Những
sợi mưa mảnh dần rồi dứt hẳn, từ tảng mây mù mù trên cao, mặt trời xuất
hiện rực rỡ, chiếu tia nắng ấm xuống khoảng sân vuông sũng nước. Chị gà
mái dẫn lũ con trú mưa dưới mái hiên ra khoảng đất trống xung quanh nhà
tìm mồi. Hải ngồi nhìn mấy cái vòng nước con con lan ra, tỏa rộng khắp
sân. Trời mưa hoài làm Hải chẳng muốn đi đâu hết. Cứ tưởng tượng khoảng
sân trước nhà Hải cũng đủ tợn.
Trong
mùa mưa nó trở nên lầy lội thật là khó coi ; rêu xanh bám đầy mặt đất,
lẫn lộn xác lá chết không quét in đầy dấu chân tụi con nít trửng giỡn
khi tắm mưa vô cùng bẩn thỉu. Chả bù với mùa nắng, cái sân được quét dọn
sạch sẽ và phẳng là để cho bọn con nít như Hải làm chỗ bắn bi, thảy đáo
lạc...
Nhìn
mưa, Hải lại liên tưởng nỗi khổ của gia đình với trăm thứ phiền phức
gặp phải, và riêng Hải, cậu cũng chẳng lấy gì làm thích ngoài cái thú
được tắm mưa. Hôm kia mẹ hải mới mua về hai thước củi, cậu Hai chở bằng
ghe về giùm mẹ Hải. Lúc quăng củi lên bờ, vô ý thế nào cậu lại ném trúng
đầu Hải. Đau quá Hải khóc thét lên, mẹ vội chạy vào nhà lấy thuốc rê
của ngoại dùng ăn trầu ra cho Hải cầm máu. Khi cả nhà xúm nhau bổ củi,
chị Hải giơ cao cái búa có dính luôn khúc củi, bất ngờ củi rớt xuống
đầu. Thế là trong cùng một ngày, hai chị em Hải "cái đầu xỉa thuốc".
Chụm
củi khổ thế đó cho nên nhiều lần chị em hải nài nỉ mẹ mua bếp dầu, chụm
sướng mà lại khỏi tốn công. Lần nào mẹ cũng gạt phăng:
-
Nhà mình buôn bán phải nấu nhiều, chụm bếp dầu mẹ chịu sao thấu. Hơn
nữa nhà mình là nhà lá nấu dầu rủi ro nó phựt cháy làm sao? Mẹ nhất định
rồi, ông bà mình khi xưa chụm gì thì bây giờ chụm nấy, Đừng có lôi
thôi.
Trước ý kiến độc tài và thủ cựu của mẹ, chị em Hải đành rút lui êm.
Mùa
mưa lại về, chuyện củi lửa lại có phen hành hạ chị em Hải. Sau chuyện
bổ củi, chẻ củi thì việc đem phơi củi là Hải ghét nhất (ghét nhưng vẫn
phải làm kẻo không roi mây cắn đít).
Vừa
tang tảng sớm là ngoại đã ra sân quan sát "khí tượng". Trời không mây
và phương đông mặt trời vừa hé tia nắng đào. Tốt lắm, thế là ngoại quay
vào ra lệnh:
- Mấy đứa ôm củi ra phơi.
Từng
ôm củi được ném ra sân ào ào, tiếng củi chạm nhau nghe cũng vui vui.
Chị em Hải thế đó. Đáng lẽ sắp củi phơi để lúc đem vào được nhanh thì
chẳng có đứa nào làm, mạnh ai nấy ném, chóng xong thì thôi.
Nhưng
chỉ một lúc sau, mây đen từ đâu kéo đến chả thèm thông báo trước. Hải
thấy bất mãn trong lòng. Ai biểu sáng sớm đã đem củi ra phơi chi, bây
giờ lại mất công đem vô. Đang rầu rĩ thì nghe ngoại bảo:
- Không sao! "Trống chưn" chắc hổng mưa đâu mà sợ.
Quả
thực mây kéo đến một lúc rồi tan, Hải mừng thoát nợ vì cu cậu có thể đi
chơi một cách an toàn. Lấy hộp giấy có đựng con dế than mới mua chiều
qua, Hải sang nhà Lân đá dế. Con dế thật chiến, mới mua về mà nó đá mấy
con dế cũ của Hải chạy te. Hải thích lắm xin mẹ mấy cọng cải non cho dế
và kiếm hộp thuốc cũ làm hang cho nó. Suốt đêm con dế gáy inh ỏi, tiếng
nó thanh mà lại to, vang vang một góc nhà. Hải chắc mẩm thế nào con dế
than của mình cũng đá ăn con dế lửa của thằng Lân.
Bãi
chiến trường cho dế là cái hộp giấy rộng hơn gang tay. Vừa được thả ra,
con dế than đã hùng dũng tiến về phía đối phương, hai cái râu dài không
ngớt ngo ngoe. Hai đứa trẻ chăm chú theo dõi. Con dế lửa dường như cũng
nhận ra địch thủ, xông vào nghinh chiến. Hai cái bàn nạo cùng hả ra
thật to.
Chợt
lắc rắc, lắc rắc... Cái gì thế? Thôi đúng rồi trời mưa. Hải vội vàng
chụp con dế than và co cẳng chạy về, không quên nói với lại:
- Tao về ôm củi, mai mốt mình đá lại.
Trong sân mọi người đang lăng xăng dọn củi. Chợt có tiếng kêu:
- Ái ui da, dầm đâm tay con!
Đó
là tiếng chị Tâm, trong lúc gấp rút chị bị dầm củi xước vào tay. Gì chớ
chuyện này Hải bị hoài, dầm đâm tuy không đau mấy nhưng nó xon xót làm
sao. Lúc Hải cất xong hộp dế ra sân thì mưa cũng khá lớn và củi đem vào
đã gần hết, tuy nhiên không ai để ý đến sự xuất hiện muộn màng của Hải.
Việc
phơi củi trong mùa mưa cơ khổ thế đó. Lắm lúc trời đang nắng bỗng đổ
rào một trận mưa xong lại tạnh ngay làm chị em Hải một phen cuống cuồng.
Nhưng
rồi theo đà vật giá gia tăng, củi từ vài trăm lên ngót nghìn bạc một
thước. Mẹ Hải bắt đầu lo. Lúc đầu nhà Hải chụm củi đước, dẹt, sau cùng
mẹ mua củi chàm tương đối rẻ nhất. Củi chàm rất nhiều khói, nhất là khi
củi còn ướt vì thế mỗi lần nấu cơm, nước mắt chị Tâm chảy ròng ròng.
Đến
lúc phải làm cách mạng mới được. Nhân ba đi làm xa về, chị Tâm liền đem
chuyện ấy nói với ba vì chỉ có ba mới mong cưỡng lời mẹ. Sau bài "điều
trần" của con gái lớn, ba ưng thuận mua một cái bếp dầu xài thử mặc
những lời phản ứng của mẹ.
Từ
lúc có bếp dầu, nhất nhất làm món gì mẹ cũng thắp "rề sô". Chị em Hải
đem chuyện mẹ phản đối khi trước ra hỏi thì mẹ chỉ cười trừ:
- Ừ, thì thắp cho chóng vậy mà...
19-09-73
TRIỀU DƯƠNG
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 124, ra ngày 1-5-1974)


Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.