Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng Hạnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng Hạnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

LÀM BÁNH - Hồng Hạnh



Từ mấy hôm nay nhà nhộn nhịp hẳn lên vì còn hai ngày nữa là sinh nhật của Hương. Anh Huy lo căng giấy mầu, trang hoàng phòng ăn, chị Hồng báo trước sẽ có một bữa cơm thật thịnh soạn. Hương thì cứ rối rít lên, lo quần áo và mời bạn bè. Me đã đi đặt “petits fours” ở La Pagode, duy có cái bánh sinh nhật là phần của Hạnh. Hạnh phải tranh đấu mãi mới được cái hân hạnh đó. Tối hôm trước, lúc me giao công tác cho mọi người, Hạnh đã xin me để cho Hạnh làm bánh sinh nhật cho Hương. Vừa nghe Hạnh nói xong, anh Huy hốt hoảng la:

- Thôi chết rồi!

Ba me giật mình vội hỏi:

- Cái gì đó Huy?

Anh từ từ trả lời:

- Dạ, tại nghe Hạnh nói con hết hồn.Me nhớ hôm trước không? Hạnh làm bánh! Trời ơi! Đến bây giờ con hãy còn nghe mùi hôi của thuốc nổi cho quá độ. Thế mà bữa đó Hạnh mang đĩa bánh lên bàn với vẻ mặt hãnh diện thấy buồn cười ghê!

Nghe anh Huy nói, Hạnh đỏ mặt nhưng cố gắng vớt vát:

- Vậy chứ anh không thấy bánh phồng và vàng đều sao?

- Thì anh có chê là bánh không đẹp đâu? Chỉ phải cái tội là hơi khó ngửi thôi.

Hương thêm vào:

- Còn em, vừa hít vào em muốn xỉu luôn. Ghê quá!

Và Hương chấm dứt câu bằng một cái rùng mình. Thấy Hạnh đã bắt đầu tức, ba lên tiếng:

- Em nó mới học lần đầu làm sao không sơ sót, lần này rút kinh nghiệm ba chắc bánh sẽ ngon hơn.

Được ba bênh, Hạnh khoái ghê. Sau một hồi bàn cãi, Hạnh với sự ủng hộ của ba đã được me giao cho nhiệm vụ làm bánh. Hạnh thầm nhủ:

- Mình phải cố gắng mới được. Hôm đó sẽ cho anh Huy biết tài, không thôi anh ấy cứ chê hoài.



Ngay sáng hôm sau, Hạnh dậy thật sớm ra tủ lục lọi. Sau một hồi tìm kiếm, Hạnh bê về phòng một chồng sách. Đó là  những quyển nói về cách làm bánh, trang hoàng sao cho đẹp mắt. Mỗi quyển nói một cách và cách nào Hạnh cũng thấy hay hết. Đánh vật suốt một buổi sáng Hạnh mới chọn được một kiểu bánh hai từng với những bông hồng chạy chung quanh. Hạnh ngắm mãi cái ảnh chụp:

- Đẹp thật, lần này chắc anh Huy sẽ lé mắt luôn.

Sáng hôm nay nhà cửa đã sẵn sàng, chỉ còn làm món ăn và bánh của Hạnh nữa là đủ. Những vật liệu làm bánh bày đầy bàn đang chờ Hạnh. Hạnh bắt đầu đánh trứng, trộn bột. Vừa làm, Hạnh vừa lẩm nhẩm trong miệng:

- Nhớ cho ít “levure” thôi. Nhớ cho ít hơn…

Xong xuôi Hạnh đổ vào khuôn và cho vào lò. Hạnh tưởng tượng lát nữa đây chiếc bánh sẽ vàng ươm, thơm ngát mùi “vanille” và “beurre”.

Vậy là xong một phần, bây giờ mình phải pha mầu vào kem và lòng trắng trứng để lát nữa tô điểm cho chiếc bánh chứ.

Chiếc bánh của Hạnh sẽ mầu vàng nhạt, chung quanh gắn đầy hạnh nhân mầu nâu và những hoa mầu hồng. Trên hết sẽ là một hàng chữ bằng “chantilly”. Chị Hồng vừa rút từ lò ra một con gà quay vàng ngậy. Bày lên khay, chị đưa cho Hạnh và bảo:

- Hạnh mang khay này lên nhà nhờ anh Huy đặt bàn giùm chị.

Chiếc khay đựng con gà vừa quay xong, những chiếc lá “salade” xanh mướt điểm những khoanh trứng vàng tươi, đĩa “sauce” mầu đỏ, những miếng “sandwich” thơm lừng… Vừa bưng, Hạnh vừa hít hà và tấm tắc khen:

- Chị Hồng khéo thật, làm món gì cũng ngon và đẹp hết!

Vừa thấy Hạnh ló mặt ở cửa phòng ăn, anh Huy hét lên:

- Sao đó cô bé, chắc cái bánh bữa nay sẽ “tuyệt cú giai nhân” phải không?

Hạnh vênh mặt trả lời:

- Chứ sao! Em vừa làm kem xong để trong tủ lạnh đấy, anh vào mà xem, pha mầu “một cây” nhé. Nhưng thôi để em trang hoàng xong bánh rồi xem luôn.

Anh lắc đầu nói nhỏ, khuôn mặt thật hóm hỉnh:

- Để coi, nếu có chuyện gì xảy ra anh sẽ không phải hối tiếc vì thiếu lo xa.

Hạnh ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn anh, định hỏi nhưng anh đã bảo:

- Thôi đưa đây anh bầy cho xong. Anh còn phải đi có chút việc.

Đưa cho anh Huy rồi, Hạnh chạy vù xuống bếp:

- Có lẽ bánh chín rồi đây. Phải lấy ra trang hoàng mới kịp. Ba me chắc cũng sắp về.

Chiếc bánh vừa ra khỏi lò đã bốc lên một mùi thơm ngát. Chị Hồng cười khen:

- Bữa nay bánh của Hạnh có vẻ khéo hơn lần trước rồi đó.

Hạnh phổng mũi thật to và run run phết kem lên bánh, không phải Hạnh sợ mà run đâu, vì mừng quá đấy.

Hương và me vừa về tới. Me ôm vào một chồng hộp đựng đầy những chiếc “fours” thật ngon. Thấy chiếc bánh, Hương reo lên:

- A hay quá, bánh chị Hạnh đã làm xong rồi. Mà kỳ này đẹp ghê, đẹp hơn kỳ trước nhiều phải không me?

- Ừ đẹp hơn thật.

Hạnh mừng thầm, vậy là Hạnh được ba người khen rồi.

Còn ba và anh Huy nữa thôi. Mà ba thì có bao giờ chê Hạnh đâu, nếu có dở, ba cũng khuyến khích để lần sau gắng hơn, duy có anh Huy là Hạnh sợ nhất. Hạnh đã chả cho anh ấy là “nhà phê bình gắt gao nhất thế giới” đấy thôi.

*

Mấy cô bé bạn của Hương đã đến đông đủ, mọi người ngồi vào bàn. Những món ăn của chị Hồng được ca tụng nhiệt liệt.

Sau khi nhận quà của mọi người xong, Hương mở tủ bưng đĩa bánh ra. Giờ phút quan trọng nhất đối với Hạnh đã điểm. Me cắm trên bánh 12 cây nến mầu hồng rồi châm lên. Ánh nến lung linh tỏa càng tăng thêm vẻ đẹp của chiếc bánh.

Thổi nến xong, Hương bắt đầu cắt, Hạnh chăm chú nhìn. Nhưng… sao Hương lại nhăn mặt thế kia? Chắc cô bé tiếc chiếc bánh đẹp? Hương quay sang anh Huy và nói:

- Nhờ anh cắt giùm Hương bánh đi.

Anh Huy hơi ngạc nhiên nhưng cũng làm theo. Sau đó, anh đặt bánh vào những đĩa nhỏ và bảo Hạnh mang ra mời ba me. Anh tuyên bố:

- Mời cả nhà thưởng thức bánh của Hồng Hạnh làm.

Mọi người chưa kịp ăn, anh đã xắn ngay một miếng và đút vào miệng. Bỗng anh la:

- Thôi các em đừng ăn nữa, để cho anh đi.

Tụi Hạnh đều nhao nhao phản đối:

- Bộ thấy bánh ngon rồi anh đòi ăn hết sao?

- Anh Huy tham ăn ghê!

- Bữa nay anh hết chê Hạnh làm bánh dở rồi nhé.

Đợi mọi người im hết rồi, anh Huy mới phá lên cười:

- Các em biết tại sao anh lại nói đừng ăn không? Vì anh tiếc đấy. Bánh Hồng Hạnh làm, đem búa bổ nhỏ ra dùng làm đạn để đi săn còn tốt nữa ạ.

Hương thấy vậy liền ăn thử một miếng rồi kêu lên:

- Trời ơi! Bánh này đem ném trúng bò, bò cũng phải bể đầu luôn. Bánh gì mà cứng thế.

Nghe nói, Hạnh bật khóc ; ba me quay sang la:

- Huy, Hương đừng trêu Hạnh nữa.

Và an ủi:

- Chắc tại con cho ít “levure” quá đấy.

Lúc này anh Huy mới lại góc phòng bưng ra chiếc hộp to mà hồi chiều anh ôm về nhưng không cho ai coi hết. Hộp mở, một chiếc bánh giống in như chiếc Hạnh đã làm hiện ra. Bây giờ Hạnh mới chợt hiểu câu nói mập mờ của anh lúc chiều. Thì ra anh lo xa, đã đi đặt một chiếc bánh theo đúng hình dáng mà Hạnh đã đưa cho anh xem kiểu.

Thấy chiếc bánh Hạnh càng khóc nhiều hơn, không nhìn thấy anh Huy đến đặt trước mặt Hạnh một miếng thật lớn điểm ở trên bằng một cái hoa hồng hàm tiếu bằng kem. Giọng anh êm đềm cất lên bên tai Hạnh:

- Bây giờ đến lượt anh mời Hạnh ăn thử bánh của anh.


Hồng Hạnh     



(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 59, ra ngày 15-12-1966)



Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

NHỮNG TÁC PHẨM ĐẦU TAY - Hồng Hạnh



Em là chị cả trong gia đình. Em nói thế cho oai ý mà, chứ thật ra, sau em chỉ có một đứa em trai, cu Tún, kém em gần hai tuổi thôi. Em hơi lấy làm lạ vì bạn em đứa nào cũng có ít nhất hai đứa em, rồi có đứa còn anh, còn chị nữa. Chứ như em thì vào ra… vẫn hai. Muốn chơi trò cô giáo ư? Eo ơi! Cô giáo gì mà chỉ có mỗi một học trò, trong khi đó cô em phải trông coi lũ chúng em gần ba chục đứa, ấy thế mà cô thật tài, coi như không ấy thôi. Còn em, dậy một đứa học trò thật chật vật. Hơn nữa, cu Tún không thích làm học trò em đâu, “chị Tu dậy chẳng đúng cách gì cả”, lại còn chê đấy! Chơi đồ hàng cũng vậy nữa, quanh đi quẩn lại chỉ có một người khách, chóng chán nên cu Tún bèn oa xịt em ra dù em có đem kẹo bánh ra dụ cũng không “lay chuyển” nổi hắn.

- Thôi, chơi với chị Tu chán lắm. Tiệm gì mà có mỗi một người khách, vắng hoe à. Em đi chơi bắn súng thích hơn.

Em tức quá cố trả đũa, nhái hắn:

- Cao bồi “gì mà có mỗi một” mạng!

Thì nó cãi lại ngay:

- Vậy chứ chị có thấy hiệp sĩ nào mà cần người theo hầu không?

Em thua, em đành vào tủ lấy sách hình ra xem, lấy giấy ra vẽ vậy. Em bắt chước bố em đấy, và bố thường mắng yêu em:

- Chó con, mới có chút xíu mà cũng vẽ vẽ, tô tô rồi!

Bố nói vậy chứ em biết vẽ từ lâu rồi, vẽ giun ấy mà, từ dạo em biết cầm cây bút cho khỏi rơi cơ. Như vậy em có phải là “thần đồng” không? Em học chữ đó được, nhờ hôm trước em chợt nghe bố mẹ nói chuyện cô bé gì ấy, biết làm thơ từ năm 8 tuổi và mẹ khen : “Thật là một thần đồng!” Vì vậy, em quyết định cho mẹ biết tài con gái mẹ.

Nhân một hôm mẹ bàn với bố:

- Có lẽ em tập cho con Tu viết là vừa (dạo ấy em chưa vào mẫu giáo nữa).

Và mẹ làm ngay hôm sau : Mẹ đưa em một cuốn tập. Mẹ gạch lên đó một gạch đứng đầu tiên mầu đỏ, những gạch tiếp theo bằng viết chì nhạt và mẹ đưa em cây bút bảo em đồ theo. Mẹ ngồi bên cạnh xem em làm. Em chẳng thích cái trò ấy chút nào cả, gì mà toàn những đường thẳng giống nhau, “chẳng nghệ sĩ tí nào”. (Bố em nói đấy). Nhưng không theo không được, mẹ ngồi kè kè bên cạnh nhắc chừng em hoài:

- Kéo từ từ thôi! Con làm gì mà cong queo thế này.

Em thấy buồn buồn. Cứ như vậy mãi, đến bao giờ mẹ mới biết tài em. Thì may sao, ngồi được một lát, mẹ bảo:

- Ngồi viết nốt đi con, mẹ vào trong rửa tay một chút.

Dịp may ngàn năm của em đã đến. Và thoáng sau mẹ ra, em đưa mẹ tất cả công trình của em. Nhưng sao trán mẹ cau lại và mẹ kêu lên:

- Trời ơi, con gái! Chắc mẹ em ngạc nhiên, không ngờ em tài đến thế vì sau đó mẹ kêu bố.

- Bố ơi! Vào em cho coi cái này.

- Gì vậy?

- Bố xem “tác phẩm” của con gái này.

Giọng mẹ giận giận làm sao ấy. (Em quên không nói là đối với việc học, mẹ nghiêm ghê lắm). Bố vào, cầm quyển vở mẹ đưa, nhưng bố chỉ xoa đầu em cười rồi quay sang pha trò với mẹ:

- Con gái bố tính làm quà cho mẹ bằng cách viết nhanh cho mẹ vui đấy mà.

- Nhưng quà gì mà toàn những giun, lại dài ngoằng từ đầu trang đến cuối trang thế này. Mẹ bảo con gạch đứng cho mẹ, chứ mẹ đâu có bảo con vẽ giun?

Mẹ giận thật rồi, bố vội dàn hòa:

- Thôi thôi! Mai con gái sẽ làm y như mẹ dậy.

Và quay sang em:

- Phải không con? Bây giờ mẹ con vào sửa soạn, tối nay không ăn cơm nhà. Bố đưa mẹ con đi ăn mì rồi đi chơi một vòng.

Em quên ngay “nỗi buồn”, vỗ tay reo lên:

- Mì Chợ Lớn phải không bố?

Mẹ phì cười, mắng em:

- Con chó, chỉ ăn là rành miệng.

*

Đấy là dạo em chưa đi học. Bây giờ thì em đã biết viết cho ngay ngắn, làm toán, lại còn vẽ nữa. Em không còn vẽ giun, bây giờ em vẽ nhà, chung quanh là cây xanh, điểm đầy quả tròn đỏ, em còn thêm trước cửa một con chó nâu, như con Mi Nô nhà em vậy. Cô giáo em khen em có khiếu vẽ, và cho em bẩy điểm. Cả lớp, chả đứa nào được như em, làm em hãnh diện ghê đi. Nhưng điều làm em thích hơn nữa là khi em trình vở, kể lại cho bố nghe lời cô giáo em, bố ôm em vào lòng, hôn lên má em và giọng bố chợt trầm hơn:

- Con gái bố! Để rồi bố sẽ dậy con vẽ.


HỒNG HẠNH    

Gia đình Vi Vi - 1973 (Nguồn : Trung Võ)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số196, ra ngày 1-3-1973)


Nguồn : https://tuoihoandmore.blogspot.com