Hiển thị các bài đăng có nhãn Đông Yên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đông Yên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2024

GIA ĐÌNH MẾN YÊU - Đông Yên

 

Nhà tôi... hơi đông. Tám người kể từ người lớn đến người bé. Và mùa hè, cũng bắt đầu mùa hè rồi đấy, thì thành mười một người : hai ông anh và thằng em tôi đi học ở thành phố về.

Tuy vậy, được cái nhà rộng, cái vườn to (với rất nhiều cây ăn trái) cho nên... chẳng đến nỗi nào.

Đại khái cái... "không gian và thời gian" là như vậy đó...

Mấy ông anh tôi "phịa" quá chừng. Nào ở thành phố xe cộ đầy đường, nhà cửa san sát, lầu cao ngất và vân vân. 

Tôi thì tôi chả mê tí nào. Tôi chỉ mê mấy cái đồ chơi anh tôi mang về thôi. Như cái con ngựa bằng nhựa, nó giống hệt con ngựa mà cái ông cụt chân vẫn hay cỡi đi ngang Cầu Bi. Cũng yên cũng cương. Chỉ có ông người ngồi trên là khác thôi ; ổng có đủ hai chân : bên phải, bên trái. Và tôi cũng khoái con bò bằng sành nữa.

Chị tôi và mấy đứa em tôi cũng có đồ chơi nữa. Cho nên dù tối đó có trăng, và dù hai anh tôi có phủ dụ cách mấy tụi tôi cũng chẳng thèm ra vườn để nghe anh tôi kể cái chuyện: "Ngày xưa có một đàn kiến, lúc đầu có hai ba con, rồi bốn năm con... rồi vài chục con... rồi vài trăm con... Chúng hết băng qua rừng lại qua suối, hết qua suối lại trèo non v.v... hay là cái chuyện rất kỳ cục mà kết cuộc là "Mười bao muối rồi mà lạt hả???..."

Mấy anh tôi về ba mẹ tôi cũng vui nữa, hai người bắc ghế ra ngoài sân hỏi chuyện anh tôi về mấy người bà con ngoài phố. Lại có mấy hộp bánh anh tôi mang về nữa chứ. Vui. Mà thích ghê!

Anh thứ tôi hét toáng lên:

- Ê tụi bay! Đi câu!

Vậy là tụi tôi răm rắp chuẩn bị nào cần câu, nào mồi... Cả ná cao su nữa. Vì hai bên bờ sông có nhiều cây. Và chỉ một lát, tụi tôi đã biến thành những tay "cao bồi vườn", lời mẹ tôi, để sẵn sàng đi... bắt cá.

Trước khi đi mẹ tôi căn dặn: "Tụi bay câu được con nào thì đem về để lên lưng tao mà nướng".

Cái số mẹ tôi quả là cái số bị bỏng lưng. Ra ngoài sông chừng nửa giờ thì anh tôi đã giật được một con cá bống to bự. Thế là tất cả cần câu, cả ná, và... cả giỏ đựng cá nữa, anh tôi xách con cá chạy như ngựa tế về nhà mặc cho chúng tôi lể mể thu xếp.

Thế mà về nhà mẹ tôi chẳng... cho nướng. Mẹ tôi chỉ cười, cười trừ. Nhưng sau thấy chúng tôi ồn ào phản đối, mẹ tôi liền "phỉnh" một câu:

- Tụi bay im đi rồi trưa mẹ chia cho thằng Sơn với con Giao khúc giữa. Thằng Yên với thằng Thành khúc đầu. Còn thằng Đức khúc đuôi.

Nghe mẹ tôi "phỉnh" cả lũ yên lòng kéo nhau đi tắm.

Vậy mà mới ngồi vào bàn ăn, ba tôi đã tuyên bố:

- Cái con cá thằng Sơn câu đâu. Dọn cho tao in ít thôi, khúc đầu với khúc giữa. Còn bao nhiêu thì mẹ con bay ăn cho hết.

"Khúc đầu với khúc giữa mà còn... ít. Chắc ba nói giỡn". Tôi nghĩ thầm.

Mà ba tôi nói giỡn thiệt. Con cá được đặt giữa bàn, và cả nhà tôi, mười một người từ người lớn đến người bé, đều được nếm thử "hương vị" của con cá... xuýt được nướng trên lưng người.

Mẹ tôi, và cả chúng tôi, "quên" mất lời "hứa" lúc nãy.

Tối nay trăng sáng ghê quá. Mấy cái đọt dừa xanh mướt như có nước ấy. Ba mẹ tôi lại bắc ghế ra ngoài sân ngồi. Và tụi tôi chơi đủ trò dưới mấy gốc dừa : từ bỏ khăn, u mọi cho đến nhảy dây, ví bắt... và cả... đánh lộn nữa.

Chơi đùa chán, cả lũ tụ lại để nghe ba tôi kể chuyện. Chuyện "đời xưa" đàng hoàng chứ chẳng phải chuyện "đàn kiến" hay "mười bao muối" đâu!

Khi đi ngủ, vừa bước vào giường tôi đã thấy mấy mảnh bể của con bò bằng sành (mấy cái đồ chơi tôi vẫn cất ở đầu giường). Lập tức tôi tìm ra "thủ phạm" và tặng liền mấy cái cốc. Nghe tiếng khóc, ba tôi vào và la:

- Cái thằng Yên này, chưa gì đã đánh em khóc!

- Dạ tại con Uyên đó - tôi nói - nó làm bể con bò của con rồi còn nói bò để làm thịt chớ nuôi gì mà nuôi miết...


ĐÔNG YÊN        
(Trần Thiếu Duy)    

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 34, ra ngày 16-4-1972)



Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2021

CHÚ BÉ VÀ MỘT NĂM HỌC - Đông Yên

 

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay tôi đi học. Hai quyển vở mới kẹp cẩn thận vào nách, bút thước trên tay, vừa bước từng bước cẩn thận trên đôi guốc gỗ láng sơn tôi vừa lẩn thẩn nghĩ đến mấy thằng bạn đã trên 3 tháng rồi tôi chưa gặp (mấy thằng ở trên chợ kia, chứ mấy thằng dưới xóm thì đi chơi với tôi ngày một). Nghĩ đến văn phòng thấp lè tè sát bên cạnh văn phòng mà lớp nhì 1 lớp tôi sẽ học. Lẩn thẩn nghĩ đến cái sân trường nhớp nhúa đầy cả bùn sau mỗi trận mưa, đến cái thân cây khẳng khiu dùng làm trụ cờ. Nghĩ đến ông hiệu trưởng trẻ măng với đôi kính trắng kỳ cục và cả đến ông coi trường già nhăn nhó, khó chịu nữa.

Tôi bỗng thấy lo lo và bớt háo hức khi nghĩ đến thầy Bảy, ông thầy có bộ mặt nghiêm nghiêm dưới hàm ria cứng ngắc sẽ dạy tôi năm này. Nhất là vì thằng Bảo, học hơn tôi một lớp, đi bên cạnh cứ luôn miệng hù: Học thầy Bảy mà dở như mày là chết Yên à! Ổng dữ lắm lận! Không thuộc bài lần thứ nhứt là ổng nắm tai mày kéo ra, vô, lên, xuống đủ 4 bận rồi ông bắt quì cả buổi. Lần thứ nhì là mày tha hồ đếm lằn trên lưng. Còn lần thứ ba là ổng đuổi mày về đi chăn bò liền. Mà bài lớp nhì khó chớ đâu phải dễ. Có khi có cả chữ Tây như Ri Vi E nề, đủ thứ hết...

Thằng Bảo càng nói, bụng tôi càng thót lại. Mồ hôi rịn ra chẳng biết vì nắng, vì đi xa hay vì sợ, bò nhột nhạt trên mặt, thấm ướt cả chiếc áo ủi hồ. Còn đôi guốc xuồng tai quái này nữa chớ. Lúc nãy tôi hãnh diện bao nhiêu thì lúc này lại khổ vì nó bấy nhiêu, chứ trật lên, trật xuống làm tôi xuýt té mấy lần. Cuối cùng tôi làm theo kiểu thằng Bảo là xách tuốt lên, hai tay hai chiếc.

Tôi chợt nhớ đến mẹ tôi. Giờ này chắc bà đang cặm cụi bên luống cải hoa vàng, đang tưới nước bên giàn bí, đang xem cây đu đủ mới nở hoa. Hôm qua, giờ này tôi còn đang ở nhà, tưới nước, bắt sâu... Tôi bỗng muốn vất hết sách vở, chạy ù một mạch về nhà.

... "Hàng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nôn nao nhớ đến..." Bài chính tả đầu tiên  thầy Bảy đọc chậm rãi nên đứa nào viết cũng được cả. Thằng Tới mới đầu năm mà cũng không nhịn được cái tính dắn mắt. Thầy vừa đọc xong bài chính tả, xoay lưng đi lên là dưới này nó đã "phóng tác" ngay: "Hàng năm cứ vào cuối thu, chó ngoài đường chạy nhiều và trên không có những đám mây lồng lộn, lòng tôi lại..." Và thế là thầy tóm ngay tai cu cậu, và dầu mới kéo ra, vô, (chứ chưa đủ ra, vô, lên, xuống như thằng Bảo tả) cu cậu đã méo xệch cái mồm kêu đau. Cả lớp ngồi im thin thít, không dám cười một tiếng...

Vừa tan học tôi đã kẹp vở vào nách, hai tay cầm hai chiếc guốc, chạy ù một mạch về nhà, mặc cho thằng Bảo ơi ới gọi ở đằng sau...

Ngày... tháng... năm...

Dạo này trời cứ mưa dầm dề luôn. Mà con đường đất đỏ từ nhà tôi đến trường mới thật là kỳ cục. Mùa nắng thì cứ đầy cả bụi lên mà bây giờ thì nhầy nhụa những bùn và trơn như mỡ. Mấy bờ ruộng dọc theo con đường bây giờ lõng bõng những bùn non, trông thật kinh.

Đầu đội chiếc nón cũ mèm (mẹ tôi đã phải vác roi ra đe không thì còn lâu tôi mới chịu đội), sách vở nhét vào bụng, guốc dép vất hết ở nhà, tôi phải bấm chặt mấy đầu ngón chân vào bùn bước cẩn thận mà vẫn bị trợt té lia lịa. Trời mưa được 1 tuần thì tôi đã phải chạy về nhà thay quần áo đến hai lượt. Quần áo, sách vở, tóc tai bê bết những bùn trông thật thảm. Mấy thằng đi cùng đường với tôi thì khoái chí lắm. Chúng nó ôm nhau mà cười nghiêng cười ngửa. Cả lũ, nhất là thằng Bảo, cứ bô bô cái mồm:

- Chà, thằng này cẩn thận quá sức! Làm đường họ đo rồi mà nó còn đo đi, đo lại nữa chớ!

- Chắc nhiều ếch lắm hả Yên? Tao thấy mày chụp hoài...

Ngày... tháng... năm...

Vậy là gần tới tết rồi. Thầy Bảy vừa mới nói đến trại tết là cả lớp đã nhao nhao cả lên. Thằng thì đòi đóng trại ở trên chùa, thằng thì đòi xuống Vực Lở, thằng Tới lại là thằng Tới nhất quyết đòi đi qua soi ông Thắm. Cả lũ cười bò cả ra bàn, soi ông Thắm cách trường tôi năm cây số là ít.

Sau cùng thầy nói là đóng ngay trong trường, lớp nào đóng trước sân lớp đó. Cả lớp xì lên một tiếng và xìu như bánh xe xẹp. Tưởng đi đâu chứ ở trong trường thì vui vẻ cái nỗi gì. Nhưng ngay sau đó lại nhao nháo cả lên. Nào là chia đội, chia toán. Thằng thì đem lều, đem gậy. Thằng thì đem chén, đem bát... Ồn cứ như là vỡ chợ. Roi mây, quì, xoắn tai... bây giờ hình như chẳng có công hiệu gì cả. Thầy Bảy ngồi trên bàn chỉ còn nước lắc đầu, cười.

Vừa tan học tôi đã kẹp sách vở chạy ù về nhà. Mẹ tôi đang xào nấu đồ ăn trong bếp. Tôi hét thật to từ ngoài cửa: Mẹ! Mẹ! Thầy con nói còn có hai tuần nữa là tết. Có cắm trại nữa đó. Mẹ may cho con bộ đồ mới nghe!

Ngày... tháng... năm...

Trời nắng khủng khiếp. Nắng làm khô queo cả mấy cây ổi con con trồng đằng sau sân trường. Hơi nóng hầm hập hắt từ mái tôn xuống làm lớp học hừng hực khó chịu. Thầy Bảy vừa quệt mồ hôi vừa nhăn nhó giảng bài trên bục. Tụi tôi thằng thì ngủ gục, thằng thì lấy vở quạt phành phạch, thằng thì lơ đãng ngó ra dòm cửa sổ. Chẳng có đứa nào chăm chú nghe thầy giảng cả. Thằng Bách giờ chắc đang mơ đến Đà Nẵng rồi, ba nó hứa cho đi tới ba tuần lận. Thằng Toàn, thằng Thu thì được vô tỉnh. Thằng Mẫn khoèo khoèo tay tôi:

- Yên nè, ít bữa nghỉ cái tao với mày lên Đồng Xoài hái sim nghe. Ba tao dẫn đi!

Tôi gật gật đầu, gì chứ sim ở Đồng Xoài thì khỏi nói đi. Trái nào trái nấy to bằng ngón tay cái là ít.

Thầy Bảy vừa giảng xong bài toán cuối cùng trong chương trình. Vừa xoa tay thầy vừa hỏi:

- Còn em nào hỏi điều gì không?

Thằng Thành, chắc vừa mới ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở hỏi:

- Thưa thầy bao giờ nghỉ hè thầy?

Cả lớp cười bò ra bàn. Thầy Bảy vừa cười vừa lắc đầu:

- Nghỉ hè hả? Được rồi tôi cho trò nghỉ hè!

Thế là cu Thành bị tống ra hè ngồi cho đến hết giờ.

Nhìn qua khung cửa sổ, tôi thấy cây phượng cỗi lấm tấm hoa đỏ, thấy mấy con diều bay cao tít. Thằng Mẫn khoèo tay tôi:

- Vậy là gần nghỉ hè rồi. Yên hỉ.

Tôi mỉm cười:

- Ai hổng biết! Còn một tuần ba ngày nữa là nghỉ...


ĐÔNG YÊN      

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 91, ra ngày 27-5-1973)