Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

THƯƠNG MÀU PHƯỢNG VỸ - Thơ Thơ

  

 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
Một vài cánh phượng hồng rơi
Bâng khuâng ánh mắt trông vời trường xưa
 
Phượng hồng tơi tả dưới mưa
Mưa hay dòng lệ trong giờ biệt ly
 
Trang lưu bút biết viết gì
Chúc câu may mắn ngày thi đến gần 
 
Chúc ngày mai đẹp tuổi xuân
Chúc tình bạn mãi thiết thân thuở nào
 
Khắc ghi tâm sự gởi trao
Nhớ hoài năm tháng bên nhau tương phùng
 
Kìa băng ghế đá ngồi chung
Ôn bài dưới bóng phượng hồng xinh tươi 
 
Rồi đây muôn hướng nổi trôi
Xa trường xa lớp muôn đời không quên
 
Từ khi phiêu bạt cánh chim
Thương màu phượng vỹ dịu hiền tuổi thơ

                                                       Thơ Thơ 
                                           (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

MÂY THÁNG NĂM - Nhã Uyên

 
 
Tháng năm trời lại nhiều mây 
Sương mù trên núi phủ đầy cỏ cây
 
Khung trời ký ức tràn đầy
Tình đầu chếnh choáng men say một ngày
 
Yêu thầm chưa tỏ ai hay
Chưa tin là thật sau này lứa đôi
 
Gặp nhau tim lại bồi hồi
Nhìn nhau một thoáng rồi thôi hơi buồn
 
Mặt trời ngả bóng hoàng hôn 
Ngày qua tháng lại chất chồng trống không
 
Hỏi anh xem có thật lòng 
Thương em: " Người có yêu không, hỡi người ?"
 
Tuổi em vừa đúng đôi mươi
Hoa chưa kết trái nụ cười hoang mang
 
Hoá ra em đã muộn màng
Em đi, anh cũng vội vàng kết duyên
 
Với người con gái diệu huyền 
Lời em nhắn nhủ đã tuyên bố rồi
 
Nhờ cha mẹ hãy xin thôi
Em - người bội ước hết rồi vương tơ
 
Em đi: Anh có nào ngờ
Sổ lồng chim đã qua bờ biển xa
 
Mấy năm em gửi thư ra
Nhờ em gái giúp nhưng mà chẳng xong 
 
Gửi thư lối khác chờ mong
Thư em anh nhận nhưng không trả lời
 
Vì em không biết anh ơi
Anh đà lấy vợ phương trời quê hương
 
Lá thư em nói yêu thương
Em còn đơn độc vẫn thường nhớ anh
 
Ra đi duyên nợ chẳng đành
Bốn năm đơn độc nữ sinh học đường
 
Tuổi còn non dại dặm trường
Nương nhờ nhà Chúa em thường xót xa
 
Quê hương bỏ lại mẹ cha
Học hành lo trước rồi là hôn nhân
 
Lòng thành nơi Chúa hồng ân
Nhớ về chốn cũ một lần ra đi
 
Tánh em ít nói lầm lì
Phấn son chưa biết, nói chi tình đầu
 
Chẳng ơn chẳng nghĩa nặng sâu
Chút thương chút nhớ chút sầu phận duyên
 
Năm xưa anh bước xuống thuyền
Là đi bước trước nên duyên với người
 
Được tin em vẫn tươi cười
Bốn năm ôm giấc mộng người vẩn vơ
 
Thời gian quên hẳn làm thơ
Thư từ vẫn viết, mộng mơ không còn 
 
Năm xưa thề biển hẹn non
Bấy giờ cô độc đã tròn bốn năm
 
Đâu còn cái tuổi trăng rằm
Trăng tròn trăng khuyết hăm lăm tuổi đời
 
Ra đi em đã nói lời
Giã từ anh nhé có Trời hiểu em
 
Nằm trên nệm ấm chăn êm
Hằng đêm em nghĩ sâu thêm nguyện cầu
 
Phải tin vào phép nhiệm mầu
Làm thân chiên lạc qua cầu bình an
 
Nhờ trời thân chẳng tan hoang
Chúa không phụ bạc lại càng gia ân
 
Giúp cho em vững tâm thần
Tình xưa đã hết tình thân vẫn còn 
 
Quen anh còn lúc cỏ non
Chưa lần nào biết nụ hôn của người
 
Trao nhau ánh mắt nụ cười
Một thương cho đủ vẹn mười chữ thương
 
Đôi ta xa cách rất thường
Tìm nhau dưới mái giáo đường Chúa thương
 
Nhớ nhau những lúc chung trường
Những lần gặp gỡ anh thường " tươi hoa"
 
Nhà anh em lại ngang qua
Balcon anh đứng trên xa ngắm nhìn
 
Hai bên chẳng nói lặng thinh
Ghi vào tâm trí bóng hình ngẩn ngơ
 
Hẹn anh cùng đến nhà thờ
Khi em làm lễ anh chờ phía trong
 
Áo anh ngày cuối xanh dương
Áo em ngày cuối vẫn thường lá cây
 
Thấy nhau thấp thoáng phút giây
Rồi anh vụt mất khỏi bầy chim non
 
Tháng tư thì lại chẳng còn
Ngàn trùng cách biệt mỏi mòn nhớ anh
 
Nhắn tin anh viết mực xanh
Cho em cất giữ để dành một khi
 
Năm mươi năm trước chim di
Phải chăng em cố quên đi tình đầu?
 
                                               Nhã Uyên


Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

GIỜ LY BIỆT - Tô Tuyết Xuân

 
 
Rồi mai đó khi mặt trời mở rộng
Cây rũ người chờ đón gió từng giây
Trên cành soan hoa đỏ thắm nở đầy
Ve réo gọi mùa chia tay sắp đến

Thời gian qua mới đây tròn chín tháng
Dẫu chúng mình chưa thân thiết là bao
Nhưng chia tay lòng chẳng khỏi bùi ngùi
Vì mình chẳng mỗi ngày đều gặp mặt

Từng nhìn nhau từng gọi tên bằng mắt
Từng cợt đùa để cảm thấy gần hơn
Mến nhau thêm sau những lúc giận hờn
Cho thù ghét quên dần trong trí óc

Cùng chia nhau niềm vui trong lớp học
Cùng tranh tài cùng cố gắng hơn thua
Cùng cam go cùng quyết chí ganh đua
Nhưng không phải căm hờn hay cay đắng

Chung thầy dạy chung bảng màu phấn trắng
Chung cả bài chung lẫn những giờ chơi
Mình trao nhau từng câu nói tiếng cười
Ôi lưu luyến kỷ niệm này đáng nhớ

Rồi mai đây khi ngoài kia phượng nở
Mình chia tay còn gặp gỡ lại chăng
Hay chia tay là mỗi kẻ một đường
Năm tháng đó biết còn khi tái ngộ.

                                        TÔ TUYẾT XUÂN

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 26, ra ngày 20-5-1972)



Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

DÃ HƯƠNG - Tôn Nữ Quỳnh Trâm

 

Em xinh ngoan mới lớn
Rũ áo trắng thiên thần
Bàn tay thơm mùi giấy
Mắt nai tròn bâng khuâng 

Nghiêng vai bên vòng cửa
Đợi sắc phượng sang hè
Gấp đi bao tập vở
Chân nhón quãng đường quê
 
Đời cỏ hoa bay nhảy
Bước chim chuyền trong cây
Má ửng hanh mầu nắng
Cười trong mắt thơ ngây
 
Em cúi chào mùa hạ
Ngâm bàn tay trong mưa
Trên thềm vương xác lá
Thoáng ta nhìn ngẩn ngơ...
 
                   TÔN NỮ QUỲNH TRÂM
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 200, ra ngày 1-5-1973)  



Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

TẮT NẮNG - Phạm thị Kim Phượng

 

Những ánh nắng gần tắt của một buổi chiều bỗng trở nên chói chang vô tả. Vài tiếng chim kêu ríu rít gọi đàn, gió mơn man trĩu nặng cành thông vi vút nghe thật vui tai.
 
Dưới một gốc thông lớn, Hoàng Vy ngồi yên lặng ngắm mông lung ra một thung lũng xanh mướt cỏ. Hoàng Vy sống trên ngọn đồi này ròng rã 14 năm liên tiếp. Kỷ niệm chất cao như những chiếc lá vàng mà mỗi chiều Hoàng Vy nhặt xếp từng đống. Hoàng Vy yêu ngọn đồi, yêu căn nhà như yêu vú già. Ba mẹ Hoàng Vy mất sớm, mất lâu lắm rồi, Hoàng Vy không tài nào nhớ được.
 
Mới đây, chiều hôm qua thôi! Một gia đình thật đông vừa mới dọn tới, ở cạnh thung lũng xanh, Hoàng Vy ngó qua dễ như bỡn. Nhưng Hoàng Vy chả thèm nhìn nữa vì bên ấy cũng có nhiều cặp mắt nhìn chăm chú Hoàng Vy, khi cô bé đang ngắt từng cánh Mimosa vàng ngát. Cuộc sống yên tĩnh nhưng cô đơn của Hoàng Vy có lẽ sẽ xáo động từ đây.
 
*
 
Hoàng Vy bó gối trước thềm nhà, cô bé mơ màng nhìn những ngôi sao bé nhỏ lấp lánh, có tiếng con chó Bông Sa của Hoàng Vy sủa vang ngoài cổng. Hoàng Vy nhìn vào khoảng tối trước mặt mấp máy gọi vú già:
 
- Vú ơi...
 
- Chi đó Hoàng Vy, buồn ngủ chưa vô vú đóng cửa. Trời nay trở lạnh rồi đó con.
 
- Không, hình như có ai trước cổng nhà mình.
 
Vú già lẹp xẹp bước ra, Hoàng Vy nắm tay vú theo ra cổng miệng gọi chó rối rít:
 
- Bông Sa! Bông Sa!
 
Con chó bẹc-giê to lớn vẫy đuôi mừng cô chủ. Hoàng Vy gọi to:
 
- Ai đó?
 
Có tiếng xì xào của vài ba người. Hoàng Vy ngạc nhiên vô tả rồi có một giọng trầm ấm cất lên:
 
- Tôi đây, anh em tôi bên nhà mới dọn tới bách bộ sang đây chơi với cô bé nhỏ nhà này đây mà!
 
Hoàng Vy chợt nhớ ra, cô bé mở cổng lúng túng rồi chợt cô bé cười, nụ cười tràn ấp bao yêu thương bi chừ mới nở.
 
*
 
Hoàng Vy tìm tòi bắt từng vỏ ve sầu khô bám chặt trên thân cây, mặt cô bé rám hồng vì nắng.
 
- Hoàng Vy!
 
- Eo ui! Anh Dũng làm Hoàng Vy giật mình, Hoàng Vy bóp vỡ chú ve khô rồi đấy! Anh Dũng bắt đền Hoàng Vy đi!
 
- Vy học bài chưa mà đi chơi, chốc anh khảo bài không thuộc anh đánh đòn cho xem.
 
- Em học từ sáng rồi cơ! Chị Hồng với nhỏ Mai Trầm đâu anh Dũng?
 
- Con Hồng đi học, con Trầm đi đâu mất rồi anh cũng hông biết nữa.
 
Hoàng Vy bật cười, anh Dũng hay ghê ấy, làm anh của một lũ nhóc dài thòng cũng khổ anh Dũng nhỉ. Hoàng Vy thốt nhiên có bạn thật dễ dàng. Từ đây Hoàng Vy có anh Dũng chị Hồng, có bạn Mai Trầm có em Tuấn, em Ánh. Thích ghê là. Dạo này Hoàng Vy vui ghê lắm, cô bé ríu rít như sơn ca. Vú già vui lây cái vui của con trẻ. Vú thương Hoàng Vy vô vàn.
 
- Anh Dũng, Hoàng Vy!
 
Mai Trầm đứng tít bên ngọn đồi gọi to, gió thổi làm tóc cô bé tung bay. Hoàng Vy băng đồi chạy sang, bỏ mặc anh Dũng sau lưng gọi rối rít. Mai Trầm nghiêng mình kêu:
 
- Eo ui, Hoàng Vy xinh quá, ai cài hoa Mimosa cho Hoàng Vy đấy.
 
- Đâu có, Hoàng Vy đâu có hoa, Mai Trầm quáng mắt rồi đi nhá. 

- Trên mép tai í, một hoa màu vàng bé xíu.
 
Hoàng Vy mò mẫm trên tóc, kéo xuống một bông hoa, cô bé ném tia nhìn giận dỗi sang anh Dũng đanh loanh quanh dưới chân đồi. Anh Dũng xấu ghê, cài hoa lén lên đầu Hoàng Vy nhá!
 
- Trầm ới ời!
 
- Chết chưa mẹ gọi Trầm, Trầm về Hoàng Vy nhá. Chốc Trầm sang đùa mí Vy.
 
- Nhớ sang Trầm nhá.
 
Bên kia ngọn đồi, anh Dũng cũng lững thững đi về.
 
Từng đàn chim sáo đi ăn tận rừng sâu, thấy chiều đến bèn kéo nhau về che rợp một khung trời vàng úa. Hoàng Vy mơ màng nhìn làn khói vú già thổi cơm lan tỏa trong từng kẽ lá xanh um thật đầm ấm. Hoàng Vy yêu cảnh chiều về của quê hương. Hoàng Vy tự nguyện sẽ sống chết trên mảnh đất này mãi mãi.
 
Hoàng Vy cẩn thận chọn một mảnh đất cho mình an nghỉ trước rồi. Dưới gốc thông nằm trọn vẹn trên đồi cao chót vót...
 
*
 
Từng cơn mưa đầu mùa khiến Hoàng Vy thích thú vô tả. Nhìn cảnh mưa xối xả xuống từng đọt chuối, từng ngọn thông nghiêng mình vào đón, Hoàng Vy nghe xôn xao vô tả.
 
Buổi chiều ảm đạm buồn da diết, Hoàng Vy buồn quá đi mất. Mấy hôm nay trời mưa, anh Dũng, chị Hồng, Mai Trầm chả sang chơi mí Hoàng Vy nữa, chừ thì Hoàng Vy loanh quanh dưới đồi, nghe cỏ ướt thấm vào chân mát lạnh, quanh đâu đây, có tiếng chim rúc lên ảo não như xóa tan cái lạnh sau cơn mưa phùn.
 
Hoàng Vy băng mình mau lên đồi về nhà, mưa cũng gấp rút đuổi theo cô bé. Những hạt mưa quất mạnh vào gương mặt đầm đìa nước. Hoàng Vy không còn cảm giác gì trên mặt nữa...
 
Hoàng Vy về đến nhà lả người trong vòng tay đầm ấm của vú già. Vú già lau khô Hoàng Vy, hong tóc cho cô bé, xoa dầu vào khắp tay chân cho Hoàng Vy nữa. Bất giác Hoàng Vy cảm động, nước mắt trào ra nhỏ xuống nền gạch hoa xanh trắng. Vú già giục Vy đi ngủ, đắp chăn cho Hoàng Vy tận cổ. Nhìn qua khe cửa Hoàng Vy thấy trời chưa tối hẳn, tự nhiên Hoàng Vy thích ngủ sớm như những chú gà của vú già nuôi trước sân. Giấc ngủ đến với Hoàng vy thật dễ dàng, trong cơn mê Hoàng Vy cảm thấy đầu nhức nhối, giấc mơ quay cuồng. Hoàng Vy chỉ kịp hoảng hốt kêu lên: 
 
- Vú ơi!
 
*
 
Nắng của một ngày mới thật rực rỡ, có vài con bướm trắng nhởn nhơ trên một chùm hoa phượng đỏ ối. Hè lại về rồi. Mai Trầm chắc như thế vì cô bé đã nghe tiếng ve kêu rộn rã trên đồi. Mai Trầm tung tăng trên con dường mòn lên nhà Hoàng Vy, hai hôm rồi trời mưa rả rích làm anh em Mai Trầm không sang chơi mí Hoàng Vy, chắc cô bé giận lắm! Sáng nay thấy trời quang đãng lại, Mai Trầm bèn rủ anh Dũng sang nhà Hoàng Vy. Anh Dũng mắc học bài, không sang được, chị Hồng thì đi học. Mai Trầm đành đi một mình vậy.
 
Mai Trầm dừng bước trước một bụi hoa nhài lấm tấm hoa trắng, nghiêng mình cô bé bẻ vội vài cành cho Hoàng Vy. Mai Trầm nhớ Hoàng Vy yêu nhài lắm, phải làm quà cho Hoàng Vy mí được. Mấy hôm nay trời mưa, không ai hái hoa nhài, khiến nhài trắng nở đầy bụi, thơm ngát một khoảng đồi.
 
Chiếc cổng màu trắng của Hoàng Vy thấp thoáng sau giàn hoa giấy đỏ càng lúc càng gần. Mai Trầm kiễng chân, làm loa gọi to:
 
- Hoàng Vy! Vy ơi!
 
Cửa hé mở, vú già buồn rầu ra mở cổng, Mai Trầm nhác thấy mắt vú đỏ hoe. Mai Trầm ngạc nhiên lo ngại:
 
- Gì thế vú, Vy đâu?
 
Vú già òa lên khóc, nước mắt đầm đìa trên đôi má nhăn nheo. Mai Trầm bỏ mặc vú già ngoài cổng, cô bé len mau vào nhà. Hoàng Vy của Mai Trầm đó. Hoàng Vy khoan thai nằm trên giường trắng, chắp tay thánh thiện. Mai Trầm hoảng hốt lay Hoàng Vy:
 
- Vy ơi, Trầm này, Vy bệnh hở? Trầm sang với Vy đây, Hoàng Vy ơi!
 
Mặc cho Trầm gọi, Hoàng Vy nằm yên. Run run, Mai Trầm xoa tay nhẹ lên đôi má Hoàng Vy, lạnh giá. Sao thế này? Vy ơi! Cành hoa nhài vô tình rơi bên tay Hoàng Vy. Mai Trầm lùi lại bật khóc.
 
Vú già kể cho cả nhà Mai Trầm nghe : Hoàng Vy mắc mưa sốt nửa đêm, cơn sốt mạnh bạo đưa Hoàng Vy về chầu Chúa. Hoàng Vy sẽ mang vào đôi cánh thiên thần trắng muốt bay lên không mãi mãi xa tít...
 
*
 
Hoàng Vy nằm nghỉ dưới gốc thông trên ngọn đồi chót vót. Mộng ước đã thành, anh Dũng làm giàn tóc tiên leo cạnh mộ Hoàng Vy, chị Hồng chiều chiều cắm mimosa vàng ngát lên nấm mộ, và Mai Trầm, Mai Trầm sẽ trồng một bụi hoa nhài trước mộ Hoàng Vy, để khi gió thoảng nhẹ, hương nhài sẽ lan tỏa quanh "nhà" Vy! Vy nhá!
 
- Trầm ơi!
 
- Gì thế anh Dũng, về hả?
 
Anh Dũng đứng lên trầm ngâm:
 
- Ừ về đi thôi, chiều rồi Trầm ạ!
 
Hai anh em tần ngần nhìn ngôi mộ lần cuối rồi lững thững về. Mai Trầm nghe rưng rưng khóe mắt, cô bé nắm chặt tay anh bật khóc. Dũng vỗ về xoa đầu em, lòng rối bời đau xót. Gió thổi mạnh, từng cánh phượng rơi lao xao, làm bay tóc Mai Trầm ; nắng cũng vừa tắt trên những ngọn thông...
 
 
PHẠM THỊ KIM PHƯỢNG     
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 26, ra ngày 20-5-1972)


Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

CUỘC XUẤT QUÂN TUYỆT VỜI CỦA NGÀN THÔNG - Thạch Thủ

 

Sáng thứ bẩy 13-4-71
 
Hơn 100 cặp mắt dán vào tấm bản đồ Sài-gòn Gia-Định. Tiếng anh Tổng Thư Ký Quyên Di vang lên một cách... khác thường. Thạch Thủ nói "khác thường" là vì hàng ngày giọng nói của Quyên Di vẫn được liệt vào hạng "chưa bể tiếng" hay như Thái Bắc gọi "thủy chung như nhất", nghĩa là khi mở mắt chào đời tiếng khóc của "thằng cu" Quyên Di như thế nào bi giờ... vẫn vậy!
 
Đó là sơ lược quang cảnh trước giờ "xuất quân" đi quảng cáo Ngàn Thông.
 
Vì "địa điểm hành quân" quá rộng lớn nên phải chi thành bốn khu vực mà Quyên Di đặt tên là "bốn vùng chiến thuật": Chợ lớn thuộc vùng 4 - Gia Định vùng 3 và Sàigòn lấy đường Phan Thanh Giản làm lằn mức cho vùng 1 và 2... Ấy cũng may là nhờ có quí vị học trò, không hiểu bắt được "tuy ô" ở đâu mà biết được ngày phát động quảng cáo Ngàn Thông, đã ùn ùn kéo tới "tình nguyện nhập ngũ". Ngàn Thông, báo của học trò có khác! Dĩ nhiên anh em trong tòa soạn chỉ "ô kê" các ngài con trai nào "cốt-tô" có dư sức khỏe và có vẻ... bụi đời một tí vì công việc tuy vui nhưng nặng nhọc, do đó đành mời các "thư sinh" khác về nhà "ngồi chơi xơi nước" và nhất là các đấng "kịp tóc" thì "trăm lạy ngàn lạy" quí cô nương "hoan hỉ" trở về "yên giấc nồng" vì "nghề" này có vẻ... trâu bò lắm, không xứng đáng với những bàn tay ngà ngọc!
 
10 phút sau, quân ta lên đường. Kẻ vác búa, xách đinh, người ôm giấy, cầm hồ... nhảy lên xe đạp, gắn máy túa đi khắp nơi. Bà con lối xóm ngơ ngác tưởng lại có vụ... xuống đường. Để trả lời, một "anh hùng" nhảy xuống xe dán "kịch" trên tường một tờ: "Học trò đọc Ngàn Thông". Hiểu ra, thiên hạ cười toe toét!
 
Thạch Thủ được "bộ tham mưu" trao cho bổn phận xem xét tình hình rồi về báo cáo. Vớ được chiếc Hon-da cổ lỗ sĩ nổ lớn như phản lực (!) của "ông" chủ nhiệm, Thạch Thủ chạy rông hết phố nọ đến phố kia. Nhận xét đầu tiên của Thạch Thủ là các trường nữ trung học là những địa điểm thu hút nhất. Chẳng thế mà các ngài con trai cứ nhất định chiếu cố tận tình các bức tường bao quanh các trường nói trên. Các ngài tỏ ra... hăng hái nhất, vui vẻ nhất và chịu chơi nhất, đặc biệt nếu vào giờ ra chơi của các "tà áo trắng" thì ôi thôi các ngài biểu diễn nhiều pha ngoạn mục "cóc" chịu nổi, nào công kênh nhau, nào trèo lên đầu lên cổ nhau... để dán những tấm bích chương cho thật cao, thật hách, cho thật "không giống ai" trên các thân cây, trên cổng trường và cả trên những bảng thông cáo của nhà trường. Ngược lại các ngài lại thờ ơ hay quên béng các trường nam sinh. Ai lại Võ Trường Toản, Trưng Vương sát nách nhau mà "bên ni" tuyệt nhiên không có lấy một bích chương trong khi "bên nớ" lại xanh xanh, đỏ đỏ cứ như bươm bướm. Gia Long, Lê Văn Duyệt, Marie Curie thì đếm không xuể còn Pétrus Ký, Chu Văn An, Jean Jacques Rousseau chỉ "lơ thơ tơ liễu buông mành"!. Thấy "hiện tượng giới trẻ" này Thạch Thủ chỉ biết khóc lên rằng "ông Trời ơi sao sinh ra tâm lý con người rắc rối như vậy" đồng thời trách thầm "bộ tham mưu" đã không đưa các đấng "kịp tóc" đi để... "cân bằng lực lượng"!
 
Điều đáng ghi lại đây nữa là các ngài con trai khoái dán vào những nơi nào có vẻ... bí hiểm: Bảng chỉ dẫn lưu thông hả? "Kịch" một tấm bích chương! Một tấm quảng cáo toán-lý-hóa? - "A lê" tờ Ngàn Thông đè lên! Bức tường này mới quét vôi lại đẹp quá! Thế là một dãy tờ Ngàn Thông chạy dài trên tường đến 2, 3 thước! Một chiếc xe du lịch đậu bên đường? - Ngó trước ngó sau không có ai, một "chàng" tiến lại nhờ... "giữ giùm" ít nhất hai bích chương. Thấy những cảnh "phản nghệ thuật" này, Thạch Thủ vứt xe chạy xuống khuyên can thì các ngài con trai nhe răng cười: "Không sao đâu anh. Cho họ xé, trước khi xé thế nào họ cũng phải đọc một lần. Như vậy là mình... quảng cáo rồi!" Thế thì biết ăn làm sao nói làm sao nữa bi giờ! Thạch Thủ chỉ cón biết kêu trời rồi "chém vè" lẹ.
 
Tiện đây Thạch Thủ xin đại diện đại gia đình Ngàn Thông xin quí vị "khổ chủ" cảm phiền, nếu có buồn, xin buồn chút chút rồi bỏ qua. Nhất quỉ nhài ma thứ ba học trò mà. Hơn nữa tuổi trẻ tuy nghịch ngợm nhưng không có ác ý, chỉ tại Tạo hóa phú cho cái tính dễ thương nhất: Nghịch!
 
12 giờ trưa, quân ta trở về hậu cứ. Tiếng cười, tiếng nói nổ như pháo. Người này khoe "thành tích", người kia kể lại "chiến công" thật là vui. Các ngài con trai đòi hỏi buổi chiều và ngày mai "đánh" nữa. Tuy nhiên, hiểu rằng chiều cuối tuần bao giờ cũng có nhiều "mục lả lướt" và không nên phí "sức lao động", "bộ tham mưu đành cảm tạ và tuyên bố "nghỉ dưỡng quân". Thế là cuộc hành quân đợt I chấm dứt trong thành công tốt đẹp.
 
Chủ nhật 14-4-1971
 
Một đặc điểm "lọa" nhất nước Đại-Ngu và chưa từng thấy trong lịch sử báo chí An-Nam ta là cả chủ nhiệm, chủ bút, tổng thư ký, cả thư ký tòa soạn, nghĩa là những "tai to mặt lớn" của tờ báo Ngàn Thông đều tay búa, tay hồ cùng tham gia thi hành nghĩa vụ... quảng cáo!
 
Sáng nay, quân ta khởi hành sớm. "Cánh quân" được chia thành ba mặt: Thái Bắc và "đệ tử" đi sang Bảy Hiền, Bà Quẹo... Quyên Di, vì "kẹt" dự lễ cưới của một người bạn, "xuất quân" muộn hơn, có nhiệm vụ "bổ túc" những nơi bị các ngài học trò bỏ quên ngày hôm qua. Hoài Mỹ, Thạch Thủ và một "môn đệ" đeo lên chiếc Honda cũ hướng về trung tâm Sàigòn.
 
Vì chở ba, trái luật lưu thông, Hoài Mỹ cứ phải tìm những con đường nào không có "người anh em bạn dân" mà đi. Tại những địa điểm đầu tiên, Trường Phan văn Huê, Cao Thắng và một vài tiệm bán nhạc, sách ở đường Lê Lợi, "phái đoàn" không gặp trở ngại nào, nhưng khi lên Taberd thì bị "đèn đỏ"! Số là ông gác dan trường này quá sốt sắng với nhiệm vụ và có lẽ vì "thương" những bức tường mới, nên cứ nhìn tụi Thạch Thủ hầm hầm như thầm bảo: "Chúng mày mà dán giấy thì ông oánh bỏ mẹ!" Tuy nhiên, đứng lâu thì "gối mỏi chân chồn", ông ta đành quay trở vào. Không bỏ lỡ cơ hội "ngàn năm một thuở", ba thằng đồng loạt "a-la-xô" dán chớp nhoáng được một số bích chương. Khi Thạch Thủ tới bức tường góc Hai Bà Trưng - Nguyễn Du thì một vị "bạn dân" vẫy lại. Thạch Thủ nghĩ thầm "chết cha! Sao quả tạ chiếu rồi".
 
- Ê, có giấy phép không?
 
- Dạ có.
 
- Người ta đâu có cho dán lên tường?
 
- Người ta không cho nhưng cảnh sát đâu có cấm!
 
Tiếp theo lời nói, Thạch Thủ tương luôn bốn tờ "Học trò đọc Ngàn Thông" lên tường trước con mắt ngơ ngác của người "bạn dân".
 
Bọn Thạch Thủ sau đó kéo qua Centre Cuturel Français. Mấy ông tây, bà đầm ra chỉ trỏ, nói năng xì-là xì-lồ - Coi "thiên hạ" như "nơ pa", ba thằng liền "đánh úp" các bức tường, thân cây bao quanh Trung Tâm Văn Hóa này.
 
Làm xong phận sự tại trường Văn Hóa Quân Đội, trường St Paul và Chủng Viện Giuse (Hoài Mỹ nói là "nhà tu mà không đọc Ngàn Thông thì chẳng chóng thì chầy cũng... hoàn tục"), bọn Thạch Thủ tạt qua Võ Trường Toản. Tới nơi, "phái đoàn" được chứng kiến một "pha độc nhất vô nhị": Quyên Di trong bộ đồ "vía", quần thẳng nếp, áo trắng bóc, cổ còn đeo tòng teng chiếc "cà vạt" đắt tiền, đang vạch hàng rào kẽm gai chui vào dán tờ "Ngàn Thông" lên tường của Nha Trung, Tiểu học. Mấy cô bán nước đá gần đó thấy vậy cùng che miệng cười. Thạch Thủ nghĩ: "Tên này ế... vợ là cái chắc", Được hỏi nguyên do, Quyên Di cho biết vì tiết kiệm thời giờ nên không kịp "lột xác"!
 
Và sau khi "thăm" một số địa điểm khác nữa như Hội Việt-Mỹ, trường Nguyễn Trường Tộ, Phước An, Nguyễn Duy Khang... cả bọn kéo về tòa soạn. Phái đoàn của Thái Bắc đã trờ về từ hồi nào và đang "ngáo" ngon lành...
 
Trưa hôm đó chị Quản lý đãi một bữa bánh xèo "tuyệt cú mèo"!
 
Cả buổi chiều quân ta nghỉ để lấy sức cho cuộc... dạ chiến!
 
Trời về tối, có gió mát và ánh đèn điện, đoàn quân lại lên đường. Thái Bắc thuộc loại... siêu thị (trên 19 mi-ốp-pi lận) nên "phái đoàn" sợ có "tai nạn lao động", trao cho nhiệm vụ xách lon hồ và ôm giấy, nhưng "chàng" không chịu, nhất định đòi đóng bích chương trên các thân cây hai bên đường. Đành chiều! Nhưng thỉnh thoảng người ta lại nghe Thái Bắc kêu: "ối! ái!". Thì ra thay vì lấy búa đóng vào đinh, "chàng" cứ nhằm ngón tay mà nện!
 
Có lẽ nhờ không khí đêm mát nên nhiều ý kiến nẩy ra. Nhiều người đã sáng chế nhiều cách dán bích chương thần sầu. Đây là vài "vụ" điển hình:
 
Trên bức tường trường Régina Pacis có những dòng chữ: "Đòi hỏi chấm dứt chiến tranh vô điều kiện là phản dân, hại nước". "Chàng" Hoài Mỹ đã "kịch" tờ Ngàn Thông lên chữ "chiến tranh" thành thử câu trên được sửa là "Đòi hỏi chấm dứt Ngàn Thông vô điều kiện là phản dân hại nước"!
 
- Chỗ khác, trên tường nhà thương St Paul nhan nhản những tờ giấy với dòng chữ "Toàn thể thương phế binh nhiệt liệt ủng hộ Ngày Phế Binh Việt Nam: 15-4-1971". Chỉ một phút sau dân chúng qua đường lại đọc: "Toàn thể thương phế binh nhiệt liệt ủng hộ Bán Nguyệt San Ngàn Thông"!
 
Địa điểm cuối cùng của cuộc "hành quân" là cánh phải trường Gia Long. Thạch Thủ được chỉ định "đóng" các thân cây dọc bên đường. Vừa mon men lại một gốc cây, Thạch Thủ dội ra liền: Kiến lửa! Thạch Thủ định rút lui thì Hoài Mỹ la lên: "Càng hay! Kiến sẽ giữ bích chương khỏi bị thiên hạ xé". Sau một hồi "đấu khẩu", Thạch Thủ đành phải "nhào dzô" và cứ thế đi tìm những gốc cây nào có kiến (càng nhiều càng tốt) để "đóng"! Kết cuộc hai chân của Thạch Thủ sưng lên và ngứa như bị... ghẻ tầu!
 
12 giờ đêm, Quyên Di ra lệnh "khao quân": Thịt bò viên! Quân ta hưởng ứng ngay. Một tô qua đi, Quyên Di nổi hứng: "mỗi người thêm một nữa" Lại một tô qua đi. Tráng miệng: "mỗi người một ly sâm bổ lượng"! Nhưng khi trả tiền, Quyên Di trợn trừng hai mắt như bị... kinh phong! Tay sờ hết túi quần đến túi áo. Thì ra "bố mày" để quên tiền... ở nhà! Thế là một màn góp nhặt từng đồng, từng đồng của mỗi người diễn ra. Tang thương quá! May phúc bảy mươi đời, số tiền tổng cộng lại không những đủ trả khoản phí ẩm thực mà còn dư đến những ba đồng bạc cắc!
 
Sau đó quân ta chia tay. Ai nấy "thơ thới hân hoan ra về" tìm giấc điệp. Đồng hồ điểm 1 giờ 5 phút sáng!
 
Những giai thoại về các ngày quảng cáo Ngàn Thông thì còn nhiều, không phải chỉ có ở Sàigòn mà tại các tỉnh cổ-động-viên" báo về cũng lắm chuyện cười "pể pụng" và "chảy nước mắt"; tuy nhiên vì trang báo có hạn, Thạch Thủ đành chấm dứt ở đây. Trong số báo tới Thạch Thủ sẽ kể cho bà con nghe về những ý kiến của bạn đọc góp vào việc thực hiện Ngàn Thông của chúng mình.
 
 
THẠCH THỦ      
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 2, ra ngày 20-5-1971)


Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

CHO BÉ THÁNG 5, CÓ NGÀY SINH NHẬT - Hoàng Thi

 
 
 Biết không anh đang về thăm?
Với lời thỉnh cầu của bé.
Như từ một khoảng xa xăm
Chúng ta có nhiều lời hẹn
 
Anh về trong sợi mưa bay
Cùng gói hành trang rất nhỏ.
Những bông hoa cuối của ngày 
Chào thay bé - choàng khăn đỏ
 
Anh về để mừng bé thôi
Đủ thấy lòng vui như hội
Bay từ một cõi xa xôi
Niềm vui về nghe rất vội.
 
Bay bay chiếc lá tháng năm
Giữa mưa trong vườn hạnh ngộ
Bé ơi bé là trăng rằm
Soi vào đời anh mọi chỗ.
 
Rồi ngày cũng tỏa hoa hương
Với bé giữa ngày sinh nhật.
Anh nghe có một con đường:
Tình yêu vào đời anh thật.
 
Sinh nhật bé giữa tháng năm
Nên mưa cũng tình hơn nắng.
Mừng bé anh mừng chiếc khăn
Để lau mắt thầm giọt lặng.
 
Anh biết bé là chim non
Thường vẩn vơ buồn dễ khóc.
Anh muốn là dấu triện son
Ngự trên cuộc đời bé ngọc.
 
Bé ơi! Hãy như là hoa
Để nghe lời anh tình tự
Bé ơi! Hãy mãi vời xa
Để đừng nhìn anh do dự
 
Sinh nhật bé thêm tuổi đời
Nến hồng rồi nhiều như nấm
Anh thấy trong ngày nghỉ ngơi
Có nỗi buồn vàng bất tận.
 
Nỗi buồn đến sau niềm vui
Nnen6 lời hoài nghi cũng nhỏ
Lòng anh một nỗi bùi ngùi
Cũng lan từ từ như gió.
 
Anh về ủ lấy hoa Cau
Để chờ tuổi đời của bé
Nghe như một bài kinh cầu
Rơi vào lòng anh rất nhẹ
 
Cuối ngày có giọt mưa sa
Vào buốt hồn anh lận đận
Bé ơi có thấy cành hoa
Nở vàng trong chiều mưa chậm?
 
                                   HOÀNG THI
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 25, ra ngày 5-5-1972)