Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2024

NAI ĐẦU ĐÀN - Lê Dũng Mỹ

 

Tôi còn nhớ cách đây không lâu, tôi có được đọc một truyện ngắn của Thương Việt Phương đăng trong Tuổi Hoa với tựa đề "Thỏ Đầu Đàn" trong đó Phương đã diễn tả nỗi vất vả lẫn khổ tâm của một cô thỏ chị phải chăm sóc cả một lũ em dại khi vắng cha mẹ. Để thông cảm với hoàn cảnh ấy, đến nay tôi cũng xin "tả oán" nỗi khổ sở của tôi trong chức vụ đầu đàn. Nhưng rất tiếc tôi không được như "cô thỏ" Phương khôn ngoan, láu lỉnh, nhanh nhẹn, tháo vát, tôi chỉ là một "chú nai vàng ngơ ngác" phù hợp với bản tính hiền như bột cố hữu của tôi.

Thú thật với các bạn trong gia đình Tuổi Hoa, niên kỷ tôi năm nay "mới có" vừa đúng 18 tuổi trăng tròn... Tôi tự nhận thấy mình đã lớn nhưng nhiều lúc tôi lại nghĩ rằng: mình vẫn ở cái tuổi "mười mấy" chứ chưa "hai mươi mấy" và hễ "mười mấy" thì tất nhiên vẫn còn là một thằng con nít và tôi vẫn còn được cái hân hạnh kể chuyện con nít, đọc báo con nít, và chơi các trò con nít như thường, Phải không các bạn! (tôi buộc lòng phải dùng danh từ "con nít" cho nó thân mật hơn, các bạn đừng giận nhé!).

Thương Việt Phương có lẽ còn "phúc đức" hơn tôi nhiều. "Bầy thỏ" của Phương tuy đông nhưng được cái là đủ mặt các "tiên đồng ngọc nữ" lẫn lộn, sĩ số đôi bên tương đương nhau, còn "bầy nai" của tôi, nói ra có lẽ chẳng ai tin vì nó khá đặc biệt và hiếm có: "Bầy nai" của tôi có đến 7 "ngọc nữ" và chỉ có 2 "tiên đồng", 7 "ngọc nữ" ấy là Yến 15, Oanh 14, Loan 12, Phượng 10, Uyên 9, Ngọc 7, và Kim Châu 6 tuổi, 2 "tiên đồng" ấy là tôi, Dũng 18 và Hùng 13.

Thật ra thì tôi cũng chưa phải lãnh trách nhiệm đầu đàn nặng nề ấy vì trước tôi còn có một "ngọc nữ" nữa là chị Dung 22 tuổi. Dù sao khi bên con gái đã chiếm đa số thì để cho họ cai quản lấy cũng sướng hơn. Nhưng từ ngày chị Dung lên xe hoa về nhà chồng là chị ấy giao hết "quyền hành" lại cho tôi. Thế mới chết chứ lỵ!

Làm đầu đàn, nghe cái chức có vẻ oai đấy nhỉ! Nhưng sự thật cũng chẳng sung sướng gì đâu các bạn ạ! Khổ ghê vậy đó!!! Để tôi kể cho các bạn nghe: Thấy ông anh cả "tân thăng" đầu đàn mà lại hiền lành, nhút nhát, tụi con gái mặc sức làm mưa làm gió, ba má tôi thì ngày hai buổi bận làm ăn buôn bán, giao phó việc trông nom lũ trẻ cho bà ngoại. Gặp những ngày nghỉ tụi con gái rủ nhau chơi nhảy dây, cò cò, trốn bắt, nô đùa ầm ỹ cả lên ; chúng nó có tuổi sàn sàn bằng nhau, tính tình nghịch ngợm như nhau nên chơi rất "hợp rơ", nhiều lúc chúng nó nghịch đến nỗi tôi bắt nổi sùng, phải ra mặt ông anh quát tháo một hồi chúng mới chịu để yên cho mà học bài. Về phần tôi thì dù sao cũng đã lớn rồi, thằng Hùng còn nhỏ nên chúng tôi ít hợp nhau cho lắm. Nhưng nhiều lúc thấy nó lẻ loi, tội nghiệp nên thỉnh thoảng tôi rủ nó chơi đá banh, đánh đáo, đánh cờ... Hùng ta tuy vậy nhưng cũng được cái là ngang tàng, bướng bỉnh nên cũng đỡ bị tụi con gái ăn hiếp. Còn tôi - nói ra chỉ sợ anh em cười, nhưng để bụng thì cứ ấm ức mãi nhịn không được, thì thôi nói đại - tôi chỉ là một cục kê ngồi chịu trận. Tụi con gái còn tự phong làm "LES SEPT MERCENAIRES", còn hai đứa tôi, chúng nó đặt danh hiệu là "LES DEUX GAMINS" (Hai trẻ lạc loài). Thế có cáu không các bạn. Lắm lúc tôi tức quá, bĩu môi:

- Sức mấy mà đòi làm "Les sept mercenaires", có "Thất Nữ Quỷ" thì có...

Yến chu chéo lên:

- Anh Dũng bảo tụi em là "Bảy con Quỷ cái" nhé, má về em mách cho mà coi...

Tôi nhăn nhó:

- Thế mấy cô chả nô nghịch như quỷ sứ là gì!... Gọi thế đáng lắm!!...

Lập tức tụi con gái la ó:

- Không được... Không được...

Và đập bàn đập ghế ồn lên. Tôi lắc đầu khổ sở:

- Thôi xin các cô, tôi chịu thua rồi... Thôi thì "Les Sept Mercenaires" vậy...

Biết mà, hễ cứ giở giọng làm ầm lên một chập là ông anh bắt nhức đầu, phải nhượng bộ...

Mệt nhất là ở những ngày giữa tháng và cuối tháng. Mỗi lần đi học về là tôi không quên ghé sạp báo mua tờ "Tuổi Hoa", về đến nhà là kéo thằng Hùng ra chỗ vắng dúi vào tay nó bảo nhỏ:

- Giấu đi, tao cho mày coi trước đó...

Hùng ta hí ha hí hửng xách cuốn "Tuổi Hoa" chạy lên gác "xem tư", có hôm không may cho nó là con Loan trông thấy la lên:

- A, có "Tuổi Hoa" rồi tụi bay ơi! Anh Dũng đưa thằng Hùng xem rồi!...

Ba con Oanh, Phượng, Uyên nghe thấy nhào tới chất vấn:

- Để tụi em coi trước, anh Dũng làm như vậy là không công bình...

- Nam nữ bình quyền mà...

Tụi nó ùa đến chỗ thằng Hùng. Anh chàng sừng sộ trông phát tức cười:

- Ê người ta "xí" trước rồi...

Tụi con gái được thể la ó lên ầm ỹ. Hùng ta nổi sùng nhào tới tát con Loan một cái. Thế là nó khóc thét lên. Má nghe có tiếng động từ dưới nhà chạy lên hỏi cớ sự rồi quát:

- Hùng, đưa cuốn truyện cho con Loan mau... Không biết có hay ho gì mà tụi bay giành nhau dữ vậy...

Thế là anh chàng "mất của". Con Loan dụi nước mắt rồi cười to lên có vẻ sung sướng lắm. Hùng ta thì cứ nhăn như "bị". Hai đứa đang gầm ghè nhau thì con Yến xen vào xử huề:

- Thì bây giờ 8 đứa oẵn tù tì, đứa nào thắng coi trước, theo thứ tự...

Ý hẳn Yến nhà ta định bắt chước "sách lược" của Mai Anh Nương. Nó khôn quá, oẵn tù tì thì phe nó thắng rồi còn gì nữa. Thằng Hùng có giỏi mấy cũng chỉ hạ nổi ba đứa là cùng rồi bị loại khỏi vòng chiến. Thế là phe con gái lại thắng thế. Tức không các bạn! Tụi nó lợi dụng ở điểm tôi và Hùng ta thuộc "phái khỏe" nhưng mà ai lại lấy sức mạnh đàn áp "Phái chân yếu tay mềm" bao giờ... Thế là tụi nó được thể tung "chưởng mồm" lên. Hai đứa tôi đã bị thất thế lại thế cô nữa nên đành chịu thua vậy...

Sự kiện "trai thiếu gái thừa" này tuy lắm lúc bực mình thật nhưng nhiều khi cũng cảm thấy vui vui và buồn cười. Chẳng hạn như cứ đến cuối tuần ba cho tiền cả 9 đứa kéo nhau đi xi nê Rex. Chủ nhật nào ở Rex cũng đông nghẹt... ; tôi với thằng Hùng "đường đường là một đấng nam nhi" thành ra có... phận sự mua vé ; tụi con gái "liễu yếu đào tơ" chỉ việc đứng ngoài nhai kẹo chewingum chờ đợi... Mua được mấy cái vé là mồ hôi ra ướt như tắm... Đến khi vào rạp là trăm lần như một, tôi phải bảo Yến:

- Nào, nữ tướng điểm binh xem "quân số" đã đủ chưa hay còn thiếu mống nào?...

Yến quay lại lẩm nhẩm: Oanh, Loan, Phượng, Uyên, Ngọc, Kim, Châu.

- Đủ rồi anh ạ!

- Vào trong rạp nhớ nắm tay nhau mà đi kẻo lạc đấy...

Xong xuôi đâu đấy chín đứa tôi mới vào rạp và chuyên môn khi nào ngồi cũng chiếm trọn cả hàng ghế...

Những lúc rảnh rỗi, ba má tôi thường nhìn bầy con lúc nhúc mà thở dài ngao ngán:

- Nhà mình như vậy là lỗ vốn, sinh được 8 gái mà chỉ được mỗi 2 trai. Sau này lo đám cưới với của hồi môn cho các cô ấy biết làm sao đây?...

Con Oanh giở giọng đạo đức giả:

- Con nhất định không lấy chồng. Ở nhà nuôi ba má.

Lập tức Hùng ta xía vào:

- Thôi đi chị, nói dóc hoài... Con gái chỉ được cái nuôi cho lớn rồi đi về nhà chồng là hết chuyện, coi như là mất luôn, chỉ có con trai là mệt...

Tôi cũng xổ nho:

- Thằng Hùng nói đúng đấy... Vả lại, tổ tiên ta có câu: "Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô", 10 đứa con gái không bằng một thằng con trai... Mà đây mới có 8 gái 2 trai, thế mà còn đòi gì nữa...

Tụi con gái đuối lý nhưng con Loan còn cố cãi bướng:

- Đời xưa khác, đời nay khác, đâu có giống nhau được...

Nhưng cũng vì lẽ đó mà hai đứa con trai được ba má cưng hơn hết, tuy rằng mang danh thiểu số có lúc bị thiệt thòi nhưng phần thắng lợi vẫn nhiều hơn... Hai đứa tôi xin gì ông bà cũng cho, nào may sắm áo quần, giầy, mũ, xe gắn máy... thôi thì đủ cả ; còn tụi con gái xin mãi mới được, một phần cũng vì vấn đề tài chánh: trang phục phụ nữ khi nào cũng mắc tiền cả, nào jupe, áo đầm, áo dài, giầy, guốc, nón... và hễ may sắm cho một đứa thì phải mua sắm cả cho 6 đứa kia, kẻo chúng ganh tị nhau thì khổ, mà nếu may sắm đồng đều thì lại tốn tiền khá bộn...

Dầu vậy, có lúc tôi chỉ muốn hoặc bằng cách này hoặc bằng cách khác để được thoát cái "nợ nần" này cho rồi nhưng mệt một cái là nhà chỉ có mình tôi với chị Dung là lớn, chị Dung thì đã đi lấy chồng, con Yến dù sao hãy còn nhỏ, còn mình tôi là đủ trí khôn "lãnh đạo" bầy em dại... Vả lại, bỏ qua việc đó đi, nếu tôi đi xa thì bỏ thằng Hùng lẻ loi một mình, cũng tội nghiệp cho nó, và nếu cả hai đứa tôi cùng đi thì nhà lại thiếu bóng con trai, chỉ toàn con gái lúc nhúc cũng khổ cho ông bà già... Thôi đành vậy... Biết làm sao bây giờ...


LÊ DŨNG MỸ       

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 67, ra ngày 15-4-1967)


Không có nhận xét nào: