Hiển thị các bài đăng có nhãn Khương Hoài Nguyên Khang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khương Hoài Nguyên Khang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2025

CÀU VỒNG - Khương Hoài Nguyên Khang

 

 Ngày xưa, cho những gì mến thương.

Lũ học trò hơi nhốn nháo, có đứa e ngại cắn móng tay, có đứa ngước nhìn bầu trời xám đục. Mưa nhỏ hạt, cơn mưa đến bất chợt khi tiếng chuông ra về reo vang. Những sợi mưa mỏng giăng giăng như muốn chắn lối không cho lũ nhỏ về. Nhỏ Thanh giơ tay ra ngoài trời: "Mưa ít sỉn hà, chạy về nhà kịp đó Nga". Một tay kéo cao hai ống quần, một tay đỡ cái cặp ở trên đầu che mưa, Thạnh chạy băng băng trên con đường đất. Những vệt bùn nhỏ bắn lên chiếc quần trắng. Nga chạy theo sau: Đợi tao với Thạnh. Rồi một vài đứa bậm môi, hơi tiếc chiếc quần trắng tinh sẽ đầy hoa bùn, nhưng cuối cùng cũng chạy ra khỏi cổng trường. Tôi lững thững đi theo sau lũ học trò. Con Mơ tròn mắt nhìn tôi, hỏi: Trời mưa mà cô cũng về. Tôi cười: Mưa tạnh rồi, mà dù có mưa cô cũng về để nấu cơm ăn chớ. Mơ cho cô ăn cơm không nè? Con Mơ cúi đầu bẽn lẽn. Tôi nhìn bâng khuâng: Nhà em ở xa không Mơ? Dạ hơi xa, ở bên kia sông đó cô, căn nhà có bụi tre đằng trước là nhà em đó. Mơ ngập ngừng, hình như định nói gì. Phải cô ở nhà bà Bảy? Sao em biết? Con Mơ cười nhẹ. Dạ em nghe con Thạnh nói. Bữa nào rảnh lại nhà cô chơi nha Mơ. Dạ thưa cô em về. Tôi gật đầu. Không hiểu Mơ có dám đến nhà tôi chơi không? Hôm nọ, con Thạnh cũng đến, nhưng lấp ló ngoài rào. Khi tôi ra, con nhỏ ù té chạy. Ngày mai vào lớp, tôi hỏi con Thạnh. Con nhỏ đỏ mặt, ấp úng đáp: Dạ... em sợ... cô la. Tôi cười: Ngày xưa tôi còn nhỏ, vẫn hay đứng lấp ló ngoài hàng rào nhà cô giáo, rồi cũng ù té chạy. Đến ngày nay, tôi làm cô giáo, học trò của tôi lấp ló ngoài cổng, không dám vào... Ôi, cái vòng tròn cứ quay mãi...

Tôi bước trên con đường đất nhớp nhúa vì cơn mưa. Tôi vén tà áo sau, nhưng một vài vết bùn đã lấm lem. Bực mình, tôi buông thả, mặc kệ ra sao thì ra. Giá hôm nay tôi mặc chiếc áo đen, khi không lại chọn chiếc áo màu xanh lơ, ưng ý nhất. Hạt mưa nhỏ bay lất phất. Cánh đồng bao la, cơn gió chiều man mát, bầu trời trải rộng. Chiếc cầu vồng năm sắc hiện rõ trong đám mây. Cong, đẹp đẽ, như chiếc cổng thiên đàng. Ngày xưa khi tôi còn bé, tôi thích thú ngắm nhìn cầu vồng sau cơn mưa. Màu sắc rực rỡ thu hút tôi, tôi say mê ngắm, dệt biết bao thần thoại, thiên tiên múa ca. Mẹ tôi vẫn dọa. "Con mà lười học, làm biếng, cãi lời cha, lời mẹ, mai sau chết phải đi cầu vồng, té xuống hố sâu, đầy cá sấu". Chao ôi, cầu vồng của tôi đẹp thế kia mà sao "dữ" quá. Nhưng tôi lại mơ chiếc cầu xinh đẹp đó chỉ để tiên nga đi mà thôi, chứ kẻ độc ác sẽ bị xuống địa ngục. Và không hiểu sao tôi mê chiếc cầu xinh xắn đó, mơ được dạo trên cầu. Và mỗi bước chân có một tiếng nhạc khánh reo vang như chiếc cầu của nàng Tây Thi. Tôi tên Kiều My, là chiếc cầu đẹp, tôi là chiếc cầu vồng năm sắc đó. Tuổi nhỏ của tôi là đó, mơ mộng như thế đó. Khi lớn lên, chiếc cầu vồng bị biến mất trong tâm hồn tôi, thay vào đó là những bài học, bài làm, những định đề, công thức, những kỳ thi mệt mỏi, khó khăn, tôi đã quên mất chiếc cầu xinh đẹp. Bầu trời thành phố nhỏ hẹp, bị chọc thủng. Chiếc cầu không trọn vẹn trong mắt tôi ngày xưa, và bây giờ, chiếc cầu xinh đẹp đó hoàn toàn trước mắt tôi. Ngày xưa, cô bé dễ thương bên cửa sổ ngắm chiếc cầu năm sắc, ngày nay, một cô giáo nghiêm nghị vẫy tay chào chiếc cầu vồng ngày xưa. Bỗng dưng, tôi thích hát bâng quơ. Ngày xưa còn thơ, thường hay mộng mơ, và hay hỏi má em, má ơi ngày sau, đời con sẽ ra sao. Và sung sướng thay mẹ em khẽ khuyên bảo rằng: Biết ra sao ngày sau... Vâng biết ra sao ngày sau. Vẫy tay chào chiếc cầu vồng mến thương ngày xưa...


KHƯƠNG HOÀI - NGUYÊN KHANG     

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 111, ra ngày 12-10-1973)


Thứ Năm, 14 tháng 11, 2024

TA NGỒI CHÊNH VÊNH TRÊN ĐỈNH HỒN NHIÊN - Khương Hoài Nguyên Khang

 

Khi tôi nghiêng đầu ngắm những cành hoa glaieul màu vàng cắm trong chiếc bình nhỏ màu thiên thanh, thì ngoài hàng rào có tiếng cười khúc khích. Ba cô học trò nhỏ của tôi lấp ló ngoài đó. Tôi cười:

- Vào đây các em.

Đỗ Quyên, Ngân Hà, Đông Trúc đã tự động mở cửa mà ùa vào. Ba cô học trò nhỏ đến thăm tôi, các em vẫn thường đến đây. Khi các em đến, căn phòng nhỏ của tôi tràn ngập tiếng nói, tiếng cười của các em.

Đông Trúc liến thoắng:

- Chắc cô yêu hoa glaieul lắm?

- Không hẳn thế. Thấy hoa đẹp cô mua thế thôi.

Ngân Hà chen vào:

- Vậy hôm nào mời cô đến nhà Trúc. Cô sẽ mê vì vườn hoa nhà nó, toàn là hoa đẹp không à cô.

- Ừ, hôm nào cô sẽ đến hái hết hoa của Trúc.

Đông Trúc cười nhẹ, không nói. Đỗ Quyên nheo mắt nhìn Trúc:

- Vào đề đi là vừa, Trúc.

- Gì thế Trúc?

Trúc cúi mặt, không nói. Ngân Hà nhìn bạn cười:

- Dạ thưa cô, ngày mai là ngày Trúc tròn mười bốn. Trúc mời cô đến dự một bữa tiệc nhỏ, toàn là bạn bè trong lớp... 

Và lúc đó, trong ngăn tim tôi reo lên một niềm vui nhỏ. Ba cô học trò của tôi sao mà bày vẽ thế. Chúng đặt trọn vẹn niềm tin yêu vào tôi. Không, không phải chỉ có ba cô học trò nhỏ, mà là năm mươi tám cô bé dễ yêu. Chúng như những con búp bê, những con sóc nhỏ thì đúng hơn, chúng luôn vui đùa, nghịch ngợm trong sự hồn nhiên, vô tư. Chúng yêu mến tôi nhiều quá. Tôi... và tôi cũng yêu mến chúng thật nhiều, thật nhiều...

Đỗ Quyên đưa một cành hoa glaieul lên mũi:

- Chắc hẳn cô bằng lòng đến chung vui với các em?

Tôi cười. Ngân Hà láu táu:

- Thế là nhờ công tao nhá. Mai, mày phải có gì thưởng tao đấy.

- Mai tao sẽ cho mày ngồi một mâm... không...

- Ớ...

Đỗ Quyên xin phép ra về. Em đưa tay định cắm hoa vào bình, tôi ngăn:

- Quyên cứ cầm lấy.

Cô bé đỏ mặt nhìn tôi, cười nhẹ. Tôi tiễn chúng ra cổng. Ba cô bé nắm tay nhau chạy lanh chanh khuất sau tàu lá xanh mướt. Tôi đứng nhìn theo ba con sóc nhỏ.

Hè năm trước, tôi bị thuyên chuyển về đây dạy. Chú ơi! Ngày tháng ở đây thật buồn. Con Thương, bạn tôi, đã có lần nói: "Cái tỉnh Pleiku đèo heo hút gió, buồn chết người. Mầy mà lên đó là đời đi tàu suốt". Và bây giờ, tôi mới thật sự nhân diện cái nỗi buồn đó. Mưa, mưa dai dẳng, tôi có cảm tưởng như con người tôi sẽ mục nát. Tôi lười biếng nằm dài trong phòng, chẳng biết đi đâu. Nằm nhà một tuần, chờ ngày khai trường đi dạy. Tôi hết mấy cuốn truyện dài, nghe nát mấy cuốn băng mà con Thương gửi cho tôi. Phố núi cao, phố núi mờ sương. Phố núi thênh thang nên phố buồn. Đi dăm phút lại về chốn cũ, một chiều mưa lòng thấy bâng khuâng... Em Pleiku má đỏ, môi hồng, ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông. Nên tóc em ướt, nên mắt em ướt, nên em mềm như mây chiều trôi...

Tôi mừng rỡ khi đến ngày khai trường. Lòng tôi reo vui như ngày còn làm học trò, chân sáo theo mẹ đến trường. Con đường đất dơ bẩn, vạt áo dài của tôi lất phất hoa bùn. Tôi làm quen dễ dàng với lớp học mới. Lớp học có những con sóc nhỏ luôn nghịch ngợm. Nếu bất chợt tôi đi xét ngăn bàn. Chao ôi toàn là quà vặt. Cô giáo trẻ dễ thông cảm với lũ học trò. Đôi lần đang giảng bài, mùi mít thơm tho từ bàn Thúy Ái, cô học trò nhỏ lém lỉnh bay lên. Tôi không giảng bài được... bèn cho chơi. Tôi yêu những con sóc nhỏ của tôi lắm, tôi thích chúng ngậm những quả ô mai, xí mụi trong miệng (Ngày xưa, tôi cũng là một con sóc chuyên ngậm kẹo chanh và hạnh nhân trong miệng). Và tôi đã hòa mình với các con sóc nhỏ, hòa mình vào thế giới hồn nhiên của chúng. Ngoài trời mưa, cô giáo và học trò ngồi lại ăn đậu phọng. Chúng dám mời tôi ăn. Chúa ơi! Con không ngờ những con sóc dễ yêu đó. Không hẳn là trong lớp chỉ có những cô bé ngoan ngoãn, dễ yêu, nghịch nhưng chăm mà có đủ các đức tính. Yếu đuối có, bướng bỉnh có, chăm có, lười có, thích dịu dàng có, thích đe nẹt có... Đây là một xã hội nhỏ, một thế giới hồn nhiên, thánh thiện.

Những ngày nghỉ hay vào một buổi chiều đẹp trời nào đó, cô giáo và học trò đi chơi khắp thành phố, đi hái hoa dại, hái những cây trái của rừng, đôi khi học trò vặt trái vườn người cho cô giáo. Chúa ơi! Chúng yêu mến tôi thật nhiều. Tôi sẽ nhớ mãi những khuôn mặt thương yêu đó.

Ngoài trời cơn mưa nhỏ kéo đến, bỗng dưng tôi muốn đi dưới cơn mưa nhỏ hạt đó, nhớ đến ngày xưa, ngày xưa dấu ái...


KHƯƠNG HOÀI - NGUYÊN KHANG     

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 113, ra ngày 2-11-1973)



Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

QUÀ GIÁNG SINH CHO EM - Khương Hoài Nguyên Khang



Ba má em chỉ có mình em. Ba em là công chức đi làm suốt ngày, má thì lo việc bếp núc. Những buổi không đi học, em lủi thủi ở nhà một mình, chẳng có ai chơi. Đi ra rồi đi vô, chẳng biết làm gì, em lôi sách vở ra học, nhưng chỉ thoáng một cái là xong. Thế là lại ngồi không. Buổi trưa ở xóm lao động thật là im lặng. Em nghe thấy tiếng võng đưa kẽo kẹt, tiếng ru buồn buồn và cành lá xôn xao trong gió. Em lấy cuốn Tuổi Hoa lên giường nằm đọc. Em là một độc giả trung thành của báo. Tới ngày ra báo, em chạy đôn đáo đi mua báo. Chỉ ghét một cái là sạp báo ở gần nhà em thì làm biếng hạng nhất, không bao giờ có báo sớm, em phải chạy một khoảng khá xa mới mua được báo sớm. Má em la hoài: Học không lo, cứ lo mấy tờ báo, bữa nào đem đốt hết. Em cười, con học rồi, má. Mầy thì suốt đời học rồi, ngồi học thì làm biếng, đến chừng coi truyện, cái mặt tươi rói. Ba mầy mà biết, ổng đánh nát thây. Nói là nói vậy chứ, em biết ba má thương em lắm. Nhưng ít khi em làm cho ba má buồn. Đôi lúc, em cũng thích nhõng nhẽo như cô nhỏ trong truyện, những cô bé dễ thương, có anh chị thương yêu và hay nũng nịu với ba má. Em không dám như vậy, sợ ba má em la, với lại em cũng chẳng có anh chị quí mến hay đứa em nhỏ kháu khỉnh. Em chỉ có một mình.

Em say mê đọc những truyện tràn ngập tình thương gia đình. Em tưởng chừng như mình là nhân vật trong truyện. Em là một cô nhỏ, có một người anh hay chọc ghẹo, nhưng vẫn thương em, có một người chị lúc nào cũng sẵn sàng về phe em, cùng nhau chọc ghẹo mọi người, có một đứa em lém lỉnh, tham ăn. Một gia đình trọn vẹn, lúc nào cũng ngập tiếng cười, giận, hờn, buồn, vui đủ cả… Em biết là ba má thương em lắm, thương em thật nhiều, nhưng số em chỉ có một mình, chẳng có anh chị, nhưng bù lại, em đã sống trọn vẹn trong tình thương của ba, của má…

Sắp đến Noel, đường phố tràn ngập màu sắc. Những tấm thiệp có hình Chúa Hài Đồng rực rỡ, đủ kiểu, đủ màu sắc, bày bán khắp nơi. Những dây kim tuyến giăng giăng, hình các thiên thần mũm mĩm, dễ thương, bên cạnh những hang đá, dưới các cây thông xanh rì. Mọi người đang vui mừng chờ đón ngày lễ lớn. Em theo đạo Phật, nhưng em mê các huyền thoại về Chúa, em tin có ông già Noel, em cũng biết chắc rằng ông già Noel chỉ có ở ngày xưa, bây giờ người ta đã giả ra ông. Buổi chiều hôm nay, em xin má cho em đi chơi. Má dặn đi mau rồi về. Em lén vô nhà đập con heo đất, con heo đất mà em nuôi từ hồi Tết Nguyên Đán. Em đếm được một ngàn đồng, em lấy khăn tay gói lại, bỏ vào túi. Em dự định ra phố, mua mấy tấm thiệp tặng cô giáo và mấy con nhỏ bạn. Mấy hôm nay, tụi nó tặng nhau thiệp Noel quá trời, em cũng thấy nôn nao ghê lắm.

Em đi lang thang hết con đường Lê Lợi. Ra đường Nguyễn Huệ, chao ôi, đồ chơi thật nhiều. Những con búp bê thật dễ thương, các con vật nhồi lông trông thật ngộ nghĩnh. Em mê mấy con thú bằng thủy tinh trong suốt, ồ, năm cô mọi với năm bộ mặt trông thật vui. Em đưa tay sờ túi tiền. Vẫn còn nguyên một ngàn đồng. Chung quanh em, tiếng người cười, nói xen lẫn tiếng nhạc vui tai. Em dán mắt vào một cửa hiệu bán đồ chơi thật đẹp. Một con búp bê nhồi bông thật dễ thương, đề giá bảy trăm đồng. Em chớp mắt, rờ lại túi tiền, vẫn còn nguyên tiền. Em ngắm chăm chú con búp bê đó. Bế nó vào lòng chắc vừa lắm. Hay là… Một cô bán hàng thò đầu ra tươi cười: “Mua gì đó em?” Em cười gượng, ấp úng: “Chị lấy cho em xem… con búp bê kia.” Cô bán hàng thò tay lấy con búp bê mà em chỉ. Cô ta nói: “Vào đây em.” Em cầm con búp bê ngắm nghía. “Bao nhiêu hả chị?” Cô ta đưa mảnh giấy nhỏ có đề giá: “Bảy trăm”. Hai tay em bỗng dưng lạnh ngắt, và bắt đầu run. Tiếng quạt máy kêu nho nhỏ. “Bớt… được… hông chị?” Cô ta cười: “Chắc giá mà em.” Sao bỗng dưng em trả lời thật nhanh: “Thôi để em về hỏi lại má em”. Sau đó, em đi thật mau ra cửa, và đi thẳng về nhà, quên mua mấy tấm thiệp.

Về đến nhà, tim em còn đập mạnh, tay vẫn còn lạnh và run. Má em hỏi: Làm sao đó? Em cười nhẹ: Dạ hổng có má… 


 Và đến bây giờ em mới biết. Ông già Noel có thật. Ba em đó. Ba là ông già Noel muôn đời của em. Ba thương của con. 

Chiều tối hôm đó, khi ăn cơm xong, ba nói với má: “Mình biết không? Chiều nay đó, khi tôi chạy ra ngoài có chút việc, đi ngang thương xá Tax, tôi thấy con nhỏ đang đứng ngắm cái gì ở trước tiệm bán đồ chơi. Tôi đứng lại, nhưng đứng ở bên kia đường, coi nó làm gì. Thì ra nó định mua một con búp bê. Nó đi vô tiệm một lát, sao bỗng dưng tôi thấy nó le te đi ra, vừa đi vừa chạy. Tôi tức cười quá, chạy qua đó gọi nó lại, nhưng con nhỏ đi mất rồi. Tôi vô hỏi, thì người ta nói nó vô hỏi mua con búp bê nhồi bông, hỏi giá xong, cái khi không le te chạy ra”. Má nhìn em cười. Mặt em nóng bừng, em cúi mặt. Má tiếp: “Hèn chi, khi nó về, mặt mày tái mét, hỏi không trả lời”. Ba má nhìn em: “Con gái cưng của má nhát quá. Làm gì con phải sợ”. Ba cất tiếng: “Để thưởng con gái cưng của ba đây”. Ba đứng lên, vói tay lấy cái hộp trên nóc tủ. Ba mở ra. Em mở tròn mắt: “Con búp bê”. Má cười. Ba tiếp: “Lâu lắm rồi, ba định thưởng con, nhưng mà ba không biết mua cái gì cho con. Và giờ, ba mua cho con đó, con gái cưng của ba”. Ba má cười. Ba đưa tay vuốt tóc em. Em sung sướng lắm.

Và bây giờ, em tin ông già Noel có thật. Ba thương của con…


KHƯƠNG HOÀI – NGUYÊN KHANG 



(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 215, ra ngày 15-12-1973)