Thứ Tư, 30 tháng 11, 2022

DANH NGÔN 228

  

Tiết độ và làm việc là hai y sĩ thật của con người. Làm việc khiến con người thèm ăn và tiết độ không cho con người ăn quá.
J.J. ROUSSEAU

Ai cũng muốn sống lâu mà không biết cách dưỡng sinh.
Ai cũng biết ăn uống quá độ thì ốm đau mà không biết giữ miệng.
BẢO PHÚC TỬ

Những cách làm cho sống lâu là: Hiền, Tiết kiệm, Hòa thuận và Trầm tĩnh.
CỔ NGỮ

Cho được làm chủ người, trước hết phải làm chủ bao tử mình đã.
L. LAFFITE

Người mê ăn dùng răng tự đào huyệt cho mình.
NGẠN NGỮ KINH

Ăn ít hơn hai lần, ngủ nhiều hơn hai lần, uống nhiều hơn ba lần, cười nhiều hơn bốn lần và bạn sẽ sống lâu như Bành Tổ.
BS. KELLOG

Bớt lo, bớt sầu, đừng phiền, đừng não, là những cách khiến cho tâm ta bớt được nhiều bệnh.
NGUYỆN THỂ TẬP

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 228, ra ngày 1-11-1974)



Thứ Ba, 29 tháng 11, 2022

THU PHAI - Thơ Thơ

 

















Cuối thu trời xám một màu
Cánh đồng khô cỏ, lũ trâu lờ đờ
Thu phai giòng nước lững lờ
Vạt rau úa lá, ruộng trơ gốc vàng

Cuối thu sương khói mênh mang
Bóng người xa khuất sau hàng liễu xanh
Ai ngồi đan áo bên mành
Bao làn gió buốt mong manh áo sờn

Sáo diều vi vút cuối thôn
Từng cơn mưa thấm lạnh buồn hồn ai
Dế kêu não nuột canh dài
Đèn khêu chiếu vách có phai tấc lòng

Trong hơi thu lạnh mênh mông
Mây trôi phương ấy nhạn trông én về
Chiều chiều ra đứng chân đê
Dõi trời cao ánh trăng thề lẻ loi

                                                THƠ THƠ
                                             (Bút nhóm Hoa Nắng)



Thứ Hai, 28 tháng 11, 2022

THẤP THOÁNG - Bùi thị Long Tuyền

  


Tôi ngập ngừng nép vào một bên rào, dưới giàn bông giấy đỏ rực rỡ, nhìn qua cổng: mợ Hai đang cắm cúi xới đất trong chậu lan giữa vườn đầy yên lặng. Những cánh hoa lan mầu hồng pha tím thật tươi dưới ánh nắng mai. Lá cây trong vườn xanh ngắt. Nắng dịu dàng xuyên qua kẽ lá rọi bóng lung linh trên nền đất, trên đám cỏ xanh mướt. Thấp thoáng những cánh bướm đủ màu trên các chậu hoa trước sân nhà, vang vang ở một góc vườn tiếng chim ríu rít. Tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình hạnh phúc. Tôi cảm thấy mình quá xa lạ với những hình ảnh êm đềm hiền hòa này. Nỗi lo sợ và ngại ngùng vây quanh tôi.

Tay tôi bỗng dưng chạm nhẹ vào chốt gài cổng. Mợ Hai ngẩng lên, ánh mắt thoáng bỡ ngỡ. Tự nhiên tôi bước nhanh ra trước cổng.

- Kìa Phúc! Con về đó hả?

Tôi nghe xúc động dâng cao trước tiếng gọi đầy vui mừng, đầy thương mến. Mợ Hai nhận ra tôi. Một người cháu bên chồng cả năm mới gặp một lần.

Tôi khẽ gọi:

- Mợ Hai!

Mợ Hai vội vã ra mở cổng. Nắm tay tôi kéo nhanh vào trong, mợ Hai âu yếm hỏi han:

- Trời ơi! Con đi đâu vậy Phúc? Ba đánh tin xuống cả nhà hết hồn. Cậu Hai đi tìm con khắp nơi mà không gặp. Ngoại lo buồn biết bao nhiêu con biết không?

Tôi cúi đầu lặng thinh. Mợ Hai lắc nhẹ tay tôi:

- Hả Phúc? Con đi đâu mấy tháng nay vậy? Mẹ chết mới một tuần là con bỏ đi mất biệt.

Tôi ngẩng lên cười chua chát:

- Mẹ chết rồi, ba đâu có thương con mà con ở. Con đi cho ba đỡ lo.

Mợ Hai dịu dàng vuốt tóc tôi:

- Đừng nói vậy, con! Ba thương chớ sao không thương. Mà còn ngoại, cậu mợ, mấy dì dưới này đây. Sao con lại bỏ đi hở Phúc? Ngoại lo lắng bỏ ăn bỏ ngủ. Ai cũng thương con, trông ngóng con hoài.

Tôi muốn bật khóc. tôi tưởng không bao giờ tôi còn được nghe những lời khuyên răn ngọt ngào, trìu mến từ khi mẹ tôi mất. Tôi tưởng mãi mãi tôi chỉ nghe những tiếng quát mắng, những lời nói mỉa mai, những câu chỉ trích nhỏ nhặt đến quen thuộc, nghe chai đá. Để cho tôi xứng đáng là con của một giáo sư gương mẫu.

Tôi nắm chặt tay mợ Hai để tình thương như dòng suối thấm mát cả tâm hồn. Có tiếng kêu to "Phúc!" Tôi quay lại. Chính chạy tới vỗ vai tôi thật mạnh. Tôi siết vai Chính, người anh họ đồng tuổi cũng là người bạn rất thân thiết tuy ít gặp gỡ. Phía sau Chính, thấp thoáng một bóng dáng thùy mỵ với làn tóc đen buông xõa trên vai, với đôi mắt mở rộng chan hòa thương mến. Bóng dáng ấy của Chuyên, người chị họ ngoại mà tôi thấy hiện hữu tất cả những nét đẹp của quê ngoại dấu yêu.

Chính nhìn tôi thân mật đùa:

- Đi "giang hồ" vui không Phúc?

Mợ Hai nhìn Chính không bằng lòng. Mợ hỏi tôi:

- Con về ngoại chưa?

Tôi nhìn xuống đất:

- Hồi nãy con định về ngoại trước, nhưng... con sợ cậu Sáu.

Mợ Hai nắm tay tôi:

- Để mợ dẫn con về. Không ai rầy la gì con đâu. Con về là mừng rồi.

Chính choàng tay lên vai tôi:

- Con đi với Phúc nha mẹ!

Chuyên vừa đến bên mợ Hai, nhìn tôi khẽ mỉm cười:

- Phúc mới về hả?

Nụ cười Chuyên xinh tươi và đằm thắm xiết bao. Tôi liên tưởng đến nụ cười của mẹ tôi. Một ý nghĩ bâng quơ len nhẹ vào trí tôi. Lặng lẽ... Vu vơ...

*

Chính kéo tôi ra vườn sau. Buổi trưa thật êm ả. Chuyên đang ngồi đọc sách dưới bóng cây đu đủ, trên một chiếc ghế mây. Thật thanh thản và tự nhiên. Dáng nàng nghiêng nghiêng, làn tóc đen nhánh, mềm mại xõa xuống trang sách mở rộng.

Chính hỏi to:

- Chị Chuyên làm thơ hở? Đưa em đọc thử xem.

Chuyên ngẩng lên. Lại đôi mắt ấy, đôi mắt mở to một cách hồn nhiên, dễ thương như rất đỗi ngạc nhiên. Nụ cười thoáng bẽn lẽn khi thấy tia nhìn chăm chú của tôi. Vén nhanh làn tóc ra sau, Chuyên nhìn Chính gắt nhẹ.

- Thì đọc đi! Không phải lúc nào cũng thơ thẩn đâu.

Chính cầm quyển sách lên lật xem. Tôi đọc thấy tựa đề: "Ai lên phố cát".

Chuyên nhìn tôi hỏi:

- Phúc định về đây ở luôn hở Phúc?

- Có lẽ vậy. Em cũng chưa biết sao nữa!

Tôi ngước mắt nhìn những trái đu đủ non xanh thật xanh, deo vòng quanh thân cây.

- Mà chắc là em ở đây luôn với ngoại.
 
- Vậy Phúc học ở dưới này?
 
- Không, em không học nữa.
 
- Sao vậy? - Chuyên hỏi, vẻ ngạc nhiên và lo lắng.
 
Tôi cười nhẹ:
 
- Em còn học để làm chi nữa! Mẹ em...
 
Chuyên đứng dậy, đến gần tôi:
 
- Sao Phúc nói gì lạ vậy? "Học để làm chi"

Ánh mắt Chuyên thoáng đăm chiêu:

- Phúc định nghỉ học à?... Năm nay Phúc thi tú tài phải không, học thi cho vui. Hay là Chuyên quay nhanh lại nhìn tôi, mái tóc xõa rộng che lấp một bờ vai mảnh khảnh qua Tết này Phúc lên nhà cậu Hai đi học với chị và Chính.

Chính buông quyển sách lên ghế, vỗ vai tôi:

- Phải rồi! Lên học thi chung với tôi vui lắm! Chị Chuyên luyện thi cho em và Phúc đó nha.

Chuyên cười vui vẻ: "Được rồi!"

Tôi hỏi:

- Chị Chuyên cũng phải học thi tú tài đôi mà?

- Thì chị vừa học vừa luyện thi cho Phúc và Chính.

- Chị Chuyên chì lắm Phúc ơi!

Chính vừa nói vừa nhìn Chuyên cười, ánh mắt có vẻ chế riễu nhưng đầy thương yêu. Tôi cũng cười vui vẻ, cảm thấy lòng khoan khoái, nhẹ nhàng như vừa uống một chén nước dừa ngọt mát.

Chuyên hỏi:

- Vậy là Phúc bằng lòng phải không?

Nhìn đăm đăm vào đôi mắt chờ đợi của Chuyên, tôi gật đầu:

- Để em hỏi ngoại!

Chính nói: "Nội bằng lòng liền, nội lo cho tương lai Phúc lắm mà".

Nắng vẫn vui đùa trên mắt đất. Có tiếng gió rì rào trong lá cây. Buổi trưa sao êm ả vô cùng.

Chính nhìn lên cây ổi:

- Mình hái ổi cho Phúc ăn, chị Chuyên!

Chuyên quay sang tôi:

- Phúc thích ăn mận hay ổi? Để chị hái cho Phúc chùm mận này đẹp lắm.

Chuyên thoăn thoắt leo lên cây mận. Chiếc áo bà ba trắng của nàng thấp thoáng giữa đám lá xanh tươi rậm rạp. Một thoáng, Chuyên nhanh nhẹn nhảy xuống, phủi nhẹ quần áo, rồi đưa cho tôi một chùm năm trái mận to tròn, mơn mởn hồng.

- Dễ thương hở Phúc?

Tôi vẫn mải nhìn đôi mắt to đen lóng lánh của Chuyên:

- Dễ thương lắm!

Chuyên nhìn tôi rồi quay đi thật nhanh, màu hồng thoáng hiện trên đôi má.

Chính đưa tay gỡ nhẹ mảnh lá khô trên tóc Chuyên, rồi chỉ cây ổi gần đó bảo tôi:

- Hôm bữa, chị Chuyên đang ngồi đọc thơ dưới gốc cây này. Tôi chỉ một trái ổi thật to trên cao. Chị Chuyên nhìn lên, tự nhiên hét to, quăng tập thơ chạy vào nhà, mặt tái xanh. Tôi đến gần xem. Thì ra có một con sâu thật lớn, xanh lè, đánh đu ở nhánh cây ngay trên đầu. Chắc nó cũng say mê đọc tập thơ của chị Chuyên...

Chuyên lườm Chính:

- Ngạo chị vậy hoài. Chị méc ngoại...

Có tiếng mợ Hai gọi. Chính cười to chạy vào.

Chuyên quay sang tôi:

- Chính nó chọc phá chị hoài!

Tôi cãi:

- Không, em thấy Chính có vẻ hãnh diện có người chị như...

Tôi không nói tiếp, nhìn Chuyên khẽ cười trong yên lặng.

Chuyên nhìn tôi thoáng ngạc nhiên, rồi cúi xuống, chân dẫm nhẹ lên chiếc lá khô, tiếng lá vỡ vụn thật ròn.

Một làn gió nhẹ thoảng qua. Lá cây xào xạc. Nắng đến khu vườn này càng nhiều. Nắng trưa ở đây không gay gắt, nắng dịu dàng và nghịch ngợm. Nắng trải mình trên con đường sỏi dẫn vào nhà. Nắng làm đỏ rực mái ngói đỏ. Nắng làm ửng vàng mấy quả xoài, quả bưởi, quả cam, làm hồng hồng quả mận. Nắng nhẩy nhót từ trên ngọn cây, trên lá, xuống mặt đất. Nắng vây quanh Chuyên với tôi.

Nhìn chiếc lá vàng lung lay trên một cành cây thấp chực buông mình xuống đất, nhìn những bóng nắng khoét tròn động đậy trên mặt đất, tôi khẽ nói vu vơ:

- Người ta bao giờ cũng ca tụng quê ngoại.

Chuyên nhoẻn cười, ánh mắt trong vắt:

- Vì người ta bao giờ cũng yêu mẹ.

Tôi thờ thẫn đứng lặng. Có một nỗi chua xót trong lòng.

- Chuyên!... Mà em không còn mẹ nữa.

- Nhưng tình yêu mẹ vẫn còn mãi mãi chứ Phúc!

"Yêu mẹ mãi mãi" "Yêu mẹ mãi mãi". Những âm vang này nghe êm ái và trìu mến xiết bao. Lòng tôi như lắng dịu.

Gió làm rơi xuống vài cái hoa ổi từ trên cao. Một cánh hoa rớt trên tóc Chuyên. Tôi ngắm mãi mầu hoa trắng tinh anh trên nền tóc đen.
 
 Chuyên ngước nhìn tôi, mắt long lanh.

Tôi khẽ hỏi:

- Chị định bảo gì em?

- Sao Phúc không muốn học nữa?

Tôi ngạc nhiên:

- Em bằng lòng...

- Không, hồi nãy Phúc nói "học nữa để mà chi?"

Tôi lẵng lẽ nhìn đám lá xanh lung lay trước mặt.

- Mẹ chết rồi, mọi việc đều vô nghĩa đối với em. Em cố gắng học hành chỉ vì muốn đưa mẹ ra khỏi cảnh khổ đau triền miên.

- Không, mẹ chết nhưng hình ảnh yêu thương của mẹ vẫn còn sống muôn đời bên em. Em hãy sống sung sướng trong tình thương mẹ. Dù sao em cũng đã sinh ra và sống trên đời nầy, em muốn chối bỏ cũng không được. Em lớn như thế nầy biết bao nhiêu công lao của mẹ. Hãy quên chán nản mà tiếp tục xây dựng công trình của mẹ, nha Phúc!

Giọng Chuyên thật nhỏ nhẹ, thật hiền hòa.

Tôi thì thầm qua tóc Chuyên:

- Từ đây em sẽ không còn chán nản.

Khu vườn như yên lặng trong nắng. Chỉ nghe tiếng bước chân thật nhẹ của Chuyên.

Tôi nói với Chuyên:

- Chị đi với em ra mộ mẹ một lát nha!

Chuyên khẽ gật đầu.

Tôi bước từng bước lặng lẽ bên Chuyên, trên con đường đất chạy song song với một nhánh sông nhỏ, có hàng dừa cong vút rạp mình trên mặt nước yên tĩnh. Nắng chiều rực rỡ soi óng ánh làn nước lều bều những bèo xanh. Con đường rẽ sang hướng khác. Ở khoảng đồng xưa kia, lưa thưa những nấm mộ đất lún phún cỏ, từng tấm bia xô lệch. Mẹ tôi nằm nơi đó, trong cái mả vôi trắng toát mới xây, chơ vơ giữa bãi cỏ khô...

Tôi đứng trước mộ bia mẹ. Trầm mặc... văng vẳng xa những âm thanh mơ hồ hoang vu của buổi chiều nơi thôn quê... Tóc Chuyên bay bay.

Tôi chợt thở nhẹ, nói trong hơi gió:

- Có lẽ mẹ chết là giải thoát.

Chuyên đưa tay vén nhẹ những sợi tóc vướng bên má, mắt nhìn xa xăm:

- Mẹ chị nói cô Năm là người con gái rất xinh đẹp mà cũng rất bạc hạnh của nội.

- Chuyên biết không, mẹ em đã sống bao nhiêu năm giữa sự thù ghét của họ. Họ ghen ghét mẹ, muốn hãm hại mẹ chỉ vì mẹ đã từng hiện diện trong cái quá khứ tăm tối của họ và mẹ là người đem đến hiện tại huy hoàng cho họ. Bây giờ họ muốn bôi xóa tất cả những gì dính dấp đến dĩ vãng. Em biết được như thế qua những lần cãi nhau giữa ba và mẹ. Họ chính là ông, bà, cô, chú, bác của em.

Giọng tôi trở nên gay gắt:

- Nhưng chính ba mới làm cho mẹ  đau đớn khổ sở nhất. Ba dằn vặt, ba trách móc, ba gay gắt khó chịu. Hình như trong ánh mắt ba nhìn mẹ có vẻ khinh khi. Phải, mẹ đã cho ba, gia đình ba hết tất cả, đâu còn gì nữa...

Cơn uất ức dâng lên, tôi chợt hỏi:

- Em hận ba được không Chuyên? Vì ba mà mẹ...

Chuyên đặt nhẹ tay lên vai tôi, khẽ kêu:

- Phúc!

Tôi thở dài quay đi.

Trên bầu trời xanh xanh, có mây bay nhè nhẹ. Hình ảnh mẹ tôi thoáng ẩn hiện. Mẹ tôi đẹp lắm, đẹp dịu dàng, đẹp trìu mến, như Chuyên vậy. Đôi mắt mẹ thăm thẳm buồn.

- Ngày xưa ba mẹ yêu nhau thật nhiều. Phải chi ba mẹ đừng sống chung với nhau thì tình vẫn còn mãi, Chuyên hở?

Hình ảnh mẹ hiện ra rõ rệt. Ánh mắt mẹ nhìn tôi âu yếm, nụ cười trìu mến và bao dung. Mẹ!

Có tiếng sáo diều thoáng vi vu trong gió. Nỗi xót xa chợt lắng xuống. Nhẹ nhàng, tôi nhìn lại. Chuyên vẫn đứng lặng trước mộ, dáng trầm tư.

Tôi khẽ gọi:

- Chuyên!

Chuyên quay lại, nụ cười đằm thắm:

- Gì hở Phúc?

Tôi bước đến gần, mắt nhìn Chuyên đăm đăm:

- Ngoại và cậu Sáu nói thật đúng. Chị giống mẹ em như đúc, từ khuôn mặt đến dáng điệu.

Chuyên nhìn xuống đất, chân chạm nhẹ vào những lá cây hoa mắc cỡ cho xếp lại, giọng nàng tựa gió thoảng:

- Ngoại chị còn lo sợ cuộc đời chị sẽ gian truân như cô Năm, nên ngoại đặt tên chị là Truân Chuyên để trái nghĩa lại.

- Huỳnh thị Truân Chuyên!

- Nội cũng tin tưởng như vậy.

- Em cũng tin vậy nữa. Vì em nhận thấy chị có điểm khác mẹ em.

Chuyên ngẩng lên, anh mắt thật tươi:

- Điểm khác nào hở Phúc?

- Khác ở đôi mắt và nụ cười. Đôi mắt mẹ lúc nào cũng âu sầu, buồn bã, mang đầy vẻ nhẫn nhục. Ánh mắt chị thì luôn luôn tươi sáng, có nhiều nét cương quyết. Nhất là bụ cười của chị, giống mẹ em lắm, nhưng trọn vẹn, tin yêu hơn nhiều. Có phải vậy không Chuyên?

Chuyên cắn môi, lắc đầu: "Chị không biết".

Tôi khẽ mỉm cười.

Tóc Chuyên lại bay bay trong gió.

Chính từ đằng xa đi lại.

- Đi ghe không Phúc?

Tôi nhìn Chuyên. Nàng lắc đầu:

- Chiều tối rồi, mẹ không cho đâu!

- Vậy thì mai đi. Em sẽ dẫn chị Chuyên và Phúc đi thám hiểm chỗ này lạ lắm. Em mới khám phá con đường.

Sao Chính thật vui vẻ vô tư. Tuy bằng tuổi tôi nhưng tôi cảm thấy tôi lớn hơn Chính rất nhiều.

Có lần Chuyên hỏi:

- Phúc chơi với Chính được hở? Chính nghịch ngợm như con nít. Còn Phúc sao thật trầm lặng.

Chính lại rủ:

- Ra bờ sông chơi, chị Chuyên! Cho Phúc ngắm cảnh "hoàng hôn trên sông".

Chúng tôi sánh vai nhau thong thả đi ra phía bờ sông. Gió chiều thổi lồng lộng mát mẻ.

*

Có tiếng chân bước nhẹ. Tôi quay lại, Chuyên đang đi đến bên một gốc dừa, vịn tay lên thân cây, lặng thinh nhìn xuống dòng sông. 

- Ngoại nói chuyện gì với chị Chuyên mà lâu vậy?

Chuyên không đáp, vẫn đứng lặng yên. Tôi đến sát bên nhìn Chuyên. Mắt Chuyên có vẻ thờ thẫn. Hình như Chuyên buồn. Nhưng tôi biết ngoại không bao giờ rầy là cô cháu nội cưng của ngoại.
 
Chuyên bỗng quay lại hỏi tôi thật bất ngờ:
 
- Em hay hút thuốc phải không Phúc?
 
Tôi giật mình. Sao Chuyên biết?
 
Thấy tôi cúi đầu im lặng, Chuyên nói, giọng thật buồn:
 
- Nội lo buồn về em lắm đó Phúc. Nội nói Phúc không nghe lời nội, Phúc cứ hút thuốc... Mà Phúc hút thuốc để chi vậy? Chuyên nhìn thẳng vào mắt tôi Có phải tại vì Phúc chán đời không? Tôi lúng túng ngó xuống Hở Phúc? Khói thuốc giúp cho Phúc quên sự chán nản hay làm cho Phúc càng thấy cuộc đời đáng chán?... Mà...
 
Chuyên quay nhìn chỗ khác vẻ giận dỗi Vậy mà Phúc nói sẽ không còn chán nản nữa.
 
Tôi ấp úng:
 
- Chị, không phải vậy... Tại lúc trước em hút quá nhiều nên bây giờ... em cảm thấy nghiện...
 
Chuyên mở to mắt, hãi hùng và kinh ngạc:
 
- Phúc nghiện thuốc? Trời ơi Phúc! Em còn nhỏ mà... Làm sao em sống vui tươi cho được hở Phúc? Hở Phúc?
 
Chuyên quay mình định chạy đi. Tôi hốt hoảng giữ vai Chuyên lại:
 
- Không, Chuyên! Em sẽ không hút thuốc nữa. Em sẽ không làm một điều gì mà Chuyên không bằng lòng.
 
Chuyên hơi bất ngờ, ngạc nhiên đầy trong mắt. Nàng bối rối gỡ nhẹ tay tôi. Nhìn thấy vài giọt lệ còn đọng trên má Chuyên tôi sợ hãi bỏ tay xuống. 
 
- Xin lỗi chị Chuyên!... Tại vì em sợ Chuyên sẽ...
 
Chuyên quay đi không nói gì cả.
 
Chị giận em phải không Chuyên? Nhưng Chuyên ơi, em không làm sao giải thích được những cảm giác đã khiến em hành động bất ngờ như vậy.
 
Tôi không quên cảm giác ấy, cảm giác bơ vơ, lạc lõng đến ghê sợ mà tôi đã trải qua một lần, khi mẹ tôi thều thào gọi tên tôi và ánh mắt đau thương lo lắng nhìn tôi từ từ tắt mất...
 
Chuyên vẫn đứng đó, trong một dáng điệu khả ái, mắt nhìn xa xa về phía bên kia sông.
 
Tôi đến bên, nhẹ nắm tay Chuyên:
 
- Chị Chuyên đừng giận em nữa, em...
 
Chuyên quay lại, vẩn ôn hòa hiền dịu:
 
- Không, chị không giận Phúc. Nhưng Phúc phải hứa không hút thuốc nữa.
 
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt long lanh trong suốt:
 
- Em sẽ không bao giờ hút thuốc.
 
Chuyên mỉm cười. Đôi mắt Chuyên thật trong sáng, trong và sáng như hai vì sao. Tôi muốn mãi mãi được nhìn đôi mắt ấy. Tôi muốn mãi mãi được soi sáng tâm hồn.
 
Chuyên khẽ rít tay ra khỏi tay tôi:
 
- Thôi chị về nha Phúc!
 
Tôi giữ tay Chuyên lại:
 
- Phúc đưa chị về.
 
Chuyên lắc đầu:
 
- Không, Phúc phải vào nhà xin lỗi nội. Nội buồn Phúc nhiều lắm.
 
Chuyên bước nhanh ra khỏi vườn .
 
Tôi vẫn đứng lặng nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Chuyên thấp thoáng sau những lũy tre mọc rời rạc hai bên con đường đất, đến khuất dần.
 
Trời về chiều nhuốm một màu đỏ hồng. Ánh nắng xế làm rực rỡ màu mạ non của những thửa ruộng bát ngát bên kia. Xa xa, từng cuộn khói lam tỏa nhẹ trên những tàu lá chuối xanh mướt, lố nhố sau những nóc nhà tranh lụp xụp. Văng vẳng tiếng sáo của những mục đồng đang lùa trâu về chuồng.
 
Buổi chiều đến nhẹ nhàng và êm đềm. Tôi thương quê ngoại của tôi vô cùng. Cũng như tôi thương con sông nhỏ hiền lành chảy sau nhà ngoại.
 
Tiếng nói thanh thanh của Chuyên thoáng văng vẳng bên tai:
 
- Phúc có thấy quê mình đẹp không hở?
 
Hình ảnh Chuyên lại hiện ra trước mắt tôi. Tóc dài rủ trên vai. Mắt sáng hồn nhiên. Đôi môi hồng xinh xắn.
 
Tôi khẽ gọi: "Chuyên ơi!"
 
 
BÙI THỊ LONG TUYỀN       
Cho Phạm thị Thử       
Cho Dương thị Anh Đào      
Cho Dũng, Nguyễn Tiên Dũng đó!      
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 15, ra ngày 5-12-1971) 

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2022

THUỞ NÀO - Nhã Uyên

  


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thuở nào  hoa  cỏ ngát hương 

Giờ  chim  thôi  hót  bên  đường  gió đông

Thuở nào  nhặt  chiếc lá phong

 Như thầm níu kéo chút  lòng  xuyến xao

 
Ngỡ  ngàng lạc động tiên đào

Thuở nào nắng  ấm lao xao trong vườn

 Giờ mây  giăng kín mù sương

Héo tàn lá mục  bay hương  mất  rồi

 
Nụ  cười  trong  mắt  trên  môi

Chỉ là mộng tưởng một thời đã qua

Vàng son ngà ngọc tuổi hoa

Ngọt ngào  nước mảt tràn ra cánh đồng


Thuở  nào  mặc áo lụa hồng

Tiếng cười tiếng nói đám đông bạn bè

Thuở nào mưa rớt  vỉa hè

Vui  mừng ca hát như  ve  trên  cành

 
Chập chờn cánh bướm mong manh

Thuở nào  mật ngọt  trời xanh  mộng vàng

Suối reo  khúc nhạc  thiên  đàng

Nắng tươi hoa thắm  rộn ràng  yến  oanh


Thuở nào  gió  mát trăng thanh

Bướm hoa  là một bức tranh tuyệt vời  

Dẫu  khi đông lạnh khắp nơi

Gió  lùa  giá rét  tuyết rơi  ngoài phòng


Thuở nào chưa biết ngóng trông

Vì  tim rộn rã  tình nồng  chớm đông

Nhìn đời qua cặp kính hồng

Dẫu khi  đã đến   mùa đông khắp miền


Yêu đời  yêu cả thiên nhiên

Sưởi  trong lửa ấm  muộn phiền rời  xa


Nhã Uyên

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2022

TUỔI NGỌC - Rong Lá Mơ

 



















Em tuổi mười hai lời chim muông
Với bướm với hoa với lá sân trường
Khi nghe gió hát lời mật ngọt
Thấy trong hồn bỗng chợt bâng khuâng

Và lá bay về màu xanh mắt biếc
Trên cành chim hót rạng rỡ hoa vàng
Mừng em tuổi ngọc về trong nắng sớm
Sợi tóc ngu ngơ nghe cũng thênh thang

Ngoài sân thấy sợi khói nào huyền ảo
Ươm lối em về hoa nắng xôn xao
Với tuổi mười hai đông về hiu hắt
Ôi tuổi ngọc ngà muôn ngàn ánh sao

                                             RONG LÁ MƠ

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 66, ra ngày 26-11-1972)



Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

CHUYỆN CỦA EM - Uất Kim Hương

  

 Em giận me thật nhiều, giận ghê gớm, giận kinh khủng. Em giận me đến cực độ. Em không biết phải dùng những danh từ nào để diễn tả sự giận dữ mà em dành cho me lúc này. Và em buồn, buồn thấm thía, buồn vô hạn.

Nỗi buồn xoáy mạnh tâm can em, chạy dài khắp các tế bào trên thân thể, buồn hiện rõ lên khuôn mặt. Buồn làm môi em biếng nở "nụ hồng". Em không biết làm sao để vui lúc này nữa, bởi em vừa khám phá ra một sự thật phũ phàng và chua xót: em không còn thương em nữa. Em chắc chắn sự thật là thế. Có bằng chứng rõ ràng mà. Nguyên là tuần trước em xin me tiền để đóng giày. Me hứa cuối tháng me sẽ cho em. Chừ thì cuối tháng rồi, ba vừa lãnh lương xong, em đến xin me, me chỉ cho em có một ngàn đồng thôi. Me bảo me thiếu tiền. Me dối em đó thôi. Ba vừa lãnh lương mà bảo là thiếu tiền. Số tiền em xin - hai ngàn đồng - có là bao so với số lương hằng tháng của ba - Ba mươi lăm ngàn đồng. Chỉ tại me không thương em nên viện đủ lý lẽ để không cho em tiền đóng giày.

Hằng tháng cũng với số tiền ấy sao em xin thì me cho liền, không có kêu van. Me mà thiếu tiền, em không tin như vậy. Còn ba, ba cũng không còn thương em. Giá như những lần khác em có xin me tiền sắm áo, mua giày, mua mũ... nếu me có từ chối thì lập tức ba sẽ... lên tiếng "can thiệp" giùm em. Các anh sẽ năn nỉ me giùm em. Và rồi, em sẽ mãn nguyện. Trong nhà, ba me có tám người con, mà chỉ có m2nh em là gái, lại là gái út nên em là người được cưng chiều và được thương yêu nhất. Mà chừ, em nhìn ba cầu cứu, ba vẫn tỉnh bơ làm như không hay biết nỗi khổ tâm của em. Các anh cũng thế, nhìn em rồi mỉm cười nghịch ngợm. Nghĩ mà tức. Em giận dỗi. Me hứa cho con hai ngàn để đóng giày, giờ có một ngàn thì làm sao đây. Nguyên cứ giữ lấy, tuần sau me đưa thêm hãy đóng giày cũng không muộn. Giày Nguyên còn dùng được, đã cũ lắm đâu. Me thì lúc nào cũng giày Nguyên còn mới, áo Nguyên còn đẹp... Giày con cũ rích rồi mà me. Con không thèm mang nữa đâu.

Me im lặng đưa mắt nhìn xa xăm, thoáng buồn. Me thiếu tiền thật hả me. Me lấy tiền này mà tiêu luôn. Em trả lại me hai tờ giấy bạc năm trăm. Tưởng rằng me hiểu ý em và cho em tiền thêm. Ai ngờ, me thản nhiên xếp gọn hai tờ giấy bạc cho vào "sac". Me khen em. Nguyên ngoan lắm. Tuần sau me cho Nguyên đủ tiền để đóng giày nhé. Em dạ thật lớn rồi ngúng nguẩy lên phòng. Em buồn hơn lúc nào hết. Mang tâm trạng đó em ngủ lúc nào không hay.

*

Em tỉnh dậy vừa lúc thấy me đang đứng trước cửa phòng em. Me mở tủ lấy chiếc Jupe ca rô đỏ. Chiếc Jupe mà em ưng ý nhất. Me bảo em đi thay áo để cùng cả nhà đi ciné. Em viện cớ mệt, lắc đầu từ chối, xin me ở nhà nghỉ. Me bằng lòng. Ba không hỏi lấy em một câu. Em tủi thân vô vàn. Không ai thương em nữa. Một ý định manh nha thoáng hiện ra trong đầu óc nhỏ bé của em. Em không thích sống nữa. Em sẽ mượn liều Optalidon để kết liễu cuộc đời. Em biết me cất thuốc ấy ở đâu rồi. Hôm trước me mua thật nhiều thuốc, có cả thuốc bổ cho em. Me cho em thuốc bổ để uống sau mỗi bữa ăn. Thuốc còn lại me cất ở tủ thuốc. Hai ống Optalidon và Midol me không cất ở đó. Em thắc mắc. Me bảo me cất ở phòng me, sợ em lấy nhầm uống vào có thể nguy tính mạng. Giờ thì me đi khỏi, chị bếp ở nhà dưới, trên này chỉ có mình em. Em rời ghế bước từng bước thật khẽ đến phòng me. Phòng me mở cửa. Em bước vào bên trong, em lục tung ngăn kéo. Ống Optalidon hiện ra. Em cầm lấy. Rùng mình. Sự chết đã gần em. Mồ hôi toát ra. Em tự nhủ: Phải can đảm. Phải can đảm. Em trở lại phòng. Đặt ống Optalidon trước bàn, với lấy một tờ giấy em viết lại những lời cuối cùng của một người sắp ra đi.

Thưa ba me
 
Ba me ơi! Tha tội cho con, con đã dùng liều Optalidon để kết liễu cuộc đời vì con không còn sống nổi nữa. Đời con, tình thương của ba me và các anh được con coi như là lẽ sống, mà chừ có ai thương con đâu. Ai cũng ghét con cả, ghét con đến cực độ, con sống để làm gì nữa đây.
 
Ba me ơi! Con xin tạ tội cùng ba me vì đã gây cho ba me nỗi khổ tâm không ít. Ba me hãy rộng tình thứ lỗi cho con.
 
Đứa con bất hiếu
NGÔ NGA NGUYÊN
 
Các anh quí mến,
 
Em ra đi mà không gặp các anh để nói lấy một lời. Em ra đi lặng lẽ. Chắc các anh hiểu thấu nỗi buồn khổ của em, một người bị các anh ghét bỏ, bị ba me hầu như không để ý tới, thì sống để làm gì nữa? Em thì bao giờ cũng mến thương các anh.
 
Cầu chúc các anh những ngày sống bên ba me là những ngày được mến thương nhiều thật nhiều, trọn vẹn thật trọn vẹn.
 
Mến thương các anh
NGỌC NGU...
 
- Cưng của ba me định giở trò gì vậy?
 
Em chưa ký trọn vẹn tên mình thì anh Hải đã lên tiếng đằng sau. Em tái mặt, nhìn anh. Mọi chuyện đã bị lộ. Anh Hải mỉm cười tinh nghịch, chụp lấy tờ "di chúc" và liều Optalidon. Em nghiêm nghị: Anh Hải trả cho Nguyên đi. Bộ cô bé định ngủ yên nghìn thu thật sao. Em gật đầu, quả quyết. Mặc em. Ai bì anh Hải được ba mẹ thương. Nguyên chỉ nói dại. Me mà ghét Nguyên thì anh uống liều thuốc này bi chừ. Nguyên ạ, tại sao Nguyên lại dại khờ như thế. Ba me nào lại không thương con. Tuy nhiên ba me muốn dạy Nguyên một bài học. Anh Hải im lặng. Em suy nghĩ. Có tiếng ba me và các anh cười nói rộn ràng. Ba me ơi! Có chuyện vui lắm. Thằng nầy khỉ chưa, về mà không cho me hay. Anh Hải sụ mặt. Me phải thưởng công cho con mới phải chứ. Con mà về trễ 5 phút thì cưng của ba me chỉ còn là một cái xác không hồn. Như thế nghĩa là sao Hải? Nguyên định tự "chết" đó me. Xem nè. Anh đưa tờ "di chúc" và liều thuốc cho ba. Ba đón lấy. Các anh xúm lại đọc. Các anh cười. Em thẹn thùng cúi mặt xuống. Em thấy mình quyết định quá bồng bột. Em khóc. Anh Hải trêu em. Thế là một lần hụt... chết rồi Nguyên ơi. Ba chắc lưỡi. Cưng ba liều quá. Giọng me đầy thương yêu. Con tôi sao dại thế nầy. Em hiểu bài học ba me muốn dạy em. Em không có quyền sống phung phí, thừa thãi. Em không được đòi hỏi quá đáng. Em hối hận thật nhiều. Không ai ghét em cả. Chỉ có mình em kết luận lạ đời đó thôi. Màu thương yêu dâng ngập tràn quanh em.


UẤT KIM HƯƠNG       

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 164, ra ngày 1-11-1971)




Thứ Năm, 24 tháng 11, 2022

CHỊ EM THÚY - Xuân Lan

  

Thúy vừa đi học về đến cổng, thằng Lãm đã hớn hở chạy ra.

- Chị Thúy ơi! Em đã xài được tờ bạc rách ấy!

Rồi nó nhảy cỡn lên:

- Sướng quá, mà chị thua em đấy nhé!

Thúy không vui, xoa đầu em:

- Lãm mua gì thế? Vô phúc cho kẻ nào lấy phải tờ giấy bạc ấy.

Lãm ngạc nhiên:

- Chị nói sao? Vô phúc cho con bé bán bánh mì đấy à? Nó trông hiền lành quá chị ạ.

Nói rồi, Lãm chạy vào tủ lấy ra một gói kẹo đưa cho Thúy.

- Kẹo đâu thế này? Tiền đâu em mua nhiều thế?

Lãm kiêu hãnh nhìn chị, rồi líu lo như con chi, nó kể:

- Buổi sáng chị đi tập thể dục, em ở nhà thấy một con bé bán bánh mì đi qua. Thấy nó thật thà em liền gọi vào mua ngay 5 ổ!...

Thúy nóng nảy:

- Rồi tiền đâu em trả?

- Thì tờ bạc rách chị cho Lãm chiều qua chứ đâu nữa!

- Trời ơi! Tờ bạc rách ấy mà con bé cũng lấy sao?

Thằng Lãm nheo một mắt cười hềnh hệch:

- Thế mới tài chứ! Chị Thúy có phục Lãm không nào?

- Ừ phục! Phục Lãm rồi đấy, kể tiếp chị nghe đi!

Như để tỏ cho chị thấy cái tài của mình, Lãm chạy lại kệ sách xé một tờ giấy đem đến trước mặt Thúy:

- Chị xem đây! Em xếp tờ bạc như thế này thì dù có rách đến đâu nó cũng không biết.

Vừa nói Lãm xếp tờ giấy lại làm tư rồi khoái chí nói tiếp:

- Mà cũng may chị ạ. Con bé không mở tờ bạc ra, chứ nó mở thì... Vì lúc ấy bên kia đường có tiếng người gọi nên nó nhét vội tờ bạc vào bị rồi cắm đầu chạy qua bán kẻo sợ đứa khác bán trước.

Thùy ngao ngán:

- Thế tại sao lại có kẹo cho chị?

- Thì em chỉ mua năm ổ bánh thôi, còn 10 đồng con bé thối lại em đi mua kẹo.

Nói rồi Lãm bỏ gói kẹo vào tay chị năn nỉ:

- Chị ăn đi chứ. Em để dành cho chị đấy mà.

Nhưng bỗng nhìn lên Lãm thấy hai giọt nước mắt từ từ lăn trên má Thúy, nó hốt hoảng:

- Ô kìa, chị khóc đấy à? Chị giận Lãm phải không?

Thúy lau vội nước mắt chạy vào phòng, Lãm ngơ ngác chạy theo bị Thúy gắt:

- Ra ngoài kia chơi, không tao đánh cho bây giờ! Mày chả ngoan tí nào cả!

Rồi đóng cửa phòng lại, Thúy nằm xuống giường mặc ho nước mắt thấm ướt cả gối.

*

Thúy không ngờ tờ bạc rách ấy Lãm lại dùng được. Đó là tờ giấy bạc 20 đồng rách mất một góc và dán chằng chịt. Thúy lượm được ngoài đường (chắc của người ta vất đi vì không dùng được nữa). Rồi một hôm vui miệng, Thúy hứa với Lãm sẽ cho 20 đồng, nếu nó học thuộc bản cửu chương sau bìa vở. Lãm học thuộc thật và dĩ nhiên Thúy cho nó tờ bạc rách ấy. Nhưng nàng không bao giờ ngờ rằng Lãm có thể dùng tờ bạc ấy để mua quà bánh. Thúy cứ tưởng em nàng còn dại lắm.

Thế mà không, Lãm đã biết gấp tờ bạc làm tư, thu góc bị rách vào trong để con bé bán bánh mì khỏi trông thấy. Lãm tự đắc là nó tài! Rồi biết đâu tài của nó không phát triển?

Nghĩ đến đó nước mắt của Thúy lại ràn rụa. Vô tình nàng đã tập cho em lừa gạt người ta, lừa gạt một đứa bé bán bánh mì khổ sở. Hai mươi đồng bạc đối với gia đình nàng thì không nghĩa lý gì thật, nhưng với người ta lại khác. Biết đâu con bé khốn nạn ấy lại không bị trận đòn tàn nhẫn. Biết đâu cả nhà nó phải nhịn đói vì cầm tờ bạc rách đi nài từng lon gạo không ai bán cho? Miên man suy nghĩ rồi Thúy ngủ thiếp đi.

*

Trên đường dẫn đến hí viện Phi Anh, chị em Thúy vừa đi vừa trò chuyện. Bỗng từ xa một em bé độ 12 tuổi, ăn mặc rách rưới, mặt mũi lem luốc, đi tới trước mặt Thúy, ngả tay ra van xin:

- Cô thương em với. Cho em kiếm ít đồng!

Thấy em bé hiền lành dễ mến, Thúy kéo nó vào một bên đường hỏi:

- Cha mẹ em đâu?

Mếu máo em bé kể:

- "Mẹ em chết sớm. Ba em lấy dì ghẻ. Dì em ác nghiệt đánh đập em luôn và bắt em đi bán bánh mì mỗi buổi sáng... Sáng nay vì đi bán sớm quá, em không trông rõ một tờ bạc rách..."

Không đợi em bé kể hết, Thúy ôm lấy nó, giọng cảm động:

- Thôi chị hiểu rồi. Chắc là tờ 20 đồng rách hẳn một góc và dán chằng chịt?...

Đứa bé ngơ ngác không hiểu ất giáp gì. Nó lấy trong bị ra tờ bạc nhàu nát. Trông thấy, thằng Lãm hoảng hốt la lên:

- Chị Thúy, chính tờ bạc của chúng ta!

Vâng, đúng là tờ bạc rách của chị em Thúy đấy. Con bé này sau khi bán hết bánh mì, soát lại tiền để đưa cho dì ghẻ, nó tái mặt khi thấy tờ bạc 20 đồng rách tơi tả. Nhưng sự đã rồi, nó cũng phải đưa cho dì ghẻ chứ biết làm sao! Tội nghiệp! Nó không biết xếp tờ bạc lại như thằng Lãm đã đưa cho nó khi sáng. Nó lại mở ra để tờ bạc lọt vào cặp mắt của bà dì. Tức thì một cái tát như trời giáng vào mặt nó:

- Trời ơi! Mày hại bà rồi! Buôn bán cái ngữ này thì chết theo cái con mẹ mày cho rảnh mắt tao! Mày đui hay sao mà lấy tờ bạc này? Thôi, cút khỏi nhà bà ngay...

Rồi bà la làng, la xóm, bà đánh thùm thụp vào lưng nó. Con bé ôm mặt đi thất thểu từ đầu đường xó chợ kiếm từng đồng góp lại cho đủ số 20 đồng.

- Thôi, em đừng khóc nữa, cho chị đổi tờ bạc này nhé.

Thúy mở ví lấy cả số tiền mẹ cho đi xem chiếu bóng chiều nay đưa cho em bé:

- Em cầm lấy! 20 đồng này thì đưa về trả lại cho dì em, còn 30 đồng này em cất lấy mà tiêu.

Con bé mở to đôi mắt ngạc nhiên, rụt rè không dám nhận:

- Em đâu có dám xin cô nhiều như thế này!...

Thúy nhét 50 đồng bạc vào bị nó:

- Cất đi. Chị giúp em mà!

Con bé cám ơn rối rít rồi ba chân bốn cẳng ù chạy. Phút chốc, nó đã mất hút vào giữa thành phố!

*

- Về thôi chị Thúy!

Thúy bàng hoàng như vừa tỉnh một giấc mơ nắm lấy tay em:

- Ừ, về thôi, Lãm!

Trên đường về, hai chị em cùng yên lặng. Bỗng Lãm xiết mạnh tay chị:

- Chị Thúy! Chị tha lỗi cho em. Em đã làm chị buồn và con bé kia bị đánh đập khổ sở!

Chỉ đợi thế, Thúy sung sướng vuốt tóc em:

- Lãm hãy hứa với chị từ đây không làm thế nữa nhé!

- Lãm xin hứa!

Bây giờ hai chị em đã trở lại nói chuyện vui vẻ. Riêng Thúy, nàng cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái như vừa trút được một gánh nặng.

Tuy buổi chiếu bóng hôm nay không xem, nhưng nàng sung sướng vì đã cho em xem một cuốn phim rất sống động, thực tế và giáo dục hơn trên màn ảnh nhiều.


XUÂN LAN      

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa "Con Búp Bê Đẹp Nhất")