- Nhớ chép bài hộ Khanh.
- Ừ, nhớ chứ.
Thanh
Loan mỉm cười, khép hờ cánh cửa phòng. Khanh nằm nghe những tiếng chân
nhịp nhàng reo trên bậc thang đi xuống. Tiếng chân vui vẻ tựa giọng
cười, giọng hát. Bước chân đã thôi vang, Khanh nhắm mắt và muốn khóc.
Khanh đi xuống đất, để nguyên bàn chân không giày, không dép. Nhìn qua
khung của nhỏ, Thanh Loan lướt qua chùm cây với cái bóng trắng sáng như
màu nắng. Khanh gọi: Thanh Loan, Thanh Loan. Hình như Loan chẳng hay
biết, cứ đi lầm lũi về phía con đường bụi đỏ.
Tóc
cũng không kẹp như mọi ngày, Thanh Loan đến vào buổi trưa gay gắt.
Khanh nằm ngủ im trong phòng, trên tay vẫn còn cầm tờ tạp chí đọc dở
dang. Loan ngồi sững trên ghế, lặng thinh. Gói cam vừa để trên bàn trĩu
xuống như đôi tay Loan lúc ấy. Trơ vơ đến tội nghiệp.
Phòng Khanh hẹp, không đủ gió. Oi bức, khó chịu. Giống như cái lò lửa. Loan cười ngẩn ngơ nhớ tới câu nói của Khanh:
- Nhiều lúc Khanh cũng tự phục mình. Buồn cười thật.
Loan tròn xoe mắt:
- Kiêu ngạo, hư chưa!
- Hư gì? Phòng học của Khanh nóng vô cùng. Nóng như lò lửa. Thế mà Khanh giam mình ở đó suốt mấy tiếng đồng hồ. Đáng phục quá.
Loan cười theo Khanh:
- Sao Khanh không chịu điều hòa không khí?
- Bằng máy ấy à?
- Bằng quạt chứ.
- Nếu vậy quạt phải vặn số to nhất, chạy quanh năm suốt tháng.
Loan
đứng dậy mở cặp lấy miếng bìa quạt cho bạn. Khanh nằm ngủ, tóc xõa trên
gối đen rợn người. Nhẹ nhàng, Loan chậm những giọt mồ hôi lấm tấm trên
trán, trên mang tai Khanh. Rất sẽ nhưng Khanh lại mở choàng đôi mắt.
- A, Loan! Đến từ lúc nào thế?
Loan nhìn đồng hồ:
- Trước đây 15 phút.
- Sao không gọi Khanh dậy?
- Ốm phải ngủ chứ. Khanh nằm ngủ trông dễ thương. Loan không nỡ đánh thức.
Khanh cười, bĩu môi. Xạo vừa thôi. Loan đứng bên cửa sổ, hái một chùm hoa giấy, màu đỏ thẫm. Loan nâng lên mũi.
- Hoa này không có mủi thơm, Loan nhé.
- Vâng, tôi biết rồi cô ạ.
- Thế sao còn ngửi?
- Chẳng hiểu nữa. Hỏi vớ vẩn.
- Loan đáp vớ vẩn.
Có
lẽ Loan vớ vẩn thật. Nhưng không, Loan ngửi thấy hương thơm của chùm
hoa, rất dịu dàng. Hình như của nắng sáng, của mưa chiều. Hương thơm man
man.
- Chả biết bao giờ Khanh đi học lại.
- Gì cơ?
Mắt Khanh chớp lạ lùng, tiếng ướt sũng.
- Đừng buồn, thế nào Khanh cũng khỏi.
- Khanh sợ...
Một
ngày nào, không còn trở lại trường. Một ngày nào, học hết giờ cuối cùng
của thời niên thiếu. Và còn lại hai bàn tay ngu ngơ, lỡ đánh rơi tất
cả. Bước những bước lạc lõng xuống cuộc đời.
- Khanh hay nói dại dột.
- Khanh nói thật.
- Nhiều khi sự thật chả nên nói tới. Ăn cam Khanh nhé!
Khanh
lắc đầu. Ốm đau như thể một trạng thái bình thường, vô cùng quen thuộc.
Gần gũi, thân thiết. Những thìa thuốc, viên thuốc vàng xanh. Những lọ
dầu nồng nàn mùi bạc hà cũng đã là một người bạn, luôn túc trực trong
cặp.
Bây
giờ, Khanh thơ thẩn một mình với căn phòng cô độc. Loan đi rồi, trở lại
không khí oi bức nặng nề. Ba giờ, Loan làm gì ở trường? Mở sách xem bài
sắp học, dò lại mấy phương trình căn số. Hay Loan đang lang thang bên
đám cỏ gấu sân trường, bên ghế đá. Không biết, Loan có nhớ Khanh không.
Khanh mệt mỏi trong cơn bệnh hoạn. Khanh đau xót thương trường nhớ lớp.
Chùm hoa giấy nằm nghiêng trên sàn gạch. Khanh cúi người xuống nhặt. Vẫn
hương nhẹ tỏa. Ba giờ, Loan đang làm gì ở trường?...
CÚC HY
(Hoa Tiên)
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 77, ra ngày 18-2-1973)


Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.