Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

CHỊ - Hân Ly

 

 
 - Thanh ơi, dậy đi học.

Tiếng chị Phương vang lên từ nhà dưới. Dậy từ lâu nhưng Thanh lặng im, nằm nghe hơi mát của làn gió nhẹ buổi sáng mơn man trên má. Thanh đưa mắt nhìn lên vòm lá dừa xanh ngắt. Nỗi gì nhẹ nhàng, êm ái len vào lòng Thanh. Từ khung cảnh thường ngày nhưng bỗng dưng mới lạ: sáng nay không có gió bão, không còn mưa dầm như những hôm trước. Trời thì trong vắt và lên cao. Những con chim như vừa thức dậy sau mùa mưa bão lạnh căm, từng đàn ríu rít, ríu rít chuyền từ cành lá này sang cành khác. Thanh nghe lòng lâng lâng, bay bổng theo những cánh chim đầu tiên vút lên, đi kiếm mồi buổi sáng. Có tiếng dép từ ngoài cửa vào phòng, Thanh vội nhắm mắt làm bộ ngủ.

- Ê dậy nhỏ, lười thế.

Chị Phương vừa nói vừa cù vào bụng Thanh, Thanh vùng dậy, cười như nắc nẻ và la lên:

- Thôi! Thôi chị Phương.

Chị Phương nắm hai tay Thanh kéo xuống giường:

- Bảy rưỡi rồi đó cô, sửa soạn đi học kẻo muộn. Có cơm sáng đấy.

Thanh nhăn mặt:

- Ăn cơm hoài ngán quá, sao chị không luộc khoai cho em mang đi học luôn.

- Nhỏ này chắc hay ăn vụng trong lớp lắm...

Thanh cười, chạy nhanh xuống nhà dưới. Một lúc sau, tay xách cặp, tay cầm nón, Thanh ra giếng, chỗ chị đang giặt:

- Chị Phương ơi, cột giùm tóc cho em.

Thanh bỏ nón xuống đất, mở cặp lục ra sợi len mầu, đưa cho chị Phương. Cột xong chị bảo:

- Lớn cái đầu mà tóc cũng không biết cột. Quê quá Thanh ơi.

Thanh vừa đi ra cổng vừa nói:

- Ai bảo chị cột cho em hoài.

Cỏ hai bên đường còn ướt sương. Thanh vén áo dài, bước rón rén tránh những giọt sương lạnh. Thanh nhớ lại câu nói của chị: lớn rồi mà tóc cũng chẳng biết cột. Ừ nhỉ, Thanh chả biết làm gì, dù đã mười một tuổi, lớn ghê ấy chứ. Nhưng khi về nhà, Thanh không bao giờ nghĩ mình đã lớn vì những săn sóc của chị và mẹ. Từ miếng ăn giấc ngủ, tới quần áo tóc tai...

Nhà có hai chị em, Thanh lại nhỏ nhất, có lẽ vì vậy mà Thanh sung sướng. Nhứt là từ ngày bố mất đi, mọi tình thương từ chị và mẹ đều dồn vào Thanh. Có khi mẹ nhìn Thanh đăm đăm, rồi thở dài ôm Thanh vào lòng nói:

- Tội nghiệp con út của mẹ, bố chết sớm quá...

Bố chết năm Thanh bốn tuổi. Hình ảnh bố thật mờ nhạt trong trí nhớ nhỏ nhoi của Thanh. Thanh lớn lên bên mẹ kính yêu và chị thân thiết. Mẹ suốt ngày bận rộn với rẫy bắp nương khoai. Chỉ buổi tối Thanh mới có dịp sà vào lòng mẹ, nghe mẹ kể chuyện ngày xưa, kể chuyện về bố... Nên chị Phương như người mẹ thứ hai, săn sóc Thanh từng việc nhỏ.

Thanh thương chị Phương vô cùng, có lẽ ít hơn thương mẹ một xíu xiu và chắc là hơn thương con mèo nhỏ thật nhiều. Mẹ đôi khi hỏi Thanh:

- Con có thương chị Phương không, chứ mẹ thì mẹ ghét lắm, ai thương đồ con nuôi.

Thanh biết chị Phương không phải là chị ruột của Thanh. Mẹ chỉ sanh có một mình Thanh thôi, nhưng chẳng bao giờ Thanh ghét chị. Thanh cãi:

- Không thương sao mẹ chẳng bao giờ đánh chị ấy, con thương chị Phương bằng cái trời luôn.

- Thương mẹ hay chị Phương hơn?

- Mẹ hơn chứ, tại mẹ sanh ra con này, nuôi con ăn học này, còn chị Phương à... à chị Phương thương con, con thương lại.

Mẹ cười:

- Vậy đâu có hơn, kém.

Thanh ngẩn mặt:

- Ừ há, thôi con thương bằng luôn. Chứ mẹ không thương chị Phương thật hả mẹ?

- Đâu có, mẹ hỏi thử xem con có ghét chị Phương không đấy chứ.

*

Được nghỉ hai giờ cuối, Thanh chạy nhanh về nhà. Chị Phương đã vào rẫy với mẹ nên nhà đóng cửa. Thanh vứt cặp vào cửa sổ, lấy áo phơi ở ngoài thay rồi chạy vào rẫy. Mẹ đang bứt đậu phụng ra khỏi gốc. Thấy Thanh, mẹ hỏi:

- Nghỉ hả con? Xa thế chạy vào đây làm gì cho mệt.

Thanh nũng nịu:

- Về sớm chả có chị Phương ở nhà. Ủa mà chị Phương đâu rồi mẹ?
 
Mặt mẹ thoáng lo ngại:
 
- Con ra ngoài giếng xem thấy chị không. Đi lấy nước sao lâu thế, hay trúng gió trúng máy gì, ngã xuống giếng rồi.
 
Thanh bứt mấy quả đậu non trắng, vừa đi vừa chùi vào áo ăn, những quả đậu mềm nhụt, ngọt ngào làm mát đầu lưỡi. Tới gần giếng, không thấy chị Phương, Thanh chợt lo sợ, chạy vội tới dòm xuống. Thanh yên lòng vì giếng hơi cạn, mà cũng chẳng thấy gì. Chợt một ý định lóe lên. Mẹ vẫn bảo không thương chị Phương. Bây giờ Thanh về bảo chị té xuống giếng rồi mẹ thương hay không thì biết ngay ấy mà...

Thanh làm bộ hớt hải, chạy nhanh lại chỗ mẹ:

- Mẹ ơi, chị Phương nằm chổng cẳng dưới giếng...

Mẹ đứng bật dậy, quăng cây đậu, vừa chạy lại giếng vừa kêu: Trời ơi! Con ơi!

Thanh đứng chết điếng, sợ hãi. Thanh không ngờ mẹ tin liền như thế. Làm sao bây giờ, mẹ đến giếng rồi. Thanh chạy theo mẹ, ngập ngừng nói cùng lúc mẹ nhìn xuống giếng:

- Không có chị Phương ở dưới ấy đâu...

Mẹ ngửng nhìn Thanh nửa kinh ngạc, nửa dò hỏi:

- Sao con lại nói vậy?

Thanh ấp úng:

- Con... con... Tại mẹ bảo không thương chị Phương, con mới thử xem.

Mẹ ngẩn mặt ra một lúc rồi cười phì:

- Con bé này quá quắt lắm. Thôi về rẫy.

Mẹ dắt tay Thanh đi và nói tiếp:

- Mẹ thương các con bằng nhau. Có thương con hơn một chút, thì vì con bé bỏng, chứ không phải vì là con ruột, con nuôi mà mẹ thương hay ghét hơn.

Vừa lúc ấy, chị Phương trong rẫy gọi ra:

- Thanh ơi, có chùm "chu ca" chín này.

Thanh rời tay mẹ, chạy nhanh tới:

- Chị Phương đi đâu làm mẹ sợ chị té xuống giếng. Cái mẹ bảo em đi ra giếng tìm, em chạy về nói...

Thanh tíu tít kể lại chuyện trong ánh mắt cảm động của chị và trong cái nhìn trìu mến của mẹ.


HÂN LY      

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 38, ra ngày 14-5-1972)

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

SỰ TÍCH QUẢ DÂU - Bé Mi Mi

 


Xưa kia có hai vợ chồng nọ tuy yêu nhau tha thiết nhưng một đôi khi cũng có cãi nhau vì một bất đồng nào đó - một bữa nọ, sau một cuộc cãi vã dữ dội, người vợ buồn rầu bỏ lều ra đi về hướng rừng núi âm u.
 
Người chồng đi săn về thấy vợ đi mất, ông hối hận gục đầu vào đôi tay cằn cỗi ngồi một đêm trước ánh lửa bập bùng chờ đợi vợ trở về.
 
Trăng tàn rồi, ánh dương lại mọc nhưng hình dáng người vợ yêu dấu vẫn biền biệt. Ông ta cứ ngồi chờ đợi mãi, mặc cho sương đêm, mặc cho gió lạnh.
 
Ông Trời thấy vậy liền hỏi:
 
- Vậy ra, ông còn yêu bà nhà à?
 
- Vâng, tôi yêu nhà tôi ghê lắm ; yêu hơn tất cả sự vật nào trên đời này.
 
Ông ta tiếp:
 
- Tôi có thể đánh đổi hết tất cả những gì tôi có, chỉ mong vợ tôi trở về thôi : con ngựa mạnh khỏe kia, cây cung này hay những mũi tên do tự tay tôi chuốt lấy tôi có thể đánh đổi tất cả. Ông Trời ơi, tôi van ông hãy giúp tôi ông nhé.
 
Ông Trời tươi cười bảo:
 
- Vậy thì ông còn chần chờ gì nữa mà chưa lên ngựa đi kiếm bà? Tôi hứa sẽ cố gắng hết sức để giúp ông.
 
Người chồng liền đứng dậy rồi lên ngựa ra đi. Ông ta đi suốt đường không nghỉ một giây phút nào vì quá nóng lòng mong gặp vợ, ông không còn thấy mệt mỏi cũng không còn thấy chán chường nữa.
 
Ông Trời đã giữ lời hứa giúp đỡ người chồng : Trên con đường dài vô định mà người vợ đi qua, ông Trời đã tạo bao nhiêu hoa thơm cỏ lạ mọc đầy ra hai bên đường để đón mời người vợ dừng chân lại cho người chồng theo kịp. Muôn chim hót, đậu trên những cành cây trĩu đầy trái nặng. Nào là nho tươi táo ngọt nhưng tất cả đều không lôi cuốn được người vợ dừng chân lại. Bà vẫn đi, đi mãi...
 
Đi xa thêm một khúc đường nữa thì bà ta trông thấy trước mặt một cây cam trĩu trái dưới nắng vàng, những quả chín mọng ánh lên dười tia sáng ấm áp của mặt trời. Nhưng bà ta vẫn đi thẳng không dừng chân.
 
Vì thế tuy người chồng vẫn đi mãi nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn không xê xích. Nên ông ta tự nhủ thầm: Không biết có còn được gặp người vợ yêu quí nữa chăng. Lòng hối hận dày vò ông. Và càng nghĩ đến vợ, ông ta càng thêm đau khổ.
 
- Ông Trời ơi, tôi van ông hãy giữ lời hứa giúp tôi.
 
Khi người vợ đi ngang qua một con suối nhỏ thì gió chiều hiu hiu thổi rồi một cây đa cao lớn, um tùm cành lá, hiện ra như mời mọc người vợ hãy dừng chân nghỉ ngơi trong chốc lát. Nhưng, bà ta cứ tiếp tục đi thẳng, không hề dừng bước. Ông Trời chán nản tức giận vì đã bất lực không giúp được người chồng. Ông ta lại phải sắp sửa lặn đi để nhường chỗ cho cô Nguyệt rồi. Làm sao bây giờ?
 
Ông ta liền tự nhủ : "Ta hãy thử làm một lần chót nữa xem sao".
 
Ông ta chú ý đến một mô đất đầy rêu nhỏ xanh um. Thu hết sức lực, ông ta rọi thẳng ánh mắt vào nơi ấy, ánh sáng chiếu ra rồi xuyên qua mô đất.
 
Liền khi đó, từ lòng đất nhô lên một cây non. Cây ấy bò ra đất, lớn dần, lớn dần, có hoa rồi đâm trái. Những trái cây mọng đỏ tỏa mùi thơm ra khắp một vùng.
 
Quả dâu tây bắt đầu xuất hiện từ đấy.
 
Người vợ đi ngang qua vùng này, mùi thơm ngào ngạt của những quả dâu thoảng qua mũi bà. Bà ta chậm bước, nhìn xuống đất và trông thấy những quả dâu đỏ mọng ấy đang nằm lẫn trong những chiếc lá xanh mướt.
 
Bà ta cúi người xuống hái một quả, đưa vào miệng nhai ngon lành. Ồ ngon quá, chưa bao giờ bà ta được ăn một quả nào ngon như quả này hết.
 
Bà ta hái một quả thứ hai, rồi đến quả thứ ba, quả thứ tư, thêm một quả nữa...
 
Cuộc dừng chân này giúp người chồng theo kịp.
 
Và khi người vợ đang mê mải với những quả dâu, thì người chồng cũng vừa đến.
 
Ông ta mừng rỡ nhảy xuống ngựa chạy lại ôm siết vợ vào lòng.
 
Người vợ lúc ấy liền hiểu rằng tình yêu của người chồng đối với mình hãy còn đậm đà. Bà ta ngước mắt nhìn chồng mỉm cười sung sướng.
 
... Trên nền trời xanh thẳm, ông Trời mỉm cười mãn nguyện trước khi khuất bóng sau dãy núi cao huyền bí xa xăm...
 
 
bé MI MI     
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 91, ra ngày 15-5-1968) 


Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

TRỞ VỀ KỶ NIỆM - Thoại Anh

 
 
 
 Kính tặng Đỗ Minh Tiến và Thầy Sang

Ngày xưa ngôi chợ làng ven sông
Mẹ tảo tần nuôi con, nuôi chồng
Cực khổ gian lao không quản ngại
Cuộc đời mẹ vẫn cứ long đong.
 
Trên vai mẹ quảy gánh mướp hương
Sáng sớm mẹ lo gánh lên đường
Đi nhanh tất tả họp phiên chợ
Chợ sông buôn bán lúc tinh sương.
 
Ngày ấy chợ hàng cách xa nhà
Ba cây số rưỡi cũng đã xa
Thân mang đôi guốc nghèo mộc mạc
Lê trên đường dài, Tội thân già.
 
Và con đang theo học trường làng
Ngôi trường vách lá chỉ ba gian
Khổ thay khi mùa mưa vừa đến
Bạn bè, cô giáo chạy từng hàng.
 
Sáng sớm vừa gánh vừa nắm tay
Con theo mẹ bước trên đường dài
Đi ngang ngôi trường, con vào học
Mẹ vẫn tiếp tục họp chợ mai.
 
Trống trường tan học điểm từng hồi
Sân trường đầy những người không thôi
Đưa mắt con nhìn và tìm kiếm
Ô kìa! Mẹ đến rước con rồi!
 
Vui vẻ tung tăng trên đường về
Nghe mẹ kể chuyện thấy mà mê
Lôi trong gióng gánh gói khoai luộc.
Ôi chao! Khoai bí ngon khỏi chê.
 
                        Thoại Anh Nguyễn thị Nga
                                (bút nhóm Viễn Du)
 
 (Trích tuần báo Thiếu Nhi số 124, ra ngày 1-5-1974)


Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

CHIỀU THANH BÌNH - Trần thị Phương Lan

 

Tìm đâu bàn tay che mái tóc huyền rung tơ mềm
Tìm đâu muôn màu hoa nắng lung linh vương chân êm
Tìm lúc chiều về tiếng hát buông lơi
Tìm về tiếng sáo chơi vơi
Thời gian vẫn lạnh lùng trôi...
(Tìm Đâu, Nguyễn Hiền)

Trời ngày càng nắng dữ dội như sắp vào hè, khiến tôi càng nhớ quay quắt những buổi chiều thanh bình xưa, nơi tỉnh lỵ Châu Đốc. Ước gì bây giờ tôi "có" được căn nhà công vụ xưa kia của bác trai tôi nơi tỉnh lẻ ngày đó thì hay biết mấy.

Nhà công vụ ngày ấy... nguyên một dãy gần như nhà nào cũng giống y nhà nấy, trừ hai căn bìa: Đầu phố đằng này là nhà của bác giáo vì đông con nên được nhà hai mặt tiền; đầu kia là nhà trọ của những nam giáo sư thành phố xuống, cũng có hai mặt tiền. Nhà bác tôi ở khúc giữa (giống y hình đính kèm), phía trước có hàng ba, có bệ xí măng ngày thường thì chúng tôi hay ngồi ở trên đó hóng mát chiều chiều.Tết đến, bác kê mấy chậu bông Túy Điệp của người quen tặng lên đó để chưng tết. Sao mà tôi nhớ những cái bông hoa Túy Điệp ấy thế, tuy hình dáng lẫn màu sắc chúng đều xinh tươi, đẹp mắt, nhưng lại chẳng có lấy một chút hương thơm nào, ấy vậy tôi vẫn thương mãi đến tận bây giờ.

Ôi những buổi chiều thanh bình ấy biết làm sao quên! Mỗi chiều bác trai lọc cọc đạp xe đi làm về, bác thường ngồi trên chiếc ghế đẩu, tay ve vẩy cái quạt nan, tai nghe radio những chương trình tin tức xen kẽ những bài hát của ngày xưa êm đềm như Nhạt Nắng của Y Vân & Xuân Lôi; Gió Hiền của Y Vân & XuânTiên, Chiều Làng Em của Trúc Phương, Nhớ Mùa Hoa Tím của Mạnh Phát, Người Đi Chưa Về của Hoàng Trọng, Em Gái Hà Tiên của Y Vân.... trong khi ngoài kia nắng vàng đẹp tuyệt rơi rải rác trên phố thị thanh bình. Ngày ấy, còn có tiếng trẻ con đùa giỡn nhau ngoài hàng ba, xen lẫn tiếng của những trái nhạc ngựa rơi lộp độp trên sân trước, hàng xóm trao đổi nhau những câu chào vui, những nụ cười hiền...

Biết bao giờ trở lại ngày xưa ấy, nơi tỉnh lẻ êm đềm có những buổi chiều thanh bình ấy!
 

Trần Thị Phương Lan      
(Bút nhóm Hoa Nắng)      


Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

CẶP KÍNH CẬN - Thương Nga

 

Bé nhìn chị Thùy thật lâu, tại sao chị Thùy lại mang kính vậy ; người ta dùng kính làm chi há? Ở trường Bé, ông hiệu trưởng cũng có kính mà cả cô giáo của bé cũng có kính nữa. Bé thắc mắc ghê, bộ không mang kính không được sao ; chắc người ta muốn "làm đẹp" chứ gì. Bé có hỏi chị Thùy, chị Thùy bảo cận thị phải mang kính nhưng cận thị là cái gì nhỉ, ờ tại sao lại cận thị, rắc rối quá thôi. Nói vậy chứ Bé cũng thích mang kính cận nữa cơ, tại vì mang vào nó có vẻ oai oai thế nào ấy. Phải chi Bé được mang kính cận nhỉ, chắc là thích ghê lắm ; nhưng Bé đâu có cận thị (Bé chả biết cận là sao nữa) kệ cứ mang đại cũng được mà (?). Bé thích cặp kính trắng của chị Thùy quá đi mất, ước gì Bé được mang một tí, chỉ một tí thôi. Mượn chị Thùy chắc chắn chị Thùy sẽ không cho mà còn bị mắng nữa là khác. Chị Thùy giữ kính cẩn thận quá, mỗi lần xem sách xong hay học xong gì đó, chị Thùy lấy kính bỏ vào bao rồi cất vào cái tủ "bí mật quân sự". Muốn mở tủ đâu phải dễ, chị Thùy đã căn dặn Bé với cu Bi hoài đứa nào mở ngăn tủ đó thì chết đòn. Bé đâu dám mở, còn cu Bi nhát đòn kinh khủng còn lâu cu Bi mới dám mở.
 
Chị Thùy mang kính trông dễ thương ghê, chắc lúc Bé mang kính Bé cũng dễ thương như chị Thùy (?) không những dễ thương mà còn oai nữa kìa, ờ còn có vẻ nghiêm trang nữa. Hôm chị Thùy mới mang kính trắng Bé với cu Bi cứ chọc chị Thùy là cô giáo, chả là chị Thùy mang kính giống cô giáo Bé lạ.
 
Bé ôm con chó phóc ngồi cạnh chị Thùy thỉnh thoảng lại nhìn chị Thùy một cái, không phải Bé nhìn chị Thùy đâu Bé nhìn cặp kính trắng của chị Thùy đó. Cặp kính đẹp và dễ thương ghê Bé thương kính quá, Bé thương nó không biết nó biết không há, chắc là phải biết vì Bé thấy đôi lúc nó nhìn Bé một cách trìu mến (?). Mải nghĩ vẩn vơ chuông reo làm Bé giật mình, chị Thùy quay sang Bé bảo: "Nga, ra xem ai đến". Bé dạ to một tiếng nhảy phóc xuống đất và chạy ra cửa. Bé trở vào kêu to "chị Thùy ơi bạn chị đến", chị đứng dậy gỡ kính đặt lên bàn ; mắt Bé sáng lên: ồ chị Thùy quên cất vào ngăn . Tim Bé đập mạnh, chờ chị Thùy ra khỏi phòng Bé bước nhẹ đến bàn, tay run run cầm kính lên. Đến trước gương Bé cố bình tĩnh sao tim cứ đập mạnh thế không biết. Bé nhìn trong gương lần nữa rồi mang kính vào, ấy ấy sao đất dài ra, mọi vật hình như dài và to lên. Cái gọng dài quá thành ra cặp kính dính lỏng lẻo trên mũi Bé, xấu quá chả đẹp và oai tí nào cả. Eo ơi sao chóng mặt thế này, Bé thấy khó chịu lạ. Chết, có tiếng chân có lẽ chị Thùy vào, hốt hoảng Bé chạy nhanh đến bàn học định lấy kính xuống. Tai hại Bé vấp phải con chó và ngã lăn trên mình nó, cặp kính vuột rơi xuống đất. Chị Thùy đỡ Bé dậy, Bé ngước mắt nhìn chị vừa lúc bắt gặp đôi mắt sửng sốt của chị Thùy nhìn cặp kính nằm dưới đất. "Tại sao thế Nga" chị Thùy gắt lên, Bé òa khóc, nước mất tràn ra nhưng Bé cũng còn nhận thấy cặp kính chưa vỡ.
 
 
Thương Nga      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 106, ra ngày 15-5-1969)


Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

THẢO CA VIỆT NAM - Trần Ngọc Hưởng

 

Tôi kể anh nghe có chín con rồng bơi ngược
Bỏ giọng hát ru con trong dòng nước vang xa
Rủ lời hoa vẫn rót điệu dân ca
Giữa Đồng Tháp bắt nguồn từ hơi gió

Đèn Mỹ Tho ngọn lu ngọn tỏ
Đèn Sài-gòn ngọn đỏ ngọn xanh
Là lá cờ bay ra cửa biển khơi tình
Là đường nét Việt Nam muôn đời còn hiện rõ

Đây vườn cau, đây bờ dừa sóng vỗ
Năm tháng xuống lên theo nhịp bánh xe quay
Đây ruộng vàng vừa thẳng cánh cò bay
Một tấc đất một tấc vàng anh có biết không từ độ trước

Có một giống người ra công dựng nước
Khăn gói lên đường trong gió rét căm căm
Đổ máu hồng xương trắng bốn ngàn năm
Còn lê bước chân mềm trên vạn nẻo

Cuộc sống muôn trùng hai vai nặng trĩu
Ghẻ độc máu bầm nghe quán liễu nao nao
Chúng tôi mềm lòng cho tới cả ngàn sau
Dòng sông vẫn khơi màu qua dải nước

Tôi vẫn kể anh nghe có chín con rồng bơi ngược
Còn trườn đi còn để bước Việt Nam
Theo mồ hôi theo nước mắt nhỏ hàng
Theo than đỏ theo lửa hồng theo đất lành thơm ngát

Theo nắng ráo theo mưa dầm rao thơ và rao nhạc
Hơi sóng êm ru qua dòng sông Tiền qua dòng sông Hậu đùn cao
Bốn ngàn năm chưa dừng lại nơi nào
Chưa rời bỏ rừng xanh và núi biếc

Như sức sống vươn lên trùng trùng điệp điệp
Sẽ đổ về nguồn  qua liếp cải giồng khoai
Qua giàn mồng tơi tháng 8 mây bay
Qua mọi ngả đồng chua và nước mặn

Qua đường chia ranh mà khăn sô là mây trắng
Có muôn người dân cùng mang nặng một niềm đau
Vẫn mím môi và buông khẽ giọng kinh cầu
Trong lúc lửa đạn khuất mờ khói bom bỏ lại

Trăng lạnh rùng mình nỗi lòng mọc trái
Trên đồng lầy le lói vết thương tươi
Anh có hay con nước cuộn máu người
Nên xương trắng bay mùi qua hột gạo

Hỡi Miền Nam! Hỡi Miền Nam mấy lần nằm trong cơn bão
Hỡi gió không nhà! Hỡi rừng đổ cây xanh
Chúng tôi ra đi! 
Chúng tôi tạo lại an lành.
Nghe vừa đủ chín con rồng bơi ngược.

                                        TRẦN NGỌC HƯỞNG

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 68, ra ngày 1-5-1967)



Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

MÙI "THƠM" KỲ LẠ! - Bát Tiên

 


- Thanh ơi! Đem cái máy xay trái cây ra me biểu.
 
- Dạ.
 
Thanh vội vàng đi lấy cái máy xay và đem ra tức khắc:
 
- Chà! Bữa ni me xay đu đủ ngon ghê! 

Rồi Thanh lấy tay làm loa thét thật to:
 
- Ê, lũ nhóc ơi. Me xay đu đủ đây nì!
 
Có tiếng vọng lại:
 
- Sướng ghê. Chạy mau lên anh em ơi!
 
Lũ nhóc ồn ào chạy xuống nhà. Đủ mặt thằng Hưng, Hảo và cu Tí. Còn có thêm anh Quang, anh Bảo nữa chứ. (Câu nói của Thanh hiệu nghiệm thực). Cu Tí xông ngay vào cạnh me:
 
- Me ơi! Rồi cho con nhiều nhất me nhé?
 
Me chưa trả lời thì anh Quang đã nói:
 
- Ối chà! Bụng cu Tí nhỏ thế mà ham. Coi chừng uống nhiều bể bụng đó. Đưa phần cu Tí cho anh đi.
 
Cu Tí lắc đầu:
 
- Không! Em nhỏ thì phải nhiều nhất mà.
 
- Nì! Anh lớn thì me cho ăn nhiều cho chóng lớn nữa. Còn cu Tí thì sức mấy.
 
Me phải giải hòa vì cu Tí sắp "méo mó":
 
- Thôi, me chia đồng đều mà.
 
Cả tụi đều cười vì me sắp "ra lịnh" uống.
 
*
 
Buổi trưa thật nóng, Thanh thấy khát khô cả cổ. Phải tìm cái gì uống mới được. À! Me còn cất nước đu đủ xay ở garde manger đó. Thanh đi lấy uống cái đã. Rồi nhẹ nhàng Thanh lần xuống bếp, cốt cho lũ nhóc khỏi biết là được...
 
Thanh mở cửa garde manger ra và vói tay lấy cái cà-men me đựng nước đu đủ. Chà! Răng chừ nó thơm dữ! Hơn hồi trưa nữa đó. Thanh thấy mà thèm. Rồi từ từ Thanh đưa cả cà-men lên môi, chẳng cần rót ra ly gì cả.
 
Ơ! Nhưng sao nước đu đủ có cái mùi gì là lạ thế này?!! Nó hôi hôi làm sao ấy!
 
- Thôi mặc kệ. Khát thì cứ uống cái đã.
 
Thanh nói thầm trong bụng và miệng nốc ừng ực từng hơi. Bây giờ thì Thanh hết khát rồi, nhưng cái mùi là lạ ấy làm Thanh khó chịu. Thanh với tay lấy cái muỗng xúp và khuấy vào cà-men. A! Có cái gì dưới đáy thế này? Thanh đưa cái muỗng lên khỏi mặt nước...
 
- Chao ôi! Thanh kêu lên sợ hãi và rùng mình liền mấy cái. Cái muỗng rớt xuống đất, và trên ấy một con thằn lằn to tướng trắng hếu chết mềm nhũn. Thanh lấy lờm lợm ở cổ họng và muốn nôn ra những nước đu đủ mà Thanh đã uống, nhưng không được. Thanh kêu lên bực tức...
 
Có tiếng cười rúc rích ở đâu và ba thằng nhóc ló đầu ra, há miệng cười "nham nhở". Thanh tức giận ném cái cà-men đầy nước xuống đất và chạy vụt lên gác. Sau lưng Thanh tiếng cười của lũ nhóc to hơn trước rồi có tiếng của anh Bảo:
 
- Me ơi! Con Thanh uống nước thằn lằn chết me à!
 
 
BÁT TIÊN      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 104, ra ngày 15-4-1969)