Xưa kia ở Gia-định có một ông nhà giàu tên là Hoàng.
Ông
Hoàng có hai người con gái là Tâm, con bà trước, đã chết, và Yến con bà
sau. Tâm lớn hơn Yến 3 tuổi và mồ côi mẹ từ lúc vừa lên hai. Muốn được
rảnh rang, ông Hoàng bèn giao Tâm cho bà vú nuôi.
Chừng chín năm sau lúc Tâm mới 12 tuổi đầu, thì bà vú bị bệnh mà chết một cách bất ngờ, thành ra Tâm trở nên cực khổ trăm bề.
Mẹ
ghẻ của Tâm là một người đàn bà rất ác nghiệt, bà hành hạ Tâm đủ điều,
vì nàng xinh đẹp hơn con bà. Tuy bị mẹ ghẻ ghét bỏ, nhưng gương mặt nàng
vẫn giữ được nét vui tươi.
Còn
Yến thì khác hẳn, nàng là con cưng, và được mẹ nuông chiều, nên chẳng
coi Tâm ra gì. Đối với Tâm là chị cùng cha khác mẹ nhưng nàng không kính
nể, mà còn chửi rủa thậm tệ. Đối với đầy tớ, chúng thấy Yến hỗn ẩu nên
chăng ai ưa. Yến sanh lòng thù ghét bèn kiếm chuyện đuổi đi hết, để mẹ
bắt một mình Tâm làm việc.
Tâm
không vì việc cực nhọc mà buồn, nàng ân hận một điều là không được đi
học, sợ sau này sẽ dốt nát. Những lúc rảnh rang khuya khoắt, nàng lén
lấy sách ra học đọc và học viết một mình. Nhờ vậy mà không đầy một năm,
nàng biết đọc biết viết rành rẽ, rồi cứ đó nàng đi mượn sách về tự học
thêm.
Ngày
kia, có một bà lão ăn mày chống gậy vào nhà xin cơm. Lúc ấy trong nhà
đi khỏi, chỉ có Tâm và Yến ở nhà. Tâm thấy bà lão già nua, nên thương
tình, lén lấy một lon gạo và móc túi cho bà một đồng. Yến trông thấy
liền hất lon gạo, và giựt đồng bạc của Tâm bỏ vào túi. Tâm đỏ mặt và tức
tối lắm, nàng chẳng dám trách Yến, nàng chỉ ôm mặt khóc. Trước tình
cảnh ấy, bà lão vừa đi vừa bảo: "Mẹ gà con vịt chít chiu, mấy đời dì ghẻ
nâng niu con chồng".
Khi hai ông bà về, Yến nói thêm và đổ thừa là Tâm cắp tiền và gạo cho ăn mày, còn mắng mẹ là gà, con là vịt.
Chẳng hiểu gì, ông nghe nói nàng ăn cắp và hỗn, thì ông nổi giận đánh cho nàng một trận.
- Già rất cảm kích lòng tốt của cô, vậy già xin tặng cố con mèo trắng nầy, để có bạn cho đỡ buồn.
Nói
xong bà không để cho Tâm kịp cám ơn, đã chống gậy đi mất. Tâm được mèo
mừng lắm, ôm nó vào lòng vuốt ve một cách trìu mến. Nàng đem mèo vào
nhà, giấu sau kẹt củi, đêm đến, nàng lèn đem cơm ra cho mèo ăn. Con mèo
được nàng cho ăn đầy đủ, nên nó mập mạp và lông nó trắng như tuyết, hai
con mắt thì rtong xanh như hai viên ngọc bích. Nàng đặt tên cho nó là
Bạch.
Bạch rất khôn, Tâm có thể giao các món ăn cho nó gìn giữ. Nó ngoan ngoãn ngồi canh chừng chuột đến ăn vụng.
Một
hôm nhằm ngày cúng cơm của mẹ Tâm, nên trong nhà nấu nướng bề bộn, Tâm
làm việc không hở tay còn Yến và mẹ nàng thì ở trên nhà đánh tứ sắc với
mấy bà khách.
Con
Bạch đang ngồi gần một đĩa đựng khứa cá của Tâm vừa mới chiên để phòng
anh chuột lắt đến ăn vụng, đàng kia Tâm đang bưng nồi cơm để gắp bớt
than, chẳng may sẩy tay, nối cơm rớt xuống đất đổ tứ tung. Bạch hơ hải
chạy lại, còn Tâm lo sợ cuống cuồng, lăng xăng đi đong gạo nấu nồi khác.
Yến ở trên nhà nghe tiếng đổ bể bước xuống xem, thấy con Bạch đứng gần
đó, liền đá cho nó một đá vào vũng cơm sôi làm cho nó đau đớn kêu meo
meo rồi nhảy đi nơi khác.
Yến
đá được con Bạch thì mừng lắm, muốn đập thêm một cây cho chết luôn, nên
vừa vói lượm một khúc củi nàng vừa phóng tới để đập. Không ngờ con mèo
lanh lẹ nhảy phóc lên vai và quào vào mặt nàng một cái dữ dội. Yến đau
đớn rú lên, trong lúc hốt hoảng lại nhè đạp ấm nước đương sôi trên bếp,
làm nước sôi văng phỏng cả hai chân. Nghe Yến là trối chết, mẹ yến lật
đật chạy xuống bếp, và khi bà thấy mặt nàng bị mèo quào rướm máu, thêm
bàn chân phỏng nước sôi đỏ lòm, thì bà quát mắt Tâm ầm ĩ.
Tâm
nghe mắng vội chạy ra, tay còn bưng nồi gạo mới xúc. Bà mẹ ghẻ tru tréo
bảo: "Mày chết với bà phen này" rồi bà kéo đầu Tâm xuống đánh túi bụi.
Vừa
lúc đó ông Hoàng về. Nghe vợ thuật chuyện con mèo của Tâm quào mặt Yến,
ông đùng đùng nổi giận và đánh nàng một trận trối chết.
Con
Bạch nãy giờ lẩn trốn ở xó tủ, thấy chủ nó bị đánh nhiều quá nó vừa
chạy quắn quít vừa kêu meo meo như điên dại. Nó không thể nói ra sự căm
hờn của nó, nhưng trông ánh mắt của nó cũng có thể đoán ra rồi đây nó sẽ
trả thù cho chủ nó.
Con Bạch chưa có dịp báo thù thì tai nạn khác đã đổ dồn đến.
Sau
khi Yến bị mèo của Tâm quào mặt, hai mẹ con nàng tức lắm, nên cứ lừa
dịp để đánh chết mới vừa lòng. Nhưng lùa mãi vẫn không đến được gần con
mèo tinh khôn nên bà tức giận cành hông.
Hôm
ấy nhà ông Hoàng có thết tiệc mừng ông hưởng lục tuần. Ông bèn hỏi ý
kiến của mẹ con Yến, xem nên dọn những món gì đặc biệt để ông và mọi
người vui nhậu. Mẹ con Yến thấy cơ hội đã đến liền nói: " Ông cứ đưa cho
con Tâm một trăm đi chợ. Còn món nhậu có khó gì, ông bảo nó làm thịt
con mèo xào lăn vài đĩa là nhậu số dách rồi"
Ông
Hoàng không nỡ giết con mèo của con, nên ông làm thinh. Bà Hoàng hỏi:
"Bộ ông muốn nuôi nó để nó quào mặt con Yến nữa hay sao?"
Ông
Hoàng nghe vợ nhắc chuyện con mèo của Tâm quào mặt Yến nên ông gật đầu
và lập tức kêu Tâm lên biểu bắt mèo làm thịt, đồng thời ông đưa trăm bạc
cho nàng đi chợ. Nghe cha đòi ăn thịt con mèo, Tâm sửng sốt hỏi:
- Thưa cha, con Bạch có lỗi gì đâu mà cha bảo con làm thịt.
-
Còn không lỗi à! Chớ không phải nó quào mặt con Yến sao? Thôi con đừng
hỏi nó có lỗi hay không. Đừng cãi ba rồi ba giận đa con.
Sau
khi nghe cha dặn, Tâm cầm trăm bạc đi xuống mà nước mắt ràn rụa. Nàng
để trăm bạc trên tủ, vừa thay đồ để đi chợ. Còn việc con mèo, nàng định
sẽ tính sau.
Thay áo xong nàng trở lại chỗ để tiền, thì trăm bạc đã biến đâu mất. Nàng hốt hoảng tìm kiếm lung tung. Thì ra khi Tâm đi thay áo, Yến đi qua trông thấy, liền lấy đi mất, và nàng lên nhà nói cho mẹ biết. Hai mẹ con thấy Tâm hốt hoảng thì bấm nhau cười khúc khích. Họ quyết chắc thế nào ông Hoàng cũng đánh nàng chết, khi khách đến mà không có đồ ăn.
Tìm
một lúc không ra, Tâm ôm mặt khóc nức nở. Con Bạch chạy lăng xăng, nó
kêu meo meo và liếm vào tay nàng, như muốn hỏi tại sao nàng lại khóc.
Thấy Bạch, Tâm ôm nó vừa khóc vừa bảo: " Bạch ơi, cha chị bắt làm thịt
Bạch để nhậu và đồng thời đưa cho chị một trăm đi chợ, nhưng tiền đã mất
rồi Bạch ơi! Em có cách nào cứu chị không?"
Nghe
Tâm nói, con mèo như hiểu biết, kêu meo meo mấy tiếng rồi nhảy vụt đi.
Thấy vậy Tâm càng khóc thảm thiết: "Bạch ơi, sao mày bỏ chị mày đi, bộ
chị nỡ nào cầm dao giết mày mà mày sợ! Sao mày chẳng ở nhà, tìm tiền
giúp với chị mày!"
Khóc
một lúc, Tâm đứng dậy, định lên nói thực với cha để xin tiền khác đi
chợ. Nhưng nàng chưa kịp đi, thì con Bạch đã từ ngoài cửa nhảy vào, và
đặt dưới chân nàng một con chim bồ câu mập mạp, rồi lẹ làng nhảy đi nữa.
Tâm nhanh trí, biết nèo đi tìm mồi cứu mình, nàng lạ làng lượm chim đi
làm lông rồi chặt ra nấu. Kế đó con mèo lại tha về một chú gà giò to
béo, rồi một con bồ câu, mấy con se sẻ... Nó tha liên tiếp được khá bộn,
và sau cùng nó tha luôn về 2 con chuột đồng nữa. Tâm mừng rỡ vì có món
ăn, lại có chuột để làm thịt thế cho mèo. Nàng liền đem chuột đi thui.
Đang thui con chuột chót, thì trên nhà có tiếng hỏi:
- Bộ con thui mèo đó hả, mau lên con, xào cho ba một đĩa đem lên trước đi.
Tâm
hoảng hốt, và lo sợ nếu cha nàng xuống thấy con mèo con ngồi đó thì
hỏng hết. Nàng liền xô con Bạch và nói: " Chạy trốn đi em ơi, mau lên".
Con mèo xụ mặt kêu nhỏ mấy tiếng rồi chạy mất. Tâm làm chuột xong, xào
một đĩa bự mang lên. Mẹ con Yến ngỡ đó là thịt con mèo của Tâm nên mừng
lắm.
Đến
trưa, bà Hoàng làm bộ gọi: "Tâm ơi! Các món ăn đã làm xong chưa, sao
không dọn cơm cho khách ăn đi con". Nói xong hai mẹ con cười sung sướng.
Nhưng vui chưa xong, thì hai mẹ con bà sửng sốt thấy Tâm thản nhiên dọn
cơm lên, các món ăn thơm phức làm mọi người đều cảm thấy đói. Bữa tiệc
hôm ấy, mọi người ăn ngon lành, nhứt là ông Hoàng. Ông lấy làm hãnh diện
vì các món ăn thịnh soạn của Tâm. Riêng bà mẹ ghẻ thì cụt hứng và buồn
hiu.
Từ
đó bà lại ghét Tâm hơn, nên bà chỉ cho nàng mỗi ngày ba bát cơm dư. Vì
ít cơm lại phải nhịn cho con mèo, nên càng ngày nàng càng ốm o gấy mòn.
Gương mặt nàng trước kia xinh đẹp bao nhiêu, bây giờ khô héo và ủ rũ bấy
nhiêu. Đã vậy, nàng còn phải ăn bận rách rưới, nên ai vào nhà ông
Hoàng, đều ngỡ nàng là đứa ở chớ không phải con ông. Ôi! Trường đời là
bể khổ. Tâm đã làm gì nên tội mà phải cam chịu cảnh đoạn trường nầy.
*
Một
hôm, trời tối đen như mực, vào khoảng 12 giờ khuya, mọi người trong nhà
đều yên giấc, thình lình có tiếng đập cửa trước nghe ầm ầm. Thôi rồi,
bọn cướp đến ăn hàng. Phá được cửa chúng nhảy vào, hai đứa mặc toàn đồ
đen, đứa mang dao đứa mang súng. Nghe ồn, ông Hoàng liền chui xuống gầm
sặp trốn. Không tìm ra ông, chúng bắt mẹ con Yến trói lại rồi khảo của.
Bà Hoàng khai với chúng là chìa khóa ông Hoàng giữ. Vì sợ chúng đánh nên
Yến liền chỉ chỗ cha núp. Bắt được ông chúng đánh đập tàn nhẫn. Ông
Hoàng cứng cỏi không chịu chỉ chỗ cất chìa khóa tủ. Tên đầu đảng tức
giận, rút dao ra đâm. Ông Hoàng nhắm mắt chờ chết.
Nãy
giờ Tâm mục kích được mọi việc. Khi thấy chúng đánh đập cha, nàng đau
đớn quá lẽ. Đến khi thấy tên cướp hoa dao định đâm cha nàng quên hết sợ
hãi liền chụp một khúc củi, nhảy ra, lấy hết sức mạnh, quật vào đầu tên
cướp làm nó ngã gục bất tỉnh. Tên thứ hai thấy vậy, liền rút dao găm bên
mình phóng tới. Tâm tin chắc sẽ chết dưới lưỡi dao oan nghiệt này. Nào
ngờ, tên cướp chưa kịp ra tay thì đã la thất thanh hai tay ôm lấy mặt.
Thì ra, con Bạch thấy tên cướp sắp giết chủ nó nhanh nhẹn phóng lên vai
tên cướp, đưa chân quào vào mắt hắn làm cho mắt hắn bị lòi ra ngoài.
Công
việc xảy ra quá sức tưởng tượng của ông Hoàng và hai mẹ con Yến. Họ cứ
tưởng đây là mộng, nhưng khi Tâm đến cởi trói cho cha và hai mẹ con Yến,
thì họ mới tỉnh ngộ. Ba người quá cảm động, chạy đến ôm lấy Tâm nghẹn
ngào.
Mẹ Yến nói qua nước mắt:
- Bộ con không ghét dì ư? Con thật là cao thượng, con tha lỗi cho dì nhé. Dì đã hối hận quá rồi.
Yến
cũng đến xin lỗi chị, rồi ông Hoàng cũng cầm tay nàng mà xin lỗi. Tâm
sung sướng quá, vì thấy hạnh phúc đã đếnmvới nàng. Mọi người đang vui
vẻ, thì con Bạch đến bên Tâm kêu meo meo mấy tiếng. Tâm liền bồng con
Bạch lên hun hít.
Hai
vợ chồng ông Hoàng và Yến đều vuốt ve con Bạch. Con mèo như hiểu ý, thè
lưỡi liếm tay mọi người và kêu những tiếng meo meo... Từ đó gia đình
ông Hoàng trở nên đầm ấm. Còn Yến sau nầy nhan sắc của nàng cũng không
xấu lắm, vì tính nết nàng đã đổi thay. Mà nết đã đẹp thì tự nhiên con
người cũng trở nên thùy mị duyên dáng.
Thành - Mùa
(Bảo-Lộc)
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 17, ra ngày 25-5-1964)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.