Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

CHƯƠNG 9_LỮ QUÁN GIẾT NGƯỜI


 CHƯƠNG 9 


Mary cố nhớ lại xem mình đang ở đâu. Xe ngừng chạy, mưa thôi bay vào mặt nàng từ bao giờ? Nàng rên rỉ, quay nhìn hai bên: ra nàng đang nằm trong phòng, ở lữ quán. Nàng chán nản, không còn thiết sống. Nàng qua nhiều thử thách, nhưng chưa bao giờ xúc động đến mức này. Sức mạnh tinh thần và thể xác nàng như bị đập tan nát. Cô khóc rưng rức... 

Bỗng dì cô hiện ra, đôi mắt buồn lo khổ sở. Hai người ôm nhau khóc lặng. Mary hỏi dì:

- Dì biết chuyện gì không?

Mắt dì nàng như van xin khẩn thiết nàng đừng hỏi.

- Cháu nằm mê hai ngày nay. Mình mẩy cháu đầy máu, dì tắm rửa cho cháu nhưng cháu không biết gì cả. Cảm ơn Chúa, cháu chỉ bị trầy trụa thôi. Giấc ngủ dài quá, nhưng nhờ nó, cháu lại sức...

- Dì biết ai hành cháu tới mức này không?

Đau khổ làm Mary trở thành lạnh lùng độc ác: Mặc dì nàng van vỉ, nàng kể lại đầu đuôi câu chuyện cho đến lúc nàng thấy dì nàng tái mét, run rẩy, nàng chợt hối, im bặt. Nàng đứng lên, thay quần áo. Dì nàng hốt hoảng:

- Cháu tính đi đâu? Chú đang ngồi dưới nhà. Ông không để cháu ra khỏi cửa đâu.

- Cháu cóc sợ chú Joss. Cháu không sợ gì nữa.

- Mary! Dì van cháu! Chú ngồi dưới nhà, lăm lăm khẩu súng, cửa nẻo khóa hết. Rủi chú đánh cháu hay bắn cháu thì sao? Dì van cháu! Đừng.

Dì nàng quì xuống sàn nhà, nắm tay cháu hôn và khóc lặng, mặt dì ướt đẫm.

- Dì ơi! Vì thương dì, cháu chịu đựng đến mức này. Quá sức cháu rồi. Đừng hòng cứu chú ấy bằng nước mắt của dì. Cho đến lúc cháu chết, cháu không quên cảnh tượng trên bãi bể...

Giọng Mary càng lúc càng to lên, dì cô không ngớt van vỉ nhưng vô ích. Nàng không còn nghe dì nữa. Bỗng cửa phòng sịch mở. Joss thò mặt vào, vết thương ở mắt còn đỏ, áo quần bẩn thỉu, rách nát, bộ dạng bơ phờ :

- Mấy người có nghe gì không?

Dì Patience lắc đầu, Mary thì im lặng. Joss nhìn lơ láo ra ngoài, sợ hãi:

- Rồi ổng sẽ đến! Ta đã trái lệnh ổng. Chắc ta phải chết, cả mụ và mày nữa, Mary! Chết đến nơi rồi!

Lão ngừng lại nuốt nước bọt:

- Sao mấy người không ngăn tôi uống rượu? Sao không đập bể hết rượu đi? Sao không nhốt tôi lại? Trễ quá rồi ! Ổng sẽ giết hết cho coi!

- Chú nói gì? Chú sợ ai vậy?

Mary có cảm tưởng như Joss dưới quyền một kẻ nào nữa, nàng tò mò hỏi. Joss lắc đầu vênh mặt lên:

- Đừng hòng ta lộ bí mật này. Ta chưa say đâu. Cô, dì cháu cô đều kẹt dính vô đây. Chúng ta cùng số phận: một bên là pháp luật và bên kia, nhưng luật pháp không đáng sợ bằng...

Lão dừng lại bất ngờ:

- Thôi ta không ngu mà khai cho mi biết thêm, hãy đi ra, đây ẩm quá!

Lão lôi dì cháu nàng tuồn tuột xuống bếp. Lão ngồi bệt xuống ghế, châm lửa hút thuốc:

- Phải tìm kế thoát thân. Hai ngày nay, ta như chuột nằm trong bẫy. Chán quá! Mary cô vui dữ há? Đừng tưởng cô vô tội! Cô cũng sẽ bị treo cổ như ta và dì...

Dì Patience khe khẽ sờ vai chồng, thều thào:

- Tại sao ta không đi trốn? Đi Lauceston, Devon... Ta có thể đi suốt đêm về...

- Ngu! Đi bây giờ cho chúng tóm cổ hả? Mọi người đều biết chuyện đêm Noel hết... Cứ ở đây, không có bằng cớ gì để kết tội ta... Có thể chiều mai sẽ đi... ừ, có thể.

*
Mary không ăn uống, nàng lên phòng đóng cửa sớm, định sẽ trốn đi báo tin cho cha Davey. Nàng không đi được vì cửa phòng khóa ngoài, vả, Joss biết thì nguy lắm.

Trước chiều mai thế nào nàng cũng phải đến Altarnun. Nàng sẽ hết trách nhiệm. Có người khác lo. Dì nàng sẽ khổ tâm, nhưng biết làm sao? Mary mong cho công lý được thi hành đứng đắn. Kẻ ác phải đền tội.

Nàng thích thú khi nghĩ đến lúc Joss bị còng tay dẫn đi...

Mary thiếp ngủ trong lúc mưa giông ồ ạt bên ngoài.

Một lúc sau, nàng tỉnh giấc, trời ngừng mưa, ngớt gió. Bỗng có ai ném đất vào cửa kính phòng. Ai? Hay người khách đáng sợ mà chú Joss chờ đợi đã đến? Nàng tò mò nhón chân lại bên cửa sổ nhìn ra thấy bóng đêm nhạt dần. Rồi nàng thấy nơi cổng lớn một người đàn ông: Jean Merlyn! Mary quên cả giữ gìn, reo lên một tiếng. Jean ra hiệu cho nàng im và khẽ nói:

- Xuống mở cửa cho tôi.

- Tôi bị nhốt trong này...

Jean sửng sốt nhìn Mary, rồi nhìn quanh:

- Cho tôi mượn cái chăn.

Mary hiểu ngay, nàng cột một góc chăn vào chân giường và thả đầu kia xuống. Bám vào chăn, Jean đu lên tường. Mary cố đẩy khung cửa sổ nhưng không được, Jean không thể nào chui vào phòng mà không đập vỡ khung kính.

- Đến gần đây, Mary! Tôi có chuyện nói.

Mary quì xuống sàn, thò mặt ra khung cửa. Jean mệt nhọc, mắt thâm quầng. Anh mất cả vô tư thường lệ:

- Xin lỗi cô, đêm Noel tôi đã bỏ rơi cô. Cô tha thứ cho tôi hay không tùy cô, tôi không thể giải thích...

- Tôi biết rồi. Tôi lo cho anh. Tôi không trách anh đâu.

- Tại sao cô bị nhốt?

- Chú Joss nhốt tôi, anh lạ lắm ư? Ông ta bảo sẽ trốn đi chiều mai. Ổng có vẻ đợi một kẻ nào đó và rất sợ hãi, ôm súng khư khư.

- Thật ư?

- Tôi nói dối anh làm chi?

Thốt nhiên, Mary có ý ngờ Jean là người khách đáng sợ của Joss. Nàng rùng mình tuyệt vọng, nếu quả thế thì... Ồ! không đâu, Jean vô tội. Nàng tự bào chữa cho người yêu, nàng nghĩ nên tin cho Jean hay thái độ Joss:

- Anh nên cẩn thận. Bữa nay ổng điên thật rồi đó, không chỉ say đâu...

- Tôi không sợ ảnh đâu.

Jean bỗng chăm chú nhìn cô gái, kêu lên thảng thốt:

- Mary! Mặt cô sao trầy trụa dữ vậy? Trời ơi ! Có đau lắm không?

Mary gượng để khỏi khóc:

- Họ lôi tôi cùng đi, họ trói nghiến tôi, bịt miệng tôi, không cho tôi kêu cứu, tôi thấy hết... thấy hết mà không thể làm gì cứu vãn. Họ say khướt, có trên chục người...

Mary run bây bẩy, bưng mặt lại nhưng vẫn kể lại từ đầu câu chuyện. Sau cùng nàng kết luận:

- Jean! Anh Joss của anh không phải là người...

- Ảnh sẽ chết! Ảnh phải đền tội! Ảnh hành hạ cô... Lỗi tại tôi! Mary! Tha lỗi cho tôi nhé? Tôi còn đau hơn cô nữa, Mary ơi!

Lần thứ nhất, Mary thấy chàng trai bướng bỉnh vô tư nghẹn ngào như sắp khóc.

Anh vói nắm tay cô gái, vuốt nhẹ trên mặt cô giọng trìu mến, nồng nàn:

- Mary! Anh muốn chịu đau đớn thay em. Anh sẽ làm tất cả những gì em muốn. Anh quyết định rồi, dù có mất mạng, anh cũng không cần... Em sẽ thấy!

Mary chưa kịp nói gì thì Jean đã đu mình tuột xuống. Chỉ một giây sau, anh mất dạng.

Mary hồi hộp, nín thở vì xúc động. Nàng không chợp mắt được nữa. Nàng quyết định sẽ giả vờ tuân lời Joss. Đợi trong lúc không ai để ý, nàng sẽ chạy băng đồng đến Altarnun.

Sáng hôm sau ngày dài lê thê. Giữa ba người không khí như căng thẳng. Dì Patience đi lui đi tới thoăn thoắt từ hành lang đến cầu thang, dì gói ghém áo quần, xếp dọn xoong chảo, chai lọ... Đôi tay xanh xao run rẩy sờ hết vật này đến vật kia tháo ra, gói lại vẫn không xong. Mary cố giúp dì nhưng nàng biết công việc này vô ích. Tim đau nhói khi nghĩ đến lúc dì mất Joss. Merlyn thì nóng nảy chửi rủa vợ không ngừng, mỗi khi dì nàng làm rơi vật gì hay lúng túng vấp ngã. Lão ra, vào, lên, xuống, nôn nả như có kiến đốt trong lòng, đăm đăm nhìn ra cửa, vẻ sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt bơ phờ.

Bữa trưa, họ ngồi lại bàn ăn, khác với lệ thường, Joss uể oải không nuốt trôi.

Mary thu hết nghị lực, vờ hỏi Joss:

- Chú định rời đây vào lúc nào?

- Khi nào sẵn sàng...

Mary giúp dì thu dọn và khuyên dì nên mang theo giỏ thức ăn, giọng như ân cần nàng bảo Joss:

- Nếu đi tối tay, dì và cháu cần nghỉ trưa cho có sức...

- Muốn nghỉ thì nghỉ đi. Tối sẽ có việc cho hai người.

Mary mừng cuống. Nàng nán lại một chút cho lão khỏi nghi rồi nhẹ nhàng lui ra. Vô phòng xong, nàng khóa cửa liền. Tim nàng thình thình trong lồng ngực. Mary mặc cái áo dày nhất và quấn khăn choàng cẩn thận. Đoạn, nàng đến cửa sổ, kiên nhẫn đợi đồng hồ gõ bốn tiếng. Ít nhất cũng bảy giờ Joss mới gọi nàng, trong ba giờ Mary có thể vừa đi vừa về kịp chán. Nàng chờ đợi một cách khổ sở.

Sau cùng, Mary đứng lên, mở cửa nghe ngóng động tĩnh. Rồi nàng vào phòng, khóa cửa và chui ra bằng cửa sổ, tuột xuống như Jean. Quay lưng lại lữ quán, cô gái thoăn thoắt vừa chạy, vừa đi.

Trời thật tốt, hai bên đường đồng hoang trải dài, núi đá mờ mờ trong làn sương mỏng. Mọi vật yên tĩnh. Nàng vững lòng bước tới, bước tới...

Đến ngã năm, cô rẽ qua trái và đổ dốc. Altarnun phía dưới kia. Mary xúc động khi đi ngang những căn nhà bên trong tràn ánh sáng, ấm cúng và yên lành. Nhiều tiếng quen thuộc khác an ủi cảm quan nàng: tiếng chó sủa, tiếng lá reo, tiếng nước từ miệng gàu do bàn tay nào xách lên khỏi giếng. Có cả tiếng trò chuyện từ bên trong thoát ra, tiếng gà cục cục sau rào. Một cái xe đi ngang và tên phu xe vui vẻ cất mũ chào thiếu nữ. Không khí lương thiện an lành trùm khắp không gian.

Nhà cha phó không một đốm sáng, mọi vật như chìm trong giấc ngủ say. Mary hấp tấp kéo chuông, thật lâu không có ai ra. Hay là hôm nay chúa nhật, cha bận bên nhà thờ? Mary lui ra, nàng gặp một thiếu phụ từ nhà thờ bước ra, tay ôm bó hoa. Bà nhìn Mary chăm chú rồi thấy nàng là người lạ, bà gật chào và đi luôn. Mary gọi lại hỏi:

- Xin lỗi bà, bà vừa ở nhà thờ ra? Bà có thấy cha Davey không?

- Không! Cô muốn gặp cha?

- Vâng! Có việc rất quan trọng... bà có thể giúp tôi?

- Tiếc quá: cha đi vắng, cha bận giảng ở một họ đạo xa. Chiều nay cha không về Altarnun.

Mary bàng hoàng vì thất vọng. Nàng gặng:

- Cha đi vắng sao? Đâu có lý? Bà biết chắc ư?

Người đàn bà phật ý, cau mặt:

- Cha rời đây trưa qua. Đi bằng ngựa. Tôi không biết thì ai biết? Tôi giữ nhà cho ngài mà...

Chợt bà dịu giọng vì đọc thấy sự lo âu trên mặt cô gái:

- Cô có thể viết giấy để lại, tôi trình lại ngài...

Mary chán ngán lắc đầu:

- Sẽ quá trễ. Trời ơi! Tôi biết làm sao đây...

- Có người ốm nặng? Tôi có thể chỉ nhà bác sĩ. Cô ở đâu?

Mary không trả lời, cô nóng nảy hỏi:

- Gần đây có quan tòa nào không?

- Gần đây thì không. Có ông Bassat ở North Hill. Cách đây bốn dặm, cô đi sao nổi?

- Tôi phải đi gấp. Đường có khó đi không, hở bà?

- Không khó. Cô chỉ việc dọc theo đường Launceston cỡ hai dặm rồi quẹo phải. Nhưng con gái mà đi đêm hôm bất tiện lắm. Cô nên ở lại, chờ cha về, tốt hơn.

- Cảm ơn bà, nhưng tôi không thể đợi. Nhờ bà thưa lại cha có Mary Yellan đến tìm cha...

Rồi nàng cắm cổ chạy tràn mặc người đàn bà ngơ ngác nhìn theo, thương hại.
_________________________________________________________________________

Xem tiếp CHƯƠNG 10