Linh tức quá nói to hơn:
- Bọn bay, tao về nói Má đó nghe.
Quả
thật câu nói đó có vẻ linh nghiệm nên bọn nhỏ đều rút hết. Bây giờ Linh
mới thấy khỏe khắn hơn, Linh dỡ đôi kính cận thị ra lau chùi vì đầy mồ
hôi nhễ nhại. Cũng bởi cái kính này mà bọn nhỏ mới chọc, nhiều lần Linh
muốn bỏ đi nhưng chợt nhớ lại cục u trên đầu là Linh không dám bỏ. Có
một lần vì tức bọn nhỏ, Linh liền bỏ đôi kính ra và đi lần lần ra cửa,
bỗng Linh thấy mình đang "so tài" với cột nhà, chớp nhoáng đầu Linh đã
có một cục u rồi. Thế là bọn nhỏ lại chọc thêm cho nên đến bây giờ Linh
không dám bỏ đôi kính nữa.
Lúc
đầu chỉ có một mình thằng Long, nhưng sau đó đến thằng Lân, rồi con
Liên, chúng đều cùng một âm thanh: "Bà Bác-Sĩ". Cứ thể, hễ vắng mặt Ba
Má Linh là bọn nó lại chọc. Linh nghẹn ngào tức tưởi mà không làm gì
được, mỗi lần Ba Má về là Linh liền đem câu chuyện này ra nói nhưng Ba
Má Linh đều bỏ qua cả. Cho đến một hôm, Linh đang rửa mặt thì bọn nhỏ
lại lẻn vào giấu kính, khi rửa xong sờ soạng không thấy kính đâu, Linh
hốt hoảng đi tìm nhưng không được bèn gọi người giúp việc dẫn ra dùm.
Rồi câu chuyện này được Linh trình bày cho Ba Má, thế rồi các "anh chị"
sau của Linh đều được hưởng bánh tét bằng mây của Ba Linh tặng, lại thêm
phần quỳ gối nữa đó, được dịp may Linh cứ đi qua đi lại để chọc mà trả
thù. Kìa bộ mặt của con Liên vui chưa, cái miệng méo xẹo, chỉ có thằng
Long thằng Lân mới anh hùng, vẻ mặt hầm hầm của chúng làm Linh phải
khiếp sợ...
Một
buổi sáng, Linh vừa bước dậy đi lấy kính thì vấp phải một cái ghế của
ai đặt tự bao giờ, đầu của Linh đánh xuống nền gạch, vài tiếng cười lại
khúc khích nổi lên và Linh thiếp vào hỗn loạn.
Đợi lâu rồi mà không thấy Linh ra, thằng Long bèn mở cửa bước vào thì...
- Ba Má ơi, chị Linh sao vậy nè.
Nghe tiếng la của Long, Ba Má hốt hoảng chạy vào, trong lúc đó thằng Long, thằng Lân sợ cuống đit vì tội của mình.
Khi
Linh tỉnh dậy, Linh thấy đang nằm giữa bốn vách tường sơn trắng, Linh
đưa hai tay lên đầu thì thấy quấn một lớp băng. Một tiếng động nhỏ vang
lên làm Linh nhổm đầu ngồi dậy nhưng không tài nào ngồi được. Linh
choáng váng mặt mày nhớ lại hồi sáng. Tiếng nói của Ba Linh cắt ngang
trí của Linh:
- Đỡ chưa Linh, có Ba và mấy em con vào thăm con nè.
Linh
bèn mở mắt ra nhìn Ba, nhìn mấy đứa em, đứa nào cũng buồn rầu, duy chỉ
có con Liên là đôi mắt đỏ hoe. Linh bèn gọi mấy đứa em lại và bảo:
- Các em thấy hậu quả do các em gây ra chưa.
- Dạ thấy.
Tiếng của thằng Long lại vang lên:
- Chúng em xin lỗi chị và hứa là không bao giờ chúng em chọc chị nữa.
Linh sung sướng ôm các em vào lòng mà hôn, bây giờ Linh mới thấy tình chị em thật là thắm thiết.
Đầu phòng, Ba Linh lại nở nụ cười sung sướng trên khuôn mặt héo hắt già nua.
MÂN LINH
(Bồ Đề Đà Nẵng)
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 49, ra ngày 30-7-1972)


Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.