Một con chuột chết bẹp ngoài đường là hàng triệu con vi trùng dịch hạch sẽ từ trong bụng nó chui ra. Và con sẽ bị nó tấn công rất nhanh chóng nếu con không có những quân lính đánh giặc cho con. Những quân lính của con chính là những thuốc sẽ được chích ngừa. Một xe bán nước đá có đầy những vi trùng dịch tả trong các ly mà con và bạn con đã và sẽ uống hàng ngày. Những con vi trùng quái gở đó sẽ vào cắn làm ruột con rách ra nếu con không có những thuốc ngừa trong người con. Những vi trùng đậu mùa sẽ làm con rỗ mặt hoặc nặng hơn là chết nếu con không cấy những liều thuốc để ngừa nó. Con đã hiểu chưa? Bây giờ còn sợ chích nữa không? Con trai của ba mà.
 
Và chiều hôm đó đến trường, tôi đã thấy xe Hồng Thập Tự đến để chích ngừa như lời báo ban sáng. Tôi hăng hái đòi ra chích trước, mấy thằng bạn tôi lấy làm lạ thì thầm:
 
- Chà!!! Thằng này hôm nay gồ ghề hé?!?
 
 
ĐỖ QUANG      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 54, ra ngày 4-9-1972)


Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

MỘT NĂM QUA - Nguyễn Hùng Trương

 


Các em thân mến,
 
Thời gian trôi qua rất mau.
 
Thấm thoát, chúng ta đã quen nhau được một năm, hay nói đúng hơn tờ báo Thiếu Nhi đầu tiên đến với các em cách nay đã được một năm.
 
Trong 365 ngày qua, có lẽ trừ mấy ngày nghỉ Tết và chủ nhật, hàng ngày, chúng tôi nhận rất nhiều thư từ của các em, những lời lẽ tuy mộc mạc, nhưng chứa đầy chân thật, nồng nàn của các em, những chuyện vui buồn, những việc khó khăn của các em, từ khắp mọi nơi trong quê hương chúng ta.
 
Chúng tôi rất cảm động được biết nhiều em phải nhịn ăn quà sáng, phải dành cụm nhiều ngày, phải cực nhọc bán từ bó rau bắt từ con cá đem ra chợ bán để mua báo Thiếu Nhi.
 
Chúng tôi cũng rất cảm động biết được nhiều em trông đến ngày chủ nhật, ngày phát hành trong toàn quốc của tuần báo Thiếu Nhi, để cầm lấy tờ báo của các em, để say mê, thích thú với những bài vở hữu ích.
 
Các em đã đặt lòng tin ở chúng tôi, những người bạn cao niên của các em.
 
Đấy là một phần thưởng quí giá mà các em dành cho chúng tôi, một phần thưởng làm cho chúng tôi quên hết mệt nhọc trong khi hì hục lo cho tờ báo.
 
Đọc liên tiếp 50 số báo Thiếu Nhi mà chúng tôi đã thực hiện, chắc các em nhận thấy tờ Thiếu Nhi đúng là một tờ báo vừa giài trí vừa giáo dục.
 
Với rất nhiều bài vở về khoa học, vạn vật, với những mục sưu tầm, tìm hiểu, với những truyện danh nhân Việt Nam và ngoại quốc, những bài về Non sông gấm vóc, những trò chơi hữu ích như Khéo tay làm lấyẢo thuật, những trang Vườn Hồng, với những truyện ngắn, truyện dài, truyện cổ tích, tuần báo Thiếu Nhi hãnh diện đã đi đúng mục đích mà các nhân viên tòa soạn đều mong ước là giúp các em yêu đời hơn lên, giúp các em tự luyện bản thân để sau này trở nên con người tốt, gây cho các em tình yêu gia đình, bạn bè, giúp các em quí trọng thầy, thương yêu quê hương, xã hội.
 
Tờ Thiếu Nhi số 51 này là số kỷ niệm ngày chào đời của tuần báo thân yêu của chúng ta.
 
Ngày hôm nay là ngày "giáp tuổi tôi", ngày "thôi nôi", ngày sinh nhật đầu tiên của tuần báo Thiếu Nhi mà cũng là ngày công bố kết quả Cuộc thi sáng tác Gia đình mến yêu dành cho các em. 
 
Mục đích của cuộc thi sáng tác Gia đình mến yêu không phải là tìm ra những thiên tài với những giòng văn điêu luyện, mà là để khuyến khích các em trau giồi Việt ngữ và yêu mến gia đình các em hơn, vì chúng tôi nghĩ gia đình là nền tảng của xã hội.
 
Kế tiếp, chúng tôi sẽ tổ chức một cuộc thi sáng tác khác dành cho Những kỷ niệm đời học trò và sau đó, những cuộc thi sáng tác về Mái trường thân yêu, Quê hương mến yêu, Thầy cũ của tôi...
 
Các em thân mến,
 
Giúp được các em vừa giải trí trong những giờ rảnh rỗi ngoài học đường, vừa học hỏi những điều cần biết để các em trở thành người hữu dụng, giúp cho quê hương xã hội sau này, chúng tôi rất sung sướng và nguyện cố gắng làm cho tờ báo Thiếu Nhi của chúng ta mỗi ngày thêm khởi sắc và hữu ích hơn lên.
 
Thân mến chào các em         
NGUYỄN HÙNG TRƯƠNG   
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 51, ra ngày 13-8-1972) 


Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

CON KIẾN CÁNH - Dương văn Na

 
Ngày xưa chúa ong và chúa kiến là đôi bạn thâm giao. Giang sơn thành quách cũng không xa xôi chi mấy. Hai vị hẹn với nhau rằng hễ ai có món gì ngon thì cũng mời chung nhậu để chia ngọt xẻ bùi. Một hôm, chúa kiến được quân hầu mang đâu về một cục đường to thật to, đây là một món ăn ngon lành, quí giá. Nhớ lời ước hẹn, chúa kiến sai tên cai kiến hầu cận sang mời chúa ong sang cùng dự yến tiệc. Cai kiến vâng lời đi ngay nhưng chúa ong bận xây thành đắp lũy, không thể bỏ mà sang dự tiệc được. Cai kiến trở về tâu y như thế. Song chúa kiến không tin nổi giận đùng đùng, đập bàn, đập ghế la hét:
 
- Cha chả là hay cho cai kiến! Ta với chúa ong xưa nay là bạn thâm giao, rất quí nhau, hễ mời một tiếng là sang ngay. Điệu này chắc là mày đi không đến nơi, rồi trở về bịa chuyện để lừa ta... Tội rất đáng bêu đầu!
 
Cai kiến sợ quá cố van nài, nhưng vẫn không thể minh oan được. Biết trước sau gì mình cũng chết, cai kiến hoảng kinh, chạy sang xứ của chúa ong kẻ lể hết mọi sự tình để xin tị nạn. Chúa ong ngẫm nghĩ rồi bảo:
 
- Không được! Ta với chúa kiến vốn là chỗ thâm giao. Mày trốn bên ấy, sang ở bên này, có ngày chúa kiến hay được sẽ trách ta... Chi bằng ta tặng cho mày một đôi cánh, rồi mày muốn trốn đi đâu tùy ý.
 
Cai kiến mừng quá cám ơn chúa ong ríu rít. Thế là chúa ong sai quân hầu vào kho lấy một cặp cánh gắn vào lưng cho cai kiến bay vút đi. Từ đó, bắt đầu trên thế gian có loài kiến cánh.
 
 
DƯƠNG VĂN NA      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 126, ra ngày 1-7-1974)


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

HOÀNG HÔN - Nhã Uyên

 

Hoa lài thoang thoảng hương thơm
Trắng tinh những nụ bông đơm đầy cành
 
Bướm vờn rất nhẹ mong manh
Líu lo chim hót trời hanh nắng vàng
 
Gió lùa man mát mùa sang
Lá rơi từng chiếc mơ màng lãng du
 
Mây ngàn trên núi sương mù
Suối reo thác đổ bao thu vẫn còn
 
Mặt trời khuất bóng hoàng hôn
Trăng lên dốc núi nước non hữu tình
 
Giữa không gian tĩnh yên bình
Đâu đây vang vọng lời kinh nguyện cầu 
 
Êm đềm đêm xuống rất mau
Trời cao lác đác vì sao lạc loài
 
Nỉ non tiếng dế miệt mài
Bên trong cửa sổ nhà ai thắp đèn
 
Im lìm cửa đóng cài then 
Ánh trăng mờ ảo đêm đen mơ hồ


                                              Nhã Uyên


Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

MONG ĐỢI - Diễm Phượng

 


Từ ngày gởi bài cho báo Thiếu Nhi đến hôm nay ngót đã 20 tuần trôi qua. Tuần nào cũng vậy, cứ đến chiều thứ sáu là em đã "đóng đô" ở sạp báo để chờ chực báo Thiếu Nhi ra là mua ngay sợ hết. Lần nào cũng như vậy, mỗi lần giở đến trang cuối cùng, lòng em lại tràn đầy thất vọng lạ kỳ, không như những cái khác. Những lần đó, tự dưng em cảm thấy mình tủi thân chi lạ!
 
Thú thực với các anh chị : em "ôm" mộng "văn sỡi" lâu lắm rồi. Từ cái hồi còn ngồi lớp nhì của bậc tiểu học cơ! Úi chao ôi! Cái thời gian ấy kéo dài đến nay thật xa lơ xa lắc, hiện em đang học lớp 6 "lận" cơ - cao quá xá - Bởi thế nên em thường tỏ vẻ ngơ ngơ, ngẩn ngẩn, hết ra rồi lại vào. Em thường ngồi bên khung cửa sổ ngắm từng đám mây lờ lững ở tít chân trời - Gớm!... Mấy anh mấy chị đừng cười em nha! Để em nói cho mà nghe nè - Em lại hay ngắm mưa rơi nữa mới chết chứ. Ý! Mà em thấy mưa rơi cũng đẹp thực phải không mấy anh chị? Những lúc này, em hăng hái lấy giấy bút ra ghi "dữ dội" ; em cũng chả hiểu em viết cái "quái" gì nữa - rõ lẩn thẩn - Viết rồi lại xé, rồi viết nữa, cuối cùng thì chỉ còn cái đầu óc trống rỗng - vì văn hay quá nên nó bay theo bác gió, bác mây chơi rồi - với mớ giấy bị xé nát ra từng mảnh nhỏ.
 
Tuy vậy, em vẫn không nản chí, tối ngày cứ ghi ghi, viết viết mãi. Riết rồi em trở nên ít ăn ít nói, nhưng vẫn hay nghĩ ngợi vu vơ. Ba me thấy thế mắng em, cho rằng em "bệnh" bèn "tức tốc" đi hốt thuốc cho em uống. Thực! Em khổ tâm hết sức, chẳng có ai chịu hiểu cho em cả. Lại thêm mấy "cụ non" trong nhà nữa chứ! Tối ngày cứ theo chọc phá em hoài làm "người ta" mất "hứng" hết "chọi chơn" hà! Nghĩ mà phát ghét!
 
Sau một tuần lễ "moi tim nặn óc" em mới "sáng tác" được một bài thơ hay "hết chỗ nói". Khỏi bảo em liền gửi ngay cho báo THIẾU NHI. Lòng thầm mong, phen này mình sẽ gỡ lại "danh dự" với mấy... "cụ non", sư tổ của "phái" phá đám!
 
Chờ đợi được hơn một tháng, mấy "cụ non" bắt đầu chọc quê em. Thằng Duy - thằng có tiếng là hay cãi nhất - nói bi bô:
 
- Bài của chị Phượng chắc được chi Khanh cho phép đi "ngao du" xem phong cảnh "biểu tình" bên... sọt rác rồi chứ gì?
 
Cả "bọn" phá lên cười làm em tức... "cành hông" muốn thoi cho mỗi "cụ" vài cái mới hả dạ!
 
Anh Diệp nheo mắt cho cả "bọn" rồi thản nhiên nói:
 
- Sai, sai, tụi bây sai bét hết, đâu có, tại bài của "cô nường" hay "quá xá cỡ" nên người ta hổng... dám đăng chớ gì...?
 
Mấy "đệ tử" gật đầu tỏ vẻ tán thành làm em thẹn đỏ cả mặt mày, sượng sùng như "khoai lang" vậy đó. Mấy anh chị nghĩ có tức cho em hông? Giá như em có phép mầu, em sẽ "biến" mấy "cụ non" thành gỗ hết trơn cho hả dạ!
 
Mấy anh chị biết hôn! Mỗi lần nghe những lời chế riễu "quá ư tàn nhẫn" đó, em khổ tâm biết bao nhiêu! Thực đó, nếu mấy anh chị mà ở hoàn cảnh của em, mấy anh chị mới thấu rõ, mới thấy thương hại không những riêng em mà còn những người "đồng cảnh ngộ" nữa kìa!!! 
 
Thôi thế thì mộng "văn sỡi" của em đành tan như nước bọt. Nhìn bài của mấy anh chị được chọn đăng, em thấy tủi thân cho mình thật nhiều. Không biết chị Khanh và chú Nhật Tiến nghe những lời này có cười em hôn nữa? Chị Khanh và chú Nhật Tiến ơi! Đừng cho em "alade" nhé! Em còn một hy vọng mỏng manh duy nhất là nó không đi "chu du" bên sọt rác. Sự chờ mong và thất vọng đã làm chiếc cổ "rụt" của em nó dài, dài cả "hằng triệu" thước rồi kia. Có anh chị nào thấu hiểu nỗi lòng chờ đợi của em không? Nếu có anh chị nào thông cảm, em xin muôn vàn cảm tạ!!!
 
 
DIỄM PHƯỢNG (Nguyễn thị Hồng)    
khung trời Lê văn Duyệt Gia-Định      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 52, ra ngày 20-8-1972)