Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

MÙA SƯƠNG MÙ - Nguyễn Thái Hải

 

Tiếng chuông đồng hồ mới reo một hồi ngân đã tắt. Con choàng tỉnh và thoáng hình dung ra cảnh tượng ở phòng bên, chị Sa cũng choàng dậy ngay khi chuông reo, với tay ấn nhanh chiếc nút nhỏ tắt chuông để tránh làm rộn giấc ngủ của con. Những ngày thường, đôi khi con cũng phải thức giấc vì hồi chuông báo thức ngắn tương tự, nhưng lại chìm vào mộng lành ngay sau đó. Hôm nay thì không thể được, hôm nay là một ngày khác thường, một ngày suốt đời con phải ghi nhớ.
 
Có lẽ ba đã thức dậy, đang ngồi trầm ngâm bên ly nước trà mới pha màu vàng nhạt, nhìn từng làn khói vươn lên cao, loãng dần. Bao nhiêu năm rồi ba vẫn thế, vẫn cái thú ngồi một mình với ly nước trà đầu ngày trong bầu không khí còn ngái ngủ, mặt trời chưa chịu cựa mình. Bao nhiêu năm rồi ba vẫn thế, vẫn thức giấc thật sớm, rất khéo và nhẹ nhàng không cho con biết ; nhiều tối, trước khi đi ngủ, con đã tự nhủ sẽ cố thức thật sớm để xem ba dậy từ lúc nào, nhưng bao giờ cũng vậy, cứ mở mắt ra là ba đã không còn nằm cạnh. Mẹ còn nhớ không, hồi đó, có lần con hỏi mẹ: "Sao ba ngủ ít quá vậy mẹ?". Mẹ trả lời: "Giấc ngủ của người lớn tuổi nào cũng thế Đan ạ, ngắn, thật ngắn như chuỗi ngày còn sót lại của đời người". Con tiếp: "Ví dụ như mẹ, mẹ ngủ nhiều hơn ba, thì mẹ còn sống lâu, và con, con ngủ nhiều hơn nữa, con sống lâu hơn nữa phải không mẹ?". Mẹ cười và bảo: "Ừ, con sẽ sống thật lâu, đời con sẽ còn rất dài nên giấc ngủ của con cũng vậy, thật dài..."
 
Mẹ ơi! Thế mà mẹ lại bỏ con ra đi trước ba. Mẹ nói sai rồi đó, giấc ngủ đâu phải là thước đo chuỗi ngày còn lại một đời. Đáng lẽ mẹ phải còn sống chứ. Hàng đêm, mẹ vẫn say giấc kia mà. Đáng lẽ mẹ phải còn sống chứ. Bàn tay mẹ chưa run, trán mẹ chưa gợn vết nhăn, tóc mẹ chưa đổi màu kia mà. Mà sao? Mà sao mẹ lại bỏ ba, bỏ chị Sa, bỏ con? Mà sao sáng hôm ấy, buổi sáng cách nay đúng ba năm, mẹ nhắn nhủ mọi người xong, vẫy con lại gần, đặt bàn tay gầy guộc lên tay con, bàn tay mẹ còn chút hơi ấm, ngay sau đó, lạnh giá.
 
Trời hôm nay cũng đầy hơi lạnh như trời hôm ấy. Hàng năm, cứ khi gió mai chớm đem hơi lạnh từ phương xa thổi tạt qua mái tranh nghèo nhà mình, con lại sợ. Dạo mẹ còn sống, mẹ hay chế con yếu đuối, sợ lạnh. Con không biện hộ được câu nào, vì con chỉ mơ hồ trong trí tưởng rằng có một cái gì đó, một cái không được đặt tên, trong cái buốt giá, làm con sợ. Thế thôi. Rồi mẹ mất đi, cái chưa đặt tên, cái không gọi tên ấy trở thành cái có tên, cái được đặt tên. Nỗi buồn. Vâng, nỗi buồn. Nỗi buồn đầu đời và nỗi buồn triền miên dai dẳng.
 
Con còn nhớ rõ lời mẹ dặn chị Sa: "Con thay mẹ lo lắng cho em Đan nghe con, đừng để nó buồn tội nghiệp". Chị Sa đã làm đúng lời mẹ dặn, đúng lời chị hứa với mẹ hôm ấy, với đôi mắt đỏ, hai bờ vai run lên từng chập theo tiếng nấc. Chị thay mẹ - đôi lúc, con tưởng chị là mẹ - chăm lo cho con tất cả. Chị biết rõ con như mẹ biết rõ con. Chị biết rõ con không thích màu đậm, may cho con toàn quần áo nhạt màu. Chị biết con thích ngắm mẹ ngồi đan, hai bàn tay với mười ngón thon nhỏ, trắng nuột, thoăn thoắt. Những chiều lộng gió, chị đem ghế ra trước hiên nhà ngồi đan, con ngồi cạnh, tiếng sóng biển va vào đá rì rào làm nhạc, mãi đến khi hai chị em nghe tiếng nhạc ngựa từ xa vọng lại, và bóng con ngựa trắng hiện ra trước ngõ, bóng ba trên xe với nụ cười tươi trên gương mặt mệt nhọc sau một ngày đưa rước khách du. Chị biết con thích chạy nhảy trên cát biển những đêm có trăng, nước rút thật xa, lấp lánh, chị đứng lặng nhìn, thỉnh thoảng nhắc chừng con xem chừng một hòn đá lớn, hoặc dọa con dưới chân con có con dã tràng. Chị biết con rõ như thế đó, như mẹ biết con. Chị chiều con thế đó, chị chăm lo cho con thế đó, như mẹ chiều con, như mẹ chăm lo cho con.
 
Nhưng con vẫn thấy buồn, trong con vẫn hiện diện một nỗi buồn triền miên, bởi một lẽ rất giản dị. Rất giản dị. Vì chị chỉ là chị Sa, chị của con. Còn mẹ, mẹ là mẹ của con, mẹ sinh thành ra con.
 
Con đẩy nhẹ chăn sang một bên. Cái lạnh ào đến đậu trên da thịt làm con khẽ rùng mình. Ngày thường, sau cái lạnh ào đến ấy, con lại kéo chăn trùm kín, lười biếng thả hồn vào giấc. Mẹ, hình ảnh mẹ đã đem hơi ấm đến che chở cho con. Con ra khỏi chăn, bước xuống giường.
 
Tiếng dép lẹp kẹp làm ba và chị Sa cùng hướng về phía con. Ba hỏi con bằng ánh mắt hơn bằng lời nói:
 
- Sao dậy sớm thế Đan? Mới năm rưỡi.
 
Chị Sa đang đãi đậu xanh, bỏ đấy, chạy vội lấy cho con cái áo ấm màu ngà, cái áo mẹ đan cho con từ ba năm trước, khoác cho con. Chị trách:
 
- Lạnh thế này mà Đan cứ lười, chả chịu lấy áo mặc cho ấm.
 
Bàn tay chị chạm vào má con lạnh buốt. Con chợt nghĩ ra và thấy thương chị quá. Trời lạnh thật, mà chị đã phải ngồi đãi đậu xanh. Thoáng qua thật nhanh trong ý nghĩ, hình ảnh mẹ ngồi rửa từng cọng sà lách một buổi sáng sớm mùa lạnh để hôm ấy làm bữa mừng con được đứng nhất hiện ra. Con mơ hồ thấy mẹ qua dáng dấp chị Sa.
 
Chị Sa đã trở lại với thau nước và rổ đậu xanh. Con lên ngồi trên lòng ba. Chiếc áo dạ cũ của ba, màu xám đậm, cọ vào con ran rát. Chị Sa thúng thắng ho. Con nhớ đến mẹ thật nhiều.
 
*
 
Như thường lệ, mỗi chủ nhật ba đánh xe ra thị xã đón bác sĩ đến thăm bệnh cho con, rồi sau đó, đưa bác sĩ trở về thị xã và ở lại luôn để đưa rước du khách. Chị Sa cũng ra đi từ sớm với ba, nhà chỉ còn mình con, thật buồn đó mẹ. Nhưng biết sao hơn, vì chỉ ngày chủ nhật, du khách mới đông, ba mới có nhiều mối đưa đón và chị Sa mới bán chạy gánh hàng rong. Buổi trưa, ba đón chị Sa về, chừng hai giờ lại ra đi. Dạo mẹ còn sống, những ngày chủ nhật đâu buồn tẻ thế này. Dạo ấy, chị Sa đâu đã phải đi bán, ở nhà phụ với mẹ xâu chuỗi ốc, nhờ ba đem giao cho mối hàng đằng chợ. Ba mẹ con ở nhà lo cơm nước, bàn tính ăn món này, làm món kia để buổi trưa về ba ăn ngon miệng.
 
Mà bây giờ, mỗi chủ nhật là mỗi trống trải hiện diện, là mỗi thương nhớ dâng tràn. Có một mình đã buồn, lại một mình trong khung cảnh núi cao, biển rộng, còn buồn hơn nữa. Những cơn sóng biển buổi sáng sớm dẩn trở nên dữ tợn, quật mạnh vào những phiến đá oằn mình chịu đựng. Tháng năm, mưa nắng làm phiến đá vô hồn thêm dày dạn. Cũng như ngọn núi sau lưng nhà mình, xanh um cây cối, vô tri. Cũng như căn nhà lợp tranh do chính tay ba, chính mẹ dựng lên, lạnh lùng. Con của mẹ, bé Đan yếu đuối của mẹ, vừa thể xác lẫn tâm hồn, làm sao vui được, dù chỉ là vui gượng, giữa những cái dày dạn, vô tri, lạnh lùng đó.
 
Có lẽ bác sĩ chỉ đến thăm bệnh cho con vào chủ nhật tuần sau nữa rồi thôi. Hồi sáng này, bác sĩ đã khám thật kỹ cho con và vui vẻ nói với ba:
 
- Bệnh của em đã hết hẳn.
 
Mẹ ơi! Con đã hết bệnh rồi. Những con vi trùng lao hung dữ đã phải buông tha con. Nhờ tiến bộ khoa học, nhờ sự tận tâm của bác sĩ, nhờ lòng thương con của ba, và nhất là, nhờ lòng thương em cùng sự chăm lo, săn sóc của chị Sa. Thêm vào, lòng tin nơi mẹ. Những con vi trùng lao, từ phổi mẹ truyền nhiễm sang con, để rồi hai năm sau khi mẹ mất, mới hoành hành, phá phách phổi con. Chúng đã lấy của ba biết bao là tiền bạc, biết bao là công lao khó nhọc, thức khuya dậy sớm hàng ngày với chiếc xe ngựa chở du khách đi đây đi đó. Chúng đã lấy của chị Sa bao nhiêu là mồ hôi, bao nhiêu là công khó, vừa bán hàng rong ngoài bãi biển kiếm phụ ba, vừa chăm lo thuốc men cho con. Nhất nữa, chúng đã khiến chị phải dở dang việc học hành.
 
Chỉ vì những con vi trùng lao. Chỉ vì chúng ở trong phổi con. Mà con là con của ba, mà con là em của chị Sa. Mà chị Sa nhận lời giao phó của mẹ. Gia đình mình, tổ ấm, với thương yêu, với hạnh phúc, đã cứu sống con. Con đã hết bệnh rồi. Mẹ ơi! Con reo lên khe khẽ đây này.
 
Niềm sung sướng len lén vào hồn làm con tạm quên đi nỗi buồn cô đơn. Chiều hôm giỗ mẹ, ba dẫn chị Sa cùng con thả bộ ngoài bãi. Gió lộng và nước bắt đầu rút. Ba cha con lặng ngắm biển cả bao la. Thật lâu, con thấy ba chép miệng và mắt như trĩu nặng nỗi nhớ nhung. Con đoán là ba đang hồi tưởng lại chuỗi ngày thanh niên xa xưa, thuở ba còn là một thủy thủ, lấy trời, lấy biển làm nhà. Dạo xưa, vào lúc vui, ba thường hay nói: "Mẹ hai đứa giỏi thật, xem mảnh mai yếu đuối thế kia mà giữ được cả một con người chỉ thích bay nhảy như ba". Và thường, mẹ cười thật tươi, nếu đang ôm con, mẹ siết mạnh vòng tay hơn, không đáp.
 
Chị Sa dẫn con đến ngồi trên một tảng đá lớn. Là ngày thường, lại vào buổi chiều, bãi biển thật vắng. Chị sa hỏi con:
 
- Đan nhớ mẹ không?
 
Con đáp khẽ:
 
- Nhớ...
 
Bàn tay chị chợt bóp mạnh tay con. Chị lại hỏi:
 
- Đan còn nhớ lần nào, mẹ dẫn chị em mình ra đây, vừa đi dạo, vừa chuyện trò, rồi Đan vấp phải một hòn đá nhỏ...
 
Con gật đầu. Và nhớ lại thật rõ. Lúc con ngã, tuy không đau nhưng tại chung quanh có nhiều người nhìn thấy, xấu hổ qua, con òa lên khóc. Mẹ và chị Sa phải dỗ mãi. Ba mẹ con tìm một tảng đá ngồi. Mẹ đi mua cho con quả ổi. Con đòi mẹ với chị sa phải ăn chung. Mẹ chiều, nhưng dành cho con đến nửa quả, mẹ chỉ ăn một miếng nhỏ, còn cho chị Sa. Lúc con nín khóc, mẹ đố con với chị Sa:
 
- Mẹ đố hai đứa chứ tại sao sóng biển lại đi từ ngoài khơi vào bờ mà không đi từ bờ ra khơi?
 
Con với chị Sa tranh nhau trả lời. Nhưng câu trả lời nào mẹ cũng bảo sai. Cuối cùng, mẹ bảo:
 
- Sở dĩ sóng đi từ khơi vào bờ là tại sóng muốn đem ba đến gặp mẹ đấy...
 
Rồi mẹ cười, tiếng trong và nhẹ. Con và chị Sa ôm lấy mẹ: "Tưởng mẹ trả lời thế nào chứ! Mẹ khôn ghê!" Mẹ vẫn giữ nụ cười: "Mẹ không khôn thì sao ba chịu ở lại bờ, thì sao có hai đứa?".
 
Tiếng chị Sa:
 
- Mẹ hiền ghê Đan nhỉ?
 
Con lại gật đầu. Nỗi nhớ man mác trong hồn.
 
Bây giờ, trong căn nhà ấm cúng của gia đình mình, chỉ có mình con. Sự ấm cúng chợt chắp cánh bay xa. Con lại nhớ mẹ, nhớ thật nhiều. Giờ này, chị Sa đang gánh hàng qua lại, rao bán tận bãi sau - hôm nay chị đổi chỗ, đi bãi sau chứ không phải bãi trước như mọi khi - Tối qua, chị mới xâu được chuỗi ốc với một con ốc lạ, màu thật đẹp, không biết đã có ai mua chưa? Và giờ này, ba đang trên đường quanh thị xã, hay trên đường đi bãi Dứa, hoặc trên đường đi bãi Dâu. Chắc không đâu. Vì đi bãi Dâu, thế nào mà ba chẳng ghé lại nhà.
 
Có tiếng còi xe hơi ngoài đường lẫn tiếng cười đùa. Người ta vui quá đi thôi. Còn con... Mẹ ơi!
 
*
 
Con không hiểu gì hết. Cũng không đoán được gì. Con chỉ biết là ba với chị Sa đang giấu con một điều gì đó. Và chỉ thế thôi.
 
Tự nhiên, ba bắt con xuống trọ học ở nhà cậu Ba. Lý do ba viện ra, rằng để con đi học gần trường đã vô lý - những năm trước, con vẫn ở nhà, đi học, có sao đâu? - việc gởi con xuống nhà cậu Ba còn vô lý hơn nữa. Trước nay, ba vẫn khí khái, mẹ biết đấy, bao lần cậu Ba ngỏ ý giúp đỡ gia đình mình mà nào ba chịu. Thế mà lần này lại chính ba đem con xuống nhờ cậu Ba trông nom. Hai người nói chuyện với nhau khá lâu. Lúc ba về, con thấy ba không vui, dù nụ cười trên môi ba vẫn nở. Con òa lên khóc, bóng ba xa dần, mờ nhòa.
 
Phần chị Sa, chị nghỉ bán từ hai hôm trước khi con phải xa nhà. Lúc con đi học về, con thấy chị trùm chăn trên giường, ba cho con biết, chị đang bán hàng thì thấy mệt, nhân gặp ba, nhờ ba chở về. Đã mấy hôm liền, chị bắt đầu những cơn ho dài. Con nhớ lại những cơn ho của mẹ, của chính con mà thầm lo. Mỗi lần chị ho, con nghe ngực nóng ran, bụng quặn thắt như chính con trong cơn ho đó. Con hỏi, chị bảo: "Tại lạnh trời nên chị ho đấy thôi" Con mới yên tâm phần nào.
 
Giờ này không biết chị đã dứt bệnh chưa? Hơn một tuần rồi, con xa nhà, không gặp ba, không gặp chị Sa. Cậu Ba cho con ở một phòng riêng, đầy đủ vật dụng, nghĩa là thừa thãi nếu so với gia đình mình. Hàng ngày, cậu đánh xe hơi chở con đi học, tan buổi, lại đón về. Cuộc sống thật sung sướng. Nhưng càng đầy đủ tiện nghi vật chất bao nhiêu, con càng thấy thiếu thốn tình thương bấy nhiêu, con càng buồn khổ bấy nhiêu. 

Có tiếng nhạc ngựa trước nhà. Chắc một chiếc xe ngựa nào đó dừng lại đón khách. Nhưng kìa, có tiếng ba. Con vùng chạy ra khỏi phòng. Ba kia rồi. Một tuần lễ xa nhà mà con tưởng chừng như cả nằm trời dài đằng đẵng, mà con thấy ba khác hẳn, như một người đi xa bao năm mới trở lại. Con ôm chầm lấy ba, nức nở. Nhưng lòng sung sướng khôn cùng.
 
- Đan nhớ ba lắm phải không?
 
- ...
 
- Đan chịu khó đi, ít lâu nữa ba đưa Đan về...
 
- Ít lâu nữa là bao lâu hở ba?
 
- Thì... ít lâu nữa... Ba chưa biết chừng được...
 
Con ngước nhìn ba, ánh mắt ba hơi bối rối. Gương mặt ba phảng phất sự lo âu. Những sợi râu cứng lởm chởm dưới cằm cho con đoán biết như thế - có bao giờ ba không cạo râu hàng ngày đâu? - Con nhìn ba thật lâu rồi hỏi:
 
- Có chuyện gì xẩy ra cho nhà mình phải không ba?
 
Ba không đáp, lặng nhìn con. Con níu chặt tay ba, ánh mắt thay lời lập lại câu hỏi. Ba vẫn lặng thinh. Con bật kêu:
 
- Ba!
 
Rồi gục mặt khóc. Tiếng ba trầm buồn:
 
- Đừng lưu tâm đến chuyện gia đình làm gì Đan ạ. Rồi trước sau gì ba cũng phải cho con biết mà.
 
*
 
Bây giờ thì con đã biết. Ba kể:
 
- Sáng hôm ấy, ba đang chở một người khách ngang bãi trước thì thấy một đám đông tụ tập, bàn tán ồn ào. Hiếu kỳ, ba quay nhìn vào. Và ba mới ngạc nhiên biết bao khi nhận ra gánh hàng của chị con bỏ nằm đó, còn chị con không thấy đâu. Lòng lo lắng khiến ba bỏ vội xe, tiến về phía đám đông hỏi thăm. Bấy giờ ba mới biết chị con gặp nạn. Một đống máu đã đông đặc, tím thẫm khiến ba hình dung rõ cảnh chị con buông gánh hàng, oằn mình với cơn ho thật dài và những búng máu thoát ra từ cổ họng, theo lời kể. Ba chỉ kịp nghe qua đầu đuôi câu chuyện là vội trở lại xe, xin lỗi người khách để họ đi xe khác, rồi tức tốc vào bệnh viện. Chị con đã được cứu tỉnh. Ba xin đem về nhà. Trưa ấy, ba và chị con đã giấu, không cho con biết chuyện, chỉ nói là chị con bị mệt. Thực ra... Khốn nạn cho chị con. Bệnh lao. Bác sĩ nói rõ như thế... Lại là bệnh lao ở thời kỳ trầm trọng. Ba ngạc nhiên lắm nhưng chị con lại rất tỉnh táo cho ba biết là chị cảm thấy có những triệu chứng lao trong cơ thể nhưng cố giấu, để lo cho con lành bệnh trước đã. Chị con còn năn nỉ xin ba gởi con xuống cậu Ba, chị sợ con bị lây lần nữa...
 
Mẹ ơi! Tội cho chị Sa của con quá.
 
Để rồi một năm sau, khi mùa lạnh trở lại, sương giăng mù trên đỉnh núi bãi Dâu, la đà trên mặt biển, chị con ra đi theo mẹ. Không cho con một lần gục mặt vào ngực chị, và chị ôm chặt con vào lòng, nghe con nói với chị một  câu rằng: "Em đã biết lòng chị thương em".
 
Mẹ ơi! Một đời mẹ, một đời chị Sa, đã ra đi vĩnh viễn... Một đời ba, một đời con còn lại đây. Gia đình mình có làm gì nên tội đâu? Mà trời nỡ ác độc. Mẹ thương yêu yếu đuối, chị Sa hết lòng vì con, chẳng lẽ vì nợ oan kiếp trước mà theo nhau bỏ ba, bỏ con ở lại. Con nhỏ bé, chẳng lẽ vì trót sinh dưới ngôi sao buồn mờ, phải chịu thiếu thốn bao tình thương.
 
Mai đây, con theo ba về nhà cũ, sau hơn một năm trời xa cách. Không còn chị Sa. Không còn những ngón tay thon đan áo, xâu chuỗi ốc. Không bao giờ còn dịp chị em ngồi cạnh ba trên xe ngựa, ba đánh xe đi vòng quanh bờ biển vào chiều đẹp trời. Không bao giờ còn dịp chị em dắt nhau đi dạo trên bãi biển, không bao giờ chị em còn dịp đứng dưới chân núi, ngắm tượng Đức Mẹ hiền từ, dang tay che chở. Không bao giờ nữa.
 
Ba đặt chị Sa nằm cạnh mẹ. Gương mặt ba chợt lạnh lùng băng giá. Đôi mắt con nhạt nhòa, đẫm lệ. Cậu Ba an ủi:
 
- Thôi, số mệnh đã an bài. Anh cũng đừng buồn thảm quá. Anh còn phải lo cho cháu Đan...
 
Ba khẽ gật đầu rồi nhìn con. Gió thoảng qua, chỉ còn chút ít hơi lạnh. Ba bật nói bâng quơ:
 
- Mùa lạnh đã gần hết rồi...
 
Mẹ thương yêu, chị thương yêu. Sương đã thôi giăng mù trên đỉnh núi, sương đã thôi bao phủ biển cả bao la mỗi buổi sáng sớm. Nắng ấm lên sớm hơn. Đủ để lòng ba, lòng con ấm lại. Mẹ thương yêu, chị thương yêu, ba nói đúng, mùa sương mù đã sắp tàn. Con cầu xin, em cầu xin mặt trời thức sớm, nuôi cành lộc non xanh tươi, nuôi hồn những người còn lại, nuôi nụ cười trên môi.
 
 
NGUYỄN THÁI HẢI     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 127, ra ngày 15-4-1970)

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

SỐ LA MÃ - Phan Bá

  Chào các bạn,

Hôm nay mình post một bài thật ngắn thôi để gọi là nghỉ... lấy hơi (không phải... xả hơi, hi hi!), nhưng ngó lại thấy "món ăn" mình dọn "đạm bạc" quá, hơi thiếu "dinh dưỡng". Sực nhớ trong mục Dzíc Dzắc, anh Hà Tĩnh thường post một chuyện vui gọi là món "khai vị" rất duyên! Mình thấy "có lý" quá nên mình xin bắt chước anh Hà, kể hầu các bạn một truyện ngụ ngôn... viết lại, hay dở tính sau! Truyện có nhan đề: Trí Khôn Thứ 103:

Cáo với Cò vốn là hàng xóm với nhau. Một ngày nọ, Cáo mời Cò đến nhà dự tiệc với lý do: mừng trí khôn thứ 101 của Cáo! Cò vui vẻ nhận lời. Đến nơi thì Cáo bưng ra một dĩa súp ngon lành mời Cò thưởng thức. Đúng là đểu cáng! Mỏ Cò vừa dài vừa nhọn làm sao mà ăn được. Thế là Cáo tỉnh bơ chén sạch đĩa súp, xong cười nụ nói với Cò: "Trí khôn thứ 101 của tôi đấy!" Ngay lúc đó thì lão thợ săn xuất hiện. Cáo sợ quá bỏ mặc láng giềng, chui xuống gầm giường trốn. Cuối cùng thì chính Cò đã dũng cảm đánh đuổi lão thợ săn, cứu nguy cho cả hai. Lúc đó Cáo mới ló đầu ra, cưởi mỉm chi nói: "Trí khôn thứ 102 của tôi đấy!". Xong rồi Cáo vào trong bưng ra cái bình cổ cao đựng đầy súp ngon lành mời Cò thưởng thức, miệng cười thật duyên: "Em mời bác ạ. Đây chính là trí khôn thứ 103 của em!"

Các bạn thấy thế nào? Riêng mình thấy thích truyện này ở chỗ: không dạy trẻ con thói "ăn miếng trả miếng" như truyện gốc, rất đáng để chúng ta suy nghĩ.

Bây giờ xin mời các bạn vào món chính:
 
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 85, ra ngày 15-4-1973)


Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

BÓNG HÌNH XƯA - Đằng Linh

 
 
Hôm tôi về lại quê nhà 
Nghe trong sương khói la đà bóng xưa
 
Bóng ngày nắng Bóng ngày mưa 
Chợ quê vàng bóng hoa sưa rụng đầy 
 
Bóng cha khắc khổ ruộng cày 
Tảo tần bóng mẹ giã xay giần sàng 
 
Bóng chiều một bến đò ngang 
Bóng em chập choạng giếng làng gánh đêm 
 
Bóng con ngõ vắng êm đềm 
Bóng trăng lấp lánh chông chênh một mình 
 
Bóng hoàng hôn Bóng bình minh … 
Đã về đâu ? những bóng hình chân quê ! 
 
                                                       Đằng Linh


Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

LOÀI CÁ DẸT - Đặng Hoàng

 


Thỉnh thoảng chúng ta có dịp thưởng thức món thờn bơn chiên - một giống cá mỏng dính như tờ giấy, ít thịt nhiều xương dăm, nhưng rất ngon mặc dù giá bán khá đắt vì hiếm - tuy nhiên, chắc chắn không mấy ai biết được cuộc đời của chúng lại phải trải qua vài giai đoạn biến thể quan trọng để sinh tồn như thế nào.
 
Theo các khoa học gia thì thờn bơn chỉ là một trong tổng số năm trăm con thuộc loài cá Dẹt (Hetorosomata) hình bầu dục, đầu bé so với thân mình, mắt nhỏ, mõm lệch, vẩy ngắn, vây và đuôi dính liền với nhau, chuyên sống tận dưới đáy biển khơi. Thức ăn của chúng bao gồm những con vi khuẩn ở lẫn lộn trong các đống cát hay vũng bùn và loài cá nhỏ. Vì hoạt động tại mức độ sâu nầy nên thân hình chúng rất mỏng manh, hay nói cho rõ hơn, bề dầy chỉ đo được chừng một phân trở lại. Người ta đã từng gặp cá Dẹt trong suốt như thủy tinh vì quá mỏng. Phần trên là lưng mang nhiều mầu sắc khác nhau: vàng, xám, xám kèm theo các chấm đỏ da cam hay đen, xanh tuyền v.v... tùy theo giống, phần dưới là bụng luôn luôn trắng. Chúng không bơi đứng như các loại cá khác, mà lại bơi ngang nên ít chịu di chuyển và chỉ nằm yên một chỗ. Điều đáng chú ý là hai mắt của chúng tập trung về một bên, trong khi mõm nghiêng sang phía đối diện.
 
Qua nhiều cuộc theo dõi, tìm hiểu, các nhà sinh vật học cho biết: Đây là giống cá dị thường, vì tùy thuộc vào thời gian cùng địa điểm trú ngụ, chúng phải thay hình đổi dạng ngõ hầu thích hợp với từng giai đoạn và hoàn cảnh.
 
Ngay sau khi cá mẹ đẻ trứng, những trứng này lập tức nổi lên lềnh bềnh trôi khắp nơi trên mặt nước, để rồi chỉ trong vài ngày kế đó, nhờ sức nóng của mặt trời ấp ủ, trứng nở thành cá con. Những con này không có gì khác lạ cả, bởi lẽ chúng cũng bơi thẳng đứng gần mặt nước và đều có hai mắt ở hai bên như cá thường.
 
Tung tăng bơi lội đó đây mãi tới ngày thứ tư, theo một định luật tự nhiên, chúng nhất loạt lật nghiêng về trái hoặc phải, rồi lẳng lặng chìm sâu xuống đáy nước nằm nghỉ. Từ đây, phần nào áp vào cát hay bùn sẽ là bụng nên con mắt ở phía này tự động thay đổi vị trí bằng cách di chuyển từ dưới, qua mõm để leo lên phía trên lúc này trở thành lưng, đoạn dừng lại, gần sát hoặc xa với mắt kia. Đồng thời, xương đầu dần dần mở rộng chiều ngang nên mõm chúng lệch theo rồi khoằm xuống phần dưới bụng, nhưng vẫn còn đầy đủ hai hàm răng sắc bén.
 
Chu kỳ biến thể này tiến hành chầm chậm kể từ giai đoạn sơ sinh, cho tới lúc trưởng thành mới chấm dứt và chính thức trở thành cá dẹt. Loài này tăng trưởng rất lâu, trong suốt hai mươi năm, chúng chỉ dài có sáu tấc, mặc dù người ta vẫn bắt gặp những con cá dẹt đo được ba, bốn thước hơn, nặng tới bẩy, tám trăm cân Anh.
 
Để tự vệ, cá dẹt thường thay đổi màu sắc chẳng khác gì kỳ nhông. Khi bơi, chúng có mầu xanh nước biển, nhưng khi chìm xuống đáy nước thì lại ngả sang màu xám, xám xanh hay vàng hoặc trắng nhợt tùy từng vùng, rồi dùng vây và đuôi bám chặt vào đất.
 
Loài cá dẹt có mặt tại hầu hết khắp đại dương, nhất là các vùng biển tối tăm ở gần xích đạo và nơi nào có nhiệt độ ấm.
 
Muốn bắt cá dẹt không phải chuyện dễ, vì chúng ít chịu rời chỗ ở, nên ngư phủ phải dùng lưới thả ngầm xuống sâu, chỉ có con nào di chuyển tìm mồi lớ ngớ mới bị bẩy, ngoài ra rất hiếm trường hợp câu được chúng. Do đó cá Dẹt đắt giá. Tại các khách sạn ở Âu, Mỹ thực khách phải đặt trước nếu muốn dùng loại cá này.
 
 
ĐẶNG HOÀNG     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 84, ra ngày 8-4-1973)


Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

TỪ BẾP CỦI TỚI CÁI "RỀ SÔ" - Triều Dương

 

Những sợi mưa mảnh dần rồi dứt hẳn, từ tảng mây mù mù trên cao, mặt trời xuất hiện rực rỡ, chiếu tia nắng ấm xuống khoảng sân vuông sũng nước. Chị gà mái dẫn lũ con trú mưa dưới mái hiên ra khoảng đất trống xung quanh nhà tìm mồi. Hải ngồi nhìn mấy cái vòng nước con con lan ra, tỏa rộng khắp sân. Trời mưa hoài làm Hải chẳng muốn đi đâu hết. Cứ tưởng tượng khoảng sân trước nhà Hải cũng đủ tợn.
 
Trong mùa mưa nó trở nên lầy lội thật là khó coi ; rêu xanh bám đầy mặt đất, lẫn lộn xác lá chết không quét in đầy dấu chân tụi con nít trửng giỡn khi tắm mưa vô cùng bẩn thỉu. Chả bù với mùa nắng, cái sân được quét dọn sạch sẽ và phẳng là để cho bọn con nít như Hải làm chỗ bắn bi, thảy đáo lạc...
 
Nhìn mưa, Hải lại liên tưởng nỗi khổ của gia đình với trăm thứ phiền phức gặp phải, và riêng Hải, cậu cũng chẳng lấy gì làm thích ngoài cái thú được tắm mưa. Hôm kia mẹ hải mới mua về hai thước củi, cậu Hai chở bằng ghe về giùm mẹ Hải. Lúc quăng củi lên bờ, vô ý thế nào cậu lại ném trúng đầu Hải. Đau quá Hải khóc thét lên, mẹ vội chạy vào nhà lấy thuốc rê của ngoại dùng ăn trầu ra cho Hải cầm máu. Khi cả nhà xúm nhau bổ củi, chị Hải giơ cao cái búa có dính luôn khúc củi, bất ngờ củi rớt xuống đầu. Thế là trong cùng một ngày, hai chị em Hải "cái đầu xỉa thuốc".
 
Chụm củi khổ thế đó cho nên nhiều lần chị em hải nài nỉ mẹ mua bếp dầu, chụm sướng mà lại khỏi tốn công. Lần nào mẹ cũng gạt phăng:
 
- Nhà mình buôn bán phải nấu nhiều, chụm bếp dầu mẹ chịu sao thấu. Hơn nữa nhà mình là nhà lá nấu dầu rủi ro nó phựt cháy làm sao? Mẹ nhất định rồi, ông bà mình khi xưa chụm gì thì bây giờ chụm nấy, Đừng có lôi thôi.
 
Trước ý kiến độc tài và thủ cựu của mẹ, chị em Hải đành rút lui êm.
 
Mùa mưa lại về, chuyện củi lửa lại có phen hành hạ chị em Hải. Sau chuyện bổ củi, chẻ củi thì việc đem phơi củi là Hải ghét nhất (ghét nhưng vẫn phải làm kẻo không roi mây cắn đít).
 
Vừa tang tảng sớm là ngoại đã ra sân quan sát "khí tượng". Trời không mây và phương đông mặt trời vừa hé tia nắng đào. Tốt lắm, thế là ngoại quay vào ra lệnh:
 
- Mấy đứa ôm củi ra phơi.
 
Từng ôm củi được ném ra sân ào ào, tiếng củi chạm nhau nghe cũng vui vui. Chị em Hải thế đó. Đáng lẽ sắp củi phơi để lúc đem vào được nhanh thì chẳng có đứa nào làm, mạnh ai nấy ném, chóng xong thì thôi.
 
Nhưng chỉ một lúc sau, mây đen từ đâu kéo đến chả thèm thông báo trước. Hải thấy bất mãn trong lòng. Ai biểu sáng sớm đã đem củi ra phơi chi, bây giờ lại mất công đem vô. Đang rầu rĩ thì nghe ngoại bảo:
 
- Không sao! "Trống chưn" chắc hổng mưa đâu mà sợ.
 
Quả thực mây kéo đến một lúc rồi tan, Hải mừng thoát nợ vì cu cậu có thể đi chơi một cách an toàn. Lấy hộp giấy có đựng con dế than mới mua chiều qua, Hải sang nhà Lân đá dế. Con dế thật chiến, mới mua về mà nó đá mấy con dế cũ của Hải chạy te. Hải thích lắm xin mẹ mấy cọng cải non cho dế và kiếm hộp thuốc cũ làm hang cho nó. Suốt đêm con dế gáy inh ỏi, tiếng nó thanh mà lại to, vang vang một góc nhà. Hải chắc mẩm thế nào con dế than của mình cũng đá ăn con dế lửa của thằng Lân.
 
Bãi chiến trường cho dế là cái hộp giấy rộng hơn gang tay. Vừa được thả ra, con dế than đã hùng dũng tiến về phía đối phương, hai cái râu dài không ngớt ngo ngoe. Hai đứa trẻ chăm chú theo dõi. Con dế lửa dường như cũng nhận ra địch thủ, xông vào nghinh chiến. Hai cái bàn nạo cùng hả ra thật to.
 
Chợt lắc rắc, lắc rắc... Cái gì thế? Thôi đúng rồi trời mưa. Hải vội vàng chụp con dế than và co cẳng chạy về, không quên nói với lại:
 
- Tao về ôm củi, mai mốt mình đá lại.
 
Trong sân mọi người đang lăng xăng dọn củi. Chợt có tiếng kêu:
 
- Ái ui da, dầm đâm tay con!
 
Đó là tiếng chị Tâm, trong lúc gấp rút chị bị dầm củi xước vào tay. Gì chớ chuyện này Hải bị hoài, dầm đâm tuy không đau mấy nhưng nó xon xót làm sao. Lúc Hải cất xong hộp dế ra sân thì mưa cũng khá lớn và củi đem vào đã gần hết, tuy nhiên không ai để ý đến sự xuất hiện muộn màng của Hải.
 
Việc phơi củi trong mùa mưa cơ khổ thế đó. Lắm lúc trời đang nắng bỗng đổ rào một trận mưa xong lại tạnh ngay làm chị em Hải một phen cuống cuồng.
 
Nhưng rồi theo đà vật giá gia tăng, củi từ vài trăm lên ngót nghìn bạc một thước. Mẹ Hải bắt đầu lo. Lúc đầu nhà Hải chụm củi đước, dẹt, sau cùng mẹ mua củi chàm tương đối rẻ nhất. Củi chàm rất nhiều khói, nhất là khi củi còn ướt vì thế mỗi lần nấu cơm, nước mắt chị Tâm chảy ròng ròng.
 
Đến lúc phải làm cách mạng mới được. Nhân ba đi làm xa về, chị Tâm liền đem chuyện ấy nói với ba vì chỉ có ba mới mong cưỡng lời mẹ. Sau bài "điều trần" của con gái lớn, ba ưng thuận mua một cái bếp dầu xài thử mặc những lời phản ứng của mẹ.
 
Từ lúc có bếp dầu, nhất nhất làm món gì mẹ cũng thắp "rề sô". Chị em Hải đem chuyện mẹ phản đối khi trước ra hỏi thì mẹ chỉ cười trừ:
 
- Ừ, thì thắp cho chóng vậy mà...
 
 
19-09-73         
TRIỀU DƯƠNG    
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 124, ra ngày 1-5-1974)


Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

CON LỪA LÀM VUA LOÀI SƯ TỬ - Hoàng Đăng Cấp

 

Lừa là một giống vật hiền, không phương phi như ngựa nhưng đã giúp loài người được biết bao nhiêu công việc nặng nề. Vì lừa hiền và lại chậm chạp, nên lừa hóa ngu an phận thủ thường làm tròn bổn phận loài người giao phó. Do đó nên mới có câu "ngu như lừa".
 
Tuy vậy, cái gì cũng có ngoại lệ, thỉnh thoảng vẫn có một vài con lừa thông minh ranh mãnh cố gắng vùng vẫy thoát khỏi số phận hiện tại bằng tất cả mánh khóe ma lanh khó lường. Chẳng hạn như con lừa trong truyện cổ tôi sắp kể cho các bạn nghe dưới đây. Truyện cổ này phát xuất từ đảo Corse bên Pháp, nơi sinh trưởng của vị đại anh hùng Pháp Napoléon Nào! Mời các bạn im lặng, tôi bắt đầu kể đây:
 
 Đời xửa đời xưa - vâng, bất cứ một truyện cổ nào cũng đều khởi đầu bằng bốn chữ ngọt lịm đời xửa đời xưa - đời xửa đời xưa có một con lừa rất thông minh muốn thoát khỏi số phận hẩm hiu và đi phiêu lưu đây đó hầu mong tìm được cơ hội để vươn lên cho bõ công những ngày làm nô lệ loài người.
 
Một bữa nọ, lừa bèn giựt đứt dây tròng cổ chạy trốn chủ. Lừa chạy băng băng tới trước... Một lúc sau, lừa đến một cánh đồng cỏ đẹp tuyệt vời, nơi đây cỏ cao đầy rẫy ngon lành, lại có cả cỏ gai nữa. Gặp món ăn khoái khẩu, hứng chí lừa ta bèn kêu to vang lừng cả một vòm trời, vang đến tận một khu rừng nhỏ cạnh bên, làm một con sư tử trong đó đang ngủ phải giựt mình thức dậy. Sư tử ngạc nhiên không biết con gì kêu to thế, bèn chạy ra xem.
 
Thấy lừa, sư tử chả biết là con gì cả vì sư tử chưa bao giờ gặp một con lừa, sư tử có vẻ hoảng sợ trước tiếng kêu của con vật lạ có lỗ tai ngộ thiệt là ngộ.
 
Song le, dù ngạc nhiên và hơi sợ nhưng vì thuộc giống sư tử nên khi ngắm kỹ lừa, sư tử bèn đi chầm chậm đến bên lừa và hỏi:
 
- Anh tên gì?
 
Ngó sư tử, lừa kiêu hãnh trả lời:
 
- Săn Sư tử!
 
- Anh tên Săn Sư tử?
 
- Phải.
 
- Sao! Anh có sức mạnh săn nổi sư tử à?
 
Đã phóng lao thì phải theo lao, lừa bèn nói cứng:
 
- Phải! Trong cả thế giới này không có con vật nào địch nổi tôi cả.
 
Sư tử suy nghĩ một lúc rồi nói:
 
- Này! Vì sức mạnh anh vĩ đại quá, tôi xin đề nghị một việc...
 
- Việc gì?
 
- Chúng mình liên kết chống lại tất cả các loài thú khác.
 
Lừa trả lời:
 
- Đồng ý!
 
Thế là lừa và sư tử cùng d8at1 nhau đi ra khỏi cánh đồng cỏ.
 
Đi được một lúc, cả hai đến một giòng sông. Sư tử chỉ nhảy một cái là qua bờ sông bên kia liền. Lừa nhà ta đâu có biết nhảy bèn hì hục lội bì bõm qua sông, nhiều lúc suýt bị chết chìm vì lội vụng về. Nhưng, rốt cuộc lừa cũng qua được sông một cách khó nhọc.
 
Ngạc nhiên trước sự vụng về của lừa, sư tử hỏi:
 
- Anh không biết lội à?
 
- Tôi mà không biết lội à? Tôi lội còn giỏi hơn cá dưới sông nữa!
 
- Thế thì tại sao anh lội qua sông lâu quá vậy?
 
Lừa đáp gọn lỏn, chả có vẻ gì run cả:
 
- Anh biết không? Tôi đã dùng đuôi câu được con lươn nhưng con lươn này to, nặng quá nó kéo trì tôi xuống dưới nước. Vì thế tôi phải bỏ nó ra... Tại vì đó nên tôi mới qua sông lâu như vậy.
 
Sư tử có vẻ khờ nên tin lời giải thích của lừa. Cả hai lại tiến tới.
 
Không bao lâu, trước mặt lừa và sư tử hiện ra một bức tường thành. Chỉ một cái phóng là sư tử vượt qua được bức tường thành đó. Lừa làm sao phóng như sư tử được! Lừa bèn nâng hai chân trước tựa trên mặt tường cố gắng hết sức mình nhích lên. Nhưng khi nhích lên được, lừa bị dính trên tường, hai chân sau lửng lơ bên này tường, hai chân trước lửng lơ bên kia ; lừa muốn tiến cũng chả được, muốn lùi cũng chả được, bốn chân lừa ngoe nguẩy trông thật tức cười.
 
Thấy vậy, sư tử la lên:
 
- Anh làm gì vậy?
 
Tuy đang ở thế bất lợi, lừa vẫn còn nhanh trí khôn:
 
- Anh không thấy sao? Tôi đang cân xem thân trước của tôi có nặng hơn thân sau của tôi không!
 
Cuối cùng, sau một lúc do dự thật lâu, lừa liều mình nhắm mắt nhảy xuống.
 
Bấy giờ, sư tử mới nghi ngờ:
 
- Chắc anh lừa tôi rồi! Tôi thấy anh chả có sức mạnh gì cả!
 
- Trời! Anh nghi ngờ hả? Vậy thì tôi với anh hãy thi sức mạnh đi, xem ai mạnh hơn.
 
- Thi làm sao?
 
- Thi xem ai là người xô đẩy bức tường thành này đổ xuống đất trước.
 
Vừa nghe xong sư tử bèn lấy chân đá vào tường nhưng nó chỉ thấy chân ê ẩm chớ tường chả sao cả. Thấy lấy chân không kết quả, sư tử bèn dùng đầu đập tường, tường vẫn không nhúc nhích nhưng, dù bờm đầu sư tử dày, đầu sư tử vẫn bị trầy da rướm máu. Một lúc sau, đau quá, sư tử ngừng và hổn hển nói:
 
- Tôi chịu thua rồi! Tới phiên anh, anh thử xem có mạnh hơn tôi không? 

Lừa bèn lợi dụng ngay ưu điểm của mình. Lẽ tự nhiên chàng lừa ranh mãnh biết rõ ràng ưu khuyết điểm của mình. Khi đánh cuộc với sư tử, lừa đã nhận thấy bức tường thành không đến nỗi quá chắc, nhất định sẽ bị đổ bởi đôi móng sắt của lừa. Lừa bèn dùng móng sắt đạp vào tường. Một lúc tường đổ ầm!
 
Lừa kiêu hãnh ngó sư tử hỏi:
 
- Sao? Anh còn nghi nữa không? Anh còn tin là mạnh hơn tôi nữa không?
 
Sư tử sợ hãi trả lời:
 
- Từ trước đến nay, tôi tin tôi có sức mạnh vô địch, nhưng bây giờ tôi mới sáng mắt biết mình đã lầm. Anh còn mạnh hơn tôi nữa!
 
Lừa khoe khoang thêm:
 
- Tôi còn nhiều tài riêng nữa, anh chưa biết hết đâu.
 
- Anh có thể làm được chuyện khác lạ hơn nữa, ngoài chuyện làm đổ tường?
 
- Tôi có thể nuốt gai bao nhiêu cũng được!
 
- Anh có thể nuốt gai?
 
- Phải.
 
- Anh thử cho tôi xem đi?
 
- Được! Anh chạy lại cánh đồng cỏ kia đi! Anh hãy xem các cây cỏ gai đang lắc lư trong gió kìa!
 
Lừa bèn đưa mõm vào một cây cỏ gai lộng lẫy có hoa vàng nhai rào rạo những cái gai ngon lành. Lừa ăn hết cây gai này đến cây gai khác.
 
Sư tử ngó lừa hết sức khâm phục. Sư tử nói:
 
- Anh đúng là một con vật lạ thường. Vua của loài sư tử chúng tôi vừa mới chết, tôi muốn đề cử anh làm vua chúng tôi, anh chịu không?
 
Lừa trả lời một cách bình tĩnh như chả có gì quan trọng, mặc dù trong lòng, lừa sướng run lên:
 
- Ờ! Cũng được!
 
Một hội nghị sư tử bèn triệu tập để chọn vua. Nếu vào một lần khác, nhất định sẽ có những cuộc chiến dữ dội giữa các sư tử để tranh giành ngôi vua nhưng lần này tất cả đều đồng ý chọn lừa làm vua.
 
Ít có vị vua nào sống với các thần dân một cách êm ái vui vẻ như lừa. Đó là điều dễ hiểu vì lừa chả bao giờ tranh mồi thịt của các thần dân săn được cả.
 
Thời gian trôi nhanh, lừa đã tới tuổi chết sau khi đã trải qua những những ngày sung sướng tột cùng trong địa vị cao cả: vua loài sư tử. Một ngày nọ, vào một buổi sáng đẹp trời, các sư tử thấy lừa nằm chết răng còn cắn chặt một cây cỏ gai giòn rụm.
 
Sư tử bèn cử hành lễ an táng vì vua của mình hết sức trọng thể. Người ta kể lại rằng nhiều con sư tử đã nhớ vua lừa hét thảm thiết vang rền khắp rừng núi suốt cả một tuần lễ.
 
Truyện cổ này tới đây là dứt. Truyện hơi vui vui phải không các bạn? Tuy nhiên, thế nào cũng có bạn nói: "Đây là một tên lừa nói dối, lưu manh", Và thế nào các bạn cũng hỏi ý kiến tôi nghĩ gì về những lời nói dối xảo trá của con lừa. Thưa các bạn! Nếu là một người thì tôi hoàn toàn chống và chỉ trích không tiếc lời, nhưng vì đây là một con lừa, một con vật nên ta tha thứ cho nó.
 
Trong xã hội hiện tại, có nhiều người đã thành công hết sức bất ngờ như con lừa trong truyện... Những người đó đã nhờ lừa đảo nhờ mồm mép xảo trá đã đoạt được những gì chúng không có và nhiều khi được đưa vào những địa vị khá cao. Chúng ta có nên theo gương đó không? Trăm lần không, ngàn lần không! Vì, nhất định sớm hay muộn, một ngày nào đó chúng sẽ bị lột mặt nạ và bị tống cổ một cách nhục nhã.
 
Còn nếu chúng có thể ở địa vị đoạt được đến chết như con lừa trong truyện, chúng ta cũng không nên ao ước. Thà sống khiêm nhường, sống bằng tài của mình sống trong sạch, không ở ác với ai, không lừa đảo ai còn hơn là sống như vua lừa nhờ lừa đảo đê hèn kẻ khác.
 
 
HOÀNG ĐĂNG CẤP     
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 103, ra ngày 1-4-1969) 


Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

BÉ MƠ - Tú Kếu

 

Em mơ làm thi sĩ
Yêu cảnh đẹp thiên nhiên
Yêu bông hoa màu tím
Yêu giải nắng Xuân hiền

Dưới lửa hồng nến trắng
Em phóng bút làm thơ
Nhưng đêm đừng im vắng
Vì em rất sợ ma!

Làm xong một bài hay
Em chép vào sổ tay
Chả gửi đi đăng báo
Bị chê em buồn ngay!

Em sẽ tả con mèo
Nó biết kêu meo meo
Nhẹ nhàng như lá rụng
Đầu đi, đuôi đi theo.

Em tả chiều thu vàng
Trên con đường cái quan
Có một người cưỡi ngựa
Đang vội vã phi nhanh.

Em tả cô giáo Hương
Lúc nào cũng dễ thương
Trò nào lỡ học dốt
Cô vẫn yêu như thường.

Em tả hết tất cả
Nhà người tốt, vật ngoan
Riêng chú chuột ghét quá
Đừng có hòng em khen.

                                TÚ KẾU

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 34, ra ngày 16-4-1972)