Thứ Năm, 24 tháng 2, 2022

MÀU NẮNG CŨ - Thơ Thơ

  

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
Chiều nay trời im gió
Nhớ màu nắng năm nào
Màu nắng xuân ngày đó
Chợt nghe lòng nao nao

Xưa nhìn màu nắng mới
Lòng rộn rã đón xuân
Nay khi mùa xuân tới
Tâm hồn sao bâng khuâng

Xưa xuân tưng bừng thế
Nên chẳng mấy lúc buồn
Gia đình vui sum họp
Mừng xuân chẳng tủi hờn

Nay nhìn màu nắng cũ
Khi xuân đã dần tàn
Ngoài hiên hoa ủ rũ
Sầu vấn vương cung đàn

Chiều nay trời nhiều mây
Phố xưa in dáng gầy
Đâu bóng hình năm ấy
Màu nắng cũ còn đây

Màu nắng cũ chơi vơi
Màu nắng cũ xa vời
Yêu sao màu nắng ấy
Thương mãi một khung trời.....

                                    Thơ Thơ     
                                (Bút nhóm Hoa Nắng)

Nguồn : https://tuoihoandmore.blogspot.com


Thứ Ba, 22 tháng 2, 2022

THƠ TÌNH ĐẦU XUÂN - Đằng Linh

  

 
 
 
 
 
 
 
Một sớm yên bình ta gặp em
Thoáng trong hình bóng rất thân quen
Mùa xuân gõ cửa về bên ngõ
Một đóa hồng hoa nở trước thềm
 
Có một bình minh hoa giấy tím
Ngập trong màu nắng sáng lung linh
Ngõ xưa vẫn nhớ lời thương cũ
Suốt đời sắc tím cứ bình minh!
 
Hoàng hôn hôm ấy một màu xanh
Bến đón trời mây nước chẳng thành
Thuyền cũ em về đâu mắt biếc,
Để hồn ta lạc giữa mong manh!
 
Thuyền đã lạc trôi miền viễn xứ,
Dòng sông hoài niệm mãi lung linh.
Đôi lúc nghe thời gian dừng lại,
Ta hoàng hôn… Em cứ bình minh!
 
Ta về góc phố thời thơ trẻ
Bâng khuâng thầm lặng đón mùa sang
Chút gió như lời ai thỏ thẻ
Vẫn chờ em góc phố hoa vàng
 
Một người hôm ấy buồn không nói
Chỉ ngước nhìn lên mây trắng bay
Trời xanh chi lắm màu thương nhớ
Có thấy xuân hồng men đắm say !
 
                                              Đằng Linh
 

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2022

MÙA XUÂN ĐỔNG THẢO - Vũ Như Uyên Nguyên

  

Nối tiếp nhau thật đều đặn, từng cái Tết về. Rộn rã chăng là màu sắc của hoa trái, của bánh mứt, của lá dong và những thanh giang xanh mướt bày trên phố chợ. Tiếng pháo nổ thơm thơm mùi dân tộc đã chìm đi từ lâu không còn những xôn xao chân thật nhất của tôi mỗi lần mùa xuân trở nắng vàng.

Hôm nay hình như mẹ gói bánh chưng. Màu lá xanh xanh gọn gàng trong khuôn gỗ. Màu lá xanh xanh hong ấm hạt nếp tròn... Một xúc động thật nhẹ nhàng làm tôi rưng rưng. Từng cái Tết về mang cho tôi thêm một tuổi. Xa dần những hân hoan con trẻ khi nhận tiền mừng tuổi, màu giấy bạc mới tinh trong chiếc phong bao. Ngây thơ hồn nhiên như cũng theo mây trời về đọng lại ở một phương nào, chờ tới mai sau... Mười sáu tuổi, tôi vừa chạm tay vào thời mới lớn. Cả một vùng trời trước mặt, xa lạ và đón chờ tôi bước chân. Nhưng tôi chỉ thật lặng lẽ ra vào ngôi nhà nhỏ. Tôi chưa muốn như một con chim ra ràng vỗ cánh bay vào đời. Tôi vẫn mong chờ một phép nhiệm mầu nào đưa tôi xa hẳn tuổi thơ. Không có gì để phải ra phố vào những ngày gần Tết sau khi nghỉ học. Bộ mặt rực rỡ của mùa xuân không trọn này tôi đã ngắm mãi trước hôm nghỉ Tết. Những sáng những trưa đi học ngang khu Hòa Bình, ngang những cửa tiệm sáng trưng màu bánh mứt áo quần, giày dép của mùa xuân.

Những cây mai hồng lên dốc chợ, những cây xá lị trắng phau vắng vẻ con đường Tự Đức lên nhà Thờ đã rộ hoa từ khoảng đầu tháng chạp. Chỉ một lần, trong bóng chiều vàng vọt nắng cuối đông, tôi rúng động tâm hồn khi trông những cây mai rực hồng một góc phố. Tôi vẫn mơ một cành mai vàng điểm tô sắc xuân tươi. Nhưng thành phố cao nguyên ngàn đời trầm lặng này khó có thêm một loài hoa tôi ao ước.

Nghỉ ở nhà, đẩy lùi dần lại năm cũ những sắc hoa tươi thắm đó. Đẩy lùi cả khu chợ Tết ồn ào nhộn nhịp, mịt mờ dưới mắt những lư đồng, những bông hoa lạ kiểu và mùi trầm thoang thoảng hương thơm câu khách trên hè phố.

Đợi chờ năm mới, đợi chờ những món bánh mứt mới làm trắng màu đường dưới ánh nắng gắt gay êm ả của một mảnh trời xanh xanh. Cây vạn thọ đã được đặt vào trước cửa chờ hứng sương đêm, và hôm sau, bên bộ bàn ghế cũ, ánh vàng nhòa nhạt đó chắc sẽ làm căn nhà nhỏ ấm áp hơn...

Buổi chiều ba mươi tôi bỗng có ý định ra chợ ngắm nhìn sự lưa thưa vắng vẻ của năm cũ sắp tàn trong câm lặng. Nhưng tôi lại thôi ngay, bởi lẽ tôi đã quá theo cái tập quán của mình: nghỉ ở nhà là không đi đâu hết. Dưới mắt bạn bè, tôi kỳ cục. Dập dìu như thiên hạ là điều tôi tối kỵ - và gia đình cố nhiên sẽ tán thành - Tôi xuống vườn, vạch lá tìm những cánh đổng thảo xinh xinh lấm tấm màu tím. Hoa đổng thảo chỉ thơm một lần, một lần độc nhất rồi thôi. Tôi cũng không nỡ ngắt lấy một chiếc nào. Hãy để cái hương thơm đó tồn tại cho đến ngày hoa héo úa... Những cành măng xanh mướt như đôi cánh chú bọ ngựa hiền lành ôm lấy, vuốt ve lấy những búp hồng mũm mĩm như nụ cười con gái. Màu hồng đỏ sẫm như vắng xa, như vĩnh cửu bên triền sứ trắng của chiếc bình be bé. Đến lúc đó, tôi mới chợt nhớ ra mình quên mua cái găm hoa đã bốn năm nay, từ ngày liên hoan đệ thất.

Ba có vẻ bận bịu trong việc sắp dọn bàn thờ. Đôi mắt ông cụ hiền từ nhìn mấy chị em quấn quít bên mẹ khi bà cụ sắp giỏ cúng đón ông bà. Năm nay ba vui vẻ hơn, vì năm ngoái năm kia, có những chiều ba mươi tết tương đối thanh bình, ba tôi còn phải còng lưng trên chiếc xe đạp già nua như một đời ông cụ cực nhọc, đi sửa nước cho người ta ăn Tết. Và hạt cơm chiều cuối năm đó nuốt khó trôi. Suốt những năm bé nhỏ, không bao giờ tôi thấy một phong pháo Tết. Nhưng ngày ấy còn tiếng pháo để tôi còn biết rộn lên nỗi tủi mừng hồn nhiên con trẻ. Tiếng pháo bình an đó đã xa rời mãi mãi từ ngày tôi mười ba tuổi. Bây giờ là 3 năm. Quãng thời gian không dài nhưng cũng đủ đổi thay tất cả...

Trên nền trời đen tối ấy, thỉnh thoảng có một vài trái hỏa châu lập lòe xa tít tắp. Tôi sẽ còn những cái Tết vô vị này đến khi nào. Hình như tuổi thơ tôi cũng đã giã từ, từ khi xuân về tôi không còn nức nô mừng áo mới.

Tôi ngồi chờ năm hết bên chiếc bàn với lọ hoa buổi chiều. Bàn thờ bày biện sơ sài nhưng thật tôn nghiêm bỗng làm tôi hơi cúi đầu khi mùi trầm tha thiết tan vào hương giao thừa nhạt nhẽo và buốt lạnh hơi sương. Đan hai bàn tay vào nhau, ấp ủ lấy một tuổi mới cho mình. Sáng mai, khi thức dậy chắc tôi đã nhìn ra ngoài vườn vẫn màu đất đó, vẫn cây cỏ đó, và vẫn ánh nắng vắt trong ngàn đời đó, nhưng chắc tôi sẽ thấy mới mẻ hơn, vì tôi vừa sắc phong cho nó là mùa xuân mười sáu...

Ngày mùng một tết được tôi thi vị hóa khi khai bút. Ngày đầu tiên của mùa xuân mười sáu ngất ngây nắng mới của tôi! Mặc dù, hôm nay nắng rất nhạt và vài sợi mưa bay ngang khung trời chỉ làm tôi thêm xót xa. Những tà áo màu phất phới trong buổi sáng đầu năm. Mẹ vẫn than phiền chả ai như tôi, siêng ở nhà đến nỗi Tết cũng không chịu đi đâu. Vì tôi biết đi đâu bây giờ. Không họ hàng để tôi phải viếng thăm. Và dường như, tôi chối từ tất cả những cuộc đi chơi Tết của bạn bè.

Những âm thầm chờ đợi ngày mười sáu tuổi bây giờ đã chuyển đến tiếc thương. Tôi vẫn chưa vui trọn một ngày nào, kể cả những đầu năm kiêng cữ nhất. Buổi tối mùng một, sau khi khai bút tôi còn ngồi lại ở bàn một lúc lâu, nghĩ lại chuyện hôm qua đã xa như trời xưa... Một năm mới này, một tuổi mới này, tôi sẽ đổi thay gì nữa. Tuổi mười lăm đã ngút ngàn xa vắng, nhưng tôi vẫn mong cho tuổi mười sáu nhè nhẹ đến và ở mãi bên tôi. Cho tôi ngỡ như tuổi nhỏ chưa xa là mấy.

Tôi thắp thêm mấy nén nhang cắm vào chiếc bình còn leo lét những đốm đỏ trên bàn thờ. Tôi trở vào nhà trong, gương mặt mấy đứa em say nồng trong giấc ngủ. Tôi cũng đã đánh rơi sự an bình diễm tuyệt đó ở một lối đi nào. Tôi vẫn lo lắng về cuộc đời mình như những lo sợ viển vông. Cái tuổi "cũng nhỏ mà cũng lớn" của tôi chắc là buồn lắm!

Những ngày đầu xuân này đi qua. Hoa bắt đầu tàn, nắng bắt đầu cũ đi trong gió bụi - Không, hôm nay mới mùng hai, mùa xuân cũng chỉ mới he hé nụ thẹn thùng và tôi vẫn tiếp tục thói quen của mình, tình nguyện ở nhà trọn cái Tết này. Tôi ngồi bên bàn khách. Bông hồng đỏ hôm ba mươi tôi hái vẫn thắm một màu nhung thẫm dù đã nở thêm đôi chút. Có một vài cánh mây mỏng bay ngang khung trời mùa xuân, và mưa buông xuống, nhẹ đến nỗi, tôi biết, nếu tôi có đi trong ấy cũng chỉ đủ mát lạnh bàn tay.

Ngày xưa, nắng đầu xuân rất vàng và hương đầu xuân rất dịu. Những xác pháo nằm hững hờ bên bờ giậu nhà ai cũng làm tôi nhỏ lại đôi chút trong phút giây chợt đi ngang, chợt thả hồn về một phương trời xa xôi nào, quê hương miền bắc chưa một lần đặt chân nhưng cách biệt ngàn trùng...

Mưa xuân êm êm rơi. Tôi bước xuống luống bông trước sân tìm hoa đổng thảo. Ngàn đời khiêm nhường và che giấu dưới tàn lá xanh. Màu tím ấy hôm nay hơi là lạ. Như tuổi tôi đã lên mười sáu tự bao giờ. Tôi ngắt một cánh hoa chớm nở, gió bỗng hút lên cao. Tôi nhìn theo, gửi gắm về một thương yêu nào đó tận cuối trời thơ, và tôi muốn lập lại một lần, mùa xuân mười sáu của tôi bắt đầu bằng những cánh mưa bay rất nhẹ...
 

Đàlạt, 23-11-1970            
VŨ NHƯ UYÊN NGUYÊN     

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 172, ra ngày 1-3-1972)



 

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2022

CON HỔ BUỒN RẦU - Nguyễn Xuân Hiếu

  

Ngày xưa có một con hổ bị nhốt trong một sở thú. Chuồng hổ kiên cố lắm, chung quanh lại có hàng rào bằng sắt. Du khách thường chỉ hổ và bảo các con: "Con trông con hổ dữ không? Nếu con không ngoan ba sẽ bỏ con vào trong đó cho hổ ăn thịt." Lũ trẻ sợ quá khóc ré lên trong khi các ông bố cười xòa. Hổ ta vẫn yên lặng nằm nghe, nhìn người đi qua đi lại, nhưng nhất là nhìn bầu trời xanh ngắt trên cao, nhìn mặt trời, nhìn ban đêm, nhìn trăng và bầu trời đầy sao. Lúc nào hổ cũng mơ màng đến khu rừng xanh quen thuộc, đến giòng sông, đến rừng cỏ rậm, nghĩa là đến những ngày còn tự do. Mắt hổ mở to trông buồn quá.

Một buổi tối, trong khi sở thú vắng tanh, hổ nhìn trăng lên cao dần trên nền trời, có một con chim bay qua gần chuồng. Đó là một con chim nhỏ và là một con chim đầu tiên bay gần chuồng bởi từ xưa tới nay có con chim nào bén mảng đến nơi này đâu. Hổ gọi lớn: "Chim ơi!" Chim muốn bay vút đi, nhưng khi quay lại nhìn thấy đôi mắt hổ buồn quá, chim động lòng trắc ẩn bay vào trong chuồng. Hai con vật nhìn nhau một lúc rồi hổ giơ bàn chân to tướng ra vuốt ve đầu chim. Con chim nhỏ không tỏ vẻ sợ hãi, không bay vút đi như những con chim khác. Nó biết là khi nào người ta buồn rầu như thế người ta không thể tỏ ra độc ác với người khác được. Hổ thở dài: "Chim ơi, nếu ta cũng có thể bé nhỏ như chim và có cánh như chim thì mọi sự đều hay nhỉ? Chim làm thế nào để có thể nhỏ được như thế hả chim?" Chim cúi đầu nói nhỏ: "Hổ ơi! Hổ đừng buồn rầu quá như thế đi. Chim sở dĩ bé nhỏ vì chim chỉ ăn những hạt thóc rất nhỏ trong rừng. Để chim đi tìm cho hổ một ít hột thóc nhỏ nhé, cho hổ ăn và hổ sẽ bé nhỏ như chim vậy".

Chim nhỏ bay đi. Hổ kiên nhẫn đợi đàng sau những chấn song sắt trong chuồng. Chỉ một lát sau chim trở về mang theo ít hột thóc. Hổ ăn thóc và thấy mình như hơi bé đi một chút. Chim ngạc nhiên lắm và bảo hổ: "Hổ xem đó, chim nói có sai đâu". Rồi chim lại bay đi và lại bay về đem theo ít hột thóc. Hổ ăn và quả nhiên thấy mình nhỏ lại thêm chút nữa, Chẳng bao lâu hổ chỉ còn nhỏ bằng chim thôi, và cánh bắt đầu mọc ra. Hổ chui qua chấn song bay ra ngoài. Tự do rồi, tự do rồi. Và từ đó có hai con chim nhỏ lúc nào cũng bay cạnh nhau tung trời rộng rãi bao la, sung sướng lắm.

Sáng hôm sau người gác chuồng hổ ngạc nhiên vô cùng khi thấy chuồng hổ rỗng không, chẳng còn thấy bóng hổ đâu nữa.


NGUYỄN XUÂN HIẾU     

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 28, ra ngày 27-2-1972)



Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2022

MÙA XUÂN CỦA BÉ - Nguyễn Trường Anh

  

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xuân mới về theo nắng tháng giêng
Rừng phong xanh lá mắt như thuyền
Xôn xao gió thổi reo ngoài nội
Chùm cúc vàng thơm tuổi bình yên

Năm mới về đem nửa mặt trời
Từng ô cửa nắng mượt sương mai
Chim bay về đậu trong vườn mộng
Chập chờn bông cỏ bướm vàng bay

Năm mới về đem nửa ánh trăng
Trong vườn hoa nở lá vừa xanh
Trái hồng thơm nụ đầy hơi thở
Hồn sáng trong như lá trên cành

Tháng giêng lá mới mấy hàng bông
Dạo chơi mưa bụi đẹp vô cùng
Cây xanh thắm mộng trong mùa nắng
Chiều xuống vàng trên những phấn thông

Tháng hai gió trở lá bên trường
Bé về ươm mộng những mùa hương
Cây bông đầu ngõ vàng rực rỡ
Và đẹp vô cùng: hoa hướng dương

Tháng ba về giữa mấy hàng cây
Mùa hoa gạo nở cánh chim bay
Xa mơ một thoáng trong tầm mắt
Mờ khói sương chiều những đám mây

Bé nhớ mùa Xuân vang tiếng chim
Ủ trong tổ ấm hát bên thềm
Nghe trong bóng lá hồn xanh biếc
Giấc ngủ ngàn năm mãi êm đềm

Bé nhớ mùa xuân bao ánh trăng
Rải trên dòng suối phấn thông vàng
Trong vườn êm ái hừng đông sáng
Mắt bé có sầu chút nắng xanh!

                            NGUYỄN TRƯỜNG ANH

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 120, ra ngày 1-2-1974)



Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2022

XUÂN QUÊ HƯƠNG - Trần Ninh Đăng Thức

  

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Quê hương trở mình thức giấc,
Gió về thôi lạnh mơn man.
Mùa đông âm thầm cúi mặt,
Nắng hồng buông giọt chứa chan.

Này mai ơi ươm nụ xanh
Nuôi em hy vọng thơm lành
Anh đào ơi hồng lên nhé
Mềm môi búp lá thiên thanh

Xin mùa Xuân về muôn lối,
Đàn chim én lượn trên cao.
Quê hương vươn mình thôi mỏi,
Vương ngai rực rỡ hoa chào.

Xin mùa Xuân trên tóc em,
Gió Xuân tìm lên ve vuốt.
Hong tình thương trên môi em,
Nến hồng từng ngọn thắp lên.

Xin mùa Xuân tìm lên môi
Ngây say dại mắt em cười
Ru em thoại ca tuổi ngọc
Quê hương thần thánh lên ngôi

Rồi mùa Xuân đi lang thang
Đường hoa bướm sắp hai hàng
Cỏ non mừng reo nắng ấm
Quê hương bừng sống huy hoàng

                           TRẦN NINH ĐĂNG THỨC

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa Xuân Kỷ Dậu, 1969)


 

Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2022

XUÂN BẤT DIỆT - Mai Hoạt

  

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Vạn thủa còn lưu chí quật cường
Hồng lên sắc thắm rạng non sông
Này đây Nhị Ngọc quân thù lấp
Oanh liệt Đống Đa bạo ngược chôn

Tan tác xô nhau quân Tàu chạy
Sông gầm nuốt trọn kẻ dại cuồng
Tan tành giấc mộng điên cuồng dại
Vững mạnh còn đây của núi sông

Vững mạnh còn đây của núi sông
Ngàn năm bất diệt vạn tình hồng
Rồng thiêng thét mãi gầm vang mãi
Sấm sét không ngừng chuyển uy phong
 
Mãi mãi còn đây người đất Việt
Vô vàn vững mạnh nước dân Nam
Oai hùng quật khởi là tim Việt
Bất diệt ngàn thu con cháu Rồng.
 
                                   TRẦN MAI HOẠT
                                  Xuân Nhâm Tý (1972)
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 27, ra ngày 20-2-1972)