Trời
sinh ra giống chó là con vật biết hy sinh hớn tất cả các loài có vú
khác, trừ loài người. Nhưng nhiều khi lòng hy sinh của con người lại do
luật lệ ràng buộc, do những tấm gương sáng thúc đẩy, và thường khi do
lợi lộc hay danh vọng chi phối. Riêng đối với mấy chú khuyển, sự hy sinh
đến bỏ mình vì người khác của mấy chú không hề dính dáng tới những điều
trên. Biết bao câu chuyện đã nói lên được lòng quả cảm bộc phát rất tự
nhiên và đáng khâm phục của mấy chú.
Vì nghĩa quên thù
Ma-la-cốp
là một chú chó rất lớn thuộc giống Đất Mới. Chú giữ nhiệm vụ canh gác
một hiệu kim hoàn ở Ba-lê. Bọn thợ trong tiệm rất ghét chú vì chú thường
theo dõi bén gót họ. Do đó, bọn thợ có ý hãm hại chú. Một hôm, một
trong những người thợ trong tiệm tên là Giắc, dụ được Ma-la-cốp tới bờ
một bến tàu, nằm bên dòng sông Sen. Anh này lấy nột sợi dây thừng, tròng
một đầu vào cổ con vật, còn đầu kia cột chặt vào một tảng đá. Sau đó,
anh ta xô con vật xuống sông. Nhưng chẳng may sợi dây lại mắc phải chân
Giắc. Nên khi Ma-la-cốp té xuống, nó kéo luôn cả Giắc xuống theo. Trong
khi đó, Giắc lại không biết bơi.
Ma-la-cốp
ngoi được ngay lên trên trên mặt nước và bơi rất mạnh vào bờ, kéo theo
cả tảng đá tuy nặng, nhưng không đủ sức dìm Ma-la-cốp xuống đáy sông.
Ma-la-cốp nhận ra người thanh niên có dã tâm giăng bẫy giết mình. Giắc
đang vùng vẫy và bắt đầu chìm. Không chần chờ, Ma-la-cốp phóng mình về
phía trước cùng với hòn đá to lớn. Chú dùng mõm giữ lấy cổ Giắc để nâng
cho cái đầu anh khỏi chìm xuống nước. Nếu chỉ có một mình thì dù hòn đá
có nặng đi chăng nữa, Ma-la-cốp vẫn bơi được vào bờ một cách dễ dàng.
Đằng này lại kéo thêm cả Giắc nên Ma-la-cốp khó vượt qua được sức gió và
dòng nước ngược chiều.
Như
thế, một là chết hết với nhau ở dưới sông, hai là để tự bảo vệ mạng
sống, Ma-la-cốp chắc phải bỏ rơi con người độc ác đã muốn loại trừ chú.
Nhưng không! Con vật dũng mãnh đã thắng lướt tất cả. Ma-la-cốp cố giữ
cho cái đầu của địch thủ ngoi lên trên mặt nước cho tới khi có một khách
bộ hành đi ngang qua. Người này đã cứu được cả hai.
Sau
đó, Giắc vừa khóc vì cảm động, vừa kể lại đầu đuôi câu chuyện cho mọi
người nghe. Từ đấy, Ma-la-cốp nổi tiếng khắp Ba-lê và được dân chúng mến
thương. Đến khi Ma-la-cốp chết, rất đông thợ thuyền tiễn đưa chú tới
nơi an nghỉ cuối cùng.
Những con chó khôn
Vào
một đêm nọ, khi mọi người đang yên giấc, bỗng chị chó Đa-la hốt hoảng
chạy ngược, chạy xuôi. Chị sủa ầm ĩ cả lên. Rồi chị nhẩy lên giường, lôi
kéo chủ thức dậy, vì chị thấy lửa đã bắt đầu cháy ở trong nhà. Đến khi
thấy ba đứa trẻ con của chủ đã được lính cứu hỏa đưa ra ngoài phố an
toàn, Đa-la mới chạy về phía chuồng tìm kiếm lũ con mới sinh cách đó mấy
ngày.
Nhiều
con chó đã được dạy như những người lính canh đáng tin cậy. Chúng có
đôi mắt rất tinh và chiếc mũi rất thính. Mỗi khi phát giác ra đám cháy,
chúng biết sủa và đánh thức mọi người dậy. Đứng trước ngọn lửa đang
hoành hành dữ dội, chúng tỏ ra sợ hãi lắm. Tuy nhiên, nhiều khi chúng
biết hy sinh, tự động nhảy vào chỗ nguy hiểm để cứu mạng người, chẳng kể
đến thân phận mình. Chính những lúc đó, người ta mới thấy nổi bật hẳn
lên cái đặc tính quả cảm của dòng họ nhà khuyển. Chẳng hạn như trường
hợp con Zi-dơ dưới đây.
Khi
thấy nhà đang đêm bỗng bắt lửa, Zi-dơ đánh thức chủ dậy. Hai vợ chồng
người chủ kịp chạy ra ngoài với đứa con thơ. Bà hàng xóm thấy vậy, lấy
khăn bọc lấy đứa bé, rồi bồng về nhà bà ta. Sau đó, một người bà con của
đứa bé chạy tới, hốt hoảng vì không thấy đứa bé đâu. Người này tưởng
cháu mình con nằm ở trong nôi, mới vội chỉ tay vào ngôi nhà đang tràn
ngập lửa đỏ, nói với Zi-dơ: "Zi-dơ! Vào nhà tìm bé đi! Mau!"
Zi-dơ
vốn rất sợ lửa, nhưng nó hiểu đây là lời cầu cứu khẩn cấp, nên nó vâng
lời ngay. Sau khi sủa to lên một tiếng, Zi-dơ phóng mình vào căn nhà đổ
nát đầy khói lửa và rồi chịu chết ở trong đó.
Lại một hành động dũng cảm
Tại
một tiểu bang ở Ô-rê-gông, người ta đã dựng lên một tấm bia bằng cẩm
thạch để tưởng nhớ đến Sép, một chú chó thuộc giống rất lớn, cũng bỏ
mình trong đám cháy vì cử chỉ kiêu hùng của chú.
Mân,
chủ của Sép đang làm việc ngoài đồng cùng với vợ. Hai người để đứa con
nhỏ là Ly-ly ngủ trong một căn nhà gần đó. Bỗng Sép đánh hơi thấy mùi
khen khét và nghe thấy tiếng nổ lách tách. Sép sủa vang mấy tiếng. Mân
ngẩng lên, thấy nhà mình bị cháy. Hai vợ chồng vội chạy về. nhưng vì
vướng phải nhiều bụi rậm và mô đất, nên khi về tới nhà, họ đã thấy cửa
mở tung. Khói ở trong đang cuồn cuộn bốc ra bao bọc lấy họ. Mân nói với
con chó đang run lên vì sợ: "Sép! Đi tìm Ly-ly mau!". Con chó quên cả sợ
hãi. Nó lao mình như mũi tên vào màn khói lửa. Một phần mái nhà sập
xuống ngay sau lưng Sép, làm gẫy vụn chiếc cửa ra vào. Lòng can đảm đã
khiến Sép bình tĩnh lại. Sép tới được chỗ để cái nôi rồi tha bé gái tới
một cái cửa sổ xa chỗ cháy nhất. Mân ngả người vào phía trong, đỡ lấy
con.
Như
vậy là Sép đã thi hành xong phận sự. Bây giờ nó có quyền phóng ra phía
ngoài để lo an ninh cho chính nó. Sép nhảy qua cửa sổ. Nhưng trễ quá
rồi! Bộ lông của Sép đã bị cháy hết và toàn thân đã phỏng nặng. Sép khụy
dưới chân chủ và thở hơi cuối cùng.
Trước
cái chết dũng cảm của Sép, Hen-ri Đa-ni-en, chủ tịch Hội Bác Ái
Ô-rê-gông tuyên bố: "Hành động phi thường của Sép đáng được con người
ghi nhớ!"
Nhanh trí cứu chủ
Bo-bo
cũng là một chú chó lớn. Chủ của chú là một tiều phu người Gia-nã-đại,
tên Andre Minette (Ăng-đơ-rê Mi-nét). Nơi ở của Andre Minette nằm ở
trong một khu rừng thưa, gần thác Sequin (Sơ-canh). Ông ở đây với vợ và
đứa con trai nhỏ tên Giăng.
Một
hôm, bé Giăng được cha đặt trong một chiếc xe hơi đậu bên lề một đồng
cỏ, sát với khu rừng. Còn Andre Minette thì vào rừng làm việc cùng với
Bo-bo. Thình lình Bo-bo chồm nhanh như tên bắn về phía bé Giăng. Người
tiều phu thấy có ba con sói to lớn, màu xám ; tất cả đều gầy đét, đang
xông về phía chiếc xe có bé Giăng nằm. Người tiều phu vì còn ở xa, nên
không sao can thiệp kịp. Nhưng Bo-bo thì khác. Chú phóng mạnh về phía lũ
sói để lo bảo vệ con của chủ. Bo-bo biết rằng một mình chú không thể
chống lại ba kẻ thù hung bạo. Nhưng chú phải tìm cách cứu bé Giăng.
Thế
rồi, thay vì tiến tới chỗ có chiếc xe hơi, Bo-bo lại dừng lại ở lưng
chừng, ngay phía đằng sau lũ sói. Lũ sói xoay mình nửa vòng, chuẩn bị
đương đầu với kẻ thù. Bo-bo nhảy dứ một cái để khiêu khích, cốt làm cho
lũ sói quay hẳn mặt về phía Bo-bo mà quên cái đích chính là bé Giăng. Lũ
sói mắt đỏ hoe vì tức giận, chúng vừa gầm gừ, vừa nhe những chiếc răng
trắng hếu, dài và nhọn hoắt ra như muốn ăn sống, nuốt tươi kẻ địch. Chợt
Bo-bo quay mình, cắm đầu chạy vào rừng. Cố nhiên lũ sói không chịu
buông tha. Tất cả đều xông lên, đuổi bén gót Bo-bo.
Trong khi đó, Andre Minnette đã đủ thì giờ chạy tới chỗ bé Giăng đang ngủ. Vậy là bé Giăng thoát nạn.
Nhưng thay vào đó, Bo-bo đã bị đàn sói đuổi kịp và giết chết.
VĂN TRUNG
(Phỏng theo Albert
Payson Zerhunet)
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 100, ra ngày 29-7-1973)











