Thứ Ba, 18 tháng 1, 2022

CHIẾC CẦU MUÔN THUỞ - Kiều Nhi

  

Tại dãy núi Hy Mã Lạp Sơn, có một khu rừng rậm chạy dọc theo một con suối. Cạnh bờ suối có một cây xoài to, trái quanh năm. Cây xoài ấy, chính là giang san của một đàn vượn hay nói đúng hơn là một loài vượn, ước chừng năm sáu ngàn con, chúng sống dưới sự chỉ huy của một con vượn chúa. Vượn chúa rất khôn ngoan, nó thường dặn đám vượn dân: "hãy ăn xoài khi nó còn xanh".

Đám vượn vâng theo lời căn dặn ấy. Nhưng, không thể ngờ được. Có một trái xoài to bị tổ kiến lấp đi nên chúng không tìm thấy. Theo thời gian trái xoài chín. Và đến một hôm trái xoài ấy rụng xuống suối theo giòng nước trôi đi. Sau vài ngày lênh đênh trên giòng nước, trái xoài ấy tấp vào bờ, chỗ vua xứ Ấn Độ thường tắm. 

Như thường lệ, buổi nào nhà vua cũng đi tắm. Đang tắm, bỗng nhiên mắt nhà vua sáng lên vì thấy một trái gì to lớn, màu vàng, thơm ngát. Nhà vua truyền cận vệ vớt trái xoài lên, và đem đến cho ông. Nhà vua ăn thử, thấy nó ngon và thơm làm sao. Nhà vua hỏi: "Trái nầy ở đâu thế các khanh? Trẫm chưa bao giờ ăn được một trái nào mà thơm, ngon như thế!"

Một lão thần, biết rõ cây xoài và đám vượn, nên tâu rằng:

- Tâu bệ hạ, trái xoài nầy ở về miền thượng lưu của giòng sông nầy. Nó là đồ ăn cho loài vượn.

Nhà vua ngắt lời:

- Phạm thượng thế kia à? Ta chưa được ăn mà loài vượn dám ăn trước ta. Cận vệ đâu! Truyền lệnh cho ba quân biết rằng ngày mai ta sẽ thân chinh đi dẹp lũ nầy.

*

Màn đêm đã buông xuống. Bóng tối đã bao trùm lấy vạn vật. Lũ vượn kia đang mơ màng trong giấc điệp bỗng bị đánh thức bởi những tiếng nước khua và tiếng xì xào. Chúng lắng tai nghe. Chúng ngạc nhiên. Vì sao bữa nay lại có tiếng người. Chúng nhốn nháo vì thấy xa xa có ánh đèn và tiếng chân người. Chúng hốt hoảng vì thấy từng đoàn người mang cung tên lần lần tiến về phía chúng. Chúng lại càng hốt hoảng khi thấy đám đông người ấy dừng lại dưới gốc cây chúng ở. Chúng nghe đám người ấy nói: "Muôn tâu bệ hạ, đúng đây rồi. Kìa, bệ hạ hãy nhìn lên. Ồ, hàng trăm, không hàng ngàn con vượn". Một tiếng khác: "Ta thấy rồi. Ta phải trừng trị chúng đích đáng mới được. Chúng dám ăn xoài trên đất ta". Một người khác lên tiếng: "Tâu bệ hạ, trời tối quá. Ta hãy đợi mai rồi bắt chúng cũng không muộn". Đám vượn đã hiểu. Chúng buồn bã. Nhưng con vượn chúa đã ra dấu cho chúng nó hãy bình tĩnh. Vượn chúa suy nghĩ. Sau một lúc, nó đứng lên và chạy lăng xăng, kiếm từng khúc dây rừng để nối lại. Đám vượn dân nhìn vượn chúa làm việc nhưng chúng chẳng hiểu gì. Khi thấy dây đã đủ dùng, vượn chúa lựa một nhánh cây gần bờ suối để buộc dây lại. Sau khi buộc cẩn thận, vượn chúa lấy hết sức "bình sinh" nhảy qua bên kia suối (một đầu dây buộc vào lưng nó). Hai cánh tay nó chụp được một nhánh cây bên kia suối. Nhưng sợi dây đã thiếu một đoạn bằng thân hình của nó. Đến bây giờ đám vượn dân mới hiểu việc làm của con vượn chúa đáng kính ấy. Chúng lặng lẽ, theo dây để bước sang sông. Chúng đi nhè nhẹ trên mình của vượn chúa. Chúng cảm thấy như đang dày vò trên một cái gì cao quí, một trái tim biết hy sinh vì đồng loại. Con vượn đi sau cùng là một con vượn rất độc ác. Nó cho cơ hội đã đến. Nó nhảy lên mình vượn chúa, nhún lên nhún xuống. Vượn chúa cảm thấy như tim gan mình bị nát nhưng nó vẫn cố gắng nắm chặt hai tay vào nhánh cây để cho vượn dân được an toàn. Rồi vượn chúa mệt lả đi. Qua bên kia bờ sông, con vượn ấy nhìn lại thì thấy vượn chúa lông lá xác xơ. Tự nhiên nó cúi mặt. Hai dòng lệ từ từ chảy xuống. Nó đã hối hận...

Sáng hôm sau, nhà vua mở mắt. Sau một giấc ngủ dài, nhà vua truyền lệnh đi bắt vượn. Nhưng kìa, đám vượn đã biến mất. Nha vua đưa mắt nhìn quanh... Thì thấy cảnh tượng cảm động ấy. Nhà vua truyền cho quân lính lên, đưa vượn chúa xuống. Nhìn thấy vượn chúa nằm bất động trên tay quân lính, lông là xác xơ, nhà vua cảm thấy hổ thẹn. Ông thấy mình hèn hạ trước tấm lòng cao quí của vượn chúa. Nhà vua đã hiểu rõ thế nào là sự hy sinh cho đồng loại.

Kiều Nhi       

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 78, ra ngày 1-10-1967)


 

Không có nhận xét nào: