Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2024

THEO THÁNG NGÀY XA VẮNG - Hoài Bảo

 

 Cho M. Phụng (Đà-Lạt)

Xe bắt đầu vào thành phố, một vài cơn gió lạnh lùa vào, tôi kéo cao cổ áo lên và cố trườn người ra phía trước. Trong màn mưa mỏng, tôi thoáng thấy bóng dáng dì Hải đang đứng đợi trong đám thân nhân. Tôi nhận hành lý và vẫy tay gọi ríu rít.

Dì Hải đã nhận thấy tôi, cả hai dì cháu ôm nhau mừng rỡ, nỗi xúc động làm tôi nghẹn ngào không nói được lời nào. Mãi một lúc sau tôi mới lấy được bình tĩnh. Suốt quãng đường về nhà tôi kể chuyện như không kịp nghĩ.

Bảy năm rồi chóng thật, dì xa mẹ con tôi để theo chồng lên đây lập nghiệp. Cha tôi mất năm tôi vừa mới lên ba, tất cả chỉ trông cậy vào người em gái mẹ. Dì Hải luôn túc trực bên mẹ an ủi, khuyên lơn. Người thiếu phụ trẻ tuổi từ đây phải chống chọi với tháng ngày cam go trên quãng đường dài cô độc.

Tôi lớn lên trong tình thương người hiền mẫu, mẹ đã cho tôi tất cả lẽ sống. Thế mà nay tôi phải xa lìa khung trời thân yêu đó để lên đây trọ học. Những tháng ngày êm đềm bên mẹ tôi thấy mình như cột chặt trong vòng tay nồng ấm, trong hơi thở ngọt ngào, trong ánh mắt dịu hiền khoan dung. Ngày đi tôi muốn gói trọn tất cả vào hành lý.

Căn nhà hiu quạnh rồi đây sẽ hiu quạnh thêm. Xa tôi mẹ sẽ buồn và nhớ tôi không ít. Nghĩ đến mẹ nước mắt tôi lại ứa tràn ra. Dì Hải lặng lẽ lau nước mắt cho tôi mà không nói lời nào, có lẽ dì cảm thông giờ phút mủi lòng đó.

Căn phòng dì Hải dọn cho tôi cũng tạm ấm cúng, nhưng thích nhất là cái bàn học kê sát cửa sổ. Nơi đó tôi có thể quan sát chung quanh nhà. Dì Hải trồng đủ loại hoa, đặc biệt là giàn hoa thiên lý màu tím nhạt. Chiếc ghế xích đu được đặt bên dưới gốc cây.

Ba ngày trôi qua, mưa vẫn dai dẳng suốt ngày. Buổi sáng dì Hải bận đi dạy, chỉ còn tôi một mình trong căn phòng bé nhỏ, vẻ trống trải làm tôi lo sợ, tôi thấy lòng buồn vời vợi và muốn ra phố. Bức thơ gởi cho mẹ đã viết xong hãy còn nằm trên bàn học. Tôi vẫn ngồi bất động nhìn ra vườn, những cơn gió mạnh làm hoa thiên lý rơi lác đác trên lối đi dẫn vào nhà. Tôi bước ra ngoài, căn nhà thật vắng vẻ, tôi nghe tiếng cây cỏ xào xạc như tiếng nhạc đệm cho nỗi nhớ nhung càng dâng cao. Thả dọc theo con dốc, tôi xuống phố bỏ cái thơ, ghé vào quán sách chọn vài cuốn tiểu thuyết, tôi thấy mình bơ vơ, lạc lõng. Không biết giờ này mẹ đang làm gì. Mười giờ hơn chắc mẹ còn làm việc ở sở. Nhớ thật nhiều những lúc đêm về, tôi ngủ không an giấc, mẹ đến  bên giường vỗ về, đắp chăn lên tận ngực và hôn nhẹ lên trán tôi. Lúc đó tôi muốn ôm chầm lấy mẹ và nói lên tất cả tấm lòng yêu kính.

Giờ tôi lại xa mẹ hàng trăm cây số, tôi thèm nụ hôn quen thuộc của mẹ hiền, nhớ quay quắt mùi bánh lá thơm ngon tôi hằng ưa thích. Ôi! Tất cả hầu như ở tận khung trời xa xôi nào đó.

Nhớ làm sao những hôm tôi bị sốt, mẹ thức trắng đêm lo lắng, vắt từng quả cam, nhỏ từng giọt thuốc. Nhìn vẻ mệt mỏi với ánh mắt lo âu, tôi thấy như có một luồng nhiệt nóng ấm đang thổi vào tận buồng phổi, tim óc, tôi cảm thấy như một tình thương tuyệt vời đang dâng lên trong lòng khỏa lấp tất cả những bịnh tật đang vây kín.

Suốt ngày vùi đầu ở lớp học, trí óc tôi hầu như lơ đễnh, dòng chữ nhạt nhòa trước mắt. Tôi không tài nào học được, tôi linh cảm như mình sắp phạm tội. Tôi mơ hồ nghe tiếng mẹ khuyên nhủ bên tai, tôi bàng hoàng như một kẻ sắp chết đuối, một lữ khách lỡ chuyến tàu. Mẹ ơi: con muốn tìm lại dư ảnh những ngày vô tư, thơ mộng bên mẹ hiền. Mẹ tha lỗi cho con của mẹ nhé.

Tôi nhìn ra cửa sổ, trời lại lất phất mưa. Những giọt sương khuya còn đọng lại trên những đóa cúc vàng đang nở rộ. Thành phố vẫn còn mờ mịt hơi sương. Tôi bước nhẹ vào phòng dì Hải, đặt bức thư từ giã lên trên bàn ngủ, tôi vụt chạy thật nhanh, như sợ những gì xung quanh đây níu kéo lại. Dì Hải vẫn còn say giấc ngủ, mong rằng dì sẽ hiểu và tha thứ cho tôi.


HOÀI BẢO      

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 81, ra ngày 18-3-1973)


Không có nhận xét nào: