Trời
đã bắt đầu về chiều. Sương mù lởn vởn mờ mờ che khuất con đường lát sỏi
dẫn từ nhà ra cổng vườn, con đường mà sáng nay em tưởng nó sẽ dẫn em
vào một thế giới đầy tình thương mà từ khi bắt đầu hiểu biết, em chưa hề
được biết đến.
Từ
bao lơn em có thể nhìn khá xa. Nhưng tầm mắt của em bị chận lại bởi
sương chiều. Cố giương to đôi mắt, em cũng chỉ thấy thấp thoáng cánh cửa
vườn màu xanh lá cây đậm. Mây chiều đùn lại từng cụm to lớn, trắng bạc
pha màu tim tím. Những tàn cây màu xanh lam mờ dịu trong sương. Ngần ấy
thứ tạo nên một cảnh thật buồn và đẹp. Trời Đà Lạt lạnh lạnh là. Em tự
hỏi:
- Đã 30 tết rồi sao?
Em
nhắm mắt nhớ lại cuộc sống bình thản pha chút vội vàng của em trong cô
nhi viện suốt 12 năm dài. Trong ấy, em thực sự thiếu thốn tình thương.
Chẳng phải các soeur không thương nhưng ngoài việc lo cho các cô nhi,
các soeur còn phải tìm cách sinh nhai. Số tiền của những người hảo tâm
tặng đã thấm vào đâu so với thời vật giá mắc mỏ, mà các soeur thì phải
lo một lúc hàng ngàn trẻ em về đủ mọi mặt.
Câu
chuyện ban sáng lại trở về với em. Từ 8 giờ sáng em đã nhấp nhỏm chờ
mặc dầu em dư biết đến 10 giờ "người ta" mới đến. Đến để đem em về làm
con nuôi.
Em
thèm vô cùng được kêu tiếng "mẹ" cũng như được nghe tiếng "con" ngọt
ngào thương yêu. Em cũng chưa hề được biết thế nào là hơi ấm của lòng
mẹ. Đó cũng là những lẽ khiến em gật đầu không suy nghĩ khi biết có
người muốn xin em về làm con nuôi.
Nhà
ba mẹ nuôi em là một biệt thự ở giữa một khu vườn rộng lớn ở Đà Lạt. Em
bước vào nhà, còn đang ngỡ ngàng trước vẻ sang trọng của căn phòng
khách thì một cô bé tóc thắt bím, mắt thật to, den nhánh, xinh như búp
bê chạy ra sà vào lòng mẹ nuôi em tíu tít hỏi chuyện. Mẹ nuôi em khẽ đẩy
cô ra, mắng yêu:
- Xấu nào! Kiều Nhi có để mẹ nói không? Món quà mẹ nói với Nhi lúc nãy đây này.
Kiều Nhi ngạc nhiên quay lại nhìn em. Mẹ nuôi em nói thêm:
- Mẹ xin Bình về làm con nuôi. Với lại để chơi với con kẻo rồi suốt ngày cứ kêu là không có bạn chơi.
- Con hổng chịu đâu.
Cô
bé vừa phụng phịu nói vừa vụt chạy biến vào trong. Em sững sờ mở to mắt
nhìn theo. Ba má nuôi em cũng ngạc nhiên không kém, hai người nhìn nhau
lắc đầu, thở dài. Ba nuôi em an ủi:
-
Thôi, con đừng buồn, Nhi nó được cưng chiều nên sanh ra khó tính. Vả
lại, nó chưa hiểu được con ngay đâu. Để rồi ba mẹ nói với nó sau. Giờ
con lên xem phòng đi.
Em
cắn chặt môi cố giữ cho nước mắt - nước mắt đã đọng đầy khóe - khỏi
trào ra. Mọi vật trước mắt em, trong căn phòng khách sang trọng này bỗng
tối sầm lại, nhạt nhòa. Lâu đài hạnh phúc của em vừa sụp đổ theo bước
chân của Kiều Nhi. Từ lúc mới gặp Nhi, em đã xây trong lòng biết bao
mộng ước đẹp đẽ, huy hoàng. Kiều Nhi là con một, sống thừa thãi tình
thương nhưng Nhi không bằng lòng san sẻ cho em dù chỉ là một chút. Đối
với em, Kiều Nhi sung sướng và kiêu sa quá.
Không
hiểu sao lúc xảy ra câu chuyện không vui ấy, ba mẹ nuôi của em đã nói
gì với Kiều Nhi mà khi Nhi nhìn em, trong đôi mắt hiện rõ những nét
khinh ghét, hận thù pha chút lạnh lùng. Đôi mắt của Nhi to và đẹp thật,
nhưng sao nó lạnh như băng, không chút cảm tình.
Em
nuốt nước bọt và nghe đắng cả cổ họng. Nghẹn ngào dâng lên tận cổ. Ý
tưởng xin được trở về cô nhi viện đã bắt đầu manh nha trong đầu óc em.
Không, em không muốn về. Em thèm được gọi tiếng "mẹ" như Kiều Nhi và cần
tình thương yêu ruột thịt. Trời đã bắt đầu vào tối và lạnh hơn. Em rùng
mình trở vào nhà cố xua đuổi ý nghĩ ấy. Bóng Kiều Nhi thấp thoáng hình
như đang tìm ai. Định bụng sẽ cố gắng làm quen với Kiều Nhi, em tiến lại
gần hỏi:
- Kiều Nhi tìm gì vậy?
Nhi đáp trống không:
- Me bảo đem lọ cổ rửa để chốc nữa cắm hoa cúng giao thừa.
Hẳn là mẹ nuôi em tạo dịp cho em với Kiều Nhi nói chuyện với nhau.
Em hỏi tiếp:
- Me bảo Bình hở?
- Ừ!
Em đón lấy chiếc lọ trên tay Nhi, cố gợi chuyện:
- Mọi năm me vẫn dùng lọ này để cắm hoa hở?
- Ừ - Nhi đáp cộc lốc.
Em kiên nhẫn hỏi tiếp:
- Những năm trước thì Nhi rửa lọ hở?
Hiểu lầm em phân bì, Nhi đỏ mặt giận dữ một cách không ngờ.
- Không rửa thì trả đây.
Vừa nói Nhi vừa giật lại chiếc bình trên tay em. Chiếc lọ để lâu không dùng nên bụi bám đầy, trơn trợt.
Xoảng!
Chiếc
bình tuột khỏi tay Nhi rơi xuống vỡ tan. Gương mặt Nhi lúc nãy đỏ vì
giận dữ giờ trở màu xám ngắt sợ hãi. Em sững sờ đứng yên không biết nói
gì.
Quên cả giận, Kiều Nhi lắp bắp:
- Chết...! Chiếc lọ này... Ba quí lắm...
Một
phút im lặng trôi qua. Bầu không khí thật nặng nề khó thở. Em tự cảm
thấy mình cần phải làm một cái gì. Em nắm tay Nhi, bàn tay lạnh ngắt,
rồi thì thầm:
- Nhi đừng sợ, Bình sẽ nhận là Bình làm bể, Bình chỉ...
Thốt
nhiên, cổ họng em nghẹn lại, em định nói là em chỉ mong được làm bạn
với Nhi. Nhưng... em đang đi xin tình thương đây sao. Em lại muốn khóc.
Nhi thở một hơi dài, siết chặt tay em:
-
Bình tốt quá. Cho Nhi xin lỗi nhá. Nhi cứ tưởng... Mà thôi, lát nữa,
hai đứa mình cùng nhận tội. Thấy mình hòa thuận chắc ba me không nỡ rầy
nhiều đâu.
Em nghe lòng ấm hẳn lại. Tình thương cuối cùng rồi cũng đến với em. Nhìn sang Nhi, Nhi cũng đang mỉm cười sung sướng.
- Mình sẽ là bạn thân Bình nhá.
Em gật đầu không nói. Lời nói bây giờ không đủ diễn tả sự sung sướng của em lúc này.
Em
nhìn ra ngoài trời. Một vài vì sao xuất hiện đầu tiên lấp lánh như cười
với em. Trong phút chốc câu chuyện chiếc bình vỡ bị rơi vào quên lãng
để nhường chỗ cho hạnh phúc. Mùa xuân năm nay, mùa xuân đầu tiên đến
trong đời em với đầy đủ hương vị yêu thương.
NGUYỄN THỊ MỘNG NGỌC
(Trích từ bán nguyện san Tuổi Hoa Xuân Tân Hợi, 1971)


Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.