Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

CÂY ANH ĐÀO KỲ DIỆU - Cam Tòng



Ngày xưa… tôi xin mở đầu bằng hai tiếng ngày xưa êm đềm đó. Đã lâu lắm rồi, ở một tỉnh lỵ nhỏ thuộc nước Anh, có một chàng kỵ sĩ tên là Cơ-Rắc. Vóc người cao lớn, mạnh khỏe, tính tình vui vẻ, rộng lượng.

Ngoài công việc hàng ngày, anh còn là một người láng giềng tốt được mọi người chung quanh kính nể, coi trọng. Với ý chí kiên nhẫn, chịu đựng và sức khỏe, Cơ-Rắc đã lần hồi gây dựng được một tài sản dồi dào không thua gì một nhà quý phái danh tiếng. Nhưng khác với những bọn ỷ vào sức mạnh kim tiền mà hống hách, nạt nộ kẻ thế cô, Cơ-Rắc vẫn khiêm nhường giúp đỡ những người nhờ cậy đến mình.

Trong nhiều năm trước, anh đã mướn một số gia nhân giúp việc, nhưng họ phải ra đi lên đường nhập ngũ khi chiến tranh bùng nổ. Chiến tranh chấm dứt, thanh bình trở lại trên mảnh đất thân yêu đã một thời tang tóc, họ trở về với tất cả sự vui mừng, ôm chầm lấy nhau, hát lên những bài ca tạ ơn Thượng Đế. Nhưng rồi với hai bàn tay trắng, họ không biết làm gì để sống. Cảm thương họ, Cơ-Rắc đã xuất ra một số tiền để giúp những người này tìm được kế sinh nhai.

Mỗi năm, đến ngày Giáng Sinh, kỷ niệm ngày Chúa Jésus ra đời tại máng cỏ tồi tàn xứ Bết-lê-Hem, người ta lại bắt đầu rộn rịp tổ chức liên hoan. Nói đến tiệc tùng, khách khứa, mọi người đều sung sướng, nhất là các cô thiếu nữ, luôn mơ nghĩ đến những chàng trai mà mình khiêu vũ tối hôm đó. Cơ-Rắc cũng tổ chức một bữa tiệc của Hoàng Gia.

Ngày hôm đó, khi tuyết bắt đầu rơi trên nền trời đen huyền của ngày kỷ niệm Chúa Giáng Sinh, những người quen lũ lượt đến nhà Cơ-Rắc để ăn mừng sự giàu sang và phú quý của chàng. Họ hình như không nghĩ đến Chúa – gần 2.000 năm trước đây, lạnh lẽo trong máng cỏ của chuồng chiên. Từ trong phòng Cơ-Rắc vang lên điệu ca nhạc vũ, tiếng sáo ngân nga dìu dặt làm mọi người say sưa theo dõi. Sau khi khiêu vũ, tất cả quây quần ăn uống : những con gà quay vàng trên đĩa bạc, thịt cừu ngon ngọt tỏa mùi thơm như gợi thèm kẻ muốn ăn. Từng đĩa trái cây chạy dài theo bàn đưa ta đến một đĩa bánh khổng lồ đặt ở giữa; những dòng kem, sữa dịu dàng chảy. Tiệc tan, Cơ-Rắc tỏ lòng ưu ái bằng cách tặng những món quà đáng giá bằng vàng và bạc, áo quần đẹp, ngựa tốt cho thực khách.

Gần mười năm như vậy, Cơ-Rắc đã đãi tiệc và cho đồ đạc với tất cả lòng thành. Vui hưởng giàu sang hạnh phúc, Cơ-Rắc đã quên không để ý đến sự nghiệp mà ông gầy dựng bấy lâu nay đã lần lần sụp đổ bởi nhiều lần vui chơi yến tiệc. Than ôi! Từ một tài sản khổng lồ dựng lên với biết bao khó nhọc, giờ chỉ còn trơ lại tòa lâu đài cũ kỹ và mảnh đất cằn cỗi không canh tác. Nhìn lại những người mà có một lần hay nhiều lần ông giúp đỡ thì họ ngoảnh mặt làm ngơ, không buồn để ý đến, thật là chán ngán! Vì cuộc sống hằng ngày, con lại ốm, Cơ-Rắc bán lần hồi gia sản. Nếu có ai đi qua đoạn đường đất đỏ, rẽ sang vườn cây Anh-tạc-líp sẽ thấy một căn nhà nhỏ nằm cô độc kế cận khu vườn chỉ trồng độc nhất một cây Anh đào đã qua mùa ra trái. Đó là căn nhà của Cơ-Rắc, nơi gia đình chàng bắt đầu một đời sống thực là cơ cực, lầm than.

Một ngày tuyết rơi đầy trên bầu trời, Gia đình Cơ-Rắc lại đón Giáng Sinh trong cảnh vắng vẻ âm thầm. Không còn ai nữa – những người quen đã ra đi tìm đất sống vì nạn mất mùa đang đe dọa toàn vùng. Áp ngày Giáng Sinh, Cơ-Rắc không còn chịu đựng được nữa, chàng cúi đầu khóc nức nở. Với tấm lòng ăn năn, Cơ-Rắc hướng về Thượng Đế mà cầu nguyện. Từng tiếng nói, Cơ-Rắc bày tỏ những lỗi lầm mình đã phạm suốt mấy năm qua và xin được tha thứ. Ngồi bất động trên tuyết giá, Cơ-Rắc cầu nguyện mặc cho tuyết phủ, gió bay. Chàng nài xin bằng những lời vô cùng thành khẩn, rồi mở mắt ra với một lòng tin tưởng dạt dào. Chàng im lặng bước, nhưng… kìa, Cơ-Rắc trố mắt ngạc nhiên: Cây Anh đào trơ trụi lá bỗng mọc đầy những trái chín vàng đỏ ối, cành cũng bắt đầu có lá xum xuê. Cây Anh đào đã hồi sinh thật rồi! Vui mừng, Cơ-Rắc hát bí bo rồi lẹ làng ngắt một cành đầy những trái đem vào nhà. Anh thì thầm: “Ta đã được nhận lời – đây sẽ là nguồn sống cho gia đình ta”.

Mọi người trong nhà cùng cất tiếng hát…

*

Sáng hôm sau, Giáng Hương, người vợ yêu quý nhất đời của Cơ-Rắc, xếp một rổ đầy Anh đào chín đỏ, tươi mát nhất để cho chàng đem dâng tặng Đức Vua.

Cơ-Rắc và con gái Pép-Ty lên đường, nhắm kinh đô thẳng tiến. Gió lạnh làm hai cha con run lên từng hồi.

- Br… br… gr… Rét… quá… cha à…

Cơ-Rắc nhìn Pép-Ty thương xót:

- Ráng lên con, hãy đi sát lại gần cha.

Từ xa, kinh đô đã mập mờ trong bầu trời âm u. Gió lạnh vẫn rít đều trên ngàn hoa cỏ.

Khi quan gác cửa nhìn thấy hai cha con Cơ-Rắc với bộ đồ tiều tụy rách nát tiến vào thì lên mặt xua đuổi:

- Đi ngay, hạng ăn xin. Muốn ở tù à?

Bằng một giọng thật lễ phép, Cơ-Rắc thưa:

- Thưa ngài, chúng tôi đến đây để mang quà biếu Đức Vua.

Ngạc nhiên, quan gác cửa mở cái nắp rổ lên: những trái Anh đào kiêu hãnh nằm ngoan ngoãn. Ông ta thảng thốt:


- Anh đào mùa Giáng Sinh! Thật là kỳ diệu!

Đất hình như cứng lạnh dưới chân ông ta. Ông ta biết rằng Đức Vua sẽ trọng thưởng cho những kẻ nào dâng nó. Với ý nghĩ xảo quyệt, quan gác cửa nói:

- Anh sẽ không được vào yết kiến Đức Vua nếu anh không hứa cho tôi một phần ba món quà mà Đức Vua tặng anh.

Hơi lưỡng lự, nhưng rồi Cơ-Rắc bằng lòng. Quan gác mở cửa thành cho Cơ-Rắc và Pép-Ty vào. Bước vào tòa nhà chính, Cơ-Rắc phải khựng lại vì một vị quan khác vừa xuất hiện. Tiến lại gần với một giọng khinh mạn, ông ta quát:

- Đi ra, đồ dơ bẩn! Ai cho chúng mầy vào đây?

- Thưa ngài…

- Không thưa gửi gì hết. Ra ngay cho được việc.

- Nhưng tôi mang quà tặng cho Đức Vua mà. Đừng vô lý như thế!

- Quà à? Đâu đưa coi.

Cũng như lần trước, khi thấy rổ Anh đào của Cơ-Rắc, vị quan này trố mắt ngạc nhiên và nói:

- Lạ quá, lạ quá! Anh sẽ không được đặt chân vào đây nếu anh không cho tôi một phần ba món quà mà Đức Vua tặng anh.

Cơ-Rắc buộc lòng phải hứa lần thứ hai và hơi nản chí. Nhưng với lòng tin tưởng, anh cùng con tiến vào phòng đại sảnh. Hai cha con rón rén bước vào trong không khí thật trang nghiêm. Tưởng đã yên, nào ngờ một vị quan nghi lễ lại lù lù xuất hiện, tiến tới trước mặt Cơ-Rắc:

- A… a! Ai cho nhà ngươi hỗn láo thế này? Vào diện kiến Đức Vua mà không được ai hướng dẫn à? Muốn bay đầu sao chớ?

- Thưa ngài – Cơ-Rắc kiên nhẫn thưa – tôi mang quà biếu Đức Vua.

Một lần nữa, rổ Anh dào lại được mở ra.

- Anh đào vào mùa Đông! Thật không thể tin được. À! Anh không thể lại gần Đức Vua, trừ khi anh hứa cho tôi một phần ba món quà mà Đức Vua chắc chắn sẽ tặng cho anh.

Cơ-Rắc bóp cằm suy nghĩ:

- “Nếu ta chia quà của Đức Vua cho ba người này thì ta chẳng còn gì nữa. Nhưng đã vào đây…”

- Được rồi! Tôi bằng lòng.

Vị quan hớn hở chạy vào, rồi trở ra mời cha con Cơ-Rắc vào.

- Cha! Mình vào hở?

- Ừ, mình vào, con à!

Bước vào, Cơ-Rắc quỳ xuống trước mặt Vua và dâng rổ Anh đào lên:

- Kính thưa bệ hạ! Hạ thần mạn phép đến đây để xin biếu món quà nầy: những quả Anh đào ngon đã chín đỏ tối qua trong nhà của hạ thần.

Chàng nói một cách đơn giản.

Vua rất bằng lòng và cám ơn Cơ-Rắc với giọng thân mến. Để thưởng thức, Vua nếm thử và đưa cho các quan, các mệnh phụ chung quanh cùng ăn.

“Thật là ngọt”. Mọi người trầm trồ khen. Mùi thơm bay ngập cả căn phòng. Vua cảm thấy tâm thần sảng khoái, nói với Cơ-Rắc lúc đó đang quỳ mọp:

- Ta rất cám ơn khanh đã không ngại đường xa, gió lạnh mà dâng cho ta món quà nầy. Nguyện ơn trên ban phước cho khanh. Bây giờ, khanh muốn gì? Hãy nói đi, nếu thấy hợp lý ta sẽ ban cho.

Cơ-Rắc nhớ lại ba lời hứa vừa rồi, ngẩng đầu lên đáp:

- Thưa Đức Vua! Đất đai, tiền bạc, giàu sang đối với hạ thần nhiều quá. Hạ thần chỉ xin bệ hạ cho “mười hai cái đập”

- Tại sao khanh lại có ý nghĩ điên rồ như vậy? Mười hai cái đập! – Đức Vua sững sờ lập lại – Khanh không sợ mang tội khi quân à?

- Hạ thần nào dám vậy nhưng xin bệ hạ hãy nhận lời.

Nhà Vua tức giận và buồn rầu nhưng buộc phải giữ lời hứa.

Cơ-Rắc bước xuống giữa đám đông để trả quan hướng dẫn “phần thưởng” của ông ta. Giữ lấy cổ, Cơ-Rắc đập thật mạnh một gậy vào mông rồi ba gậy liên tiếp. Quan hướng dẫn méo mặt xuýt xoa. Ra ngoài phòng, Cơ-Rắc thưởng luôn quan thư ký bốn cái đập không kém phần mạnh bạo rồi bước tới bồi luôn quan gác cửa phần quà còn lại của ông ta.

- Thế là ta đã làm trọn vẹn lời hứa rồi nhé. Đừng ân hận – Cho chúng bay chừa thói hống hách, khinh bạc dân nghèo mà còn hay lợi dụng, hối lộ.

Xong xuôi, Cơ-Rắc trở lại triều đình, quỳ xuống trước mặt Vua:

- Cám ơn bệ hạ đã cho thần thỏa mãn lời cầu xin đó. Giờ đây hạ thần xin kiếu từ.

- Khoan… Ta muốn biết lý do những đòi hỏi kỳ cục vừa rồi.

Pép-Ty thực tình kể lại bằng giọng nói trong và dễ cảm. Nghe xong, Đức Vua cười lớn:

- Ha ha… ta có lời khen khanh đó. Khanh thật thông minh, ta quyết không bỏ một người tài ba như khanh đâu.

- Thần xin cám ơn Bệ Hạ.

Với sự khoan dung của Cơ-Rắc, ba tên quan lại được tha bổng nhưng phải cách chức về nhà làm ruộng cho thấm thía với cuộc sống bần cùng.

Từ đó, Cơ-Rắc được hưởng lại tất cả những quyền lợi của một người kỵ sĩ. Chàng được chuộc lại tất cả đất đai, nhà cửa, ruộng vườn. Pép-Ty được Vua thương yêu giữ lại triều đình. Gia đình Cơ-Rắc hưởng đầy hạnh phúc và vui sướng, nhưng Cơ-Rắc không quên vì sao chàng lại được địa vị ngày nay… Cây Anh đào kỳ diệu, một câu chuyện ngàn đời còn ghi nhớ giữa mùa đông tuyết phủ, tiếng chuông ngân của giáo đường thoang thoảng vang vọng từ xa.


CAM TÒNG            
(Phóng tác theo Janet Gray)



(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 70, ra ngày 24-12-1972)