Hôm
nay ngày chủ nhật. Thành phố Sàigòn hầu như đắm chìm trong biển lửa. Để
thay đổi không khí, hàng ngàn chiếc xe nhà bóng nhoáng nối đuôi nhau
vùn vụt rời khỏi "Hòn ngọc Viễn-Đông" để tiến dần về những miền thôn
dã...
Nga
cùng các em theo mẹ đi hóng mát tại Biên Hòa. Chiếc xe nhà hiệu 403 mới
toanh nhằm hướng Biên Hòa vùn vụt lao tới. Ngồi trên xe, Nga thấy tâm
hồn thoải mái và trí não thơ thới dưới làn gió mát hiu hiu... Đã qua
khỏi xa lộ, xe ngừng lại, đậu sát lề đường, bên cụm rừng cao su mênh
mông, bát ngát... Nga bước xuống xe làm vài động tác thể thao cho đỡ mỏi
rồi nhìn mẹ đang ngồi lom khom bên lề đường để gọt bưởi cho lũ em của
nàng ăn "giải khát" và cũng để coi chừng chúng nó tung tăng đùa giỡn.
Nga
thong thả tẻ vào con đường mòn đất đỏ để tiến sâu vào cụm rừng cao su
bát ngát... Nga chợt nghe có tiếng róc rách đâu đây, nàng liền quay mặt
lại... Ồ... cả một đầm sen... Trong đầm hoa sen đua nở, vượt lên mặt
nước trong xanh phẳng lì, trong những tàu lá tròn lơ lửng như chiếc bè
buông trôi theo dòng nước cuốn. Một làn gió nhẹ thoảng qua. Hoa sen lắc
lư, nghiêng ngả như thi nhau trình diễn những vũ khúc nhịp nhàng, lại
thêm hương sen ngào ngạt thoảng qua làm cho người nữ sinh trẻ tuổi ngây
ngất vì muôn ngàn ý nghĩ trong đầu. Bất chợt, Nga nhớ đến bài học thuộc
lòng về hoa sen mà cô giáo lớp tư đã dạy cho nàng hồi tấm bé tại trường
tiểu học Biên Hòa:
"Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng.
Nhị vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn..."
Mải
nhìn đầm xen, Nga không để ý gần đấy có một chiếc xuồng con đang dần dà
lướt tới. Trên xuồng, một ông lão từ từ bơi và một cô gái lia tay cắt
những bông sen, nhẹ nhàng đặt xuống mạn xuồng. Ngà nảy ra ý mua một bó
sen về cho mẹ chưng ở bàn thờ Phật, và nàng kêu to:
- Chị ơi! Đến đây cho tôi mua một bó sen.
Cô
gái quê hái sen đang cặm cụi bó hoa thành từng bó bị kêu bất ngờ ngước
mặt lên rồi cúi mặt xuống. Tưởng chị hái hoa không nghe, Nga kêu lại lần
nữa và lớn tiếng hơn. Ông già bơi xuồng lướt tới. Cô gái quê gọn ghẽ
trong bộ đồ bà ba đen vá nhiều nơi, ngước mắt lên, vuốt mồ hôi trán,
nhìn khách. Nga đăm đăm nhìn cô gái, chợt la lên:
- Trời ôi! Chị Thủy!
Cô gái kia mừng rỡ và ấp úng:
- Ồ... chị... Nga!
Rồi chẳng nói được một lời...
Nga
và Thủy là hai bạn gái cùng học chung một lớp hồi còn nhỏ tại trường
Biên Hòa. Cha Thủy làm ruộng ở làng còn cha Nga làm công chức. Hai người
tuy hoàn cảnh gia đình có khác, kẻ giàu người khó nhưng vẫn mến nhau
như chị em ruột.
Mấy năm lộn xộn, Thủy phải thôi học về làng, còn Nga theo gia đình về Sàigòn theo đuổi việc bút nghiên...
Sau phút bỡ ngỡ ban đầu, Nga ân cần hỏi bạn:
- Chị Thủy, hiện giờ gia đình chị ra sao?
- Ba má Thủy mất hết rồi Nga à, Thủy chỉ còn một thân thôi.
Thủy buồn bã đáp lời.
- Thế ông lão chèo xuống kia là ai vậy?
Lúc ấy, ông già buông cây dầm xuống và giở nón lá đội đầu ra, khoát nước rửa mặt thì Nga rú lên:
- Trời ơi! Thầy! Ôi, thầy sao đến nỗi nầy?
Ông lão ngơ ngác nhìn...
- Thầy còn nhớ con không, con là Nga đây, hồi trước con học với thầy ở lớp Nhì, trường Biên Hòa.
Ông lão suy nghĩ một chốc rồi thốt nhỏ:
- Thế à? Thầy không còn nhớ nữa.
-
Ồ! Chị Nga còn nhận ra thầy à? Thầy khổ lắm chị ơi. Mấy năm lộn xộn
thầy không làm việc với Tây cứ tản cư hết chỗ nầy đến chỗ khác rồi bị
máy bay bắn phải cưa chân tại nhà thương rồi đến tin hai người con của
thầy cũng bỏ mình trong khói lửa...
Nói đến đây, Thủy không ngăn được giòng lệ.
Ông giáo tiếp lời:
-
Lúc ấy thầy bị tàn tật và cô độc bơ vơ thầy định xin vào trại dưỡng lão
thì may gặp cháu Thủy đây đem về nuôi thầy như cha ruột dưới nếp nhà
tranh ở xóm dưới kia. Nhờ có Thủy thầy cảm thấy bớt cô độc và được an ủi
nhiều. Tội nghiệp, nó làm việc vất vả lắm. Suốt năm, hết cấy đến gặt
lúa, hái sen đem bán để chi độ qua ngày.
Thủy đỡ lời:
- Nhờ có thầy em cũng thấy đỡ tủi phận côi cút chị ạ!
Nghe qua câu chuyện, Nga nghẹn ngào và cảm phục người bạn cũ, một người bạn "dưới manh áo rách, một tấm lòng son".
TÔ HOÀNG GIANG
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 19, ra ngày 25-7-1964)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.