Ranu
học mà chẳng hiểu tí gì cả. Những giòng chữ trên trang giấy như nhảy
nhót trước mắt, không chịu nhập vào khối óc mù đặc của cậu. Chẳng phải
tại Ranu lười biếng đâu. Trái lại! Trong đám trẻ con đến thụ huấn
Maharadja - thầy đồ khả kính - Ranu là cậu học trò chăm chỉ nhất. Cậu
học ngày học đêm, mải miết với sách vở.
Nhưng khối óc của Ranu cứ như đá cứng, khó lòng ghi khắc vào được nét chữ nào.
Vì thế đã mấy năm tới trường theo học, mà chữ thầy đành trả cho thầy. Thấy Ranu đã mười hai tuổi, thầy đồ liền kêu lại bảo:
-
Cha mẹ con giao phó con cho thầy thấm thoát đã mấy năm rồi. Thầy đã cố
công dạy bảo con. Phần con, con cũng hết sức cố gắng. Nhưng xem ra chẳng
có kết quả gì. Trí óc con kém cỏi quá đến nỗi học hoài mà không lĩnh
hội nổi những lời thầy chỉ dạy, không đọc nổi một giòng chữ.
Thầy
nghĩ có lẽ Thượng đế muốn đặt con vào hạng người mạnh chân khỏe tay,
chứ không phải là hạng người thông minh trí tuệ. Vì thế ngài mới để cho
con có khối óc cứng rắn như đá. Theo ý thầy con chẳng nên nán lại ở đây
làm gì nữa. Ngày mai con hãy lên đường trở về làng. Thầy sẽ cho con một
ít gạo rang làm lương khô ăn dọc đường. Thôi con sửa soạn đi để mai lên
đường cho sớm.
Ranu buồn bã đứng lên chắp hai tay lên ngang mắt kính cẩn chào thầy rồi trở ra.
Hôm
sau Ranu lên đường. Trên đường trở về quê cũ, Ranu thấy nghẹn ngào, cổ
họng như bị tắc lại. Thỉnh thoảng nước mắt trào ra, lăn dài trên má. Cậu
gạt nước mắt bước đi, lòng ngậm ngùi, tan tác. Bọc hành lý trong có
đựng ít gạo rang lủng lẳng bên sườn, lâu lâu phải kéo về phía sau cho đỡ
vướng. Theo nhịp chân bước, đầu óc Ranu vang lên câu nói: "Rắn như
đá... Rắn như đá..."
Trời nóng ngột ngạt, tiếng côn trùng vo ve trong bầu không khí nặng nề, Ranu vẫn bước đều.
Ngày
thứ nhất, Ranu đi qua các thôn xóm đầy bụi, băng đồi, vượt suối, cho
tới chiều mới lấy gạo rang ra trộn với nước ngồi ăn và ngủ một giấc dưới
vòm trời đầy sao.
Ngày
thứ hai, đôi chân Ranu bắt đầu mỏi. Cậu bước đi từng bước ngắn và luôn
luôn ngồi nghỉ. Trên mặt Ranu, những vết bụi quệt dài, lem luốc. Tới
trưa, Ranu đã thấy đói, tính lấy gạo ra ăn, thì chợt xa xa thấy có một
hồ nước, chung quanh hồ có những bóng dừa phủ mát. Lần theo lối đi bị cỏ
lau mọc đầy che khuất, Ranu tiến tới một ngôi dinh thự đổ nát. Nhiều
thềm đá nối tòa lâu đài xuống hồ nước. Ranu ngồi xuống một bực thềm, đã
nứt nẻ nhiều chỗ. Cậu lấy gạo trong bọc ra và bỗng để ý thấy trên thềm
đá có nhiều vết trũng tròn sâu trên mặt đá.
Ranu thầm nghĩ:
-
Vị vua chúa nào ngày xưa ở đây thật có lòng nhân hậu. Chắc hẳn vị đó đã
cho đẽo những hũng đá này để cho các khách bộ hành qua đây lấy chỗ ăn
uống nghỉ ngơi.
Nghĩ
thế, Ranu liền vốc nước hồ lên lên một chỗ trũng rồi đổ gạo rang vào
trộn cho dỏe để ăn. Ăn xong, Ranu thấy mệt mỏi. Lần đầu tiên trong đời
Ranu cảm thấy lười biếng. Cậu tìm một bóng mát nằm ngủ. Vừa thiu thiu,
chợt nghe có tiếng cười nói từ xa xa đến gần. Mở mắt ra nhìn thấy có ba
thiếu nữ, mỗi cô ôm một chiếc vò tới hồ múc nước. Ranu lễ phép chào và
hỏi:
- Thưa các chị, tòa lâu đài ngày xưa kia là của ai vậy?
Ba cô gái đáp:
-
Chúng tôi không biết. Ngay cả cụ cố chúng tôi cũng không nhớ rõ xưa kia
vị vua chúa nào đã ở đây. Cứ xem những tường xiêu, vách nát, những lối
đi cỏ mọc rêu phong như thế kia cũng đủ hiểu cung điện này hoang phế đã
lâu đời rồi. Không ai vào đây làm gì, trừ có bọn thiếu nữ chúng tôi đến
đây lấy nước.
Vừa nói, các cô gái vừa múc nước vào đầy vò, rồi nhắc lên ngang hông, sửa soạn quay trở về làng.
Ranu nói:
- Ông hoàng này, chắc phải giàu có lắm, và cũng có lòng nhân hậu nữa.
Ba cô gái ngừng lại, hỏi:
- Tại sao?
-
Tại ông ta đã nghĩ đến những kẻ bộ hành tới đây nghỉ chân, bên bờ hồ
này. Đây các chị xem, ông đã cho đẽo sẵn những lỗ trũng này trên thềm đá
rất tiện dùng để ăn uống.
Nghe Ranu nói như vậy cả ba ci6 gái phá lên cười rũ rượi.
-
Cậu nhỏ ơi, cậu thật ngu tối nên mới có thể nghĩ như vậy được! Những
vết trũng mà cậu tưởng là chỗ để dọn thức ăn, chẳng phải do ai mất công
đẽo ra cả. Đấy chỉ là những vết chân vò, trải bao thế hệ, do chị em phụ
nữ chúng tôi ra đây lấy nước, đặt lên đã làm trũng xuống thành từng
khoanh tròn như thế đó. Cậu không nhớ câu "nước chảy đá mòn" ư? Với thời
gian, đá dù cứng đến mấy đi nữa cũng có thể mòn đi được.
Nói đoạn, các cô gái cười ngặt nghẹo quay đi, để mặc Ranu ngồi một mình trầm ngâm suy nghĩ.
Cậu bé thầm nhủ:
-
Ta vẫn tưởng trí óc ta rắn như đá, không học hành gì được. Nhưng cứ xem
như phiến đá này, tuy rắn mà vẫn bị trũng xuống thành vết. như vậy thì
trí óc ta dù có cứng rắn như đá đi nữa cũng có thể ghi khắc những điều
học hỏi được. Miễn là ta cố công nhắc đi nhắc lại hàng trăm lần, hàng
ngàn lần một bài học, cũng như những người con gái kia, đã đặt vò nước
trên thềm đá, ngày này qua ngày khác, nhắc đi nhắc lại một cử chỉ, khiến
mặt đá phẳng lì đã phải trũng xuống.
Nghĩ
ra điều ấy, Ranu cảm thấy phấn khởi. Cậu đứng ngay lên, quay trở về
đường cũ. Ranu đi ròng rã ngày đêm quên cả mệt nhọc. Và khi tới trường,
cậu vào năn nỉ với thầy. Ông thầy trước lòng quyết tâm, kiên trì của
cậu, đành nhận lời, thử lần nữa xem sao.
Ranu
dùi mài năm này qua năm khác, những năm cố gắng đầy cực nhọc... Nhưng
rồi Ranu đã trở nên một nhà thông thái, và đã viết ra một bộ văn phạm
đặc biệt dành cho những đứa trẻ có bộ óc quá cứng rắn. Bộ sách ấy, trải
hai ngàn năm, nay vẫn còn được dùng ở Ấn độ.
XUÂN VŨ
(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa Thú Quê)
.bmp)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.