Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

CHƯƠNG XI, XII_CÔ GÁI CHÚC SƠN


CHƯƠNG XI
 
NHƯ LẤY ĐỒ TRONG TÚI
 
 
Với hai ống điếu dài truyền thống, hai tên đầu sỏ giặc Minh họp bàn riêng lần chót trước khi nhất định đánh một đòn quyết liệt.
 
Trên mặt bàn phủ gấm Tứ Xuyên, đã bầy sẵn một bình rượu quý bên cạnh một khay chén ngọc. Mỗi kẻ ngồi một bên đối ẩm.
 
Vương Thông tự tay rót rượu ra cùng bạn khề khà :
 
- Trông gương mặt quan Tham tán hôm nay có hỉ sắc, tôi đoán chắc mới có tin lành.
 
Trần Hiệp cười hể hả :
 
- Quả có thế. Tôi đã thu thập được đầy đủ các tin tức. Nói cho rõ, tôi đã kiểm soát lại tất cả các tin mật báo xem có thật đúng không.
 
- Có điểm nào đáng nghi ngờ không, quan Tham tán ?
 
- Không, tuyệt nhiên không. Điều lợi hại thứ nhất là Nguyễn Trãi không có mặt ở trong quân. Ta bớt hẳn được một mối lo then chốt. Điều quan trọng thứ hai là Lê Lợi đang thao luyện quân sĩ ráo riết trong khu Tụy Động. Họ còn xem lịch, chờ ngày tốt mới tiến đánh quân ta. Biết trước, ta làm một mẻ lớn, phá tan sào huyệt, diệt trọn ổ, không sót một mống, thật bõ công. Còn điều thứ ba là hai đạo quân của Đinh Lễ và Nguyễn Xí đã lục tục chui vào rọ cùng với đạo quân của Lý Triện, Đỗ Bí rồi…
 
Y vỗ tay, cười sằng sặc, tiếp :
 
- Gọn cho ta biết chừng nào ! Cá trong đó càng nhiều, ta khoắng tay bắt càng dễ !
 
Khác hơn bữa họp trước, lần này đến lượt Vương Thông ngần ngại :
 
- Quan Tham tán à ! Họ để lộ quá nhiều sơ hở, tôi thấy như có một cái gì không được ổn. Hay là họ cố ý như vậy để lừa ta ?
 
- Không phải thế đâu. Xin chủ tướng chớ quá lo xa. Để tôi phân tách kỹ càng cho chủ tướng yên tâm.
 
“Không phải là họ sơ hở đâu vì thực ra họ chẳng phải là một lũ vô mưu, đánh với ta ngót mười năm, Lê Lợi và các tướng tá của y đều có kinh nghiệm chiến trường và biết đóng quân theo đúng binh pháp.
 
“Hiện giờ, họ dồn binh ở khu Tụy Động là ỷ vào hai con sông che chở cho ba mặt Đông, Tây và Nam . Chỉ phải lo giữ có một mặt Bắc mà thôi.
 
- Phải. Đóng quân như vậy có thể gọi là đắc sách.
 
- Vâng. Họ đắc sách nếu quân số hai bên đối địch sấp sỉ ngang nhau hoặc không quá chênh lệch. Họ quên mất một điều tối quan trọng là quân ta đông hơn quân họ gấp mấy chục lần. Thành thử ba mặt sông không còn là chỗ cho chúng tựa nữa mà biến thành những cản trở khó vượt qua khi chúng bắt buộc phải tháo lui. Đất dụng võ của chúng bỗng hoá ra đất chết. Đắc sách hoá ra thất sách !
 
Sau khi tần ngần hồi lâu, họ Vương đặt chén nước xuống bàn, áy náy hỏi người đối ẩm :
 
- Họ kém quân thì họ có thể mượn lửa giúp sức. Ngộ họ lừa mình vào sâu trong hiểm địa rồi đánh hoả công như ngày xưa Gia Cát Khổng Minh đốt đồi Bác Vọng thì sao ?
 
- Tôi đã nghĩ đến điều đó và thấy chả có gì đáng bận tâm. Bây giờ là tháng mười. Gió bấc thổi ù ù, quân ta từ mặt bắc đổ xuống, họ có điên cách mấy cũng không dám nổi lửa để thấy chính họ bị hoả thiêu trước. Ba mặt sông đã chẹn họ lại và không chừa ra lối nào cho họ chạy thoát kia mà.
 
- Không mượn được sức lửa, họ mượn sức nước thì quan Tham tán tính sao ?
 
Chậm rãi nâng ly uống vài hớp rượu lấy hứng, họ Trần vuốt bộ râu dê, đắc chí hỏi ngược lại :
 
- Họ có thể nghĩ đến điểm lợi hại đó. Nhưng thử hỏi họ sẽ mượn sức nước bằng cách nào ? Lấp sông Đáy, sông Bùi cho nước tràn vào các ruộng chiêm thì được đấy. Song ai lấp và lấp vào lúc nào ? Lấp trước khi ta xông vào thì chính họ chết trước. Lấp sau thì không tài nào kịp !
 
Họ có độ ba bốn nghìn quân. Ta kéo đi bẩy tám vạn. Trong nháy mắt, ta khoắng tay một cái là tóm được toàn bộ không sót một tên thì lấy ai mà ngăn sông nữa ?
 
“Nói cho cùng, điều ấy thật quả không đáng lo.
 
“Vả lại, sống với đồng chiêm, nhà nào cũng có đôi ba chiếc thuyền thúng. Khi cần, ta mạnh hơn, ta đoạt lấy, ta dùng. Chu ng quy, dù chúng có làm liều tháo nước vào, ta cũng diệt chúng xong trước khi nước tràn tới…
 
“Trận này, ta chỉ đánh một loáng là xong à !
 
Đã bị hoàn toàn thuyết phục, viên tướng họ Vương vui vẻ nói theo đà viên tham tán :
 
- Ta đã gạt được sức nước, sức lửa thì sức người của chúng hết đáng lo. Dù có phục binh mấy mặt, chúng cũng bị quân ta đè bẹp.
 
- Vâng. Đè bẹp đến nỗi trong cái túi nhỏ xíu ấy, quân ta quơ tay chỗ nào cũng vớ được một món đồ. Nhưng rồi khối đứa sẽ chưng hửng vì đồ trong túi quá ít trong khi tay khoắng quá nhiều !
 
Trước khi kéo một hơi thuốc bào cho sảng khoái, Trần Hiệp gõ mấy đầu ngón tay xuống tấm bản đồ trải rộng trên bàn và bình luận :
 
- Đánh trận này, thú nhất ở chỗ cả hai bên đều cho là mình đắc sách và lừa được đối phương. Chỉ đến lúc bị trói gô lại thành từng xâu dài, chúng mới tỉnh ngộ thì đã muộn. Cũng như người đánh cờ mải tấn công, mãi đến khi bị chiếu bí mới biết mình đi hớ nước.
 
- Thôi, được rồi ! Ta nhất định đánh một trận to, bắt cho trọn ổ. Nhưng quan Tham tán đã tính điều động…
 
- Đã, đã. Tôi đã tính toán đâu vào đấy cả rồi.
 
“Bọn Lý Triện, Đỗ Bí bỏ Ninh Kiều về Tụy Động là phạm phải một lỗi lầm to tát. Tôi đã cho Mã Kỳ đem quân đến đóng ở Ninh Kiều, rồi từ Ninh Kiều y cất quân đi lẻn bằng đường thủy đến con đường cái dẫn đến bến đò sông Tích Giang.
 
“Bây giờ chắc y đã cho quân bí mật sang sông ẩn nấp vào một chỗ kín đáo và sẵn sàng để đánh tập hậu vào quân của Lý Triện đang trấn đóng ở cửa ngõ khu Tụy Động.
 
- Ta còn chờ gì mới phát pháo tấn công ?
 
- Thưa, tôi và tướng Phương Chính đã sẵn sàng, chỉ còn đợi một tin tức sau cùng của tướng Mã Kỳ là cất quân liền. Chúng tôi sẽ độ quân qua sông Đáy ở Mai Lĩnh. Thế là hai cánh quân của ta ép chặt hai đầu con đường cái quan nằm giữa hai khu Chúc Sơn và Tụy Động.
 
“Lúc nào có ám hiệu, hai cánh cùng đổ quân ra dồn bọn chúng xuống đám ruộng chiêm như người ta lùa cá vào trong một cái đó…
 
“Tha hồ mà chém giết. Tha hồ mà bắt sống dễ như lấy đồ trong túi !
 
Cả hai tên cùng cười híp mắt, tưởng như đã nắm chắc số phận họ Lê và các tướng tùy tùng ở trong tay.
 
Họ Vương cao hứng :
 
- Ông chịu khó đi đánh trận này thật bõ công vận trù quyết sách (1). Tôi ngồi một chỗ cũng thấy ngứa ngáy chân tay. Hay là tôi cũng dẫn một cánh quân đóng ở bên này sông trợ chiến ?
 
- Thế thì còn gì hay bằng ! Sĩ tốt nghe tiếng trống thúc quân của chủ soái ắt nức lòng xả thân giết giặc.
 
- Có vậy khi ban sư hồi triều, chúng ta mới xứng đáng nhận lãnh những lời phủ dụ của bề trên.
 
Cả hai cùng vui cười hể hả và cùng nâng ly rượu đầy ắp uống mừng ngày thành công đã ló dạng sáng ngời như ánh nắng chúng thấy tưng bừng qua kẽ hở giữa hai cánh màn gấm gió thổi lung lay ngoài trướng.
 
______________ 
(1) Vận trù quyết sách : lập mẹo hay.
 
 
 
CHƯƠNG XII
 
BỨC MẬT THƯ
 
 
Nắng chiều chưa tắt hết, hai chàng trẻ tuổi bước vào một ngôi quán nhỏ ẩn hiện sau một khóm trúc như sau một tấm bình phong khổng lồ bằng ngọc thạch.
 
Người nọ giới thiệu với người kia :
 
- Đây là quán Trúc, anh bạn thấy thế nào ?
 
- Đẹp và u nhã lắm. Không phải tay “thổ công” như bạn làm sao biết được chỗ này !
 
Họ ngồi xuống ghế. Chàng “thổ công” hỏi cô gái nhỏ bưng trà ra mời khách :
 
- Các cô chủ đâu, sao không thấy cô nào ở đây nhỉ ?
 
- Thưa, hai cô cháu ra ngay bây giờ đấy ạ. Dạ, hôm nay các cô có món cháo ám (1) ngon đặc biệt.
 
Khách lạ nâng chén trà thơm lên nhấp và bỗng nhiên cảm thấy mình như chàng Lưu, chàng Nguyễn (2) vừa lạc vào cõi Thiên Thai. Hai dáng tiên nga vừa xuất hiện và tha thướt lại gần, không ai khác hơn là Mai và Lãm.
 
Gã ngây người ngắm nụ cười nở lặng lẽ trên cặp môi hồng. Rồi tia nhìn ngây dại chết giấc trên mảng yếm trắng tinh nổi bật giữa hai tà áo nâu non và múi thắt lưng màu hoa lý.
 
- Hai cô ngồi xuống tây chơi. Tên hai cô là gì nhỉ ?
 
Nàng nhỏ tuổi lẹ miệng trả lời :
 
- Thưa, em tên Đẹp.
 
- Ồ, tẹp, tẹp lắm ! Người tẹp, tên cũng tẹp !
 
Y quay sang cô kia, sắc sảo hơn :
 
- Còn em ?
 
- Em tên Băng Tâm.
 
- Păng Tâm ! Cô em tẹp như một nàng tiên vậy tó !
 
Hai nàng tiên mỉm cười. Họ đã nhận ra cái giọng lơ lớ đặc biệt của những người tuy nói tiếng ta thật sõi nhưng vẫn chẳng sớm thì muộn để thò ra cái đuôi “khách trú”.
 
Họ kín đáo liếc nhìn chàng thanh niên ngồi cạnh. Anh này ngồi lui ra đằng sau một chút và trong thoáng giây cả hai nàng cùng bắt gặp chàng ta nheo con mắt bên tay trái.
 
Đúng rồi ! Cá đã vào nơm.
 
Chàng trẻ tuổi hỏi nhanh, tay vỗ vai bạn đồng hành :
 
- Thế nào, hai cô có rượu ngon, nhắm tốt cho quý khách đây thưởng thức không ?
 
- Thưa, có ngay bây giờ đấy ạ.
 
Hai nàng vừa lăng xăng rót trà vừa khoe, thỉnh thoảng lại mỉm cười liếc nhìn hai ông khách :
 
- Hàng chúng em tuy quê mùa nhưng lúc nào cũng có một bao chè ướp sen và vài bình rượu cúc thượng hảo hạng. Còn thức nhắm thì sẵn có đàn gà mái tơ. Hôm nay lại có mẻ cá đầm nhà vừa đánh xong, tươi roi rói.
 
- Thế thì quý hoá quá !
 
Chàng trẻ tuổi khen xong, bạn y nhe hàm răng trắng nhởn tiếp lời :
 
- Gà mái tơ hả ? Ngộ… à quên, tôi thích gà mái tơ lắm.
 
Y cười híp mắt, sướng mê tơi với những câu thăm hỏi xã giao của hai cô gái :
 
- Ông chủ chắc đi buôn to lắm, phải không ạ ?
 
- Phải zồi ! Ti Puôn to lắm ! Puôn chuyến này xong, tôi sẽ giầu to. Zồi tôi sẽ làm quan to nữa à !
 
- Ồ, thế thì hân hạnh cho chúng em quá. Biết đâu chúng em chẳng có phận nhờ… Chẳng dám nào, chúng em mong được biết quý tính cao danh, phòng sau này có khi nhờ vả.
 
- Tược, tược. Tên tôi là Tĩnh. Còn ông bạn này là…
 
Bạn y vội đỡ lời :
 
- Sơn. Các cô cứ gọi tôi là Sơn.
 
Đúng là Sơn Nữ. Đúng là chàng. Cắc cớ, Mai nhìn người yêu, mỉm cười hỏi :
 
- Còn ông chủ đây, cũng đi buôn để rồi làm quan nữa, phải không ạ ?
 
- Không có đâu, cô Băng Tâm à. Tôi chỉ đi giúp người ta bắt cá thôi. Lùa cá vào nơm cho thật nhiều, rồi bắt đem về cho hai cô hàng Quán Trúc làm món nhắm đãi khách. Vậy có được không cô ?
 
Mọi người cùng cười, mỗi người hiểu câu nói ỡm ờ theo một ý.
 
Tiệc đã bầy xong, một mâm thịnh soạn.
 
Hai ngọn đèn khơi cao chiếu xuống chiếc mâm đồng bóng nhoáng đựng những đĩa thức ăn đầy toả vị thơm ngon.
 
Băng Tâm tự tay so hai đôi đũa son và đặt hai chiếc bát sứ Giang Tây bịt bạc trước mặt hai người khách. Và chính tay nàng nghiêng bình rượu cúc rót đầy hai cái chén sứ men trắng như ngọc, khuyên mời :
 
- Rước hai ông xơi rượu.
 
Hương rượu thơm phức. Tĩnh nâng chén lên định uống, nhưng Sơn kín đáo giữ tay y lại.
 
- Mời hai cô cùng uống với chúng tôi một chén cho vui.
 
Tĩnh liếc nhìn bạn, thầm phục anh chàng này thế mà cẩn thận.
 
- Phải zồi. Có hai cô cùng tối ẩm, tiệc rượu này mới thật là một cuộc họp mặt thần tiên chứ.
 
Hai nàng chỉ nhấp một chút cho ướt cặp môi hồng để hai gã phóng tâm cạn chén.
 
- Khà ! Rượu ngon thật !
 
Đêm đã về khuya, tiệc cũng gần tàn. Hai cô con gái đã gắng gượng uống hết một ly trong khi hai gã sắp cạn hết bình.
 
Sơn nheo mắt ra hiệu cho hai nàng, rồi trân trọng rót cho mỗi người trong tiệc một tuần rượu chót. Chàng giục bạn :
 
- Thôi, uống nốt đây thôi, sắp say rồi. Còn ăn cơm chứ !
 
Hai người cùng nâng ly, cùng nốc cạn và cùng buông một tiếng khà sảng khoái.
 
- Ơ kìa ! Đã say rồi sao ?
 
Cả hai cùng ngạc nhiên thấy hai cô quán mặt đỏ bừng, gục xuống bàn, say khướt.
 
Tĩnh mắt bỗng hoa lên thấy Sơn nằm vật xuống giường, bất tỉnh. Y cố trấn tĩnh, nhủ thầm, tự đắc :
 
- Thì ra mình vẫn là một tay giỏi rượu nhất !... Ơ kìa ! Mình cũng say chăng ? Không gượng được nữa rồi !...
 
Y lảo đảo, toàn thân mềm nhũn, ngã sóng soài xuống đất.
 
Như cái máy, Sơn nhỏm dậy cùng một lúc với hai cô gái. Chàng đích thân lục khắp người tên Tĩnh.
 
- Đây rồi !
 
Chàng khẽ reo lên, đưa bức mật thư cho Mai mang vào nhà trong trình cụ Cử.
 
*
 
Cụ Cử ung dung ngồi thưởng trà khuya với tướng quân Lý Triện.
 
Cụ đã sao xong bức mật thư. Những chữ viết đài (3) ra ngoài hàng cụ cũng bắt chước y hệt. Nhưng cả hai người cùng tần ngần chưa muốn giao bản chính lại cho Sơn. Là vì có một điểm mà cả hai người cùng không hiểu.
 
Lý Triện cau mày, lẩm nhẩm đọc đi đọc lại :
 
“… Mặt này, chúng tôi đã sang đò và đang phục ở một nơi kín đáo. Mặt kia, xin kéo rốc sang ngay. Lúc nào có súng hiệu “ĐỊA LÔI PHỤC” thì hai mặt đổ ra cùng đánh.”
 
Ông tướng hỏi nhà nho :
 
- Mấy chữ “Địa lôi phục” viết đài ra đây có dụng ý gì, thưa cụ ?
 
- Tôi chưa nghĩ ra. Chẳng nhẽ chúng nó chôn địa lôi trên đường cái !
 
- Địa lôi phục ! Vô lý nhỉ ?
 
Cô lái bến đò Mai Lĩnh bỗng lên tiếng hỏi :
 
- Thưa, cháu chưa được nghe tiếng súng khi hai bên giáp trận bao giờ. Lý tướng quân có thể cho cháu biết quân Tầu thường bắn súng ra làm sao không ạ ?
 
- Được. Chúng cũng như ta hay dùng súng hoả mai thay cho pháo hiệu. Chúng bắn khi thì hai phát ngắn liền nhau, lúc thì một phát nổ rền rời rạc.
 
- Thế thì cháu hiểu rồi !
 
Nàng quay sang phía cụ Cử, chưa kịp trình thầy thì ngay lúc ấy cụ Cử nghĩ ra nhờ cô học trò gợi ý. Cụ khen :
 
- Con bé này thế mà sáng dạ đấy ! Mới học sơ qua mấy quẻ đã luận được ra ngay !
 
Rồi cụ vuốt râu, rung đùi, giải thích :
 
- Lý tướng quân à ! Chúng làm hiệu ngầm với nhau bằng quẻ Dịch !
 
- Thế à ? Xin cụ nói rõ cho nghe.
 
- Vâng. Chắc tướng quân đã rõ trong bát quái, có 8 quẻ, mỗi quẻ được vẽ bằng 3 nét hoặc liền hoặc đứt.
 
“Trong 8 quẻ ấy, có quẻ KHÔN chỉ ĐẤT (Khôn vi Địa) và quẻ CHẤN chỉ SẤM SÉT (Chấn vi Lôi).
 
“Quẻ KHÔN được biểu tượng bằng 3 nét đứt.
 
“Quẻ CHẤN được biểu tượng bằng 2 nét đứt ở trên và 1 nét liền ở dưới.
 
“Nếu đem trồng quẻ KHÔN (Địa) lên trên quẻ CHẤN (Lôi) ta có một trùng quái có tên là quẻ PHỤC. Để cho dễ nhớ, người ta gộp chung thành phần của trùng quái vào tên của nó và gọi quẻ này là quẻ Địa Lôi Phục (Địa + Lôi : Phục).
 
“Quẻ này gồm 5 nét đứt ở trên và 1 nét liền ở dưới.
 
“Như vậy, hiệu súng của chúng là 5 chập, mỗi chập 2 phát liền nhau, trước rồi đến 1 phát nổ rền sau cùng.
 
Lý Triện mừng rỡ :
 
- Thế thì phải rồi. Ta sẽ lấy kế nó làm kế mình… Thôi cậu Sơn ra ngoài quán, để trả bức mật thư vào chỗ cũ cho nó, rồi cứ mặc nguyên quần áo mà đánh một giấc bên cạnh nó cho có bạn.
 
- Dạ.
 
Ông tướng cười hà hà dặn vói thêm :
 
- Nhớ đánh thức y dậy thật sớm mà đi cho được việc nhé.
 
Trước khi lên ngựa về doanh, họ Lý nắm tay ông bạn già, cảm tạ :
 
- Cụ có hai người học trò quý như hai viên ngọc. Trận này thành công, một phần nhớn nhờ cậu Sơn và cô Mai đấy, cụ ạ.
 
_________________ 
(1) Cháo ám : một thứ cháo cá.
 
(2) Chàng Lưu, chàng Nguyễn lạc vào cõi thiên thai : Một chuyện thần tiên kể rằng ngày xưa có một người họ Lưu, và một người họ Nguyễn đi chơi rồi lạc vào động Thiên Thai, nơi tiên ở.
 
(3) Viết đài ra : viết trệch ra ngoài hàng.

______________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG XIII, XIV

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

CHƯƠNG IX, X_CÔ GÁI CHÚC SƠN


CHƯƠNG IX
 
BA GÃ ĂN MÀY
 
 
Mấy ngày rầy, bến đò Mai Lĩnh người ta đi đông như trẩy hội.
 
Ngôi quán con con của bà Lý Cốc không lúc nào vắng khách. Cô lái đò có tên là Sơn Ca nhưng đã lâu im tiếng hát, cũng ít lúc được ngơi tay. Mỗi ngày nàng chở đi chở về không biết bao nhiêu chuyến.
 
Mỗi chuyến đò ít ra cũng có một kẻ ăn mày. Nàng thường cười nói với mấy bà trong xóm :
 
- Sao dạo này ăn mày ở đâu đến mà đông như rươi (1) !
 
Và nàng tự hỏi :
 
- Tại sao những tên do thám thích giả dạng làm ăn mày thế nhỉ ?
 
Chuyến đò sáng sớm hôm nay có những ba tên hành khất.
 
Nàng chú ý đến tên to lớn nhất. Đối với con người này Tạo Hoá dường như quá khắt khe. Cho y được mỗi cái thân hình vạm vỡ, lại bắt y chịu vô số tật nguyền. Khổ sở nhất là cái lưng gù khiến cho mặt y luôn luôn phải nhìn xuống đất. Nửa người bên trái là nửa người bỏ đi từ cái má sưng u như ngậm hoài trong miệng một quả chám (2) thật to đến cánh tay khoèo có năm ngón tay co quắp. Còn cái chân thọt thì lúc nào cũng kiễng lên như chỉ dám đụng đến mặt đất của loài người bằng một ngón chân cái.
 
Y cam phận tật nguyền, ngồi ở mạn thuyền, xa lánh mọi người mặc dầu quần áo y có rách rưới mà không hôi hám. Khác hẳn với hai gã cùng đi, mặt mũi nhâng nháo như hãnh diện với cái nghề mà không ai thích giây vào.
 
Đến bến, hai tên này nhẩy tót lên bờ, gọn và đẹp như những người giỏi võ. Chúng ton ton đi trước để mặc gã loay hoay với một nửa thân hình không mang tật.
 
Mấy bà có gánh có gồng đã lên hết, vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên. Gã ăn mày chính hiệu rời chiếc đò sau rốt. Cô lái không nề hà giơ một bàn tay từ bi cho y bám vào điểm tựa.
 
Y cúi đầu thật thấp gật gật mấy cái tỏ ý vái chào trước khi cất bước một cách thật khó khăn.
 
Cô gái giật mình thấy một mảnh giấy gập vuông thật nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay.
 
Ái chà ! Tên này hoá trang giỏi thật ! Không ngờ ! Mà y là ai nhỉ ?
 
Nàng mở tờ thư ra đọc.
 
Thư viết bằng chữ nôm, nét bút đẹp, trông quen quen :
 
“Bạn Lĩnh Nam nhã giám,
 
“Ngày mai là ngày Đại hội ăn mày. Nhờ bạn báo ngay cho các chú Đinh, Ấn, Lạc nghênh tiếp thật long trọng.”
 
“Sơn Nữ cẩn cáo.”
 
Mai như người ngủ mê sực tỉnh. Nàng hồi tưởng lại ngày ông quân sư họ Nguyễn sửa soạn xuôi Nam . Ông khẽ dặn, lời ân cần như còn văng vẳng bên tai :
 
- Cháu Mai à, ngoài bốn ông tướng cai quản ba đạo quân đánh thành Đông Quan, chỉ có ba người biết ta có mặt hôm nay ở đất Bắc. Đó là ông Trần Kiện, cháu và một người lấy tên là Sơn Nữ nằm trong lòng địch.
 
“Cháu phải giấu thật nhẹm không cho ai biết bác ở chơi bên Lương Xá mấy ngày. Để lộ tin này ra, mẹo của bác tất không hiệu nghiệm và ta sẽ thua trận đấy.
 
“Nếu Sơn Nữ liên lạc với cháu thì cháu tên là Lĩnh Nam nhé”.
 
Nàng sực nhớ : ông Trần Kiện và bốn tướng đều có mỗi người một tên giả để phòng thư có lọt vào tay địch, tin tức vẫn không bị tiết lậu và những người tin cẩn không bị lộ diện.
 
Chạy ù vào một mái tranh gần đó, nàng thì thào :
 
- Lụa xuống trông đò hộ chị. Chị đi đàng này một lát. Có việc cần lắm.
 
Trong một thoáng, nàng biến thành một gã thiếu niên mặt đen đúa, đầu quấn chiếc khăn nâu, và mình khoác áo tơi lá mặc dầu trời không mưa. Gã dắt một con ngựa nòi, tót lên yên và cả người lẫn ngựa bay vào làng Lương Xá bằng những con đường tắt.
 
Trần Kiện trông thấy reo lên :
 
- Cháu Mai, chắc có tin gì quan trọng ?
 
- Dạ. May quá, có cả ba chú ở đây.
 
Trần Kiện, Lý Thiện và Đỗ Bí cùng châu đầu vào đọc một tờ thư chỉ riêng họ mới hiểu được nội dung.
 
Chú Lạc, tức Đỗ Bí, người dễ dãi nhất, giảng cho cô lái :
 
- Ngày mai, chúng nó sẽ tung thật nhiều tên dọ thám đi săn tin. Chúng ta sẽ kín đáo phô trương như có vua chúa ở đây.
 
Lý Triện, hay là chú Ấn, nhắc đi nhắc lại :
 
- Cháu Mai nhớ dặn tất cả những người bên ấy chớ quên những điều cấm kỵ. Nghĩa là tha hồ kháo chuyện rông rài. Muốn thêu dệt chuyện vua, chuyện tướng gì cũng được hết.
 
Duy có tên ông Nguyễn Trãi là cấm chỉ (3) không được nhắc đến.
 
- Vâng, cháu nhớ.
 
*
 
Chiều hôm sau, nàng kéo chiếc đò lên bờ khi trời mới nhá nhem. Trái với lệ thường, nàng tất tả trên đường về nhà để kịp ăn vội vàng mấy miếng rồi còn đi họp ở nhà cụ Cử.
 
Qua khoảnh ruộng chiêm đến một khu rừng nhỏ. Có tiếng người nói chuyện vọng lại. Tiếng chân người đi tới. Hai gã ăn mày hôm trước sóng vai nhau len lỏi trên con đường hẹp.
 
Tinh mắt, nàng vội tránh vào trong một bụi cây rậm rạp, đợi chúng đi diễn qua trước mặt.
 
Vô tình, chúng không trông thấy nàng, và vô tình vài câu đối đáp của chúng lọt vào tai kẻ thứ ba :
 
- Tức quá ! Tìm đúng nhà rồi mà không thấy thằng ranh con ấy đâu.
 
- Cả con nhãi con kia cũng không thấy nốt !
 
- Thôi để cho chúng nó sống thêm vài hôm nữa vậy. Thịt lúc nào chả được.
 
- Ừ, hễ bên kia ta triệt xong thì bên này tính lúc nào hay lúc ấy.
 
- Hà hà ! Tao thấy chúng nó nằm cả trong rọ mà còn lăng xăng chiêng trống rầm trời, ngựa voi rộn rịp… xem phát tức cười !...
 
Rón rén bước ra khỏi chỗ nấp, nàng đứng nom theo cho đến lúc hai tên ăn mày rẽ vào con đường bên trái.
 
Đang phân vân không biết có nên rượt theo chúng hay không, nàng giật thót mình, nghe đàng sau có tiếng người chạy tới. Một bóng đen lướt qua, nhanh như gió. Một cánh tay trong tối vung lên. Nàng chưa kịp nghiêng mình tránh đã cảm thấy như có một vật gì cắm chặt vào khăn, chỗ tóc vấn dầy nhất quanh đầu.
 
Một mũi phi tiêu nhỏ có một lá thư gấp nhỏ làm cánh. Sợ toát mồ hôi, nàng chạy ù về nhà, ghé vào đèn mở đọc.
 
A ! Hai thư chứ không phải một. Vẫn nét bút quen quen của anh chàng mang tên Sơn Nữ.
 
Bạn Lĩnh Nam nhã giám
 
Tối mai, hai kẻ lạ mặt sẽ nghỉ chân nơi quán Trúc.
 
Một tên giọng lơ lớ,
 
Ám hiệu : nheo mắt trái.
 
Bảo cô Lãm sắm rượu ngon, nhắm tốt và phục cho tất cả đều say.
 
Nhờ cụ Cử sẵn sàng nghiên bút sao lại tin tối mật.
 
Sơn Nữ cẩn cáo.
 
Khá quá ! Anh chàng này không gù như mình tưởng. Y chẳng những đứng thẳng băng mà còn chạy như bay trên đường lạ trong đêm tối. Phép ném phi tiêu cũng tuyệt vời. Nếu không phải là bạn ắt mặt mình…
 
Nghĩ đến đây, nàng rùng mình trong khi bàn tay thẫn thờ mở tờ giấy thứ hai.
 
Trời ơi ! Anh Lịch ! Thảo nào !
 
Nàng chăm chú đọc, lòng rộn một niềm vui trộn lẫn với một nỗi lo khó tả.
 
Em Mai
 
Lộng giả thành chân (4), thằng Rực đã theo hẳn Vương Thông và đang tìm cách ám hại anh Hậu trước khi triệt hạ đội dân quân làng ta đấy.
 
Phải cẩn thận đề phòng và trình cụ Cử biết ngay.
 
Anh Lịch
 
___________________________
(1) Rươi : một loại sâu từ dưới đất chui lên vào cuối thu, khi thời tiết thay đổi, trong những ruộng ở miền bể kêu là ruộng rươi. Rươi có thể làm được nhiều món ăn rất ngon.
 
Đông như rươi : rươi thường xuất hiện đông đặc trong những ruộng rươi.
 
(2) Quả chám : trái cà na.
 
(3) Cấm chỉ : cấm ngặt.
 
(4) Lộng giả thành chân : đùa mãi thành thật.
 
 
 
CHƯƠNG X
 
MỘT CUỘC HỌP BẤT THƯỜNG
 
 
Mai tất tả chạy qua sân tập, nhẩy mấy bực thềm, bước vào nhà khách rộng của thầy.
 
Không khí ở đây đêm nay sao khác lạ : ngoài vườn gió hun hút, lạnh căm căm mà trong phòng như ngột ngạt.
 
Cụ Cử ngồi chủ vị, im lặng trên chiếc đôn sứ kê ở đầu chiếc án thư bằng gỗ trắc. Hai bên , trên hai chiếc tràng kỷ lim đen bóng có trải nệm bông, là các nhà tai mắt trong làng, vị nào cũng khăn lược áo dài trịnh trọng.
 
Phía dưới, hai chiếc chõng tre kê hai bên dành cho mấy cậu, mấy cô nhỏ tuổi.
 
Tất cả đều ngồi im phăng phắc. Trên mặt án thư, ngọn đèn dầu lạc cháy lặng lẽ giữa chiếc điếu bằng bát sứ và cơi trầu sơn son không ai buồn động tới.
 
Mai rón rén bước vào, cúi đầu chào lặng lẽ. Lãm khẽ nhích người cho bạn ké né ngồi bên cạnh.
 
Giọng đanh thép song đượm buồn của cụ Cử cất lên phá tan sự yên lặng :
 
- Tôi mời các cụ và các anh, các chị đến họp gấp tối nay là do nhời yêu cầu của ông Hai ở xóm Chùa. Và cũng để cộng đồng xét xử một việc quan trọng… Nào xin mời ông Hai lên tiếng.
 
Ông Hai Quang, mặt mũi hiền lành, đứng dậy nói vắn tắt :
 
- Thưa các cụ, hồi chiều thằng Quý nhà tôi nhận được tin của anh nó là thằng Rực, con bác Cả sáng, cho biết cậu Hậu làng ta có liên lạc với cậu Lịch…
 
Ông nhường lời cho cậu con trai trình bày rành mạch :
 
- Thưa, anh Rực cháu nhắn về cụ Cử hai tin, thực hư thế nào con không rõ. Một là anh Lịch đã tự ý theo giặc, làm tay sai cho tên Trần Hiệp, tham tán quân vụ của Vương Thông. Hai là anh Lịch lén lút thông đồng với anh Hậu để…
 
Cử tọa nhao nhao phẫn nộ :
 
- Láo ! Láo !
 
- Vô lý !
 
- Hai anh ấy không đời nào làm bậy !
 
Quý đợi cho cơn giận của mọi người dịu xuống mới cố nói tiếp cho hết ý :
 
- … để xúi đội dân quân theo giặc, tiếp tay với quân Minh bắt sống Bình Định Vương mà lập công.
 
Cụ Cử ôn tồn hỏi :
 
- Rực nó nhờ ai nhắn tin cho anh ? Có giấy má gì không ?
 
- Thưa cụ không. Anh ấy nhắn miệng hai người giả dạng làm hành khất.
 
- Hừ ! Anh Hậu nghĩ sao ?
 
Tự tin và bộc trực, Hậu đứng dậy nói dõng dạc :
 
- Thưa các cụ, tâm địa (1) của anh Lịch, của anh Rực và của chính con như thế nào, có nhẽ cả làng ta ai cũng biết rõ nhất là cụ Cử là thầy dậy chúng con đã lâu. Riêng con nghĩ, anh Lịch không phải là hạng người chịu làm những việc nhơ nhớp. Từ ngày anh ấy bỏ làng đi, con không được tin gì về anh ấy, làm sao có việc thông đồng, xin các cụ xét cho.
 
Mấy ông chức việc trong làng bàn :
 
- Không phải tại không có mặt anh Cả Sáng và cậu Rực ở đây mà chúng tôi nghĩ xấu cho cậu ấy. Chứ cậu Rực nói xưng xưng như vậy, thật không đủ tin.
 
- Phải. Ta không thể nhẹ dạ tin một nhời tố cáo vu vơ mà nghi ngờ cậu Hậu. Sắp đánh nhau to đến nơi rồi, điều tối kỵ là làm cho lòng người chán nản…
 
- Đúng thế đấy. Nếu để cho đội dân quân khảng tảng (2) thì làng mình giữ cũng không xong, nói gì đến việc tiếp tay với các làng khác !
 
Cụ Cử vuốt chòm râu đã điểm nhiều sợi bạc, mỉm cười :
 
- Chị Mai cách đây mấy hôm có vào thành Đông Quan. Khi về, có trình cho tôi biết anh Rực đã nói ra miệng rằng anh ấy là người thân cận của Vương Thông. Chị Mai suýt nữa bị anh ấy ám hại…
 
Mọi người, kể cả ông Hai Quang và Quý, vồn vã hỏi đầu đuôi câu chuyện.
 
Mai kể vắn tắt, giọng bỗng run run khi nàng sống lại giây phút kinh hoàng của một thiếu nữ đứng trước mối nguy mà chân tay đều rũ liệt.
 
Nàng kết luận :
 
- Nhời nói của con là sự thật, nhưng dù sao cũng vẫn là “khẩu thuyết vô bằng” (3). Mặt khác lời cáo buộc của anh Rực cũng không chứng cớ. Vậy muốn biết rõ ai ngay, ai gian, chắc phải đợi lúc nào yên hàn mời anh ấy và anh Lịch về đây đối chất.
 
“Bây giờ, việc làng, việc nước là trọng. Con thiết nghĩ các cụ nên hoàn toàn tin tưởng vào anh Hậu. Con xin bảo lĩnh cho anh ấy. Nếu anh ấy hai lòng, con xin chịu tội.
 
Ông Hương Tùng, cha của Mai, và ông Trưởng Duyệt, thân sinh của Lịch và Lãm, cùng nói :
 
- Cả chúng tôi cũng bảo lĩnh cho cậu Hậu nữa.
 
Ông Lý Đôn cảm tạ hai ông bạn già :
 
- Lẽ tất nhiên, nếu con tôi làm bậy thì tôi cùng tất cả nhà đều chịu chung một hình phạt của làng.
 
Cụ Cử thích thú nói đùa :
 
- Cả thầy của nó đây cũng tránh sao khỏi tội ! Nó lại là trưởng tràng của tôi mới chết chứ !
 
Quay về phía ông Hai Quang, cụ hỏi :
 
- Ông Hai nghĩ sao ? cả anh Quý nữa. Có điều gì không phục, xin cứ nói.
 
- Thưa cụ, cha con tôi quả thật không có điều gì dị nghị. Thằng cháu Rực nhắn tin, không nhẽ không trình các cụ tường, chứ tôi thấy bên trong chắc có điều ẩn khuất…
 
*
 
Mai bấm Lãm nấn ná ở lại.
 
Đợi cho mọi người ra về hết, nàng trình cụ Cử hai bức thư vừa nhận được bằng mũi phi tiêu.
 
Xem xong, cụ Cử ngạc nhiên hỏi :
 
- Sao lúc nẫy con không đưa ra trình các cụ, có phải hay không ?
 
- Thưa cụ, tại con không muốn để lộ hành tung của anh Lịch, con muốn giấu ông bà Trưởng và thầy đẻ con nữa. Sợ các cụ mừng quá mà không kín chuyện.
 
Thầm phục con bé còn nhỏ tuổi mà cáng đáng công việc có phần cẩn trọng hơn mình, cụ khen :
 
- Ừ, con nghĩ thế cũng phải. Thôi, vụ ấy coi như đã tạm yên. Còn lo vụ đêm mai nữa. À con, xem nét chữ thì cả hai tờ thư này đều do một người viết. Vậy Sơn Nữ với thằng Lịch là một người sao ?
 
- Thưa cụ, con đoán… có nhẽ vậy.
 
Lãm liếc nhìn bạn, mỉm cười thấy nàng ửng hồng đôi má.
 
- Sao đàn ông con trai lại cắc cớ lấy tên là Sơn Nữ hả chị ?
 
- Con bé này có ngây thơ không ? Thì để che mắt địch, phòng khi thư lọt vào tay chúng chứ để làm gì nữa !
 
- Ờ há !
 
Hai chị em dắt tay nhau ra về, mỗi người mừng vui một cách. Một cô như ngộp trong niềm vui phải giữ kín cho riêng mình, còn một cô thì muốn tỉ tê san sẻ với mẹ ở nhà mà không dám.
 
_____________________
(1) Tâm địa : lòng dạ.
 
(2) Khảng tảng : chán nản, rời rã.
 
(3) Khẩu thuyết vô bằng : miệng nói không bằng cớ.

____________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG XI, XII