Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

CON LỪA LÀM VUA LOÀI SƯ TỬ - Hoàng Đăng Cấp

 

Lừa là một giống vật hiền, không phương phi như ngựa nhưng đã giúp loài người được biết bao nhiêu công việc nặng nề. Vì lừa hiền và lại chậm chạp, nên lừa hóa ngu an phận thủ thường làm tròn bổn phận loài người giao phó. Do đó nên mới có câu "ngu như lừa".
 
Tuy vậy, cái gì cũng có ngoại lệ, thỉnh thoảng vẫn có một vài con lừa thông minh ranh mãnh cố gắng vùng vẫy thoát khỏi số phận hiện tại bằng tất cả mánh khóe ma lanh khó lường. Chẳng hạn như con lừa trong truyện cổ tôi sắp kể cho các bạn nghe dưới đây. Truyện cổ này phát xuất từ đảo Corse bên Pháp, nơi sinh trưởng của vị đại anh hùng Pháp Napoléon Nào! Mời các bạn im lặng, tôi bắt đầu kể đây:
 
 Đời xửa đời xưa - vâng, bất cứ một truyện cổ nào cũng đều khởi đầu bằng bốn chữ ngọt lịm đời xửa đời xưa - đời xửa đời xưa có một con lừa rất thông minh muốn thoát khỏi số phận hẩm hiu và đi phiêu lưu đây đó hầu mong tìm được cơ hội để vươn lên cho bõ công những ngày làm nô lệ loài người.
 
Một bữa nọ, lừa bèn giựt đứt dây tròng cổ chạy trốn chủ. Lừa chạy băng băng tới trước... Một lúc sau, lừa đến một cánh đồng cỏ đẹp tuyệt vời, nơi đây cỏ cao đầy rẫy ngon lành, lại có cả cỏ gai nữa. Gặp món ăn khoái khẩu, hứng chí lừa ta bèn kêu to vang lừng cả một vòm trời, vang đến tận một khu rừng nhỏ cạnh bên, làm một con sư tử trong đó đang ngủ phải giựt mình thức dậy. Sư tử ngạc nhiên không biết con gì kêu to thế, bèn chạy ra xem.
 
Thấy lừa, sư tử chả biết là con gì cả vì sư tử chưa bao giờ gặp một con lừa, sư tử có vẻ hoảng sợ trước tiếng kêu của con vật lạ có lỗ tai ngộ thiệt là ngộ.
 
Song le, dù ngạc nhiên và hơi sợ nhưng vì thuộc giống sư tử nên khi ngắm kỹ lừa, sư tử bèn đi chầm chậm đến bên lừa và hỏi:
 
- Anh tên gì?
 
Ngó sư tử, lừa kiêu hãnh trả lời:
 
- Săn Sư tử!
 
- Anh tên Săn Sư tử?
 
- Phải.
 
- Sao! Anh có sức mạnh săn nổi sư tử à?
 
Đã phóng lao thì phải theo lao, lừa bèn nói cứng:
 
- Phải! Trong cả thế giới này không có con vật nào địch nổi tôi cả.
 
Sư tử suy nghĩ một lúc rồi nói:
 
- Này! Vì sức mạnh anh vĩ đại quá, tôi xin đề nghị một việc...
 
- Việc gì?
 
- Chúng mình liên kết chống lại tất cả các loài thú khác.
 
Lừa trả lời:
 
- Đồng ý!
 
Thế là lừa và sư tử cùng d8at1 nhau đi ra khỏi cánh đồng cỏ.
 
Đi được một lúc, cả hai đến một giòng sông. Sư tử chỉ nhảy một cái là qua bờ sông bên kia liền. Lừa nhà ta đâu có biết nhảy bèn hì hục lội bì bõm qua sông, nhiều lúc suýt bị chết chìm vì lội vụng về. Nhưng, rốt cuộc lừa cũng qua được sông một cách khó nhọc.
 
Ngạc nhiên trước sự vụng về của lừa, sư tử hỏi:
 
- Anh không biết lội à?
 
- Tôi mà không biết lội à? Tôi lội còn giỏi hơn cá dưới sông nữa!
 
- Thế thì tại sao anh lội qua sông lâu quá vậy?
 
Lừa đáp gọn lỏn, chả có vẻ gì run cả:
 
- Anh biết không? Tôi đã dùng đuôi câu được con lươn nhưng con lươn này to, nặng quá nó kéo trì tôi xuống dưới nước. Vì thế tôi phải bỏ nó ra... Tại vì đó nên tôi mới qua sông lâu như vậy.
 
Sư tử có vẻ khờ nên tin lời giải thích của lừa. Cả hai lại tiến tới.
 
Không bao lâu, trước mặt lừa và sư tử hiện ra một bức tường thành. Chỉ một cái phóng là sư tử vượt qua được bức tường thành đó. Lừa làm sao phóng như sư tử được! Lừa bèn nâng hai chân trước tựa trên mặt tường cố gắng hết sức mình nhích lên. Nhưng khi nhích lên được, lừa bị dính trên tường, hai chân sau lửng lơ bên này tường, hai chân trước lửng lơ bên kia ; lừa muốn tiến cũng chả được, muốn lùi cũng chả được, bốn chân lừa ngoe nguẩy trông thật tức cười.
 
Thấy vậy, sư tử la lên:
 
- Anh làm gì vậy?
 
Tuy đang ở thế bất lợi, lừa vẫn còn nhanh trí khôn:
 
- Anh không thấy sao? Tôi đang cân xem thân trước của tôi có nặng hơn thân sau của tôi không!
 
Cuối cùng, sau một lúc do dự thật lâu, lừa liều mình nhắm mắt nhảy xuống.
 
Bấy giờ, sư tử mới nghi ngờ:
 
- Chắc anh lừa tôi rồi! Tôi thấy anh chả có sức mạnh gì cả!
 
- Trời! Anh nghi ngờ hả? Vậy thì tôi với anh hãy thi sức mạnh đi, xem ai mạnh hơn.
 
- Thi làm sao?
 
- Thi xem ai là người xô đẩy bức tường thành này đổ xuống đất trước.
 
Vừa nghe xong sư tử bèn lấy chân đá vào tường nhưng nó chỉ thấy chân ê ẩm chớ tường chả sao cả. Thấy lấy chân không kết quả, sư tử bèn dùng đầu đập tường, tường vẫn không nhúc nhích nhưng, dù bờm đầu sư tử dày, đầu sư tử vẫn bị trầy da rướm máu. Một lúc sau, đau quá, sư tử ngừng và hổn hển nói:
 
- Tôi chịu thua rồi! Tới phiên anh, anh thử xem có mạnh hơn tôi không? 

Lừa bèn lợi dụng ngay ưu điểm của mình. Lẽ tự nhiên chàng lừa ranh mãnh biết rõ ràng ưu khuyết điểm của mình. Khi đánh cuộc với sư tử, lừa đã nhận thấy bức tường thành không đến nỗi quá chắc, nhất định sẽ bị đổ bởi đôi móng sắt của lừa. Lừa bèn dùng móng sắt đạp vào tường. Một lúc tường đổ ầm!
 
Lừa kiêu hãnh ngó sư tử hỏi:
 
- Sao? Anh còn nghi nữa không? Anh còn tin là mạnh hơn tôi nữa không?
 
Sư tử sợ hãi trả lời:
 
- Từ trước đến nay, tôi tin tôi có sức mạnh vô địch, nhưng bây giờ tôi mới sáng mắt biết mình đã lầm. Anh còn mạnh hơn tôi nữa!
 
Lừa khoe khoang thêm:
 
- Tôi còn nhiều tài riêng nữa, anh chưa biết hết đâu.
 
- Anh có thể làm được chuyện khác lạ hơn nữa, ngoài chuyện làm đổ tường?
 
- Tôi có thể nuốt gai bao nhiêu cũng được!
 
- Anh có thể nuốt gai?
 
- Phải.
 
- Anh thử cho tôi xem đi?
 
- Được! Anh chạy lại cánh đồng cỏ kia đi! Anh hãy xem các cây cỏ gai đang lắc lư trong gió kìa!
 
Lừa bèn đưa mõm vào một cây cỏ gai lộng lẫy có hoa vàng nhai rào rạo những cái gai ngon lành. Lừa ăn hết cây gai này đến cây gai khác.
 
Sư tử ngó lừa hết sức khâm phục. Sư tử nói:
 
- Anh đúng là một con vật lạ thường. Vua của loài sư tử chúng tôi vừa mới chết, tôi muốn đề cử anh làm vua chúng tôi, anh chịu không?
 
Lừa trả lời một cách bình tĩnh như chả có gì quan trọng, mặc dù trong lòng, lừa sướng run lên:
 
- Ờ! Cũng được!
 
Một hội nghị sư tử bèn triệu tập để chọn vua. Nếu vào một lần khác, nhất định sẽ có những cuộc chiến dữ dội giữa các sư tử để tranh giành ngôi vua nhưng lần này tất cả đều đồng ý chọn lừa làm vua.
 
Ít có vị vua nào sống với các thần dân một cách êm ái vui vẻ như lừa. Đó là điều dễ hiểu vì lừa chả bao giờ tranh mồi thịt của các thần dân săn được cả.
 
Thời gian trôi nhanh, lừa đã tới tuổi chết sau khi đã trải qua những những ngày sung sướng tột cùng trong địa vị cao cả: vua loài sư tử. Một ngày nọ, vào một buổi sáng đẹp trời, các sư tử thấy lừa nằm chết răng còn cắn chặt một cây cỏ gai giòn rụm.
 
Sư tử bèn cử hành lễ an táng vì vua của mình hết sức trọng thể. Người ta kể lại rằng nhiều con sư tử đã nhớ vua lừa hét thảm thiết vang rền khắp rừng núi suốt cả một tuần lễ.
 
Truyện cổ này tới đây là dứt. Truyện hơi vui vui phải không các bạn? Tuy nhiên, thế nào cũng có bạn nói: "Đây là một tên lừa nói dối, lưu manh", Và thế nào các bạn cũng hỏi ý kiến tôi nghĩ gì về những lời nói dối xảo trá của con lừa. Thưa các bạn! Nếu là một người thì tôi hoàn toàn chống và chỉ trích không tiếc lời, nhưng vì đây là một con lừa, một con vật nên ta tha thứ cho nó.
 
Trong xã hội hiện tại, có nhiều người đã thành công hết sức bất ngờ như con lừa trong truyện... Những người đó đã nhờ lừa đảo nhờ mồm mép xảo trá đã đoạt được những gì chúng không có và nhiều khi được đưa vào những địa vị khá cao. Chúng ta có nên theo gương đó không? Trăm lần không, ngàn lần không! Vì, nhất định sớm hay muộn, một ngày nào đó chúng sẽ bị lột mặt nạ và bị tống cổ một cách nhục nhã.
 
Còn nếu chúng có thể ở địa vị đoạt được đến chết như con lừa trong truyện, chúng ta cũng không nên ao ước. Thà sống khiêm nhường, sống bằng tài của mình sống trong sạch, không ở ác với ai, không lừa đảo ai còn hơn là sống như vua lừa nhờ lừa đảo đê hèn kẻ khác.
 
 
HOÀNG ĐĂNG CẤP     
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 103, ra ngày 1-4-1969) 


Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

BÉ MƠ - Tú Kếu

 

Em mơ làm thi sĩ
Yêu cảnh đẹp thiên nhiên
Yêu bông hoa màu tím
Yêu giải nắng Xuân hiền

Dưới lửa hồng nến trắng
Em phóng bút làm thơ
Nhưng đêm đừng im vắng
Vì em rất sợ ma!

Làm xong một bài hay
Em chép vào sổ tay
Chả gửi đi đăng báo
Bị chê em buồn ngay!

Em sẽ tả con mèo
Nó biết kêu meo meo
Nhẹ nhàng như lá rụng
Đầu đi, đuôi đi theo.

Em tả chiều thu vàng
Trên con đường cái quan
Có một người cưỡi ngựa
Đang vội vã phi nhanh.

Em tả cô giáo Hương
Lúc nào cũng dễ thương
Trò nào lỡ học dốt
Cô vẫn yêu như thường.

Em tả hết tất cả
Nhà người tốt, vật ngoan
Riêng chú chuột ghét quá
Đừng có hòng em khen.

                                TÚ KẾU

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 34, ra ngày 16-4-1972)


Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

CẬN THỊ - Thi Loan

 

Đã 2 tuần nay, Thu cảm thấy đôi mắt mình như bị thu hẹp lại vậy đó. Những chữ, số bắt đầu nhảy múa trước mắt Thu và rốt cuộc sẽ không trông thấy cái gì cả nếu không dí sát mặt vào vật đó. Mỗi lần học bài cũng phải dí mặt vào trang sách dầy đặc những chữ.
 
Nhưng cái khổ nhất của Thu là giờ đi học và chép bài ở trên bảng.
 
- Đố anh Hoàng mấy giờ rồi?
 
Anh Hoàng đang ngồi xem báo, nghe Thu đố, đôi mắt liếc nhanh qua chiếc đồng hồ để trên tủ thấp rồi đáp : một giờ rưỡi.
 
Thu kêu khẽ:
 
- Chết chửa! Tới giờ học rồi.
 
Anh Hoàng khẽ nhíu mày, suy nghĩ:
 
- Bộ nó không thấy đường hay sao mà lại nói vậy? Và anh bắt đầu đặt nghi vấn. Đã hơn 2 tuần nay, ngày nào cũng vào khoảng 1 giờ đến 1 giờ rưỡi là Thu bắt đầu hỏi đố anh mấy giờ? Và bây giờ anh mới nhớ là lúc học bài, Thu lại cúi sát mặt vào trang sách.
 
- Có lẽ con bé bị cận thị? Anh Hoàng lẩm bẩm. Vả lại gần đây, anh không thấy Thu đọc những truyện nhảm nhí mà trước đó Thu rất ưa thích.
 
- Thưa anh, em đi học.
 
Luồng cảm nghĩ của anh Hoàng tạm ngưng tại đó, vì tiếng nói của Thu. Anh khẽ gật đầu, rồi nhìn theo đến hút bóng Thu...
 
Những lúc phải chép bài trên bảng là một cực hình của Thu, vì Thu có thấy gì đâu... Chỉ toàn là màu đen của bảng lẫn trong đám phấn chữ loang loáng. Tuy không có "ông thần hộ mệnh" kính trắng, nhưng Thu đã có cách. Mỗi khi chép bài, Thu ghé tai Oanh - bạn kế bên Thu - nói nhỏ:
 
- Oanh nè! Tao với mầy viết một lượt, đứa nào viết rồi trước thì đọc cho đứa kia viết với nha!
 
- Ừ,- Oanh gật đầu hứa hẹn...
 
Nhưng luôn luôn Thu vẫn là kẻ viết sau hơn hết... Vì nếu viết nhanh, thì ai sẽ đọc đây?... Thu rất tự phục mình là cao kiến, nhưng không ngờ anh Hoàng đã bắt đầu dò xét...
 
Quả vậy, anh Hoàng cũng đã nghĩ ra một kế để xem có phải Thu cận thị không.
 
- Nó đã gạt mình để biết giờ, thì... Hà... hà... ta cũng "tương kế tựu kế..." hà... hà...
 
Anh Hoàng đắc chí cười vang...
 
Cũng như thường lệ, Thu Thu hỏi để biết giờ đi học:
 
- Anh Hoàng nha! Đố anh mấy giờ rồi?
 
Như đã định sắn, anh làm bộ liếc đồng hồ rồi đáp "12 giờ 10", tuy lúc đó đồng hồ chỉ 1 giờ 30 phút.
 
Thu lanh trí nhớ ra:
 
- Anh Hoàng xạo nhé, nhà ăn cơm 12 giờ bây giờ đã hơn 1 tiếng rồi, sao có 12 giờ 10.
 
Anh Hoàng trừng mắt:
 
- Đốt cô đi, ăn cơm sớm chứ, lúc 11 giờ cơ. Thế còn cãi nữa chứ.
 
Thu hoảng sợ, bỏ ra ngoài. Anh Hoàng xoa tay khoan khoái bước theo. Đứng một bên Thu, anh Hoàng không khỏi cười thầm, vì lâu lâu Thu lại tỏ vẻ bồn chồn, lẩm bẩm: "Sao hôm nay thì giờ đi chậm thế này", Và sau cùng không dừng được, Thu đến sát chiếc đồng hồ để xem giờ, rồi hoảng hốt kêu lên:
 
- Trời! 2 giờ 25 rồi. Trễ học rồi con gì? 
 
Thu bối rối ra mặt. Lúc đó anh Hoàng tiến đến trước mặt Thu:
 
- Thu! Nghe anh hỏi! Phải em không thấy đường... em cận thị không Thu?
 
 - Đâu có!
 
- Không có sao em lại không biết giờ mà đi học! Trễ giờ rồi!
 
- Ơ... Thu không thèm nói chuyện với anh đâu.
 
Rồi Thu hét to, giọng muốn khóc:
 
- Thu không cận thị! Anh Hoàng nói láo...
 
Rồi chạy vụt vào buồng. Anh Hoàng lắc đầu nhìn theo thương hại:
 
- Tội nghiệp! Phải nói cho ba biết mới được.
 
*
 
Đã hơn một tuần nay, ông Hai - ba Thu - luôn theo dõi Thu, để có dịp "khảo sát" Thu về vụ cận thị. Hình như biết, nên Thu lúc nào cũng tìm cách tránh mặt ông và không bao giờ Thu dám học bài trước mặt ông như trước nữa, vì sợ ông nhìn thấy cái dáng điệu dí sát mặt vào trang sách.
 
Nhưng ông Hai đã có cách. Một hôm ông gọi Thu đến và chỉ vào một cột tin trên mặt báo, rồi nói với Thu:
 
- Con đọc đi! Tin thi Đệ thất đó.
 
Thu cầm tờ báo lên, vui mừng vô cùng, vì năm nay Thu đang sửa soạn thi Đệ thất. Như quên luôn vụ cận thị, Thu thản nhiên dí sát mặt vào mặt báo còn hôi mùi mực. Cơ hội đã đến, ông Hai nắm tay con, kéo ngồi xuống và hỏi:
 
- Bộ con không thấy hả? Sao mà dí sát mặt quá vậy?
 
Đôi mắt của ông nửa nghiêm trang, nửa như ra lệnh. Thu sợ hãi không giấu được nữa nên gật nhẹ đầu. Ông Tiếp:
 
- Con bị cận thị rồi đó, để ba mua kính cho đeo.
 
Rồi ông đùa:
 
- Điệu này, phải mua kính 12 độ mới được.
 
Thu cười sung sướng. Nhưng nghĩ đến nét mặt nửa như thương hại, nửa như chế diễu của lũ bạn, Thu cảm thấy mắc cỡ. Nhưng Thu nghĩ: nhìn được chữ để học vẫn hơn.
 
Và chiều hôm đó, Thu đi học, nghiễm nhiên với chiếc kính trắng trên mắt.
 
 
THI LOAN      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 103, ra ngày 1-4-1969)


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

KHÓC THẦM - Di Chương

 
 
Em thầm khóc cho phận mình xấu số
Cho cuộc đời thân phận mãi long đong
Trót mang trong huyết quản máu hai dòng
Nên giọt lệ tủi buồn tuôn đổ mãi
 
Em "Tây lai" nên chúng bạn không chơi
Nhìn khinh bỉ : "con thực dân là nó
Em cúi mặt nghe hồn mình giãy chết
Bể sầu riêng em lặn hụp chơi vơi
 
Nói quê mẹ, nghe mắng : "Đồ vong bản!"
Quê cha em, ôi xa tít trời Âu
Tình nhân loại khuất sau màn mây xám
Tình thương ơi! Mi ở tận nới đâu?
 
Hai dòng máu nên cuộc đời em khổ
Khóc nhiều rồi bao đêm mãi không thôi
Kỳ thị chủng tộc làm hồn em rướm máu
Chết lần mòn trong số kiếp đơn côi
 
                                                DI CHƯƠNG
                                                   (hoa nắng)
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 150, ra ngày 1-4-1971)


Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

CHỊ ƠI! EM NÊN XỬ THẾ NÀO CHO PHẢI - Đỗ Phương Khanh

 

 Hôm nay, tới phiên chị tâm sự với các em.

Coi những thư của các em gửi cho chị, chị biết các em thương yêu và tin cậy chị, nên không ngần ngại viết rõ ràng cả những chuyện riêng tư, chuyện gia đình, học đường, bè bạn vân vân ra để hỏi chị và thường kết: Chị ơi, em nên xử thế nào cho phải, em mong tin chị từng ngày.

Chị như thấy từng đôi mắt nai tơ mở lớn tìm tòi từng trang hộp thư, chờ đợi giải đáp của chị. Liệu chị có làm các em thất vọng không?

Chính chị, chị thắc mắc.

Các em ơi! Các em tin yêu chị, hỏi chị, chị cũng lấy cái lòng yêu quí mà đáp lại các em, với thiện chí và nhiệt thành. Đấy là tấm lòng của chị. Chị cũng xin các em hiểu chị bằng tấm lòng của các em. Chị chỉ đem tới các em lời khuyên một cách khái quát, chứ không thể hoàn toàn xác đáng. Vì mỗi vấn đề rắc rối, đường lối giải quyết lại có những sự tế nhị khác nhau, mà chỉ người trong cuộc mới thấu đáo. Chị chỉ coi qua lá thư cũng không thể hiểu rõ được. Vả lại, có nhiều sự việc ở đời, mới thấy tưởng là đúng, lại hóa ra sai. Có một người rất nghĩa hiệp, một hôm thấy 1 người đàn ông rượt đứa bé và tát nó. Ông này bèn xông tới giằng nó ra khỏi tay người đàn ông to lớn. Thằng bé vụt chạy. Chừng đó người đàn ông to lớn mới ú ớ ra hiệu và ông nghĩa hiệp mới vỡ lẽ là ông vừa cứu một thằng ăn cắp và ông to lớn bị câm kia đành mất hết giấy tờ vì chưa kịp đòi lại cái bóp mà thằng bé đã lấy.

Cuộc đời có nhiều khó khăn, rất phức tạp, các em nên thận trọng để tránh rắc rối. Nhớ hồi nhỏ, anh chị chị không cho uốn tóc, cháu gái chị cứ nài nỉ nhờ chị xin dùm. Chị nể quá năn nỉ anh chị xin dùm cháu. Ít lâu sau cháu tiếc bộ tóc cháu trách chị: "Tại cô mà cháu mất bộ tóc đẹp". Các em ơi! Không phải chỉ khi còn nhỏ, người ta mới có cái tính dễ quên đó đâu. Cho nên, chị sợ rằng sự chỉ dẫn các em, liệu chị có làm cho một ngày kia, các em trở nên hiểu lầm chị, và chính trong ý nghĩ đó, chị khuyên các em nên rất thận trọng khi đưa ý kiến ra để trách móc, để khuyên can, hoặc nhiều khi với mục đích thật tốt đẹp là để giúp đỡ người khác nữa các em ạ.


Chị Đ.P.K.         

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 35, ra ngày 23-4-1972)


Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2026

DZÍC DZẮC 233 - Đầu Bò

 
 
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 233, ra ngày 1-4-1975)


DANH NGÔN 233

 


Bằng hữu giống như những chiếc xe taxi ; lúc có giông mưa người ta không còn gặp chiếc nào hết.
BONNET.

Bạn là phân nửa tâm hồn ta.
HORCE.

Nhìn nhận mình có lỗi đó là khiêm tốn chứng thật rằng mình đã hợp lý hơn.
SWIFT.

Trong đời chúng ta chỉ gặp đôi ba cơ hội để tỏ ra dũng cảm, nhưng lúc nào ta cũng có dịp để tỏ ra ta không hèn nhát.
RENÉ BAZIN.

Khi hai người cãi vã thì một trong hai có lý, nhưng cả hai đều lỗi.
A. LEPAS.

Chúng ta chịu trách nhiệm về những gì chúng ta làm, những gì chúng ta không làm, và những gì chúng ta ngăn cản kẻ khác làm.
C. SUHARD.

Quyết định cũng giống như con lươn. Ta nắm nó thật dễ dàng nhưng giữ nó thật vất vả.
A. DUMAS, FILS.

Giữa cái dĩ vãng mà ta không thay đổi được và tương lai mù mịt, là hiện tại với tất cả bổn phận của ta.
DE GASPARIN.

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 233, ra ngày 1-4-1975)