Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

MÙA HÈ NƠI BIỂN - Nhã Uyên

 
 


 
 
 
 
 
 
 
Trên bãi ngắm nhìn bao sóng vỗ

Trời cao biển rộng Thái Bình Dương

Có những con tàu tìm bến đỗ

Hải âu lờ lượn khắp muôn phương
 

Nhắm mắt mơ màng trên bãi cát

Triền miên sóng vỗ một bài ca

 Mằn mặn đôi môi thèm nước mát

Thuỳ dương liễu rũ ở đằng xa
 

Đám trẻ vui đùa nơi nước cạn

Chạy vào bãi cát bóng dừa xanh

Trước lạ sau quen cùng kết bạn

Đứa chơi chuyền bóng đứa đá banh
 

Văng vẳng bên tai bao người nói

Dạt dào sóng vỗ mãi khua vang

Gió mát từ khơi lên tiếng gọi

 Cỏ cây hoang dại nở hoa vàng

                                               Nhã Uyên

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHỮNG LÁ THƯ HÈ - Hồng Phượng

 

Con tem nằm chết dí dưới dấu nhật ấn tròn, đen. Áo đỏ của cụ đồ bị lấm lem vì dấu nhật ấn. Bên dưới tên em được nắn nót từng nét một. Góc thư có mấy dòng chữ nhỏ N.G : HUỲNH THỊ PHƯƠNG HẠ. Em ấp lá thư vào ngực một cách sung sướng, chạy nhanh vào nhà, cẩn thận lấy kéo cắt phong bì, lá thư bằng giấy "pơ-luya" hồng nằm ngoan trong đó.
 
"Khánh Hội ngày... tháng...
 
Hoa học trò của chị
 
Nhận được thư em, chị mừng muốn vỡ ngực, như chị vừa... thi đỗ, nhưng niềm vui chợt tắt khi đọc xong thư em. Thật em làm chị khổ tâm hết sức. Em mặc cảm và bi quan quá Phượng ạ. Sao em lại cho rằng "... Em xấu xí, em học dở, mặt em như... Trương Chi nên mọi người xa lánh em, cả chị nữa..."
 
Em nghi ngờ tình yêu của chị dành cho em ư?...
 
Phượng thật yêu của chị.
 
Phượng là vương nữ của mùa hạ. Thế em là vương nữ của chị rồi đó. Làm sao chị hững hờ với nàng công chúa bé nhỏ của chị được. Em ơi! Tâm hồn thanh cao, trong sạch là trên hết, mặt mình, dáng mình có xấu xí đến đâu đi nữa thì tất cả những thứ đó đều là bề ngoài thôi em ạ! Cuộc sống của mình cần có niềm tin, một sự lạc quan thì mới tránh được những ý nghĩ yếm thế bi quan em ơi.
 
Yêu đời lên đi Phượng, tương lai em sẽ đỏ thắm như cánh Phượng. Em yêu của chị, hãy dẹp bỏ những ý nghĩ buồn chán nhé! Đừng bận tâm đến những cái nhìn khinh khi của những người vô ý thức đó nhé.
 
Phượng thương ơi.
 
Chị mê thư cô bé mất rồi, tự vì em của chị sắp thành một văn sĩ kiêm luôn thi sĩ mờ lỵ. Mấy bài thơ em tặng chị hay ghê. Gửi Thiếu Nhi em nha. Mỗi tuần nhớ mua một quyển Thiếu Nhi xem nhé. Thiếu Nhi là tuần báo giải trí lành mạnh sẽ giúp em đỡ buồn trong mấy tháng hè chán ngắt này.
 
Thôi chị dừng bút nhá! Gửi em lời thương hạ.
 
Thương em.      
PHƯƠNG HẠ     
 
Bình Đông ngày... tháng...
 
"Chị Hạ... À... Ơi...
 
Mây bỗng trở về và giăng mưa trên phiến mắt bé rồi chị ạ! Đọc thư chị bé cảm động ghê cơ, và thấy yêu chị thật nhiều.
 
Bé sẽ vâng lời chị, bé không thèm buồn nữa, bé sẽ lạc quan và tin rằng người ta không khinh bé xấu như bé nghĩ.
 
Chị ơi! Chị là bà tiên của bé, chị đã đem lại cho bé niềm vui vui sống, chị có vui không? Ước gì mình ở gần nhau mãi, để bé tâm sự cùng chị, để bé nhìn sâu vào mắt chị tìm niềm tin trong đó. 
 
Chị yêu của bé, bé dừng bút chị nhé! Bé còn chép mấy bài thơ gửi Thiếu Nhi nữa cơ".
 
Em của chị       
HỒNG PHƯỢNG   
Hạ 73          
 
 (Trích tuần báo Thiếu Nhi số 90, ra ngày 20-5-1973)

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

THƯƠNG MÀU PHƯỢNG VỸ - Thơ Thơ

  

 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
Một vài cánh phượng hồng rơi
Bâng khuâng ánh mắt trông vời trường xưa
 
Phượng hồng tơi tả dưới mưa
Mưa hay dòng lệ trong giờ biệt ly
 
Trang lưu bút biết viết gì
Chúc câu may mắn ngày thi đến gần 
 
Chúc ngày mai đẹp tuổi xuân
Chúc tình bạn mãi thiết thân thuở nào
 
Khắc ghi tâm sự gởi trao
Nhớ hoài năm tháng bên nhau tương phùng
 
Kìa băng ghế đá ngồi chung
Ôn bài dưới bóng phượng hồng xinh tươi 
 
Rồi đây muôn hướng nổi trôi
Xa trường xa lớp muôn đời không quên
 
Từ khi phiêu bạt cánh chim
Thương màu phượng vỹ dịu hiền tuổi thơ

                                                       Thơ Thơ 
                                           (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

MÂY THÁNG NĂM - Nhã Uyên

 
 
Tháng năm trời lại nhiều mây 
Sương mù trên núi phủ đầy cỏ cây
 
Khung trời ký ức tràn đầy
Tình đầu chếnh choáng men say một ngày
 
Yêu thầm chưa tỏ ai hay
Chưa tin là thật sau này lứa đôi
 
Gặp nhau tim lại bồi hồi
Nhìn nhau một thoáng rồi thôi hơi buồn
 
Mặt trời ngả bóng hoàng hôn 
Ngày qua tháng lại chất chồng trống không
 
Hỏi anh xem có thật lòng 
Thương em: " Người có yêu không, hỡi người ?"
 
Tuổi em vừa đúng đôi mươi
Hoa chưa kết trái nụ cười hoang mang
 
Hoá ra em đã muộn màng
Em đi, anh cũng vội vàng kết duyên
 
Với người con gái diệu huyền 
Lời em nhắn nhủ đã tuyên bố rồi
 
Nhờ cha mẹ hãy xin thôi
Em - người bội ước hết rồi vương tơ
 
Em đi: Anh có nào ngờ
Sổ lồng chim đã qua bờ biển xa
 
Mấy năm em gửi thư ra
Nhờ em gái giúp nhưng mà chẳng xong 
 
Gửi thư lối khác chờ mong
Thư em anh nhận nhưng không trả lời
 
Vì em không biết anh ơi
Anh đà lấy vợ phương trời quê hương
 
Lá thư em nói yêu thương
Em còn đơn độc vẫn thường nhớ anh
 
Ra đi duyên nợ chẳng đành
Bốn năm đơn độc nữ sinh học đường
 
Tuổi còn non dại dặm trường
Nương nhờ nhà Chúa em thường xót xa
 
Quê hương bỏ lại mẹ cha
Học hành lo trước rồi là hôn nhân
 
Lòng thành nơi Chúa hồng ân
Nhớ về chốn cũ một lần ra đi
 
Tánh em ít nói lầm lì
Phấn son chưa biết, nói chi tình đầu
 
Chẳng ơn chẳng nghĩa nặng sâu
Chút thương chút nhớ chút sầu phận duyên
 
Năm xưa anh bước xuống thuyền
Là đi bước trước nên duyên với người
 
Được tin em vẫn tươi cười
Bốn năm ôm giấc mộng người vẩn vơ
 
Thời gian quên hẳn làm thơ
Thư từ vẫn viết, mộng mơ không còn 
 
Năm xưa thề biển hẹn non
Bấy giờ cô độc đã tròn bốn năm
 
Đâu còn cái tuổi trăng rằm
Trăng tròn trăng khuyết hăm lăm tuổi đời
 
Ra đi em đã nói lời
Giã từ anh nhé có Trời hiểu em
 
Nằm trên nệm ấm chăn êm
Hằng đêm em nghĩ sâu thêm nguyện cầu
 
Phải tin vào phép nhiệm mầu
Làm thân chiên lạc qua cầu bình an
 
Nhờ trời thân chẳng tan hoang
Chúa không phụ bạc lại càng gia ân
 
Giúp cho em vững tâm thần
Tình xưa đã hết tình thân vẫn còn 
 
Quen anh còn lúc cỏ non
Chưa lần nào biết nụ hôn của người
 
Trao nhau ánh mắt nụ cười
Một thương cho đủ vẹn mười chữ thương
 
Đôi ta xa cách rất thường
Tìm nhau dưới mái giáo đường Chúa thương
 
Nhớ nhau những lúc chung trường
Những lần gặp gỡ anh thường " tươi hoa"
 
Nhà anh em lại ngang qua
Balcon anh đứng trên xa ngắm nhìn
 
Hai bên chẳng nói lặng thinh
Ghi vào tâm trí bóng hình ngẩn ngơ
 
Hẹn anh cùng đến nhà thờ
Khi em làm lễ anh chờ phía trong
 
Áo anh ngày cuối xanh dương
Áo em ngày cuối vẫn thường lá cây
 
Thấy nhau thấp thoáng phút giây
Rồi anh vụt mất khỏi bầy chim non
 
Tháng tư thì lại chẳng còn
Ngàn trùng cách biệt mỏi mòn nhớ anh
 
Nhắn tin anh viết mực xanh
Cho em cất giữ để dành một khi
 
Năm mươi năm trước chim di
Phải chăng em cố quên đi tình đầu?
 
                                               Nhã Uyên


Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

GIỜ LY BIỆT - Tô Tuyết Xuân

 
 
Rồi mai đó khi mặt trời mở rộng
Cây rũ người chờ đón gió từng giây
Trên cành soan hoa đỏ thắm nở đầy
Ve réo gọi mùa chia tay sắp đến

Thời gian qua mới đây tròn chín tháng
Dẫu chúng mình chưa thân thiết là bao
Nhưng chia tay lòng chẳng khỏi bùi ngùi
Vì mình chẳng mỗi ngày đều gặp mặt

Từng nhìn nhau từng gọi tên bằng mắt
Từng cợt đùa để cảm thấy gần hơn
Mến nhau thêm sau những lúc giận hờn
Cho thù ghét quên dần trong trí óc

Cùng chia nhau niềm vui trong lớp học
Cùng tranh tài cùng cố gắng hơn thua
Cùng cam go cùng quyết chí ganh đua
Nhưng không phải căm hờn hay cay đắng

Chung thầy dạy chung bảng màu phấn trắng
Chung cả bài chung lẫn những giờ chơi
Mình trao nhau từng câu nói tiếng cười
Ôi lưu luyến kỷ niệm này đáng nhớ

Rồi mai đây khi ngoài kia phượng nở
Mình chia tay còn gặp gỡ lại chăng
Hay chia tay là mỗi kẻ một đường
Năm tháng đó biết còn khi tái ngộ.

                                        TÔ TUYẾT XUÂN

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 26, ra ngày 20-5-1972)



Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

DÃ HƯƠNG - Tôn Nữ Quỳnh Trâm

 

Em xinh ngoan mới lớn
Rũ áo trắng thiên thần
Bàn tay thơm mùi giấy
Mắt nai tròn bâng khuâng 

Nghiêng vai bên vòng cửa
Đợi sắc phượng sang hè
Gấp đi bao tập vở
Chân nhón quãng đường quê
 
Đời cỏ hoa bay nhảy
Bước chim chuyền trong cây
Má ửng hanh mầu nắng
Cười trong mắt thơ ngây
 
Em cúi chào mùa hạ
Ngâm bàn tay trong mưa
Trên thềm vương xác lá
Thoáng ta nhìn ngẩn ngơ...
 
                   TÔN NỮ QUỲNH TRÂM
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 200, ra ngày 1-5-1973)  



Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

TẮT NẮNG - Phạm thị Kim Phượng

 

Những ánh nắng gần tắt của một buổi chiều bỗng trở nên chói chang vô tả. Vài tiếng chim kêu ríu rít gọi đàn, gió mơn man trĩu nặng cành thông vi vút nghe thật vui tai.
 
Dưới một gốc thông lớn, Hoàng Vy ngồi yên lặng ngắm mông lung ra một thung lũng xanh mướt cỏ. Hoàng Vy sống trên ngọn đồi này ròng rã 14 năm liên tiếp. Kỷ niệm chất cao như những chiếc lá vàng mà mỗi chiều Hoàng Vy nhặt xếp từng đống. Hoàng Vy yêu ngọn đồi, yêu căn nhà như yêu vú già. Ba mẹ Hoàng Vy mất sớm, mất lâu lắm rồi, Hoàng Vy không tài nào nhớ được.
 
Mới đây, chiều hôm qua thôi! Một gia đình thật đông vừa mới dọn tới, ở cạnh thung lũng xanh, Hoàng Vy ngó qua dễ như bỡn. Nhưng Hoàng Vy chả thèm nhìn nữa vì bên ấy cũng có nhiều cặp mắt nhìn chăm chú Hoàng Vy, khi cô bé đang ngắt từng cánh Mimosa vàng ngát. Cuộc sống yên tĩnh nhưng cô đơn của Hoàng Vy có lẽ sẽ xáo động từ đây.
 
*
 
Hoàng Vy bó gối trước thềm nhà, cô bé mơ màng nhìn những ngôi sao bé nhỏ lấp lánh, có tiếng con chó Bông Sa của Hoàng Vy sủa vang ngoài cổng. Hoàng Vy nhìn vào khoảng tối trước mặt mấp máy gọi vú già:
 
- Vú ơi...
 
- Chi đó Hoàng Vy, buồn ngủ chưa vô vú đóng cửa. Trời nay trở lạnh rồi đó con.
 
- Không, hình như có ai trước cổng nhà mình.
 
Vú già lẹp xẹp bước ra, Hoàng Vy nắm tay vú theo ra cổng miệng gọi chó rối rít:
 
- Bông Sa! Bông Sa!
 
Con chó bẹc-giê to lớn vẫy đuôi mừng cô chủ. Hoàng Vy gọi to:
 
- Ai đó?
 
Có tiếng xì xào của vài ba người. Hoàng Vy ngạc nhiên vô tả rồi có một giọng trầm ấm cất lên:
 
- Tôi đây, anh em tôi bên nhà mới dọn tới bách bộ sang đây chơi với cô bé nhỏ nhà này đây mà!
 
Hoàng Vy chợt nhớ ra, cô bé mở cổng lúng túng rồi chợt cô bé cười, nụ cười tràn ấp bao yêu thương bi chừ mới nở.
 
*
 
Hoàng Vy tìm tòi bắt từng vỏ ve sầu khô bám chặt trên thân cây, mặt cô bé rám hồng vì nắng.
 
- Hoàng Vy!
 
- Eo ui! Anh Dũng làm Hoàng Vy giật mình, Hoàng Vy bóp vỡ chú ve khô rồi đấy! Anh Dũng bắt đền Hoàng Vy đi!
 
- Vy học bài chưa mà đi chơi, chốc anh khảo bài không thuộc anh đánh đòn cho xem.
 
- Em học từ sáng rồi cơ! Chị Hồng với nhỏ Mai Trầm đâu anh Dũng?
 
- Con Hồng đi học, con Trầm đi đâu mất rồi anh cũng hông biết nữa.
 
Hoàng Vy bật cười, anh Dũng hay ghê ấy, làm anh của một lũ nhóc dài thòng cũng khổ anh Dũng nhỉ. Hoàng Vy thốt nhiên có bạn thật dễ dàng. Từ đây Hoàng Vy có anh Dũng chị Hồng, có bạn Mai Trầm có em Tuấn, em Ánh. Thích ghê là. Dạo này Hoàng Vy vui ghê lắm, cô bé ríu rít như sơn ca. Vú già vui lây cái vui của con trẻ. Vú thương Hoàng Vy vô vàn.
 
- Anh Dũng, Hoàng Vy!
 
Mai Trầm đứng tít bên ngọn đồi gọi to, gió thổi làm tóc cô bé tung bay. Hoàng Vy băng đồi chạy sang, bỏ mặc anh Dũng sau lưng gọi rối rít. Mai Trầm nghiêng mình kêu:
 
- Eo ui, Hoàng Vy xinh quá, ai cài hoa Mimosa cho Hoàng Vy đấy.
 
- Đâu có, Hoàng Vy đâu có hoa, Mai Trầm quáng mắt rồi đi nhá. 

- Trên mép tai í, một hoa màu vàng bé xíu.
 
Hoàng Vy mò mẫm trên tóc, kéo xuống một bông hoa, cô bé ném tia nhìn giận dỗi sang anh Dũng đanh loanh quanh dưới chân đồi. Anh Dũng xấu ghê, cài hoa lén lên đầu Hoàng Vy nhá!
 
- Trầm ới ời!
 
- Chết chưa mẹ gọi Trầm, Trầm về Hoàng Vy nhá. Chốc Trầm sang đùa mí Vy.
 
- Nhớ sang Trầm nhá.
 
Bên kia ngọn đồi, anh Dũng cũng lững thững đi về.
 
Từng đàn chim sáo đi ăn tận rừng sâu, thấy chiều đến bèn kéo nhau về che rợp một khung trời vàng úa. Hoàng Vy mơ màng nhìn làn khói vú già thổi cơm lan tỏa trong từng kẽ lá xanh um thật đầm ấm. Hoàng Vy yêu cảnh chiều về của quê hương. Hoàng Vy tự nguyện sẽ sống chết trên mảnh đất này mãi mãi.
 
Hoàng Vy cẩn thận chọn một mảnh đất cho mình an nghỉ trước rồi. Dưới gốc thông nằm trọn vẹn trên đồi cao chót vót...
 
*
 
Từng cơn mưa đầu mùa khiến Hoàng Vy thích thú vô tả. Nhìn cảnh mưa xối xả xuống từng đọt chuối, từng ngọn thông nghiêng mình vào đón, Hoàng Vy nghe xôn xao vô tả.
 
Buổi chiều ảm đạm buồn da diết, Hoàng Vy buồn quá đi mất. Mấy hôm nay trời mưa, anh Dũng, chị Hồng, Mai Trầm chả sang chơi mí Hoàng Vy nữa, chừ thì Hoàng Vy loanh quanh dưới đồi, nghe cỏ ướt thấm vào chân mát lạnh, quanh đâu đây, có tiếng chim rúc lên ảo não như xóa tan cái lạnh sau cơn mưa phùn.
 
Hoàng Vy băng mình mau lên đồi về nhà, mưa cũng gấp rút đuổi theo cô bé. Những hạt mưa quất mạnh vào gương mặt đầm đìa nước. Hoàng Vy không còn cảm giác gì trên mặt nữa...
 
Hoàng Vy về đến nhà lả người trong vòng tay đầm ấm của vú già. Vú già lau khô Hoàng Vy, hong tóc cho cô bé, xoa dầu vào khắp tay chân cho Hoàng Vy nữa. Bất giác Hoàng Vy cảm động, nước mắt trào ra nhỏ xuống nền gạch hoa xanh trắng. Vú già giục Vy đi ngủ, đắp chăn cho Hoàng Vy tận cổ. Nhìn qua khe cửa Hoàng Vy thấy trời chưa tối hẳn, tự nhiên Hoàng Vy thích ngủ sớm như những chú gà của vú già nuôi trước sân. Giấc ngủ đến với Hoàng vy thật dễ dàng, trong cơn mê Hoàng Vy cảm thấy đầu nhức nhối, giấc mơ quay cuồng. Hoàng Vy chỉ kịp hoảng hốt kêu lên: 
 
- Vú ơi!
 
*
 
Nắng của một ngày mới thật rực rỡ, có vài con bướm trắng nhởn nhơ trên một chùm hoa phượng đỏ ối. Hè lại về rồi. Mai Trầm chắc như thế vì cô bé đã nghe tiếng ve kêu rộn rã trên đồi. Mai Trầm tung tăng trên con dường mòn lên nhà Hoàng Vy, hai hôm rồi trời mưa rả rích làm anh em Mai Trầm không sang chơi mí Hoàng Vy, chắc cô bé giận lắm! Sáng nay thấy trời quang đãng lại, Mai Trầm bèn rủ anh Dũng sang nhà Hoàng Vy. Anh Dũng mắc học bài, không sang được, chị Hồng thì đi học. Mai Trầm đành đi một mình vậy.
 
Mai Trầm dừng bước trước một bụi hoa nhài lấm tấm hoa trắng, nghiêng mình cô bé bẻ vội vài cành cho Hoàng Vy. Mai Trầm nhớ Hoàng Vy yêu nhài lắm, phải làm quà cho Hoàng Vy mí được. Mấy hôm nay trời mưa, không ai hái hoa nhài, khiến nhài trắng nở đầy bụi, thơm ngát một khoảng đồi.
 
Chiếc cổng màu trắng của Hoàng Vy thấp thoáng sau giàn hoa giấy đỏ càng lúc càng gần. Mai Trầm kiễng chân, làm loa gọi to:
 
- Hoàng Vy! Vy ơi!
 
Cửa hé mở, vú già buồn rầu ra mở cổng, Mai Trầm nhác thấy mắt vú đỏ hoe. Mai Trầm ngạc nhiên lo ngại:
 
- Gì thế vú, Vy đâu?
 
Vú già òa lên khóc, nước mắt đầm đìa trên đôi má nhăn nheo. Mai Trầm bỏ mặc vú già ngoài cổng, cô bé len mau vào nhà. Hoàng Vy của Mai Trầm đó. Hoàng Vy khoan thai nằm trên giường trắng, chắp tay thánh thiện. Mai Trầm hoảng hốt lay Hoàng Vy:
 
- Vy ơi, Trầm này, Vy bệnh hở? Trầm sang với Vy đây, Hoàng Vy ơi!
 
Mặc cho Trầm gọi, Hoàng Vy nằm yên. Run run, Mai Trầm xoa tay nhẹ lên đôi má Hoàng Vy, lạnh giá. Sao thế này? Vy ơi! Cành hoa nhài vô tình rơi bên tay Hoàng Vy. Mai Trầm lùi lại bật khóc.
 
Vú già kể cho cả nhà Mai Trầm nghe : Hoàng Vy mắc mưa sốt nửa đêm, cơn sốt mạnh bạo đưa Hoàng Vy về chầu Chúa. Hoàng Vy sẽ mang vào đôi cánh thiên thần trắng muốt bay lên không mãi mãi xa tít...
 
*
 
Hoàng Vy nằm nghỉ dưới gốc thông trên ngọn đồi chót vót. Mộng ước đã thành, anh Dũng làm giàn tóc tiên leo cạnh mộ Hoàng Vy, chị Hồng chiều chiều cắm mimosa vàng ngát lên nấm mộ, và Mai Trầm, Mai Trầm sẽ trồng một bụi hoa nhài trước mộ Hoàng Vy, để khi gió thoảng nhẹ, hương nhài sẽ lan tỏa quanh "nhà" Vy! Vy nhá!
 
- Trầm ơi!
 
- Gì thế anh Dũng, về hả?
 
Anh Dũng đứng lên trầm ngâm:
 
- Ừ về đi thôi, chiều rồi Trầm ạ!
 
Hai anh em tần ngần nhìn ngôi mộ lần cuối rồi lững thững về. Mai Trầm nghe rưng rưng khóe mắt, cô bé nắm chặt tay anh bật khóc. Dũng vỗ về xoa đầu em, lòng rối bời đau xót. Gió thổi mạnh, từng cánh phượng rơi lao xao, làm bay tóc Mai Trầm ; nắng cũng vừa tắt trên những ngọn thông...
 
 
PHẠM THỊ KIM PHƯỢNG     
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 26, ra ngày 20-5-1972)