Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

BÉ MƠ - Tú Kếu

 

Em mơ làm thi sĩ
Yêu cảnh đẹp thiên nhiên
Yêu bông hoa màu tím
Yêu giải nắng Xuân hiền

Dưới lửa hồng nến trắng
Em phóng bút làm thơ
Nhưng đêm đừng im vắng
Vì em rất sợ ma!

Làm xong một bài hay
Em chép vào sổ tay
Chả gửi đi đăng báo
Bị chê em buồn ngay!

Em sẽ tả con mèo
Nó biết kêu meo meo
Nhẹ nhàng như lá rụng
Đầu đi, đuôi đi theo.

Em tả chiều thu vàng
Trên con đường cái quan
Có một người cưỡi ngựa
Đang vội vã phi nhanh.

Em tả cô giáo Hương
Lúc nào cũng dễ thương
Trò nào lỡ học dốt
Cô vẫn yêu như thường.

Em tả hết tất cả
Nhà người tốt, vật ngoan
Riêng chú chuột ghét quá
Đừng có hòng em khen.

                                TÚ KẾU

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 34, ra ngày 16-4-1972)


Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

CẬN THỊ - Thi Loan

 

Đã 2 tuần nay, Thu cảm thấy đôi mắt mình như bị thu hẹp lại vậy đó. Những chữ, số bắt đầu nhảy múa trước mắt Thu và rốt cuộc sẽ không trông thấy cái gì cả nếu không dí sát mặt vào vật đó. Mỗi lần học bài cũng phải dí mặt vào trang sách dầy đặc những chữ.
 
Nhưng cái khổ nhất của Thu là giờ đi học và chép bài ở trên bảng.
 
- Đố anh Hoàng mấy giờ rồi?
 
Anh Hoàng đang ngồi xem báo, nghe Thu đố, đôi mắt liếc nhanh qua chiếc đồng hồ để trên tủ thấp rồi đáp : một giờ rưỡi.
 
Thu kêu khẽ:
 
- Chết chửa! Tới giờ học rồi.
 
Anh Hoàng khẽ nhíu mày, suy nghĩ:
 
- Bộ nó không thấy đường hay sao mà lại nói vậy? Và anh bắt đầu đặt nghi vấn. Đã hơn 2 tuần nay, ngày nào cũng vào khoảng 1 giờ đến 1 giờ rưỡi là Thu bắt đầu hỏi đố anh mấy giờ? Và bây giờ anh mới nhớ là lúc học bài, Thu lại cúi sát mặt vào trang sách.
 
- Có lẽ con bé bị cận thị? Anh Hoàng lẩm bẩm. Vả lại gần đây, anh không thấy Thu đọc những truyện nhảm nhí mà trước đó Thu rất ưa thích.
 
- Thưa anh, em đi học.
 
Luồng cảm nghĩ của anh Hoàng tạm ngưng tại đó, vì tiếng nói của Thu. Anh khẽ gật đầu, rồi nhìn theo đến hút bóng Thu...
 
Những lúc phải chép bài trên bảng là một cực hình của Thu, vì Thu có thấy gì đâu... Chỉ toàn là màu đen của bảng lẫn trong đám phấn chữ loang loáng. Tuy không có "ông thần hộ mệnh" kính trắng, nhưng Thu đã có cách. Mỗi khi chép bài, Thu ghé tai Oanh - bạn kế bên Thu - nói nhỏ:
 
- Oanh nè! Tao với mầy viết một lượt, đứa nào viết rồi trước thì đọc cho đứa kia viết với nha!
 
- Ừ,- Oanh gật đầu hứa hẹn...
 
Nhưng luôn luôn Thu vẫn là kẻ viết sau hơn hết... Vì nếu viết nhanh, thì ai sẽ đọc đây?... Thu rất tự phục mình là cao kiến, nhưng không ngờ anh Hoàng đã bắt đầu dò xét...
 
Quả vậy, anh Hoàng cũng đã nghĩ ra một kế để xem có phải Thu cận thị không.
 
- Nó đã gạt mình để biết giờ, thì... Hà... hà... ta cũng "tương kế tựu kế..." hà... hà...
 
Anh Hoàng đắc chí cười vang...
 
Cũng như thường lệ, Thu Thu hỏi để biết giờ đi học:
 
- Anh Hoàng nha! Đố anh mấy giờ rồi?
 
Như đã định sắn, anh làm bộ liếc đồng hồ rồi đáp "12 giờ 10", tuy lúc đó đồng hồ chỉ 1 giờ 30 phút.
 
Thu lanh trí nhớ ra:
 
- Anh Hoàng xạo nhé, nhà ăn cơm 12 giờ bây giờ đã hơn 1 tiếng rồi, sao có 12 giờ 10.
 
Anh Hoàng trừng mắt:
 
- Đốt cô đi, ăn cơm sớm chứ, lúc 11 giờ cơ. Thế còn cãi nữa chứ.
 
Thu hoảng sợ, bỏ ra ngoài. Anh Hoàng xoa tay khoan khoái bước theo. Đứng một bên Thu, anh Hoàng không khỏi cười thầm, vì lâu lâu Thu lại tỏ vẻ bồn chồn, lẩm bẩm: "Sao hôm nay thì giờ đi chậm thế này", Và sau cùng không dừng được, Thu đến sát chiếc đồng hồ để xem giờ, rồi hoảng hốt kêu lên:
 
- Trời! 2 giờ 25 rồi. Trễ học rồi con gì? 
 
Thu bối rối ra mặt. Lúc đó anh Hoàng tiến đến trước mặt Thu:
 
- Thu! Nghe anh hỏi! Phải em không thấy đường... em cận thị không Thu?
 
 - Đâu có!
 
- Không có sao em lại không biết giờ mà đi học! Trễ giờ rồi!
 
- Ơ... Thu không thèm nói chuyện với anh đâu.
 
Rồi Thu hét to, giọng muốn khóc:
 
- Thu không cận thị! Anh Hoàng nói láo...
 
Rồi chạy vụt vào buồng. Anh Hoàng lắc đầu nhìn theo thương hại:
 
- Tội nghiệp! Phải nói cho ba biết mới được.
 
*
 
Đã hơn một tuần nay, ông Hai - ba Thu - luôn theo dõi Thu, để có dịp "khảo sát" Thu về vụ cận thị. Hình như biết, nên Thu lúc nào cũng tìm cách tránh mặt ông và không bao giờ Thu dám học bài trước mặt ông như trước nữa, vì sợ ông nhìn thấy cái dáng điệu dí sát mặt vào trang sách.
 
Nhưng ông Hai đã có cách. Một hôm ông gọi Thu đến và chỉ vào một cột tin trên mặt báo, rồi nói với Thu:
 
- Con đọc đi! Tin thi Đệ thất đó.
 
Thu cầm tờ báo lên, vui mừng vô cùng, vì năm nay Thu đang sửa soạn thi Đệ thất. Như quên luôn vụ cận thị, Thu thản nhiên dí sát mặt vào mặt báo còn hôi mùi mực. Cơ hội đã đến, ông Hai nắm tay con, kéo ngồi xuống và hỏi:
 
- Bộ con không thấy hả? Sao mà dí sát mặt quá vậy?
 
Đôi mắt của ông nửa nghiêm trang, nửa như ra lệnh. Thu sợ hãi không giấu được nữa nên gật nhẹ đầu. Ông Tiếp:
 
- Con bị cận thị rồi đó, để ba mua kính cho đeo.
 
Rồi ông đùa:
 
- Điệu này, phải mua kính 12 độ mới được.
 
Thu cười sung sướng. Nhưng nghĩ đến nét mặt nửa như thương hại, nửa như chế diễu của lũ bạn, Thu cảm thấy mắc cỡ. Nhưng Thu nghĩ: nhìn được chữ để học vẫn hơn.
 
Và chiều hôm đó, Thu đi học, nghiễm nhiên với chiếc kính trắng trên mắt.
 
 
THI LOAN      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 103, ra ngày 1-4-1969)


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

KHÓC THẦM - Di Chương

 
 
Em thầm khóc cho phận mình xấu số
Cho cuộc đời thân phận mãi long đong
Trót mang trong huyết quản máu hai dòng
Nên giọt lệ tủi buồn tuôn đổ mãi
 
Em "Tây lai" nên chúng bạn không chơi
Nhìn khinh bỉ : "con thực dân là nó
Em cúi mặt nghe hồn mình giãy chết
Bể sầu riêng em lặn hụp chơi vơi
 
Nói quê mẹ, nghe mắng : "Đồ vong bản!"
Quê cha em, ôi xa tít trời Âu
Tình nhân loại khuất sau màn mây xám
Tình thương ơi! Mi ở tận nới đâu?
 
Hai dòng máu nên cuộc đời em khổ
Khóc nhiều rồi bao đêm mãi không thôi
Kỳ thị chủng tộc làm hồn em rướm máu
Chết lần mòn trong số kiếp đơn côi
 
                                                DI CHƯƠNG
                                                   (hoa nắng)
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 150, ra ngày 1-4-1971)


Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

CHỊ ƠI! EM NÊN XỬ THẾ NÀO CHO PHẢI - Đỗ Phương Khanh

 

 Hôm nay, tới phiên chị tâm sự với các em.

Coi những thư của các em gửi cho chị, chị biết các em thương yêu và tin cậy chị, nên không ngần ngại viết rõ ràng cả những chuyện riêng tư, chuyện gia đình, học đường, bè bạn vân vân ra để hỏi chị và thường kết: Chị ơi, em nên xử thế nào cho phải, em mong tin chị từng ngày.

Chị như thấy từng đôi mắt nai tơ mở lớn tìm tòi từng trang hộp thư, chờ đợi giải đáp của chị. Liệu chị có làm các em thất vọng không?

Chính chị, chị thắc mắc.

Các em ơi! Các em tin yêu chị, hỏi chị, chị cũng lấy cái lòng yêu quí mà đáp lại các em, với thiện chí và nhiệt thành. Đấy là tấm lòng của chị. Chị cũng xin các em hiểu chị bằng tấm lòng của các em. Chị chỉ đem tới các em lời khuyên một cách khái quát, chứ không thể hoàn toàn xác đáng. Vì mỗi vấn đề rắc rối, đường lối giải quyết lại có những sự tế nhị khác nhau, mà chỉ người trong cuộc mới thấu đáo. Chị chỉ coi qua lá thư cũng không thể hiểu rõ được. Vả lại, có nhiều sự việc ở đời, mới thấy tưởng là đúng, lại hóa ra sai. Có một người rất nghĩa hiệp, một hôm thấy 1 người đàn ông rượt đứa bé và tát nó. Ông này bèn xông tới giằng nó ra khỏi tay người đàn ông to lớn. Thằng bé vụt chạy. Chừng đó người đàn ông to lớn mới ú ớ ra hiệu và ông nghĩa hiệp mới vỡ lẽ là ông vừa cứu một thằng ăn cắp và ông to lớn bị câm kia đành mất hết giấy tờ vì chưa kịp đòi lại cái bóp mà thằng bé đã lấy.

Cuộc đời có nhiều khó khăn, rất phức tạp, các em nên thận trọng để tránh rắc rối. Nhớ hồi nhỏ, anh chị chị không cho uốn tóc, cháu gái chị cứ nài nỉ nhờ chị xin dùm. Chị nể quá năn nỉ anh chị xin dùm cháu. Ít lâu sau cháu tiếc bộ tóc cháu trách chị: "Tại cô mà cháu mất bộ tóc đẹp". Các em ơi! Không phải chỉ khi còn nhỏ, người ta mới có cái tính dễ quên đó đâu. Cho nên, chị sợ rằng sự chỉ dẫn các em, liệu chị có làm cho một ngày kia, các em trở nên hiểu lầm chị, và chính trong ý nghĩ đó, chị khuyên các em nên rất thận trọng khi đưa ý kiến ra để trách móc, để khuyên can, hoặc nhiều khi với mục đích thật tốt đẹp là để giúp đỡ người khác nữa các em ạ.


Chị Đ.P.K.         

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 35, ra ngày 23-4-1972)


Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2026

DZÍC DZẮC 233 - Đầu Bò

 
 
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 233, ra ngày 1-4-1975)


DANH NGÔN 233

 


Bằng hữu giống như những chiếc xe taxi ; lúc có giông mưa người ta không còn gặp chiếc nào hết.
BONNET.

Bạn là phân nửa tâm hồn ta.
HORCE.

Nhìn nhận mình có lỗi đó là khiêm tốn chứng thật rằng mình đã hợp lý hơn.
SWIFT.

Trong đời chúng ta chỉ gặp đôi ba cơ hội để tỏ ra dũng cảm, nhưng lúc nào ta cũng có dịp để tỏ ra ta không hèn nhát.
RENÉ BAZIN.

Khi hai người cãi vã thì một trong hai có lý, nhưng cả hai đều lỗi.
A. LEPAS.

Chúng ta chịu trách nhiệm về những gì chúng ta làm, những gì chúng ta không làm, và những gì chúng ta ngăn cản kẻ khác làm.
C. SUHARD.

Quyết định cũng giống như con lươn. Ta nắm nó thật dễ dàng nhưng giữ nó thật vất vả.
A. DUMAS, FILS.

Giữa cái dĩ vãng mà ta không thay đổi được và tương lai mù mịt, là hiện tại với tất cả bổn phận của ta.
DE GASPARIN.

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 233, ra ngày 1-4-1975)


Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

MƯỜI THƯƠNG HỌC TRÒ TỐT - Trần Lập Thành

 

Một thương ăn mặc gọn gàng
Hai thương cô bảo sẵn sàng có ngay

Ba thương học tập hàng ngày
Bốn thương nói bạn không "mày" không "tao"

Năm thương gặp lớn thì chào
Sáu thương bạn mượn món nào cũng đưa

Bảy thương chăm chỉ sớm trưa
Tám thương lễ phép không lừa dối ai

Chín thương tiết kiệm ngày mai
Mười thương hạnh kiểm thẳng ngay nhất trường.

                                                     TRẦN LẬP THÀNH

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 89, ra ngày 13-5-1973)