Thứ Năm, 31 tháng 3, 2022

HAI ANH EM - Vũ Chinh

  Bà Hai đang làm cơm dưới bếp thì nghe phía sau có tiếng khóc rấm rức, bà liền quay người lại, hỏi:

- Sao con khóc đó, Vân?

Bé Vân - tên đứa trẻ đang khóc - nghe mẹ hỏi càng nấc lên nhiều hơn. Bà Hai phải bỏ dở công việc, đến bên con, âu yếm:

- Gì thế con? Nói cho mẹ nghe đi.

Bé Vân được vỗ về, nên nín khóc, nhưng vẫn còn ấm ức:

- Dạ... anh Tân... ảnh...

- Ảnh làm sao con?

- Dạ... ảnh... đánh con... hu... hu...

Bà Hai ôm con vào lòng, lấy khăn lau nước mắt cho bé:

- Thôi con nín đi. Để mẹ hỏi anh Tân tại sao ảnh đánh con.

Nói đoạn, bà quay ra phía cửa sổ, gọi:

- Tân ơi! Vào mẹ bảo.

Tân như đoán biết trước giờ phút nầy, nên chạy nhanh vào nhà. Bà Hai gọi Tân đứng một bên và chỉ bé Vân, bà hỏi:

- Tân! Sao con đánh em?

- Con đâu có đánh nó, con... đá nó thôi!

- Mà sao con đá em?

- Dạ... tại nó cốc đầu con.

Nghe Tân nói thế, bé Vân chồm dậy cãi:

- Anh vu cáo tôi hả? Anh đá tôi trước, tôi mới... cốc đầu anh chứ!

Bà Hai bật cười:

- Thôi, hai con đừng cãi nhau nữa. Nín đi, nghe mẹ nói nầy.

Hai đứa trẻ nghe lời, không dám nói năng gì nữa...

- Tân, Vân, hai con! Hai con là anh em ruột thịt, thì phải yêu mến nhau chứ, sao lại đánh lộn mãi thế? Hai con ghét nhau lắm à! Đây là lần đầu, mà cũng là lần cuối, mẹ cấm hai con, không được đánh nhau nữa. Nếu cãi lời, mẹ sẽ cho Tân hoặc Vân theo chú Phong lên Đà Lạt để hai đứa xa nhau, không còn xích mích nữa!
 
Hai đứa trẻ cúi đầu, tỏ vẻ vâng lời.
 
Vừa lúc ấy, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
 
Hai đứa chạy vụt ra một lượt:
 
- A! Chú Phong...
 
- Mẹ cháu vừa nhắc đến chú là chú đến ngay...
 
Chú Phong tươi cười xoa đầu Tân và bồng bé Vân trên tay. Bà Hai cũng vui không kém, bước ra chào người em chồng. Chú Phong cũng chào đáp lễ và cất giọng hỏi:

- Anh Hai đâu chị?

- Nhà tôi vừa mới đi phố đó chắc cũng sắp về. Mời chú vào nhà...

- Cám ơn chị ạ!

Tân và bé Vân vẫn không rời tay chú Phong. Chúng huyên thuyên kể chuyện học hành của mình cho chú nghe. Chúng lại hỏi những cảnh đẹp ở Đà Lạt, nơi nào có suối, nơi nào có thác v.v... khiến chú Phong không kịp trả lời.

Sau đó, chú mở va ly ra, lấy hai con búp bê Nhật và một bọc kẹo chia phần cho hai cháu. Chú nói:

- Đây là phần Vân. Đây là phần Tân. Đồng đều cả làng nhé.

- Vâng, chúng cháu cám ơn chú ạ!

Chú Phong xoa đầu hai đứa:

- Hai cháu ngoan quá...

Bà Hai cũng vừa bước lên, nghe chú Phong bảo thế, bà bĩu môi, bảo:

- Ấy, chú Phong lại lầm rồi. Hai đứa là anh em ruột mà đánh nhau suốt ngày, thế là ngoan sao?

Tân và bé Vân cùng đỏ mặt, vội nhìn sang phía khác. Bà Hai tiếp:

- Cũng chính vì thế mà tôi muốn khi chú trở về Đà Lạt, chú dẫn Tân hoặc Vân theo cùng cho chúng xa nhau, không còn đánh nhau nữa...

Chú Phong cười:

- Vâng, em sẽ dẫn Tân đi theo cùng...

Tân nghe vậy, nhảy cỡn lên. Còn bé Vân thì mếu máo toan khóc. Chú Phong dịu dàng:

- Thôi, chú nói chơi đấy. Nín đi, khóc xấu lắm...

Thế là bé Vân tươi ngay nét mặt và chạy quanh nhà đùa giỡn như thường.

Tưởng có chú Phong về, Tân và bé Vân sẽ nô đùa trong hòa thuận, nào ngờ, chỉ hai mươi phút sau, bà Hai lại mục kích rõ ràng hai đứa đang dằng co toan đánh lộn. Bà Hai tức quá, gọi chúng vào phòng, mắng cho một trận và quyết định sẽ cho Tân theo chú Phong về Đà Lạt.

Khi ông Hai về, nghe bà Hai mách lại những điều trên, ông cũng bằng lòng đày Tân đi xa. Ông Hai bảo:

- Chúng đánh nhau mãi, không sao can thiệp hoài được, chi bằng cho Tân đi Đà Lạt, trước nhất để hai đứa xa nhau, không ấu đả nữa, sau là nhờ không khí trong sạch ở đó, giúp Tân thêm sức khỏe vì nó ốm yếu luôn.

Thế là vài hôm sau, Tân theo chú Phong về miền cao nguyên. Lần cuối nhìn mái nhà thân yêu cũ, Tân thấy bùi ngùi. Chiếc xe chuyển bánh. Tân giơ tay vẫy ba mẹ lần chót...

*

Đến Đà Lạt, chú Phong dẫn Tân đi dạo khắp thành phố cao nguyên. Tân say mê với những phong cảnh mà từ lâu rồi nó thường hay ao ước khi đọc qua sách vở báo chí nói về miền cao nguyên trù phú nầy.

Hơn hai giờ sau, chú Phong và Tân mới về nhà. Nhà chú Phong ở cách chợ Đà Lạt không bao xa, vì vậy nơi nầy không đến nỗi trống vắng lắm...

Buổi chiều. Bầu trời thấp xuống với những đám mây màu xám đục. Sương mù giăng đầy cả một vùng núi xa. Thỉnh thoảng, vài cơn gió lạnh kéo đến, vồ qua khung cửa, như muốn đem buốt lạnh đến tất cả sinh vật.

Tân vẫn ngồi đó, đôi mắt hờ hững qua từng trang báo.

Căn phòng im lặng, thứ im lặng mà Tân chưa bao giờ chịu đựng. Chú Phong đi làm chưa về. Những người khác trong nhà cũng đi vắng cả...

Tân không biết làm gì cho qua thời giờ. Đùa giỡn chăng? Đùa giỡn với ai đây? Đâu có ai ở miền nầy quen biết Tân. Tự nhiên, Tân nghe bơ vơ lạ. Những dòng chữ, những hình ảnh của sách báo không còn đủ sức quyến rũ đôi mắt nó nữa. Tân đứng dậy, tiến lại cửa sổ.

Nơi nầy, nhìn ra ngoài, Tân thấy những con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo, ngút mắt. Tân chợt ước muốn có một người bạn - người bạn thân cùng Tân chạy trên con đường đó, chạy mãi đến khu rừng thông xanh lá đàng xa thì thôi. Nhưng một lần nữa Tân lại thất vọng. Lần đầu tiên trong đời Tân phải chịu những buồn chán, bứt rứt. Tân lại quay vào nhà, buông mình xuống chiếc ghế bố, lặng im.

Rất lâu, Tân vẫn còn nằm đấy, giấc ngủ không sao khép chặt đôi mắt nó được, mặc dầu nhiều lần, nó nghe đôi mi sụp xuống nặng trĩu. Nhìn những tấm ảnh treo trên tường, bỗng dưng, Tân bắt gặp một hình ảnh quen thuộc ngày nào. Phải rồi, hình ảnh ấy, chính là nguyên nhân nỗi buồn của Tân hiện tại. Bé Vân! Trời ơi! Bé Vân của anh. Sao bé nhìn anh dữ vậy? Bé không nhận ra anh sao? Bé lại cười nữa. Ôi! Đẹp làm sao nụ cười thơ ngây ấy. Bé Vân, lại đây với anh, anh là Tân đây...

Tân như mơ màng với hình ảnh bé Vân đến quên cả thực tại. Lát sau, chừng nghe mình vô lý trong câu nói mê sảng, Tân mới im lặng gục vào đôi tay. Tự dưng, hơn lúc nào hết, niềm nhớ thương bé Vân càng lúc càng sôi động trong Tân.

Tân muốn khóc lên, khóc lên thật to trong căn phòng, để tỏ lòng hối hận khi nhớ đến những hành động hiếp đáp bé Vân ngày xưa. Ngày xưa... mà không, không xưa lắm đâu, chỉ mới đây thôi.

Bé Vân ơi! Tha lỗi cho anh nhé! Anh đã không thương em còn hiếp đáp em mãi, đứa em mà đáng lẽ anh phải thương mến suốt đời. Bé tha lỗi cho anh không? Anh sẽ xin với chú Phong để về ngay Sàigòn. Ừ, về ngay Sàigòn nội trong nay mai. Bé chờ anh nhé. Bây giờ anh đang nhớ bé lắm đây, bé biết không? Bé yêu của anh ơi!...

Đang suy tư trong mơ màng, chợt có tiếng chân nện mạnh bên ngoài ngưỡng cửa, Tân giật mình chồm dậy...

Qua khung cửa kính, Tân thấy loáng thoáng ba bóng người, hai lớn, một bé. Ai? Câu hỏi đột ngột nầy đã đập mạnh vào trí óc Tân. Ăn cướp chăng? Ừ, biết đâu bọn nầy là bọn cướp thừa cơ nhà đi vắng cả, đến uy hiếp Tân để đoạt của! Nghĩ đến đây, Tân chợt rùng mình, cùng lúc những hình ảnh khảo tra tàn nhẫn của bọn cướp qua những chuyện trinh thám Tân đã đọc qua, làm Tân nghe tim mình đập mạnh. Tân nhè nhẹ tiến lại góc phòng, tay thủ sẵn một thanh củi đòn hơi to.

Trong lúc ấy, ba bóng lạ vẫn qua lại chầm chậm. Hai bóng lớn cúi sát đầu thì thầm... rất lâu... Tân hồi hộp vô cùng... Chợt có tiếng nói:

- Ba ơi! Tới chỗ chưa ba?

Tân nghe máu chạy rần rật trong đầu khi tiếng nói vừa lọt vào tai của nó. Tiếng nói trong trẻo và ngây thơ lạ! Sao lại nghe dường như quen thuộc quá. Tân vội bỏ thanh củi đòn xuống, đôi môi bỗng thành hình một nụ cười khi nghĩ đến hành động của mình vừa rồi. Du khách có lẽ từ xa đến tìm nhà người thân mà ngỡ là ăn cướp, thì thật là quá nhiều tưởng tượng.


Đưa tay vặn một vòng chốt cửa, Tân nhìn ra ngoài vội vàng. Bỗng dưng, Tân muốn la lên một tiếng mừng rỡ, khi vừa nhận diện được những hình ảnh thân yêu nhất đời...

- Thưa ba má...

- Ô kìa! Anh Tân... Anh...

- Bé Vân của anh.

Vòng tay Tân như muốn siết chặt lấy thân hình đứa em trai kháu khỉnh dễ yêu, mà lúc nãy chính hình ảnh nầy đã quấn lấy óc Tân.

Thì ra ba du khách nầy chính là ông Hai, bà Hai và bé Vân. Sở dĩ có sự có mặt đột ngột nầy là do sự thúc đẩy cấp bách của bé Vân. Bé Vân - cũng như Tân - đã sống những ngày buồn tẻ và vô vị. Từ khi Tân ra đi, bé Vân cảm thấy mình như thiếu vắng một cái gì không sao diễn tả được. Những trò chơi, những đùa giỡn tinh nghịch, tất cả đã vô vị đối với bé. Bé phải chơi đùa một mình. Chơi riết rồi chán, bé buồn muốn khóc vậy.

Một hôm, vì quá nhớ anh Tân, bé liền đánh bạo xin mẹ đưa đi Đà Lạt ngay. Bà Hai, lúc đầu còn hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó thấu hiểu tâm lý con, bà liền ôm bé Vân vào lòng hứa sẽ nói lại với ba Vân về vụ nầy.
 
 Cũng may, khi biết được ý muốn của bé Vân, thì đúng lúc ở sở ông Hai, vì lý do kỹ thuật nên tạm nghỉ ba ngày. Thế là chiều hôm đó, gia đình Vân lên xe đi Đà Lạt...

Có lẽ vì quá lâu, nên ông Hai quên khuấy địa chỉ của Phong. Do vậy, đã đứng trước cửa nhà chú Phong rồi mà ông Hai vẫn chưa dám vào vì nửa tin nửa ngờ. May sao, Tân lại mở cửa, gặp ngay ông Hai đang còn phân vân với việc đi ở...

- Thôi! Anh em bỏ nhau ra chứ. Chú Phong đâu rồi Tân?

Tân đứng lên, lễ phép:

- Dạ, chú Phong đi làm chưa về ạ!... Nè kìa! Chú Phong về kìa Vân...

Theo tay Tân chỉ, Vân thoát đi thật nhanh:

- A! Chú Phong... chú Phong...

Chú Phong tuy hân hoan nhưng cũng hơi ngạc nhiên trước sự họp mặt đột ngột nầy. Chú nhìn bé Vân hỏi:

- Bé lên đây để thăm chú phải không?

- Dạ, không đúng lắm. Đó chỉ là nguyên nhân phụ thôi.

- Chứ còn nguyên nhân chính...

- Dạ, nguyên nhân chính là tại cháu.

Chú Phong cười:

- Cháu... làm sao?

- Dạ... cháu...

Bà Hai nhìn chú Phong rồi cướp lời bé Vân:

- Tại... cháu nhớ anh Tân quá chớ làm sao nữa!

Chú Phong chợt hiểu ra, bật cười thật to. Chú vừa bước vào nhà, vừa lẩm bẩm:

- Gớm, thật là rắc rối với tâm lý trẻ con!


VŨ CHINH      

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 40, ra ngày 1-3-1966)


 

Không có nhận xét nào: