Thứ Ba, 16 tháng 4, 2024

QUA CẦU GIÓ BAY - Thái Lynh Lăng

 

 Tháng Tư nắng đổ ngàn mây,
Con ve nằm hút mật cây sao già,

Đi đâu cũng đỏ màu hoa
Như thêm tuổi nhớ, ta già trước chưa (?)

Sao không vừa gió vừa mưa?
Cho ta mơ thoát hồn xưa bướm sầu.

"Gió bay" chiếc nón qua cầu
Nghe ta vừa dấu tình đầu với ai.

                                THÁI LYNH LĂNG

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 27, ra ngày 5-6-1972)




Thứ Hai, 15 tháng 4, 2024

LÀM VIỆC XÃ HỘI - Đỗ Phương Khanh

 


Thư của em NTBH Saigon:

"... Mặc dầu bận học, nhưng ngày nghỉ em rất thích đi cô nhi viện giúp các em bé, hoặc làm những công ích gì khác...

Thứ bảy trước ghé thăm bạn, em thấy chị ấy đi phát thuốc cho đồng bào nghèo, em xin đi theo.

Em lại còn về nhà xin chị em thuốc nữa cơ. Thế nhưng em mới đi được có một buổi, thì bạn em ngỏ ý biểu em đừng đi! Em sững người! Em có vụng về gì không? Nhưng mới có một buổi, em còn xa lạ thành ra ít nói lắm. Thôi em chả đi nữa để bạn em khỏi bị phiền. Tại sao họ không muốn cho em đi hả chị? Họ có muốn độc quyền làm việc thiện không chị?

... Có lẽ vì nhiều trở ngại mà nhiều người không giúp ích gì nhau được phải không? Nhiều khi rảnh rang, ngủ cả chiều thứ bảy, chủ nhật, em chán nản, uể oải lắm chị ạ. Càng lớn em càng thấy mọi người không chịu hiểu nhau, thích làm khổ nhau. Còn chi tiết nữa là ở nhà em nhàn lắm. Em ngại giao thiệp. Má em thương tụi em lắm..."

TRẢ LỜI:

Đọc thư em, chị hoàn toàn thông cảm. Đó cũng là tâm trạng chung của một số em nhiệt thành, nhiều thiện chí, muốn giúp ích, nhưng rồi gặp vài lần như em, dần thành thui chột đi, như là gặp một khối băng, và ngọn lửa của tuổi trẻ tàn lụi dần.

Dân mình hiện nay mắc một cái bệnh thật đáng tiếc, đó là bệnh nghi kỵ. Thành ra mọi người trở thành bi quan, ít ai tin rằng lại có người tốt, chịu làm một việc hoàn toàn vô vị lợi. Mà nhiều khi sự nghi kỵ lại đúng. Có em viết thư cho chị, nói rằng em muốn vào một cô nhi viện kia thăm các em bé nhưng không được phép, sau nhân có người giúp việc, trước có làm trong viện, kể lại mới biết rằng bà giám đốc không thích ai thăm ngày thường, vì các em bị cư xử tệ quá, quần áo dơ dáy, bú cả ngày đêm có 3 cữ, đói quá gặm tay phát lở ra luôn. Duy những ngày nào có quan khách báo trước, bà mới cho ăn diện đàng hoàng thành ra rất được khen ngợi. Nếu sự thực mà xẩy ra như vậy, thì chị em mình chỉ còn biết cầu thượng đế, Ngài giúp cho các em bé đáng thương, cho lương tâm những người lợi dụng các em sớm thức tỉnh, chứ không còn cách gì khi mà người ta đã đem chính các em ra để làm bình phong.

Nhưng chị tin tưởng rằng những trường hợp đó ít thôi. Mình không thể vin vào một thiểu số mà mất tin tất cả. Chị đã thấy trong những vụ nhà cháy, các em H.Đ.S lăn vào lửa để giúp đỡ, các thanh niên thiện chí lặn lội khơi cống hốt rác, các phụ nữ hàng tuần vào bệnh viện để săn sóc cho số bệnh nhân khổng lồ, mỗi ngày mỗi gia tăng khủng khiếp, từ các miền hỏa tuyến ùn ùn được chuyển về.

Số người có thiện chí âm thầm làm việc rất nhiều. Mà có lẽ cũng chính vì còn có nhiều tâm hồn như vậy, nên dù đã gần ba chục năm nước ta chìm trong khói lửa, mà tinh thần dân ta còn được như ngày nay. Chứ cứ xem chỉ mới có 6 năm chiến tranh mà một giống dân kiêu hùng như dân Đức, tinh thần cũng đã suy sụp hơn mình rồi.

Trường hợp em, chị nghĩ rằng có lẽ bữa em đi phát thuốc đó vì mới đi lần đầu, em e ngại nên không vui, vì thế các bạn của bạn em thấy khớp. Bởi vì đi cho, đi giúp, mình cần có bộ mặt vui vẻ, người cho khỏi lầm là mình khinh họ, mà tủi thân. Hoặc giả phát thuốc cần một yếu tố là biết qua về thuốc v.v... Dẫu sao, em không đi nữa là phải. Nhưng đừng vì vậy mà vội nghĩ rằng họ muốn độc quyền. Em nên ráng cởi mở hơn trong tư tưởng, thì cuộc đời sẽ tươi đẹp hơn. Muốn giúp ích, lúc nào và ở bất cứ đâu em đều có thể làm. Không phải cứ tới cô nhi viện mới là giúp. Giúp mà ở nhà, giúp các em, giúp dạy dỗ dùm trẻ con lối xóm. Giúp nhà bà con nào có người đau yếu. Các em nhỏ nào mặc áo rách, đứt nút em khâu dùm. Đi chợ, mua dùm đồ cho bà con. Em ơi! Đầy dẫy những việc tốt đẹp cần tới bàn ta của người thiện chí.

Ngay lúc nầy, em đem quần áo của nhà ra khâu vá rồi tới của trẻ lối xóm. Thứ bảy này em tựu các em nhỏ trong xóm lại, dẫn đến một công viên nào đó, dạy một bài hát, cắt hết các móng tay dài. Chủ nhật em giúp mẹ một ngày nội trợ. Em sẽ không có thì giờ mà ngủ. Việc đó rất thích hợp với tính thích ở trong gia đình của em. Thí nghiệm đi, với nụ cười, đời sẽ tươi đẹp bên em.


Chị Đ. P. K.      

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 34, ra ngày 16-4-1972)


Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2024

CHỊ KHUYÊN EM - Tú Kếu

  

 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
 
Tý ơi, em ác ghê đi
Bắt chim làm gì, mẹ nó khổ đau

Khôn hồn em hãy thả mau
Đừng có cứng đầu chị đánh nghe không?

Chim con em nhốt trong lồng
Chim mẹ bay vòng ríu rít kêu thương

Nhớ không bài học nhà trường
Dạy ta phải biết yêu thương muôn loài

Thả ra cho nó tung bay
Trời cao mây rộng sống ngày tự do!

Em dù cho nó ăn no
Sống trong lồng hẹp co ro nó buồn.

Tội chưa, cái chú chim non.

                                              TÚ KẾU

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 35, ra ngày 23-4-1972)




Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2024

MỘT DĨ VÃNG - Lê Xuân Quân

  

 Phong đứng trên hành lang con tàu, tay nắm nhẹ hàng song sắt. Anh dõi mắt nhìn ra xa. Bầu trời xanh gợn mây trắng, bao la như lòng đại dương dậy sóng. Tự dưng cái vui hồn nhiên của cuộc đời thủy thủ trổi dậy, sống dộng trong tâm hồn anh.

Phong nhớ lại ngày nào khi ba má đã đặt cho anh cái hỗn danh "Cu Toe". Nó không mấy đẹp nhưng tươi vui hóm hỉnh làm sao ấy. Và câu chuyện yêu đời hải hồ bắt đầu từ lúc anh lên sáu...

- Thằng cu Toe đòi gì mà mếu máo khóc kia?

Hôm ấy ba ngạc nhiên thốt ra câu nói trên khi thấy anh khóc rấm rức. Nhìn lại bầy anh chị, ông mới hiểu và cười đùa rằng: A, ạ! Thằng cu Toe đòi đồ mới như mấy đứa nhớn rồi chứ gì. Cu cậu rầu rĩ là phải lắm! Vận áo ngăn phơi cái bụng nước lèo to như ổ trống, quàn chả có làm sao chịu nổi phải không cậu?

Vừa nói ba vừa đưa tay nắn cái bụng tròn trĩnh của Phong và kéo sát vào lòng. Được thể anh chàng nũng già.

- Bé cũng muốn có như thế bố ạ!

Lúc ấy mẹ vừa thử xong đồ cho anh chị, mới quay sang anh nhoẻn miệng nói bông:

- Ừ! Mẹ sẽ mua cho con một bộ nhé: Vui lên đi cục cưng.

Phong chúm chím cười thỏa mãn, thúc mẹ trở lại chợ mua gấp. Mẹ bảo khẽ:

- Xa lắm, để mai đi.

Anh cằn nhằn:

- Ghét mẹ thấy mồ đi!

Mẹ khẽ cười rồi quay lưng đi xuống bếp tiếng guốc gõ dài trên nền gạch. Phong ấm ức lắm, muốn đập cái đầu tròn vào tường để hăm dọa mẹ. Nhưng lúc đó anh hơi ngan ngán, ngán u đầu quá: Mẹ lại hay lấy nước muối thoa bóp mỗi lần như vậy. Úi da, rát và đau lắm!

Đêm hôm đó, anh ngủ chẳng được. Mắt chơm chớp nhìn ra ngoài cửa sổ mong cho chóng sáng để mẹ đi chợ. Ông trời cũng ác, cái mặt nạ đen cứ mãi che mặt. Có lẽ ổng tưởng bảnh lắm nên chả chịu gỡ ra sớm. Cứ mỗi lần anh muốn tìm giấc ngủ dài mơ mộng thấy ông tiên già đạo hạnh nhắp rượu, mời mình đánh cờ. Như lời ba kể truyện, nó hay và thú vị lạ. Nhưng lúc đó đêm mau trôi qua. Khi ngủ, thời gian cụt ngủn như thế: Lúc thức đợi, đêm dài thườn thượt. Ông tiên chả thấy mà giờ đi chợ của mẹ noi noi gần ngút mắt. Tức ói máu đi được.

*

Sáng hôm sau anh tung tăng nhảy nhót trong vườn, không thiết buồn giận ông trời nữa. Nào lượm hạt cuội xám ném vào bầy cá dưới ao, chúng hoảng hốt như chạy loạn. Đôi mắt của chú cá Tàu thao láo, đen như hai cục mực ấy. Ở góc sân, mụ ngan chăn con. Bầy con cứ bị mẹ đạp phải luôn, kêu càm cạp. Anh bắt mụ ta, bóp mỏ rầy rà:
 
- Mầy chừa nghen, giữ con vậy nó "ngủm cù đeo" à!
 
 Bên hàng giậu, chị gà mái vỗ cánh phành phạch tru tréo "cục tác" ầm lên như mỉm cười tự đắc vì sự phải đòn của mụ ngan. Anh vờ cáu sườn chạy đến. Chị ba chân, bốn cẳng ù chạy, vấp vào dây bầu té lăn bò càng. Anh đứng chống nạnh hê hả cười. Nụ cười trẻ dại không phải vì thấy chị gà mái kia làm trò hề mà nghĩ lát nữa, mấy phút thôi là sẽ có bộ quần áo mới.

Có tiếng nhốn nháo ở trước nhà. Rồi giọng anh Hai vọng ra:

- À! Mẹ có mua cho cu Toe rồi nẻ bố.

Ba hồn, chín vía chẳng còn đâu. Mừng quá cỡ, anh vắt giò lên cổ chạy te vào nhà. Đụng vào cây kiểng bày ở cửa, bật gốc nằm chình ình một đống. Nghe động mẹ quay lại. Thấy thế, bà mắng nhẹ:

- Cu Toe hư quá! Mẹ chẳng cho đâu mà tham!

Anh nghe thấy rúc đầu vào kẹt cửa tối, tiu nghĩu. Mẹ vội nắm vạt áo, mỉm cười:

- Đùa tí mà giận rồi!

Anh nghe thế càng ra vẻ hờn, nhìn mẹ bằng nửa mắt.

- Con không cần.

Rồi lại cúi đầu vô góc.

- Thôi cu Toe đừng rầu nữa. Mẹ cho thêm một đồng đây.

Anh sáng rỡ mắt, thầm nghĩ: "Ngon lành thật!". Nào vừa có đồ mới, vừa có đồng chì tròn, lát nữa qua bên tiệm chú Nồi mua kẹo ăn. Nghĩ xong anh ngoảnh mặt ra tủm tỉm. Mẹ xoi mói:

- Gớm! Cu Toe nhà mình thế mà lanh đấy!

Bầy anh chị toe toét cười. Chiếc áo được xỏ vào tay rồi úp lấy mình anh, sau đó cái quần cũng được nối tiếp mặc vào. Ô! Màu trắng tinh. Mẹ khéo chọn ý anh lúc ấy. Chiếc áo có thêm một mảnh vải viền xanh phủ xuống vai, cổ có một cà vạt đen. Còn cái quần trên sát, dưới ống loe ra. Thì ra là bộ đồ may theo kiểu mấy anh chàng thủy quân. Anh thích thú soi gương ngắm nghía chúng mãi. Trước kia anh Long ở xóm đi lính ấy về thăm nhà, anh để mắt theo dõi và mẹ cũng đã tìm hiểu được ý nghĩ thầm kín của anh...

Ba ngồi xem, chắc lưỡi khen:

- Ái chà! Xu Toe đẹp giai quá! Nữa chắc làm thủy thủ đấy!

Anh Việt cười xòa:

- Ồ! Anh thủy quân bụng bự!

Chị Mai rúc rích:

- Cho cu Toe bắt cá mập nhé!

Theo sau những câu châm biếm, những tràng cười như tróc nóc vang dội. Anh không giận dỗi nữa, lại còn hòa theo nhịp điệu vì bấy nhiêu ấy cũng thỏa chí lắm rồi.

... Rồi những ngày học ở lớp nhất tiểu học, anh và các bạn thường ngây ngô hỏi nhau về tương lai cuộc đời. Nào:

- Nữa mày đi lính gì?

Các bạn đều mỗi ý thích nhưng do dự trong câu nói. Riêng anh thẳng thắn đáp lời mạnh bạo ngắn ngủn và cộc lốc:

- Thủy quân!

- Tại sao thế mày? Việc gì định cũng phải có lý do.

- Tao yêu màu xanh hy vọng, có gì đâu, hi hi!

Tất cả dĩ vãng cuộc đời đều ở cả trong đầu óc Phong. Yêu trời, yêu bể, yêu sông núi. Nó có tự thuở thơ dại rồi. Bây giờ, ước nguyện đã thành. Anh ra đi với đôi tay đắp xây hạnh phúc, yên vui cho Tổ quốc, cho cuộc đời mình...

*

- À! Lại mơ mộng gì rồi?

Tiếng bạn đồng đội lôi Phong trở về thực tế. Anh giăng tay, tâm hồn cởi mở sảng khoái, khẽ đáp lời:
 
- Một thời quá khứ đã xa!
 
- Thôi nội ơi nghe mà bắt mệt hà! Hổng lo sáng mai đi hành quân xa.
 
- Ngày mai à?
 
- Ừ, chứ mấy năm nữa nhỉ?
 
Phong lại nhìn ra phương trời xa. Màu xanh hy vọng của tuổi trẻ khiến anh tràn đầy tin tưởng nghị lực. Anh mỉm cười nhìn tấm thân chắc nịch, vững vạc của mình lẩm bẩm:
 
- Thêm một nghĩa vụ vì quê hương.
 
 
LÊ XUÂN QUÂN      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 43, ra ngày 15-4-1966)


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2024

NẮNG SAU HÈ - Thơ Thơ

 

Tàu chuối  xanh xơ xác
Che mát cả đàn gà:
Cha vỗ cánh phành phạch
Mẹ, con ngủ gật gà

Trưa hè nồng oi bức
Trời chẳng gợn màu mây
Lửa lựu trái chín đỏ
Ổi thơm lừng trên cây

Bao năm trời phiêu bạt
Trở gót lại vườn xưa
Nắng sau hè gay gắt
Tàu chuối buồn đong đưa

Ngồi ôn bao kỷ niệm
Trưa trốn ngủ sau vườn
Cùng hái hoa, bắt bướm
Ôi ngày xanh yêu thương

Xưa phút giây thân ái
Bên mái ấm gia đình
Nay cánh buồm hồ hải
Anh cứ hoài lênh đênh

Anh: giờ nơi xa khuất
Em: tận cuối chân trời
Nắng sau hè quạnh quẽ
Nhịp thời gian vẫn trôi...

                                  Thơ Thơ
                     (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Ba, 9 tháng 4, 2024

ĐÙA VỚI NẮNG - Đình Chiến

 
 
Bác nắng gọi : Bé ơi mau thức dậy
Chiều sắp tàn còn ngủ nữa hay sao?
Mau dậy thôi ra sân chơi với bác
Chốc nữa đây kẻo bác biến bay cao.

Ông già gió đánh quật vào người Bé
Ô hay ghê làm bay áo người ta
Bắt đền đấy! Gió gió ơi đền đấy
Kìa gió già sợ bé chạy đi xa.

Mây lưng chừng là là bay trước gió
Che mất rồi tấm thảm màu xanh lơ
Ghét ghê là...! Thôi bay nhanh đi chớ?
Còn ngần ngừ làm bộ ngó ngẩn ngơ.

Mắt chú mưa bỗng nhiên rưng rưng lệ
Tội nghiệp ghê! Ai hiếp? Chú làm nư
Hãy nói đi Bé sẽ mách ông Trời
Ông sẽ đánh trả thù giùm cho chú.

Sương rơi nhẹ, tiếng con Oanh thỏ thẻ:
Chị Bé ơi! Bác nắng sắp tìm kia!
Rửa mặt đi, Oanh giúp chị đây nè
Rồi ăn sáng, chị cùng Oanh đón bác.

Nghe mẹ bảo, nắng sớm là tốt lắm
Nên sáng nào Bé cũng bế chim Oanh
Ra ngoài sân bên thảm cỏ xanh rì
Oanh đua bác xem ai là chạy nhanh

Chim bay mệt nhưng bác già không mệt
Oanh thua rồi, ê mắc cỡ lêu lêu!
Oanh đỏ mặt, nũng nịu kêu se sẽ:
- Chị kỳ ghê! Chẳng chịu giúp còn trêu.

                                                 ĐÌNH CHIẾN

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 126, ra ngày 1-4-1970)



Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2024

NAI ĐẦU ĐÀN - Lê Dũng Mỹ

 

Tôi còn nhớ cách đây không lâu, tôi có được đọc một truyện ngắn của Thương Việt Phương đăng trong Tuổi Hoa với tựa đề "Thỏ Đầu Đàn" trong đó Phương đã diễn tả nỗi vất vả lẫn khổ tâm của một cô thỏ chị phải chăm sóc cả một lũ em dại khi vắng cha mẹ. Để thông cảm với hoàn cảnh ấy, đến nay tôi cũng xin "tả oán" nỗi khổ sở của tôi trong chức vụ đầu đàn. Nhưng rất tiếc tôi không được như "cô thỏ" Phương khôn ngoan, láu lỉnh, nhanh nhẹn, tháo vát, tôi chỉ là một "chú nai vàng ngơ ngác" phù hợp với bản tính hiền như bột cố hữu của tôi.

Thú thật với các bạn trong gia đình Tuổi Hoa, niên kỷ tôi năm nay "mới có" vừa đúng 18 tuổi trăng tròn... Tôi tự nhận thấy mình đã lớn nhưng nhiều lúc tôi lại nghĩ rằng: mình vẫn ở cái tuổi "mười mấy" chứ chưa "hai mươi mấy" và hễ "mười mấy" thì tất nhiên vẫn còn là một thằng con nít và tôi vẫn còn được cái hân hạnh kể chuyện con nít, đọc báo con nít, và chơi các trò con nít như thường, Phải không các bạn! (tôi buộc lòng phải dùng danh từ "con nít" cho nó thân mật hơn, các bạn đừng giận nhé!).

Thương Việt Phương có lẽ còn "phúc đức" hơn tôi nhiều. "Bầy thỏ" của Phương tuy đông nhưng được cái là đủ mặt các "tiên đồng ngọc nữ" lẫn lộn, sĩ số đôi bên tương đương nhau, còn "bầy nai" của tôi, nói ra có lẽ chẳng ai tin vì nó khá đặc biệt và hiếm có: "Bầy nai" của tôi có đến 7 "ngọc nữ" và chỉ có 2 "tiên đồng", 7 "ngọc nữ" ấy là Yến 15, Oanh 14, Loan 12, Phượng 10, Uyên 9, Ngọc 7, và Kim Châu 6 tuổi, 2 "tiên đồng" ấy là tôi, Dũng 18 và Hùng 13.

Thật ra thì tôi cũng chưa phải lãnh trách nhiệm đầu đàn nặng nề ấy vì trước tôi còn có một "ngọc nữ" nữa là chị Dung 22 tuổi. Dù sao khi bên con gái đã chiếm đa số thì để cho họ cai quản lấy cũng sướng hơn. Nhưng từ ngày chị Dung lên xe hoa về nhà chồng là chị ấy giao hết "quyền hành" lại cho tôi. Thế mới chết chứ lỵ!

Làm đầu đàn, nghe cái chức có vẻ oai đấy nhỉ! Nhưng sự thật cũng chẳng sung sướng gì đâu các bạn ạ! Khổ ghê vậy đó!!! Để tôi kể cho các bạn nghe: Thấy ông anh cả "tân thăng" đầu đàn mà lại hiền lành, nhút nhát, tụi con gái mặc sức làm mưa làm gió, ba má tôi thì ngày hai buổi bận làm ăn buôn bán, giao phó việc trông nom lũ trẻ cho bà ngoại. Gặp những ngày nghỉ tụi con gái rủ nhau chơi nhảy dây, cò cò, trốn bắt, nô đùa ầm ỹ cả lên ; chúng nó có tuổi sàn sàn bằng nhau, tính tình nghịch ngợm như nhau nên chơi rất "hợp rơ", nhiều lúc chúng nó nghịch đến nỗi tôi bắt nổi sùng, phải ra mặt ông anh quát tháo một hồi chúng mới chịu để yên cho mà học bài. Về phần tôi thì dù sao cũng đã lớn rồi, thằng Hùng còn nhỏ nên chúng tôi ít hợp nhau cho lắm. Nhưng nhiều lúc thấy nó lẻ loi, tội nghiệp nên thỉnh thoảng tôi rủ nó chơi đá banh, đánh đáo, đánh cờ... Hùng ta tuy vậy nhưng cũng được cái là ngang tàng, bướng bỉnh nên cũng đỡ bị tụi con gái ăn hiếp. Còn tôi - nói ra chỉ sợ anh em cười, nhưng để bụng thì cứ ấm ức mãi nhịn không được, thì thôi nói đại - tôi chỉ là một cục kê ngồi chịu trận. Tụi con gái còn tự phong làm "LES SEPT MERCENAIRES", còn hai đứa tôi, chúng nó đặt danh hiệu là "LES DEUX GAMINS" (Hai trẻ lạc loài). Thế có cáu không các bạn. Lắm lúc tôi tức quá, bĩu môi:

- Sức mấy mà đòi làm "Les sept mercenaires", có "Thất Nữ Quỷ" thì có...

Yến chu chéo lên:

- Anh Dũng bảo tụi em là "Bảy con Quỷ cái" nhé, má về em mách cho mà coi...

Tôi nhăn nhó:

- Thế mấy cô chả nô nghịch như quỷ sứ là gì!... Gọi thế đáng lắm!!...

Lập tức tụi con gái la ó:

- Không được... Không được...

Và đập bàn đập ghế ồn lên. Tôi lắc đầu khổ sở:

- Thôi xin các cô, tôi chịu thua rồi... Thôi thì "Les Sept Mercenaires" vậy...

Biết mà, hễ cứ giở giọng làm ầm lên một chập là ông anh bắt nhức đầu, phải nhượng bộ...

Mệt nhất là ở những ngày giữa tháng và cuối tháng. Mỗi lần đi học về là tôi không quên ghé sạp báo mua tờ "Tuổi Hoa", về đến nhà là kéo thằng Hùng ra chỗ vắng dúi vào tay nó bảo nhỏ:

- Giấu đi, tao cho mày coi trước đó...

Hùng ta hí ha hí hửng xách cuốn "Tuổi Hoa" chạy lên gác "xem tư", có hôm không may cho nó là con Loan trông thấy la lên:

- A, có "Tuổi Hoa" rồi tụi bay ơi! Anh Dũng đưa thằng Hùng xem rồi!...

Ba con Oanh, Phượng, Uyên nghe thấy nhào tới chất vấn:

- Để tụi em coi trước, anh Dũng làm như vậy là không công bình...

- Nam nữ bình quyền mà...

Tụi nó ùa đến chỗ thằng Hùng. Anh chàng sừng sộ trông phát tức cười:

- Ê người ta "xí" trước rồi...

Tụi con gái được thể la ó lên ầm ỹ. Hùng ta nổi sùng nhào tới tát con Loan một cái. Thế là nó khóc thét lên. Má nghe có tiếng động từ dưới nhà chạy lên hỏi cớ sự rồi quát:

- Hùng, đưa cuốn truyện cho con Loan mau... Không biết có hay ho gì mà tụi bay giành nhau dữ vậy...

Thế là anh chàng "mất của". Con Loan dụi nước mắt rồi cười to lên có vẻ sung sướng lắm. Hùng ta thì cứ nhăn như "bị". Hai đứa đang gầm ghè nhau thì con Yến xen vào xử huề:

- Thì bây giờ 8 đứa oẵn tù tì, đứa nào thắng coi trước, theo thứ tự...

Ý hẳn Yến nhà ta định bắt chước "sách lược" của Mai Anh Nương. Nó khôn quá, oẵn tù tì thì phe nó thắng rồi còn gì nữa. Thằng Hùng có giỏi mấy cũng chỉ hạ nổi ba đứa là cùng rồi bị loại khỏi vòng chiến. Thế là phe con gái lại thắng thế. Tức không các bạn! Tụi nó lợi dụng ở điểm tôi và Hùng ta thuộc "phái khỏe" nhưng mà ai lại lấy sức mạnh đàn áp "Phái chân yếu tay mềm" bao giờ... Thế là tụi nó được thể tung "chưởng mồm" lên. Hai đứa tôi đã bị thất thế lại thế cô nữa nên đành chịu thua vậy...

Sự kiện "trai thiếu gái thừa" này tuy lắm lúc bực mình thật nhưng nhiều khi cũng cảm thấy vui vui và buồn cười. Chẳng hạn như cứ đến cuối tuần ba cho tiền cả 9 đứa kéo nhau đi xi nê Rex. Chủ nhật nào ở Rex cũng đông nghẹt... ; tôi với thằng Hùng "đường đường là một đấng nam nhi" thành ra có... phận sự mua vé ; tụi con gái "liễu yếu đào tơ" chỉ việc đứng ngoài nhai kẹo chewingum chờ đợi... Mua được mấy cái vé là mồ hôi ra ướt như tắm... Đến khi vào rạp là trăm lần như một, tôi phải bảo Yến:

- Nào, nữ tướng điểm binh xem "quân số" đã đủ chưa hay còn thiếu mống nào?...

Yến quay lại lẩm nhẩm: Oanh, Loan, Phượng, Uyên, Ngọc, Kim, Châu.

- Đủ rồi anh ạ!

- Vào trong rạp nhớ nắm tay nhau mà đi kẻo lạc đấy...

Xong xuôi đâu đấy chín đứa tôi mới vào rạp và chuyên môn khi nào ngồi cũng chiếm trọn cả hàng ghế...

Những lúc rảnh rỗi, ba má tôi thường nhìn bầy con lúc nhúc mà thở dài ngao ngán:

- Nhà mình như vậy là lỗ vốn, sinh được 8 gái mà chỉ được mỗi 2 trai. Sau này lo đám cưới với của hồi môn cho các cô ấy biết làm sao đây?...

Con Oanh giở giọng đạo đức giả:

- Con nhất định không lấy chồng. Ở nhà nuôi ba má.

Lập tức Hùng ta xía vào:

- Thôi đi chị, nói dóc hoài... Con gái chỉ được cái nuôi cho lớn rồi đi về nhà chồng là hết chuyện, coi như là mất luôn, chỉ có con trai là mệt...

Tôi cũng xổ nho:

- Thằng Hùng nói đúng đấy... Vả lại, tổ tiên ta có câu: "Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô", 10 đứa con gái không bằng một thằng con trai... Mà đây mới có 8 gái 2 trai, thế mà còn đòi gì nữa...

Tụi con gái đuối lý nhưng con Loan còn cố cãi bướng:

- Đời xưa khác, đời nay khác, đâu có giống nhau được...

Nhưng cũng vì lẽ đó mà hai đứa con trai được ba má cưng hơn hết, tuy rằng mang danh thiểu số có lúc bị thiệt thòi nhưng phần thắng lợi vẫn nhiều hơn... Hai đứa tôi xin gì ông bà cũng cho, nào may sắm áo quần, giầy, mũ, xe gắn máy... thôi thì đủ cả ; còn tụi con gái xin mãi mới được, một phần cũng vì vấn đề tài chánh: trang phục phụ nữ khi nào cũng mắc tiền cả, nào jupe, áo đầm, áo dài, giầy, guốc, nón... và hễ may sắm cho một đứa thì phải mua sắm cả cho 6 đứa kia, kẻo chúng ganh tị nhau thì khổ, mà nếu may sắm đồng đều thì lại tốn tiền khá bộn...

Dầu vậy, có lúc tôi chỉ muốn hoặc bằng cách này hoặc bằng cách khác để được thoát cái "nợ nần" này cho rồi nhưng mệt một cái là nhà chỉ có mình tôi với chị Dung là lớn, chị Dung thì đã đi lấy chồng, con Yến dù sao hãy còn nhỏ, còn mình tôi là đủ trí khôn "lãnh đạo" bầy em dại... Vả lại, bỏ qua việc đó đi, nếu tôi đi xa thì bỏ thằng Hùng lẻ loi một mình, cũng tội nghiệp cho nó, và nếu cả hai đứa tôi cùng đi thì nhà lại thiếu bóng con trai, chỉ toàn con gái lúc nhúc cũng khổ cho ông bà già... Thôi đành vậy... Biết làm sao bây giờ...


LÊ DŨNG MỸ       

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 67, ra ngày 15-4-1967)