Thứ Hai, 30 tháng 8, 2021

ĐÊM KHÔNG NGỦ - Phương Tường

 

Ngày nhập trường còn xa quá, em thấy tấc lòng nôn nao làm sao í. Em không hiểu thầy hay cô sẽ hướng dẫn lớp của em đây? Ai dạy Toán, ai dạy Lý hóa và em sẽ ngồi bàn thứ mấy nhỉ? Liệu nhỏ Hạnh có tới rủ em đi học cùng Hạnh không?

Thao thức mãi chẳng tìm được câu trả lời cho vừa ý, em tức mình quăng gối ôm qua một bên cái bịch. Eo ơi! Quên mất mẹ nằm phòng bên rồi, chắc mẹ phải giật mình vì tiếng động mất. Không sai tí nào, tiếng giày của mẹ đang di chuyển về phòng em, rồi tay mẹ nhè nhẹ đặt lên trán em. Em vờ như say ngủ, em thích nhất cử chỉ trìu mến này, chả hay mẹ đến là gì. Mẹ chép miệng: "Con gái khi chiều tung tăng quá nhiều". Mẹ nào hay em đang mỉm cười, mẹ từ từ cúi xuống hôn em. Em khoái quá quàng cả hai tay trên cổ mẹ, cố giữ lấy nụ hôn trìu mến của mẹ. Mẹ tát yêu: "Con gái út mẹ hư lắm, ngủ đi nào!" "À! Con có thấy khó chịu không? Mẹ xoa dầu cho cưng nhé". Em khẽ lắc đầu và vội nhắm mắt lại ngủ. Mẹ lúc nào cũng săn sóc cho con, ngay trong giấc ngủ mẹ cũng hằng lưu ý đến. Nghe tiếng giày của mẹ về phòng em thèm tung mùng chạy sang giường mẹ ghê. Nhưng nghĩ đến những lời chế của anh Khanh, chị Liên và nhất là bóng tối làm em chùn bước. Mỗi lần lén sang giường mẹ, em đều bị cả nhà bắt quả tang vì tật ngủ dậy muộn của em. Thôi em không sang giường mẹ đâu, em sợ anh Khanh phạt cúp tiền quà sáng thì tiền đâu để mua Thiếu Nhi hàng tuần đây. Thiếu tuần báo Thiếu Nhi là em buồn chết được đấy.

Ơ! Gà gáy lần thứ nhất rồi à. Con gà trống của em gáy tiếng thanh ghê cơ. Ông nội chọn giống gà hay thật. Em phải dỗ cho được giấc ngủ mới được. Nếu cứ thức mãi như thế này chừng vài mươi phút nữa là thế nào sáng ra em cũng dậy trễ vài tiếng đồng hồ. Lúc đó roi mây của nội có quyền "du ngoạn" trên cái thân ú ù của em. Nội bảo tất cả quà bánh hãy dồn cho em để có dịp trị tội cho sướng cái tay. Nói thế chứ còn lâu nội mới đánh em. Nếu nội đánh thì ai chọc nội cười, ai đọc "Tam Quốc Chí" cho nội nghe và ai đấm lưng nội mỗi tối, mỗi sáng ai vào thăm nội trước tiên? Em có dư điều kiện để nội tha tội (nếu phạm phải). Nội cưng em nhất nhà cơ. Nội em gần chín chục tuổi mà tối tối vẫn bắt anh Khanh đánh xe chở nội đi đón em đi học về đấy. Niên khóa này nội hứa sẽ đưa em đến trường để lấy hên cho kỳ thi tới. Đấy là em chưa kể đến ngoại cơ. Ngoại thì cưng em hết chỗ nói nhưng ngoại ở xa quá, lâu lâu ngoại mới lên chơi, em tha hồ được ngoại cưng. Khi chiều nội và ngoại ngồi kể chuyện về em mà không hết đấy.

Gà gáy lần thứ hai. Em cay mắt quá. Tiếng guốc của ai đây? Lại tiến vào phòng em. Bóng đen ốm tong teo xuất hiện. Anh Khanh. Giời! Giờ này anh còn thức sao? Mọi khi anh say ngủ nhất nhà cơ mà! Ban ngày đi dạy, tối lại anh chọc cười cả nhà rồi lăn đùng ra ngủ. Anh dậy sớm là phải có chuyện chi đây. Theo dõi kẻo mai sáng bị anh cho đi "dốc" mất. Cặp mắt cận thị của anh dán sát vào mùng của em, tức tốc em nhắm mắt lại liền. Anh yên chí em ngủ say rồi chứ gì? Lầm to rồi anh "cận tòng teo" của tôi ạ. Anh từ từ đến bàn học, móc trong túi quần ra một cái hộp bé bé không biết có xinh không vì tối quá. Cũng cặp mắt đó lại dán vào tủ sách của em. Em cận thị nhưng chả đeo kính là gì còn anh í bảo "lấy kính ra nhỡ nằm mộng chả thấy được và như thế bé của anh không bao giờ được giấc mộng nào". Cái lưng anh còng xuống, em muốn chạy tới hù một cái cho bõ ghét nhưng bóng chị Liên đã vào tới. Trên tay chị bưng cái gì vậy hè? Bánh! Bánh to ghê í. Hai người thì thầm cái gì mà em chả nghe được, hơn nữa em buồn ngủ quá rồi. Tiếng ngáp kéo dài thê thảm làm làm hai bóng đen vội vàng thụp xuống chạy về phòng. "Hắn trở mình phải không Liên?" "Ai biết được!". Chị Liên càu nhàu anh Khanh cái gì đó mà nội lên tiếng giải hòa. Nghe tiếng tách khua em đoán nội và ngoại đã thức dậy uống chè khuya. Ông nội dậy sớm ghê í, nội bảo già rồi ngủ chả được để cho cô bé út của tôi ngủ thế. Em khoái chí khi nghe nội bảo những câu tương tự như trên. Tiếng ngoại xen vào "Mai hãy để 8g đánh thức hắn dậy và thằng Khanh phải chọc cho hắn khóc oa oa như hồi hắn vừa sổ lòng mẹ hắn nhé". À! Thì ra những bóng đen âm thầm hoạt động đó dành cho ngày sinh nhật của em ư? Rứa mà khi nãy em dọa hù anh Khanh. Em phải ngủ đến 8 giờ sáng mới được. Khi thức dậy em sẽ không khóc mà em cười thật lớn, thật rạng rỡ đón nhận tất cả tình thương của nội, của ngoại, mẹ, anh Khanh, chị Liên để làm hành trang cho tuổi ngọc... của em ngày sau.


PHƯƠNG TƯỜNG   

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 53, ra ngày 28-8-1972)



Không có nhận xét nào: