Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2020

TRĂM NHỚ NGHÌN THƯƠNG - Nhã Uyên

 
















Trời đã sang thu theo gió heo may

Hồn đã phiêu du theo lá rụng  đầy

Chiều xuống nhẹ êm tàn phai giọt  nắng

Nhẹ cánh trên không lướt vội phiến mây 


Năm tháng xa rời Đà Lạt ngàn thông

Là nhớ khôn cùng, là nhớ mênh mông

Những ngày xuân vui rồi hè ấm áp

Đi lễ với người... đôi má đỏ hồng


Ngày ấy quen nhau như những chim non

Ríu rít đùa vui rồi lại cười dòn

Năm tháng qua đi tưởng chừng một thoáng

Vẫn giữ vẹn nguyên tình bạn sắt son


Trong gió thông ngàn reo điệu du dương

Tưởng đã chôn vùi trăm nhớ nghìn thương

Thông nhắn nhủ giùm đến người bên ấy:

Tin yêu ngập tràn ánh sáng thiên đường 


Giọt nắng cuối ngày rồi cũng tàn phai

Rồi cũng tàn phai năm tháng miệt mài... 

Những ngày lập đông đi qua hờ hững

Chợt nhớ lạ lùng một mái tóc mai...


Đà Lạt ngày xưa, Đà Lạt hôm nay

Người đã đi rồi... trăm sự đổi thay

Chợt nhớ đến câu người ta thường nói : 

" Tóc mai sợi ngắn sợi dài

 Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm ! "


                                                                                       Nhã Uyên

Không có nhận xét nào: