Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

TẮM BIỂN NGÀY XƯA - Huy Yên

  

Tắm biển ngày đã là một "món" rất phải có trong chương trình nghỉ hè mỗi năm. Nguồn gốc tắm biển có lẽ đã phát sinh từ hồi xa xưa, mà riêng tại Việt Nam thì nguồn gốc này nó lại biến thành một huyền thoại rất là tơ lơ mơ. Chuyện kể rằng:  Tiên Dung Công chúa con của vua Hùng Vương nhân một ngày đi chơi, có lẽ là mạn Động Đình Hồ trên bở bể Nam Hải. Tiên Dung thấy cảnh trí nước non hùng vĩ thơ mộng liền nổi hứng làm một cuộc tắm biển. Chắc hẳn công chúa sợ thuồng luồng ăn thịt - vì đời nào công chúa chịu vẽ tràm vào người - nên bắt tỳ nữ múc nước lên bãi cát để tắm.
 
Khi xối nước tắm, cát trôi đi lòi ra ông Adm Chử Đồng Tử. Họ Chử thì xấu hổ và sợ, Tiên Dung lại cho là lương duyên nên hai người quyết ký giấy sống chung và sau thành tiên.
 
Tại Âu Châu, thời cở La Hy chắc cũng có tục tắm biển nên thi hào Homère mới tả lại một pha tắm biển rất là thơ mộng của ông và bạn bè. Nhưng dừ sao cũng phải công nhận rằng, "mốt" tắm biển vào mùa hè thực sự bắt nguồn từ tháng 4 nắm 1882 tại bờ biển Dieppe!
 
Nguyên nhân là nữ bá tước Brancas tức Công chúa Berry cũng nhân một buổi dạo chơi thấy bãi biển Dieppe thuộc Pháp gợi lại cho bà những kỷ niệm thời ấu thơ sống tại đảo Sicile nên bà liền nổi hứng (!) tổ chức tắm biển. Cứ theo sử sách kể lại thì sự tắm táp lúc bấy giờ nó phiền toái, hoa lá cành không thể tưỡng được. Nó có đầy đủ các lễ nghi cứ như là cuộc rước không bằng.
 
Theo nhật ký của bà D' Agoult kể lại, ngày tắm biển của Brancas trọng thể đến khôi hài như sau:
 
"Bà Brancas mặc cả một mớ y phục của các bà thượng lưu: Váy dài, giầy, vớ, voan trùm, găng tay từ trên cỗ xe ngựa bước xuống cùng với một đoàn tùy tùng rất ầm ỹ. Cứ thế bà đưa tay cho ngự y Mourgué dắt. Ngự y ăn mặc trang trọng cũng không kém: quần áo trắng toát, tay mang găng, đầu đội nón trông cứ như là sắp dìu bà bá tước xuống biển du ngoạn ấy! Khi bà Bá tước bước xuống nước, làn sóng xanh vừa tràn lên bàn chân thì lập tức "quan pháo thủ" cho bắn 21 phát đại bác chào mừng!"
 
Kể từ hôm đó, thiên hạ đồn thổi và ào ào kéo nhau xuống biển tắm, dĩ nhiên không bắn súng chào!
 
Thấy thiên hạ đua nhau học làm sang, các tay thương mại, buôn chữ, thể thao, y học ùa nhau viết sách, xuất bản đủ loại về tắm biển. Nào là: Kim chỉ nam về tắm biển - Phép tắm biển hợp vệ sinh - Nào là: Làm thế nào để tắm biển có ích lợi - Tác dụng của nước biển vào thân thể con người - v.v... và vân vân! Thôi thì không thiếu một phương pháp nào cả! Để các loại sách này có vẻ "thuốc" thật lực, người ta không bày bán ở các tiệm sách mà lại bán tại các tiệm thuốc tây cơ! Vào thời đó giới tài hoa son trẻ đi đâu cũng kè kè cuốn sách nói về tắm biển cho nó đúng "mốt" khỏi bị chê là lạc hậu. Phong trào rầm rộ lên như diều! Nhưng chỉ được ít lâu khi biến cố chính trị xảy tới, bãi biển Dieppe vắng tanh vắng ngắt không có một bóng người! Rất may, phong trào tắm biển lại được các tay tân trào hồi sinh. Có điều là hồi này họ tắm biển không huê dạng như trước nữa, quần áo gọn ghẽ hơn: không đi giày, quần chẽn đến đầu gối, áo tay trần, khỏi cần bắn súng và người rước xuống biển nữa.
 
Ban đầu, mốt tắm biển chỉ dành cho phe kẹp tóc nhớn từ 25 tuồi trở lên, phe húi cua không ngó ngàng tới. Dần dần thấy lợi ích của tắm biển và cũng là một dịp giải trí thể thao nên phe húi cua cũng ào ào xuống tắm. Tuy nhiên nam nữ thọ thọ tắm riêng!
 
Không phải phong trào tắm biển cứ thế mà phát triển đến ngày nay. Ban đầu nó cũng bị đả kích dữ dội, các ông ở hội bảo vệ luân lý thì cho đó là một việc công xúc tu sỉ cần ngăn cấm. Alphonse Karr nguyền rủa thậm tệ, gọi các bà các cô là "đồ khỉ điên" tự hủy hoại môi son má phấn...
 
Mặc cho các lời bình phẩm, chê trách, càng ngày tắm biển càng phát triển và tiến đến một mức độ tối đa. Về mọi mặt, tắm biển vẫn có ích và đem lại sức khỏe cho chúng ta, nhưng có điều không nên lợi dụng quá!
 
 
HUY YÊN        
(Tài liệu của Thibaut) 
và sưu tầm        
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 90, ra ngày 20-5-1973)

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

MÙA HÈ NƠI BIỂN - Nhã Uyên

 
 


 
 
 
 
 
 
 
Trên bãi ngắm nhìn bao sóng vỗ

Trời cao biển rộng Thái Bình Dương

Có những con tàu tìm bến đỗ

Hải âu lờ lượn khắp muôn phương
 

Nhắm mắt mơ màng trên bãi cát

Triền miên sóng vỗ một bài ca

 Mằn mặn đôi môi thèm nước mát

Thuỳ dương liễu rũ ở đằng xa
 

Đám trẻ vui đùa nơi nước cạn

Chạy vào bãi cát bóng dừa xanh

Trước lạ sau quen cùng kết bạn

Đứa chơi chuyền bóng đứa đá banh
 

Văng vẳng bên tai bao người nói

Dạt dào sóng vỗ mãi khua vang

Gió mát từ khơi lên tiếng gọi

 Cỏ cây hoang dại nở hoa vàng

                                               Nhã Uyên

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHỮNG LÁ THƯ HÈ - Hồng Phượng

 

Con tem nằm chết dí dưới dấu nhật ấn tròn, đen. Áo đỏ của cụ đồ bị lấm lem vì dấu nhật ấn. Bên dưới tên em được nắn nót từng nét một. Góc thư có mấy dòng chữ nhỏ N.G : HUỲNH THỊ PHƯƠNG HẠ. Em ấp lá thư vào ngực một cách sung sướng, chạy nhanh vào nhà, cẩn thận lấy kéo cắt phong bì, lá thư bằng giấy "pơ-luya" hồng nằm ngoan trong đó.
 
"Khánh Hội ngày... tháng...
 
Hoa học trò của chị
 
Nhận được thư em, chị mừng muốn vỡ ngực, như chị vừa... thi đỗ, nhưng niềm vui chợt tắt khi đọc xong thư em. Thật em làm chị khổ tâm hết sức. Em mặc cảm và bi quan quá Phượng ạ. Sao em lại cho rằng "... Em xấu xí, em học dở, mặt em như... Trương Chi nên mọi người xa lánh em, cả chị nữa..."
 
Em nghi ngờ tình yêu của chị dành cho em ư?...
 
Phượng thật yêu của chị.
 
Phượng là vương nữ của mùa hạ. Thế em là vương nữ của chị rồi đó. Làm sao chị hững hờ với nàng công chúa bé nhỏ của chị được. Em ơi! Tâm hồn thanh cao, trong sạch là trên hết, mặt mình, dáng mình có xấu xí đến đâu đi nữa thì tất cả những thứ đó đều là bề ngoài thôi em ạ! Cuộc sống của mình cần có niềm tin, một sự lạc quan thì mới tránh được những ý nghĩ yếm thế bi quan em ơi.
 
Yêu đời lên đi Phượng, tương lai em sẽ đỏ thắm như cánh Phượng. Em yêu của chị, hãy dẹp bỏ những ý nghĩ buồn chán nhé! Đừng bận tâm đến những cái nhìn khinh khi của những người vô ý thức đó nhé.
 
Phượng thương ơi.
 
Chị mê thư cô bé mất rồi, tự vì em của chị sắp thành một văn sĩ kiêm luôn thi sĩ mờ lỵ. Mấy bài thơ em tặng chị hay ghê. Gửi Thiếu Nhi em nha. Mỗi tuần nhớ mua một quyển Thiếu Nhi xem nhé. Thiếu Nhi là tuần báo giải trí lành mạnh sẽ giúp em đỡ buồn trong mấy tháng hè chán ngắt này.
 
Thôi chị dừng bút nhá! Gửi em lời thương hạ.
 
Thương em.      
PHƯƠNG HẠ     
 
Bình Đông ngày... tháng...
 
"Chị Hạ... À... Ơi...
 
Mây bỗng trở về và giăng mưa trên phiến mắt bé rồi chị ạ! Đọc thư chị bé cảm động ghê cơ, và thấy yêu chị thật nhiều.
 
Bé sẽ vâng lời chị, bé không thèm buồn nữa, bé sẽ lạc quan và tin rằng người ta không khinh bé xấu như bé nghĩ.
 
Chị ơi! Chị là bà tiên của bé, chị đã đem lại cho bé niềm vui vui sống, chị có vui không? Ước gì mình ở gần nhau mãi, để bé tâm sự cùng chị, để bé nhìn sâu vào mắt chị tìm niềm tin trong đó. 
 
Chị yêu của bé, bé dừng bút chị nhé! Bé còn chép mấy bài thơ gửi Thiếu Nhi nữa cơ".
 
Em của chị       
HỒNG PHƯỢNG   
Hạ 73          
 
 (Trích tuần báo Thiếu Nhi số 90, ra ngày 20-5-1973)

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

THƯƠNG MÀU PHƯỢNG VỸ - Thơ Thơ

  

 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
Một vài cánh phượng hồng rơi
Bâng khuâng ánh mắt trông vời trường xưa
 
Phượng hồng tơi tả dưới mưa
Mưa hay dòng lệ trong giờ biệt ly
 
Trang lưu bút biết viết gì
Chúc câu may mắn ngày thi đến gần 
 
Chúc ngày mai đẹp tuổi xuân
Chúc tình bạn mãi thiết thân thuở nào
 
Khắc ghi tâm sự gởi trao
Nhớ hoài năm tháng bên nhau tương phùng
 
Kìa băng ghế đá ngồi chung
Ôn bài dưới bóng phượng hồng xinh tươi 
 
Rồi đây muôn hướng nổi trôi
Xa trường xa lớp muôn đời không quên
 
Từ khi phiêu bạt cánh chim
Thương màu phượng vỹ dịu hiền tuổi thơ

                                                       Thơ Thơ 
                                           (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

MÂY THÁNG NĂM - Nhã Uyên

 
 
Tháng năm trời lại nhiều mây 
Sương mù trên núi phủ đầy cỏ cây
 
Khung trời ký ức tràn đầy
Tình đầu chếnh choáng men say một ngày
 
Yêu thầm chưa tỏ ai hay
Chưa tin là thật sau này lứa đôi
 
Gặp nhau tim lại bồi hồi
Nhìn nhau một thoáng rồi thôi hơi buồn
 
Mặt trời ngả bóng hoàng hôn 
Ngày qua tháng lại chất chồng trống không
 
Hỏi anh xem có thật lòng 
Thương em: " Người có yêu không, hỡi người ?"
 
Tuổi em vừa đúng đôi mươi
Hoa chưa kết trái nụ cười hoang mang
 
Hoá ra em đã muộn màng
Em đi, anh cũng vội vàng kết duyên
 
Với người con gái diệu huyền 
Lời em nhắn nhủ đã tuyên bố rồi
 
Nhờ cha mẹ hãy xin thôi
Em - người bội ước hết rồi vương tơ
 
Em đi: Anh có nào ngờ
Sổ lồng chim đã qua bờ biển xa
 
Mấy năm em gửi thư ra
Nhờ em gái giúp nhưng mà chẳng xong 
 
Gửi thư lối khác chờ mong
Thư em anh nhận nhưng không trả lời
 
Vì em không biết anh ơi
Anh đà lấy vợ phương trời quê hương
 
Lá thư em nói yêu thương
Em còn đơn độc vẫn thường nhớ anh
 
Ra đi duyên nợ chẳng đành
Bốn năm đơn độc nữ sinh học đường
 
Tuổi còn non dại dặm trường
Nương nhờ nhà Chúa em thường xót xa
 
Quê hương bỏ lại mẹ cha
Học hành lo trước rồi là hôn nhân
 
Lòng thành nơi Chúa hồng ân
Nhớ về chốn cũ một lần ra đi
 
Tánh em ít nói lầm lì
Phấn son chưa biết, nói chi tình đầu
 
Chẳng ơn chẳng nghĩa nặng sâu
Chút thương chút nhớ chút sầu phận duyên
 
Năm xưa anh bước xuống thuyền
Là đi bước trước nên duyên với người
 
Được tin em vẫn tươi cười
Bốn năm ôm giấc mộng người vẩn vơ
 
Thời gian quên hẳn làm thơ
Thư từ vẫn viết, mộng mơ không còn 
 
Năm xưa thề biển hẹn non
Bấy giờ cô độc đã tròn bốn năm
 
Đâu còn cái tuổi trăng rằm
Trăng tròn trăng khuyết hăm lăm tuổi đời
 
Ra đi em đã nói lời
Giã từ anh nhé có Trời hiểu em
 
Nằm trên nệm ấm chăn êm
Hằng đêm em nghĩ sâu thêm nguyện cầu
 
Phải tin vào phép nhiệm mầu
Làm thân chiên lạc qua cầu bình an
 
Nhờ trời thân chẳng tan hoang
Chúa không phụ bạc lại càng gia ân
 
Giúp cho em vững tâm thần
Tình xưa đã hết tình thân vẫn còn 
 
Quen anh còn lúc cỏ non
Chưa lần nào biết nụ hôn của người
 
Trao nhau ánh mắt nụ cười
Một thương cho đủ vẹn mười chữ thương
 
Đôi ta xa cách rất thường
Tìm nhau dưới mái giáo đường Chúa thương
 
Nhớ nhau những lúc chung trường
Những lần gặp gỡ anh thường " tươi hoa"
 
Nhà anh em lại ngang qua
Balcon anh đứng trên xa ngắm nhìn
 
Hai bên chẳng nói lặng thinh
Ghi vào tâm trí bóng hình ngẩn ngơ
 
Hẹn anh cùng đến nhà thờ
Khi em làm lễ anh chờ phía trong
 
Áo anh ngày cuối xanh dương
Áo em ngày cuối vẫn thường lá cây
 
Thấy nhau thấp thoáng phút giây
Rồi anh vụt mất khỏi bầy chim non
 
Tháng tư thì lại chẳng còn
Ngàn trùng cách biệt mỏi mòn nhớ anh
 
Nhắn tin anh viết mực xanh
Cho em cất giữ để dành một khi
 
Năm mươi năm trước chim di
Phải chăng em cố quên đi tình đầu?
 
                                               Nhã Uyên


Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

GIỜ LY BIỆT - Tô Tuyết Xuân

 
 
Rồi mai đó khi mặt trời mở rộng
Cây rũ người chờ đón gió từng giây
Trên cành soan hoa đỏ thắm nở đầy
Ve réo gọi mùa chia tay sắp đến

Thời gian qua mới đây tròn chín tháng
Dẫu chúng mình chưa thân thiết là bao
Nhưng chia tay lòng chẳng khỏi bùi ngùi
Vì mình chẳng mỗi ngày đều gặp mặt

Từng nhìn nhau từng gọi tên bằng mắt
Từng cợt đùa để cảm thấy gần hơn
Mến nhau thêm sau những lúc giận hờn
Cho thù ghét quên dần trong trí óc

Cùng chia nhau niềm vui trong lớp học
Cùng tranh tài cùng cố gắng hơn thua
Cùng cam go cùng quyết chí ganh đua
Nhưng không phải căm hờn hay cay đắng

Chung thầy dạy chung bảng màu phấn trắng
Chung cả bài chung lẫn những giờ chơi
Mình trao nhau từng câu nói tiếng cười
Ôi lưu luyến kỷ niệm này đáng nhớ

Rồi mai đây khi ngoài kia phượng nở
Mình chia tay còn gặp gỡ lại chăng
Hay chia tay là mỗi kẻ một đường
Năm tháng đó biết còn khi tái ngộ.

                                        TÔ TUYẾT XUÂN

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 26, ra ngày 20-5-1972)



Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

DÃ HƯƠNG - Tôn Nữ Quỳnh Trâm

 

Em xinh ngoan mới lớn
Rũ áo trắng thiên thần
Bàn tay thơm mùi giấy
Mắt nai tròn bâng khuâng 

Nghiêng vai bên vòng cửa
Đợi sắc phượng sang hè
Gấp đi bao tập vở
Chân nhón quãng đường quê
 
Đời cỏ hoa bay nhảy
Bước chim chuyền trong cây
Má ửng hanh mầu nắng
Cười trong mắt thơ ngây
 
Em cúi chào mùa hạ
Ngâm bàn tay trong mưa
Trên thềm vương xác lá
Thoáng ta nhìn ngẩn ngơ...
 
                   TÔN NỮ QUỲNH TRÂM
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 200, ra ngày 1-5-1973)