Thứ Năm, 19 tháng 8, 2021

MÙA THU CHO BA - Nhã Uyên

 

Tên Ba là tên một mùa đẹp nhất đối với con. Một mùa mơ mng, có lá vàng bay. Mt mùa dịu dàng, đằm thắm, không nóng lắm mà cũng không đến nỗi nào giá rét.

Khi còn có Ba, con ít có dịp biểu lộ tình thương của con dành cho Ba. Nhưng Ba hiểu ý là con thương Ba và đó là một tình thương sâu đậm, thật thà.

Ba ơi,

Tháng Chín rồi Ba có hay chăng Ba hỡi? Những con đường  cây xanh rợp bóng dẫn đến Bưu Điện ngày nào vẫn còn đó , Ba à. Và con nghĩ chắc cũng còn trong trí nhớ con nhà thương Grall nhà thương Đồn Đất nơi Mẹ vào tĩnh dưỡng nằm  ba tuần  lúc con mới lên lớp Đệ Lục hay lớp 6. 

Con nhớ hoài, con đang học lớp ban sáng mà phải đổi sang lớp ban chiều để buổi sáng con thay thế cho mẹ  đi chợ, nấu cơm cho cả gia đình.  Còn Mẹ thì hôm trước đau nặng, Ba và  tụi con quýnh lên không biết cách nào cứu Mẹ. May thay có Cậu, có Chú bàn chuyện với Ba nên đưa Mẹ vào nhà thương Grall của người Pháp. Con khâm phục Ba và Chú nói tiếng Tây như gió. Con không hiểu kịp, tuy rằng có học nhưng không nói thạo được tiếng Pháp.

Ba ơi, lúc đó con có bổn phận thay Mẹ đi chợ nhưng chưa bao giờ con phải đi chợ một mình con.

 Đi chợ !  Làm con gái phải biết đi chợ nhưng con mới mười một tuổi, Ba à. Con cứ  phải  xách giỏ mua  thức ăn, cái  khó  là phải  làm sao dọn lên cho đầy đủ  thức ăn  cho cả gia đình. Lúc trước, lâu lâu, con  mới đi theo Mẹ đi chợ, chẳng phải suy nghĩ lung tung, chỉ đi theo, phụ xách giỏ, học cách chọn hàng, mua hàng, cách trả giá khéo léo sao cho khỏi bị mắng, học cách mua giá phải chăng, mua sao cho mau lẹ,  biết cách "đẹp  lòng người bán,  hài lòng người mua."  Con không thích trả giá,  mà cũng sợ mua hớ nên vờ bỏ đi vài lần, vì thiên hạ hay nói thách, và con cứ loanh quanh, mất nhiều thời giờ...

Con cứ đi miết, cứ xem hàng, lặn lội mãi ngoài chợ, xem xét có mua đủ những món ghi trong giấy cần phải mua, mua  đường, mua muối, mua gia vị, hạt tiêu, chanh, hành, tỏi, ớt. Các món rau xà lách, cải bẹ xanh, bẹ trắng. Món ăn mà Ba thích là các đồ biển vì quê Nội là vùng biển, Ba đã quen ăn các thức ăn hải sản đậm đà từ lâu rồi. Mua xong hết rồi con đem các thức ăn về nhà, lụi cụi, loay hoay, nấu nướng cho kịp bữa ăn trưa.

Ba ơi, có khi  con  phải chờ cho người ta  gánh cá tươi tới bán. Nhưng vài lần  con thất vọng, vì biển động không có cá, con đành mua thịt làm bữa cơm trưa cho Ba và cả nhà.

Cũng may cho con là  có vài  gian hàng rất quen, như hàng bán bánh kẹo, hàng bán sương sáu, sương xâm, các cửa hàng quen, họ nhận ra con là con của Mẹ và họ  nhớ ra con  thường theo mẹ ra chợ nên họ vui vẻ,  cười  đón con luôn. Sau khi chọn cho con những món hàng tốt, những thức ăn mà Mẹ hay mua, chẳng hãn như hàng bánh kẹo, họ bảo con nên  mua hộp bánh gai, bánh Lu cho các em. Hàng chuối có rất nhiều chuối xanh, chuối sứ vàng ươm, đầy đặn, xinh xắn, hàng thịt bò, hàng rau cải, hàng bán các loại đồ khô, ngũ cốc, hàng trái cây, mãng cầu, vú sữa, bưởi, cam, quýt v.v...  Con mua vài nải chuối, vài trái thanh long,  vài trái bưởi, trái cam, và cũng mua  một chục hoa huệ trắng  hay  hoa  huệ đỏ để Ba đem đặt lên bàn thờ  của ông Nội và Ba thành kính thắp hương.

Cuối tuần, con thường nấu Ba món mì xào, có giá, có hẹ, có thịt mềm, và  con làm mì xào rất ngon. Còn những ngày trong tuần,  con phải học bài nên con nấu đơn giản, đậu hủ chiên trứng, rau muống luộc, dùng đậu trắng, trái su su, cà rốt, khoai tây trong súp.

Con biết Ba thích ăn cá hơn là ăn thịt nên con lặn lội qua mấy đám đông, dẫm lên mấy bãi bùn sình để vào hàng bán cá. Đi chợ cách nhà không xa mấy, con thường đi bộ, ít khi đón xe. Đổi với con, việc đi chợ không thể nào gọi là việc nhẹ nhàng hay  việc dễ dàng. Giá mà mẹ đừng đau nặng thì con đỡ khổ biết mấy ? Chỉ ước mong ngày nào Mẹ khỏi bệnh mà thôi.

Mùa thu năm nay đến rồi Ba à. Con nghĩ nhiều về Ba và nhớ nhiều về quê nội, nơi có thùy dương, cát trắng, biển xanh, gió mát.

Tên Ba là tên của mùa thu, một mùa mát dịu, một mùa trăng rằm sáng chói, một mùa ngọt ngào cây trái, một mùa đầy ắp kỷ niệm êm đềm. Ba hy sinh rất nhiều, suốt đời tận tụỵ vì con và các giới trẻ. Ba đã rèn luyện bao thế hệ thành người hữu dụng cho xã hội.

Con thương Ba vào giây phút mà gia đình tưởng chừng  xuýt mất Mẹ, Ba ơi.  Càng lớn con suy nghĩ về Ba, về thời thơ ấu của con, con càng khâm phục Ba vô cùng. Ba có biết không ?

 Con xin gửi Ba bài thơ:

Những Lời  Cho Ba

Con đường mát rợp lá me 
Đã trôi qua ba tháng hè 
Những ngày trước đây còn có 
Sân trường  phượng đỏ tiếng ve

Khi  dứt  lác đác cơn mưa 
Con hỏi mùa thu về chưa 
Ba nói tựu trường tháng chín
Còn  mơ mộng gì  hè xưa !

Dạy con khi gió heo may
Xao xác thổi trên cành cây
Ve vắng tiếng trên cành phượng
Là lúc mùa thu đong đầy 

Ngày ấy  đầy đủ tình thương
Sống trong mộng đẹp bình thường
Ba hay ân cần  nhắc nhở
Sách vở chăm lo tựu trường

Ba cầm tay con thiết tha
Con như trang giấy thật thà
Nhìn sâu mắt con Ba hỏi:
" Khi nào con biết thương Ba ? "

Mắc cở chẳng nói nên lời
Thương Ba chỉ một trong đời
Từ khi bắt đầu khôn lớn
Nói ra ngượng lắm, Ba ơi

Vô tư con cứ lơ là
Chẳng hề nghĩ ngợi lo xa
Câu hỏi loé trong tiềm thức
Có thật là con thương Ba ?

Rồi  khi  biết thật thương Ba
Là  khi  trễ  rồi  Ba  à
Mùa thu trong lòng rất nhẹ
Hiu hắt  lá vàng bay xa

                                 Nhã Uyên


Không có nhận xét nào: