Tòa soạn Tuổi Hoa chiều 9-10-70
Em thân mến!
Khi
Chiến dịch Tình Thương vừa phát động trên Tuổi Hoa trong dịp lễ Trung
Thu vừa qua, em đến tòa soạn hứa với anh là sẽ đem quà lại biếu các em
cô nhi. Nhưng anh chờ mãi chả thấy em thực hiện lời hứa đó và bao nhiêu
công việc dồn dập đã làm anh quên bẵng lời hứa của em luôn bởi vì anh
nghĩ điều đó hết sức tầm thường chả có gì đáng ngạc nhiên cả.
Nhưng
sau khi Chiến dịch Tình Thương được phát động xong với kết quả tương
đối khả quan dù không hoàn toàn mỹ mãn theo ý muốn thì anh nhận đuôc thư
em. Khi cầm lá thư em, anh tưởng như hàng trăm lá thư khác của độc giả
viết về nhờ giải đáp thắc mắc nhưng anh không ngờ... Em đã cho anh biết
em không đem quà đến được là vì vào giờ chót em được tin anh ruột em tử
trận bên chiến trường Kampuchia. Theo dự tính của em thứ bảy anh của em
về phép dẫn em lại tòa soạn trao quà để góp phần đem đến cho các em cô
nhi chút tình an ủi chân thành. Nhưng nào ngờ, ngày thứ bảy ấy lại là
ngày gia đình em nhận được chiếc thẻ bài của anh em. Anh của em đã về
phép thăm nhà một lần và vĩnh viễn bằng chiếc thẻ bài ghi tên họ, số
quân đeo ở cổ mỗi người lính. Bi thảm biết là chừng nào! Do đó món quà
gởi các em cô nhi của em không đến được tòa soạn và hiện vẫn còn nằm
trong ngăn kéo bàn học của em, món quà đẫm lệ mắt em.
Anh
biết em đã khóc rất nhiều. Anh biết ba má em, gia đình em đã khóc rất
nhiều. Cho anh được chia buồn cùng em, cùng gia đình em! Anh không biết
dùng lời gì để an ủi em bây giờ dù biết rằng đã là con người thì trước
sau gì cũng phải chết nhưng anh của em đã chết trẻ quá, đã phải tức tưởi
lìa bỏ học đường, lìa bỏ tuổi trẻ để rồi chỉ dành được cho gia đình
chiếc thẻ bài bằng nhôm xam xám. Em khóc đi em, khóc nữa đi em, dù em đã
khóc rất nhiều rồi, khóc cho tuổi trẻ Việt Nam với chiếc thẻ bài!
Anh
tin chắc anh của em đã ra đi vào cõi hạnh phúc, vì anh của em rất xứng
đáng được hưởng điều đó. Anh của em đã dành cho gia đình và quê hương
chiếc thẻ bài thì anh của em có quyền được siêu thoát. Tuổi trẻ Việt Nam
vô tội!
Em ơi! Hãy cầu nguyện cho quê hương mình mau Hòa Bình đi em!
Em ơi! Hãy giữ kỹ chiếc thẻ bài, di vật cuối cùng của anh em vì đó là chứng tích của tuổi trẻ Việt Nam thế hệ 1970.
Lau nước mắt đi em! Nước mắt tràn ngập mặt em rồi!
HOÀNG ĐĂNG CẤP
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 140, ra ngày 1-11-1970)


Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.