Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạnh Trân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạnh Trân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

DI VẬT CỦA PENNY PLUMER - Hạnh Trân

 


Ghiền hút thuốc, hoặc tệ hại hơn nữa là hút cần sa, chích ma túy, là một thảm trạng đang xảy đến cho thanh thiếu niên trong hầu hết mọi quốc gia trên thế giới. Họ chỉ biết khoái cảm nhất thời, và không nghĩ đến hậu quả tàn khốc của nó. Ở đây, HẠNH TRÂN xin giới thiệu đến các bạn lá thư của một người mẹ, gởi đến cho đứa con trai 16 tuổi ghiền hút thuốc lá của bà, sau cái chết của đứa con gái 18 tuổi, vì chứng bịnh ung thư. Mong những người trẻ chúng ta nhận thức được hiểm họa của thuốc lá, của ma túy, để tránh và khuyên nhủ bè bạn của chúng ta lánh xa và ngăn ngừa chứng bịnh cho đến bây giờ vẫn được coi là bất trị, đã từng làm bao nhiêu người khốn khổ, đớn đau.

*

THƯ CỦA BÀ MARY PLUMER, GỞI CHO CON TRAI MÌNH LÀ CHRIS

CHRIS thân yêu của mẹ,

Hôm nay mẹ viết thư cho con, vì chị con là PENNY đã chết, vì bịnh ung thư. Điều này, dĩ nhiên, là con đã biết. Con đã trở về nhà năm ngày trước khi chị con chết, để nói chuyện với chị, vui đùa với chị, và tin tưởng với cha mẹ là một phép mầu nào đó sẽ giúp chị con sống. Con đã chịu đựng 2 ngày khi chị con ở trong tình trạng hôn mê và ngất thở, và đã đóng vai hướng dẫn, như một người đã trưởng thành trong thời gian tang lễ của chị con.

Bây giờ con đã trở về trường nội trú - cách xa nhà - như ngày nào con đã ở đấy trong thời gian PENNY lâm bịnh. Để cho con ở xa nhà là việc cha mẹ đã cân nhắc kỹ càng. Cha mẹ không thấy lợi nếu giữ con ở nhà để chờ đợi trong văn phòng bác sĩ, hay trong dưỡng đường, trong bịnh viện.

Nhưng bây giờ cha mẹ lại hoang mang. Bởi vì nếu để con ở nhà thì sẽ có lợi hơn. Đáng lẽ con phải ở bên cạnh PENNY, trong bịnh viện. Và đáng lẽ con phải đối diện trực tiếp với chứng bịnh ung thư.

Việc con ở nhà sẽ có lợi hơn. Vì rõ ràng là con không tin rằng ung thư là một cái gì phải làm con lo lắng. Hai đêm trước đây, trước ngày con trở về trường, con đã hôn mẹ khi đi ngủ, và trong phút giây đó, mẹ biết là con đã hút trở lại.

Con đã quên hẳn là PENNY dự định viết một cuốn sách về ung thư rồi phải không? Chị con đã biết chứng bịnh nguy hiềm của mình trong 3 tháng, và rất ước ao được diễn tả căn bịnh này cho những đứa trẻ như con. Bạn thân của chị con là LINDA cũng hứa sẽ trang trí cho cuốn sách.

CHRIS ạ, LINDA đã ngưng hút, vì LINDA đã có dịp tốt hơn con là nó thăm PENNY mỗi ngày trong việc cố gắng chống lại bịnh ung thư. Và LINDA đã bỏ hút vào cái ngày khi PENNY nhìn nó - đôi mắt xanh nhìn đôi mắt nâu - và nói: "Tao ở đây, với những điều mà tao không thích, và cơ hồ mày đang cố gắng để tránh xa".

Đó là lý do tại sao bây giờ cha mẹ phủ nhận việc con ở xa nhà.

LINDA thấy chân và mặt PENNY càng ngày càng ốm. Nó nhận thấy cô học sinh đệ nhị cấp học nhảy đã bắt đầu mất sức, ngày càng sa sút và phải cố gắng lắm mới leo nổi những bậc thang. LINDA nhẫn nhục chịu đựng với PENNY trong những tuần cha mẹ chờ đợi PENNY hồi sức, dù không tin tưởng lắm.

Sau lần mổ đầu tiên, PENNY bình phục một cách thần tình. Sau 60 ngày tung hoành, chứng ung thư có vẻ chịu dừng lại. PENNY định ngày đi bơi và tìm cả được việc làm để kiếm thêm tiền may áo quần đi học.

Tuy nhiên, đến một ngày kia, PENNY phải bỏ ngang công việc. Chị con buồn nôn và yếu đến ngã bịnh lại. Kế đó, người của chị con bắt đầu phồng lên như đầy nước, càng ngày càng sưng cho đến một ngày chị con phát khóc: "Má ơi, làm sao chứ không thì con sắp vỡ tung ra đây".

Cha mẹ gọi điện thoại cho y sĩ đem PENNY đến nhà thương. Nơi đây họ dùng một ống tiêm để rút chất nước trong người PENNY ra. Và chị con về nhà, cảm thấy đỡ hơn.

Sau đó không lâu, một nhóm chuyên viên quyết định cố gắng chích một chất hóa học trong vòng 2 tuần. Sau đó, PENNY có thể về nhà trong một tháng, và trở lại điều trị 2 tuần nữa. Bấy giờ, lần đầu tiên, chị con mới nhận thấy là việc nhập học cao đẳng sẽ bị trì hoãn. Nhưng tinh thần chị con rất vui vẻ, chịu đựng sự điều trị và là quen với việc chống lại chứng ung thư cho đến khi toàn thắng. Chị con ước ao, một cách tuyệt vọng, là chóng được bình phục.

Tại bịnh viện, PENNY phải chịu chích mỗi giờ một lần. Hóa chất đã chận được bịnh ung thư ; nhiều chất thuốc đã thắng được chứng nôn mửa mà hóa chất đó có thể gây ra ; chất bạch đản nhân tạo đã thay thế chất đạm đang dần mất vì chất lỏng xâm lấn trong người ; thuốc trụ sinh đã ngăn được truyền nhiễm ; các chất bổ được đưa vào mạch máu PENNY.

Sau nhiều giờ như thế, kim chích cũng trở thành vô dụng. Da PENNY đã sưng lên với những chỗ phồng vàng rực như thứ chất nước đã bị đẩy, ngấm lạc vào những vùng da thịt khác. Kim chích cứ bị đẩy ra, và sau đó lại được ấn vào.

Đấy là một lý do kỹ thuật đã khiến một nữ y tá giỏi trở nên vụng về. Nhưng ngay cả những người tài cũng phải gặp trở ngại khi những mạch máu bị lạm dụng quá và cánh tay đã bị bầm tím vì những vết do kim không chích vào được.

LINDA đến bịnh viện mỗi ngày, đôi bạn chúng nó chơi cút bắt hàng giờ, và trò chuyện, và vờ như PENNY đã bình phục. Mãi về sau cho đến ngày LINDA không thể nói chuyện với PENNY được chút nào nữa ; vì PENNY phải chịu chụp thuốc để nằm im cho dịu cơn đau. LINDA đã chờ bên giường khi PENNY rên rỉ và làm những cử động vô ý thức trong giấc ngủ. Chị con thường chồm lên và vùng khóc nức nở, rồi thức giấc. Dần dần, chị con có thể kể lại được giấc chiêm bao và nói chuyện... cho đến một lúc, chị con cảm thấy cần thiết, biết hỏi đến việc tiêm thuốc khác.

Hầu hết những nỗi đớn đau của PENNY đều gây ra bởi những vết sưng do ung thư trong phổi chị con. Những vết u này đã sinh ra sự tích tụ của chất nước mủ. Chất này đã làm cho chị con mất sức, ngạt thở, cho đến khi chịu hết nổi, chị con la lên: "Bác sĩ, con không thể thở nữa, bác sĩ không thể làm gì giúp con thở được ư?"

Vì thế, người ta đã làm những gì họ có thể làm. Vị y sĩ tử tế, tốt bụng của chúng ta, người đã thương PENNY vì chị con đã mỉm cười can đảm chịu đựng, cũng như chị con thương ông ta vì đôi bàn tay nhân ái, dịu dàng, người đã đưa vào một chiếc kim dài giữa những xương sườn của chị con và từ từ rút ra từng kim chích chứa đầy chất nước lền màu cam, đầy chất đạm và những chất sống khác. Sau đó, một ống tiêm khác cũng được ấn vào phía dưới bụng của chị con, nơi đây, ông ta cũng rút ra 2 phần tư khác cũng cùng thứ nước lền này.

Cùng lúc, một chất phóng xạ, mua về từ Nữu Ước, được đưa vào vùng phổi của PENNY để cố gắng ngăn chận sự bành trướng dữ tợn của căn bịnh. Bị trói gọn lại như nằm trong một cái ống, PENNY cảm thấy khó khăn để tạo một vị thế an toàn trên giường. "Má, con đã làm gì lỗi?" Một ngày nọ chị con đã hỏi má như vậy "tại sao con không bình phục hở má?" Không có lấy một câu trả lời. Chị con không làm gì lỗi cả, và những vị bác sĩ không biết làm gì cho phải, dù họ đã tranh đấu như mãnh hổ để giành lại sự sống cho chị con. Nhưng chứng ung thư bành trướng mỗi ngày một nhanh.

Những tuần cuối làm PENNY quá yếu đến không viết nổi cuốn sách mà chị con muốn tặng con và em con, những đứa trẻ có vẻ nghĩ rằng hút thuốc là đúng. PENNY đã chết vì ung thư, chứng bịnh đã phát xuất ở dưới bụng chị con và lan tràn đến gan, đến phổi. Chị con chết vì một kẻ thù làm chị con ngạt thở, kẻ thù không thể được tha thứ, được hiện diện trong thuốc thang, trong lời cầu nguyện. Trong những ngày đau đớn ấy, vì chị con trở nên ngày càng sa sút, cha mẹ đã hỏi nhiều vị bác sĩ học thức uyên thâm chỉ độc một câu hỏi: "Tại sao? Tại sao PENNY lại bị ung thư?".

Một chuyên viên về chứng bịnh này đã trả lời câu hỏi của cha mẹ: "Đây thật là một câu hỏi cực kỳ khó khăn khi trả lời. Vì có hàng trăm loại ung thư khác nhau. Và cho đến nay, chúng tôi đã biết được nguyên nhân trực tiếp của một vài loại thôi. Và trong những loại này, người ta sẽ không tin là nó có được".

Con cũng sẽ không tin, có phải không CHRIS? PENNY đã mắc phải điều mà chị con không muốn, và chị con ao ước là con phải nhận thức rằng điều đó sẽ xảy đến cho con.

Con không nghe lời chị con sao CHRIS?

Thương yêu,

Mẹ của con : MARY PLUMER


HẠNH TRÂN       

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 202, ra ngày 1-6-1973)

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

HỒN TA BÂNG KHUÂNG - Hạnh Trân




Hình như bạn hơi mỉm cười. Em nhìn theo ánh mắt bạn. À, thì ra bạn đang ngắm 3 chiếc bìa Tuổi Hoa em cắt dán trên tường. Em đã bỏ ra một buổi tối để lựa trong chồng báo 3 chiếc bìa dễ thương nhất để dán lên tường cạnh bàn học của em. Cả 3 chiếc bìa có vẽ hình 3 cô bé: Một cô nhìn nghiêng, mắt đậm buồn, sóng mũi thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại mà các bạn em cứ bảo rằng giống em lắm. Một cô bé đứng bên chùa Linh Mụ, mặt đăm chiêu suy tưởng. Và một cô bé mắt sáng môi tươi, nét mặt thánh thiện trong lành, tóc mai buông thả, dễ thương ơi là dễ thương. Ba chiếc bìa có ba sắc thái khác nhau. Mắt bạn em dừng lại hơi lâu trên chiếc bìa có cô bé dễ thương. Bỗng dưng em có ý định…

 *

Em rón rén nhìn trước nhìn sau trước khi vào phòng bạn. Trâu điên – tội nghiệp ghê, tên nhỏ là Châu mà em cứ thích gọi là Trâu điên cơ – nắm tay em, hỏi em làm gì mà run như thằn lằn đứt đuôi vậy. Em biết giờ này bạn đã đi học, phòng mới trống không, nhưng sao em vẫn sợ. Eo ơi, nếu các bạn bước vô thình lình và bắt gặp em…

A, bàn của bạn có một tấm kính dầy. Em đã tìm được chỗ để chiếc bìa tặng bạn rồi. Em nhìn cô bé lần cuối, hình như cô bé có cắn ngón tay út nữa, dễ thương ghê. “Bé đừng buồn ta nhé. Bạn ta cũng yêu mến mi lắm. Mi sẽ vui khi ở với bạn ta.” Em nhờ Trâu điên giúp em giở tấm kính. Em luồn chiếc bìa vào tấm kính. Bỗng em sững sờ. Em chớp mắt thật mạnh. Em bàng hoàng. Ôi! Dưới tấm kính trên bàn bạn em, đã có một tấm hình. Một tấm hình không phải giống chiếc bìa Tuổi Hoa có cô bé môi hồng mắt ngọc, tóc xõa mơ màng, mà là một tấm hình một nữ minh tinh ngoại quốc, tóc rối bồng man dại, mắt môi đục màu trần, với một thứ thời trang quái đản dị kỳ.

Hoàn toàn vô ý thức, em rút tấm hình ấy ra, và kéo Trâu điên chạy nhanh lên lầu.

*

Em không cảm thấy giận bạn. Trâu điên nói kẻ nào không biết giận là ngu. Em không giận nhưng em buồn làm sao. Hình như em hơi thất vọng. Đầu em nóng bừng bừng. Em phải viết thư cho bạn mới được:

Hoàng Mai xin trả bạn tấm ảnh, vì không có lý do hay tư cách gì để giữ. Hoàng Mai không có ý định lấy ảnh của bạn, nhưng hôm qua, khi tặng bạn chiếc bìa báo Tuổi Hoa, Hoàng Mai bỗng thấy thương cho cô bé ngây thơ thánh thiện phải nằm gần một tài tử Âu Mỹ, nên Hoàng Mai mới rút tấm ảnh ra. Hoàng Mai xin lỗi bạn. Còn chiếc bìa báo Tuổi Hoa đó, khi nào có dịp, bạn cho Hoàng Mai xin lại, vì Hoàng Mai nghĩ, chắc cô bé đang buồn vì phải xa hai người bạn trên này. Cho cô bé về với Hoàng Mai, chắc cô bé vui hơn.

Em muốn viết thêm 2 chữ “vĩnh biệt” trước khi ký tên, nhưng em thấy như thế tàn nhẫn quá, em sợ bạn buồn. Ôi! Em buồn vì bạn ghê thế mà em còn sợ bạn buồn vì em.

Em đọc lại lá thư, nhìn tên Hoàng Mai em bỗng phì cười. Bạn nói em là đóa hoa Mai màu vàng thanh nhã. Nhưng em tiếu lâm lắm, em cứ nằng nặc xưng em là “con khỉ vàng lóc chóc”. Nhỏ là Trâu điên còn em là Khỉ vàng. Trâu với Khỉ chơi thân với nhau cả Khu Nội Trú này đều biết.

Bạn vừa đi ngang qua phòng em. Em chạy vù ra, dúi vào tay bạn lá thư của em kèm tấm ảnh tài tử của bạn. Bạn hơi ngẩn người, nhưng cũng cầm lấy. Em không thèm cười, em mím môi quay đi. Quay đi mà em biết bạn đang nhìn theo em, thắc mắc.


Đã hai ngày qua bạn vẫn không trả lại em chiếc bìa báo. Em bắt đầu giận bạn rồi, tuy bạn vẫn mỉm cười đằm thắm dịu dàng mỗi khi gặp em. Em đưa mặt bơ bơ thấy ghét. Em không thèm dễ thương với bạn nữa. Em vênh mặt lên, thiếu điều em liếc xéo bạn nữa thôi. Em hỏi Trâu điên bây giờ làm sao. Trâu điên nói bạn có lấy chiếc bìa báo của em bao giờ đâu mà trả, em tự dưng đem vào phòng bạn thì có. Ừ nhỉ. Em quê ghê. Bạn có lấy đâu mà em bắt bạn đem lên phòng em trả lại? Em đành rủ Trâu điên “đột kích” phòng bạn một lần nữa vậy, để lấy lại chiếc bìa.

*

Em ngần ngừ trước phòng bạn. Không phải em sợ như lần trước. Em biết chắc bạn đã đi học rồi. Nhưng em muốn kéo dài phút giây trước khi “đòi” lại chiếc bìa báo. Bao nhiêu ý nghĩ xô đẩy nhau trong trí em. Em nghĩ: Bạn đã biết là em không thích loại hình như bạn có, nên em mới viết cho bạn một cái thư “cáu kỉnh” như thế. Vậy, nếu trên bàn của bạn, bây giờ, có chiếc bìa báo Tuổi Hoa của em, không có tấm hình của bạn, thì ấy là bạn trọng em, bạn chìu theo ý thích của em, thì ấy là bạn là một con người “biết phục thiện”, em có thể quen được. Ôi! Em, con khỉ vàng lóc chóc, kiêu hãnh ghê chưa bạn thấy không? Nếu bạn lồng cả chiếc bìa báo của em lẫn tấm hình tài tử của bạn, thì ấy là bạn có chìu ý em, có nghĩ đến em nhưng bạn vẫn giữ ý thích của bạn, thì ấy là bạn là một con người ích kỷ, và tự ái nữa. Bạn sợ thua ý em mà. Trường hợp này em sẽ suy nghĩ lại xem có thể “quen” với bạn được hay không? Còn nếu, chao ôi, nếu chỉ có tấm hình tài tử của bạn nằm trên bàn, và chiếc bìa báo của em đâu mất, thì ấy là bạn coi em không ra chi cả, bạn không cần biết ý thích của em, bạn cho bạn là nhất, bạn coi thường em lắm. Ôi! Chỉ mới nghĩ thôi mà em đã thấy tức tối nghẹn ngào. Nếu thật, chắc là em sẽ khóc òa, vì bạn không xứng đáng với tình cảm chân thật của em, vì sở thích của bạn và em khác nhau xa lắm. và mỗi bận gặp bạn, em sẽ bĩu môi với bạn cho xem.


Em lách người vào cánh cửa phòng bạn, bước nhanh đến chiếc bàn học. Bạn chồng 2, 3 cuốn sách dầy lên mặt kính. Em đẩy nhẹ một cuốn ra mép bàn. Em bàng hoàng. Ôi, bạn của em ơi! Trong một tích tắc, em thầm nghĩ đến bạn với muôn vàn trìu mến thương yêu. Dưới tấm kính trên bàn của bạn, chỉ có duy nhất chiếc bìa báo Tuổi Hoa của em nằm trang trọng trên một tờ giấy trắng tinh, và còn có hai câu thơ của bạn:

Mắt nai vương khói
Hồn ta băn khoăn

Tại sao không là “bâng khuâng”, mà là “băn khoăn”? Có phải vì em “dữ dằn” quá không? Có phải vì em “cay cú” quá không?

Mấy hôm nay bộ mặt của em chằm dằm thấy ghét. Em thầm nghĩ, ngày mai gặp bạn, em sẽ cười thật tươi, thật khả ái dịu dàng, chắc bạn vui lòng lắm.

Và bạn của em ơi! Em tặng luôn chiếc bìa báo Tuổi Hoa cho bạn đó, em không đòi lại nữa đâu.


Hạnh Trân   

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 225, ra ngày 1-8-1974)



Nguồn : https://tuoihoandmore.blogspot.com