Tắm
biển ngày đã là một "món" rất phải có trong chương trình nghỉ hè mỗi
năm. Nguồn gốc tắm biển có lẽ đã phát sinh từ hồi xa xưa, mà riêng tại
Việt Nam thì nguồn gốc này nó lại biến thành một huyền thoại rất là tơ
lơ mơ. Chuyện kể rằng: Tiên Dung Công chúa con của vua Hùng Vương nhân
một ngày đi chơi, có lẽ là mạn Động Đình Hồ trên bở bể Nam Hải. Tiên
Dung thấy cảnh trí nước non hùng vĩ thơ mộng liền nổi hứng làm một cuộc
tắm biển. Chắc hẳn công chúa sợ thuồng luồng ăn thịt - vì đời nào công
chúa chịu vẽ tràm vào người - nên bắt tỳ nữ múc nước lên bãi cát để tắm.
Khi
xối nước tắm, cát trôi đi lòi ra ông Adm Chử Đồng Tử. Họ Chử thì xấu hổ
và sợ, Tiên Dung lại cho là lương duyên nên hai người quyết ký giấy
sống chung và sau thành tiên.
Tại
Âu Châu, thời cở La Hy chắc cũng có tục tắm biển nên thi hào Homère mới
tả lại một pha tắm biển rất là thơ mộng của ông và bạn bè. Nhưng dừ sao
cũng phải công nhận rằng, "mốt" tắm biển vào mùa hè thực sự bắt nguồn
từ tháng 4 nắm 1882 tại bờ biển Dieppe!
Nguyên
nhân là nữ bá tước Brancas tức Công chúa Berry cũng nhân một buổi dạo
chơi thấy bãi biển Dieppe thuộc Pháp gợi lại cho bà những kỷ niệm thời
ấu thơ sống tại đảo Sicile nên bà liền nổi hứng (!) tổ chức tắm biển. Cứ
theo sử sách kể lại thì sự tắm táp lúc bấy giờ nó phiền toái, hoa lá
cành không thể tưỡng được. Nó có đầy đủ các lễ nghi cứ như là cuộc rước
không bằng.
Theo nhật ký của bà D' Agoult kể lại, ngày tắm biển của Brancas trọng thể đến khôi hài như sau:
"Bà
Brancas mặc cả một mớ y phục của các bà thượng lưu: Váy dài, giầy, vớ,
voan trùm, găng tay từ trên cỗ xe ngựa bước xuống cùng với một đoàn tùy
tùng rất ầm ỹ. Cứ thế bà đưa tay cho ngự y Mourgué dắt. Ngự y ăn mặc
trang trọng cũng không kém: quần áo trắng toát, tay mang găng, đầu đội
nón trông cứ như là sắp dìu bà bá tước xuống biển du ngoạn ấy! Khi bà Bá
tước bước xuống nước, làn sóng xanh vừa tràn lên bàn chân thì lập tức
"quan pháo thủ" cho bắn 21 phát đại bác chào mừng!"
Kể từ hôm đó, thiên hạ đồn thổi và ào ào kéo nhau xuống biển tắm, dĩ nhiên không bắn súng chào!
Thấy
thiên hạ đua nhau học làm sang, các tay thương mại, buôn chữ, thể thao,
y học ùa nhau viết sách, xuất bản đủ loại về tắm biển. Nào là: Kim chỉ
nam về tắm biển - Phép tắm biển hợp vệ sinh - Nào là: Làm thế nào để tắm
biển có ích lợi - Tác dụng của nước biển vào thân thể con người -
v.v... và vân vân! Thôi thì không thiếu một phương pháp nào cả! Để các
loại sách này có vẻ "thuốc" thật lực, người ta không bày bán ở các tiệm
sách mà lại bán tại các tiệm thuốc tây cơ! Vào thời đó giới tài hoa son
trẻ đi đâu cũng kè kè cuốn sách nói về tắm biển cho nó đúng "mốt" khỏi
bị chê là lạc hậu. Phong trào rầm rộ lên như diều! Nhưng chỉ được ít lâu
khi biến cố chính trị xảy tới, bãi biển Dieppe vắng tanh vắng ngắt
không có một bóng người! Rất may, phong trào tắm biển lại được các tay
tân trào hồi sinh. Có điều là hồi này họ tắm biển không huê dạng như
trước nữa, quần áo gọn ghẽ hơn: không đi giày, quần chẽn đến đầu gối, áo
tay trần, khỏi cần bắn súng và người rước xuống biển nữa.
Ban
đầu, mốt tắm biển chỉ dành cho phe kẹp tóc nhớn từ 25 tuồi trở lên, phe
húi cua không ngó ngàng tới. Dần dần thấy lợi ích của tắm biển và cũng
là một dịp giải trí thể thao nên phe húi cua cũng ào ào xuống tắm. Tuy
nhiên nam nữ thọ thọ tắm riêng!
Không
phải phong trào tắm biển cứ thế mà phát triển đến ngày nay. Ban đầu nó
cũng bị đả kích dữ dội, các ông ở hội bảo vệ luân lý thì cho đó là một
việc công xúc tu sỉ cần ngăn cấm. Alphonse Karr nguyền rủa thậm tệ, gọi
các bà các cô là "đồ khỉ điên" tự hủy hoại môi son má phấn...
Mặc
cho các lời bình phẩm, chê trách, càng ngày tắm biển càng phát triển và
tiến đến một mức độ tối đa. Về mọi mặt, tắm biển vẫn có ích và đem lại
sức khỏe cho chúng ta, nhưng có điều không nên lợi dụng quá!
HUY YÊN
(Tài liệu của Thibaut)
và sưu tầm
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 90, ra ngày 20-5-1973)










