Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM - Phan Khương Thái



Cửa nẻo đều đóng chặt suốt mấy dãy phố. Những đầu người lố nhố từ trên lầu thì trái lại. Họ ngẩn ngơ bởi đám đánh nhau. Hình như có người té ngửa. Chính là ông Bang Trưởng Triều Châu. Cây cờ cột bó cải, xâu tiền lủng lẳng từ lầu 3 nhà ông thò ra một cách vô duyên. Lân chưa kịp ăn bạc đã phải ăn siêu đao đến tét trán. May mắn là tay múa đã trút bỏ đầu lân ra. Hai phe hỗn chiến cũng chỉ vì tranh nhau khu vực và ganh tài. Hội lân Cầu Muối xưa nay nhiều tuổi nghề, hãnh diện với chòm râu bạc cả mấy năm trường. Vùng này lân Cầu Muối độc diễn. Ông Bang Trưởng dời qua mùng hai Tết mới tiếp khách. Sáng sớm mở cửa đã thấy lân địa chào mừng, trống, chập chõa rền vang. Ôi thôi, chú lân non lạy lia lịa cầu tài. Ông Bang Trưởng cười xuề xòa hối con cháu đem cây phướn đỏ ra, tự tay ông móc phần tiền thưởng đầu tiên và có lẽ nhiều nhất. Rồi đến anh Cả, anh Hai, anh Ba, cũng vung tay cho ra vẻ hào phóng. Lũ trẻ con cột thêm bó cải bên dưới sợi dây để có trọng lực. Chúng giành cắm cờ để nhử lân và lém lỉnh chạy tuốt lên lầu ba. Cây cờ rề qua rề lại khiêu khích. Lân và địa đi chưa hết bài quyền đã gặp rắc rối. Đúng lúc lân lăn một tua để chào thì đám lân Cầu Muối ùn tới. Chắc là có người thông báo lân Phú Thọ xâm phạm quyền lợi. Lân Cầu Muối cũng trổ tài không kém gì lân Phú Thọ. Bài quyền lân Cầu Muối sử dụng huê dạng và tốn nhiều công phu hơn. Nhất là khi lân lăn tròn hai con mắt có gắn pin chớp chớp y như thật. Ông Bang Trưởng há hốc mồm, hết xoa bụng phệ lại vuốt hàm râu. Trong khi ông bàn với mấy người con xem nên treo cây tiền khác hay không thì bên ngoài hai con lân gờm nhau. Lân Cầu Muối hất chòm râu bạc tiếp tục rượt ông địa. Lân Phú Thọ bắt chước y hệt. Lân Cầu Muối cõng người múa. Lân Phú Thọ cũng cõng cho cao. Trống của đôi bên vẫn dồn dập thôi thúc từng hồi. Khán giả vỗ tay tán thưởng khác nào xúi ganh đua. Lũ trẻ vừa mới đốt một tràng pháo điếc con ráy. Phe Cầu Muối mang cột tre ra. Bốn anh bắp thịt tay cuồn cuộn giữ chặt gốc. Anh chàng múa lân đã thấm mệt. Bấy giờ mới xuất hiện tay đầu não. Anh chàng này giắt đuôi lân vào thắt lưng, siết chặt bụng mình và leo thoăn thoắt. Tiếng vỗ tay vang dậy. Đám khán giả hiếu kỳ chưa rõ có sự gay cấn bu đen nghẹt đến mấy vòng người. Phe lân Phú Thọ không chịu lép vế. Xem ra võ nghệ phe này cũng khá tinh thông. Bên đây cũng đã ngất ngưởng ngọn tre. Hai con lân xoay vòng tròn với cái bụng làm điểm tựa. Mấy người giữ gốc bên dưới tháo mồ hôi. Lân Cầu Muối nghinh ngang chòm râu bạc khinh thường lân Phú Thọ. Anh chàng đổi thế đứng một chân, đầu lân vẫn lúc lắc ăn khớp nhịp trống. Tiếng vỗ tay như sấm giữa sự hốt hoảng của lân Phú Thọ. Lân Phú Thọ tuột xuống trước. Lân Cầu Muối vẫn còn hăng, lại chịu bụng xoay vòng vòng, trước khi xuống ngược thân mình. Phe bên Phú Thọ chụm lại bàn tán. Họ dời lần cột tre về phía nhà lầu. Lân Phú Thọ leo lên lần nữa. Thì ra ý định phe này giựt giàn rồi chuồn. Cũng tại mấy người con ông Bang Trưởng cản tía treo thêm cây tiền khác. Phe Cầu Muối đâu có dại. Vừa thấy lân Phú Thọ toan đớp bạc – Cây tiền từ nãy giờ đứng yên vì lũ trẻ đã xuống dưới sân và neo ở lan can lầu – phe Cầu Muối ùa tới, kẻ đao người giáo… nhất tề đâm, đập. Mấy người giữ gốc, gồng mình cho lân leo xuống, vội thoát mở đường máu. Mấy đứa nhỏ cũng buông trống xông vào đấm đá nhau. Anh chàng múa lân vướng 
víu suýt chút nữa lãnh thẹo. Khán giả rùng rùng chạy tản ra. Con nít bị anh chị kéo chạy, té khóc nhốn nháo. Ai cũng sợ tai bay vạ gió nên rút hết vào nhà. Chỉ còn mỗi ông Bang Trưởng phục phịch can gián. Ông ăn một ngọn cước vô tình nơi bụng đầy mỡ phải chu chéo lên. Mấy người con nhào đại ra để kéo sểnh ông. Đã có kẻ đổ máu dù khí giới không bén cho lắm. Phe Cầu Muối thắng thế rượt phe Phú Thọ lạc cả đoàn. Mạnh ai nấy thâu thập vật dụng để thoát thân. Có kẻ còn quăng bỏ của chạy lấy người. Mấy người con ông Bang Trưởng lăng xăng và một anh lo lắng chạy đi báo phú-lít. Tu huýt dài theo bước chân sầm sập của mấy ông bạn dân. Họ cầm ma-trắc ùa tới. Bãi chiến trường chỉ còn ngổn ngang ngọn côn gãy, tre dập, dùi trống với hàm râu đen của lân Phú Thọ bị xé rách tiếp lớp xác pháo hồng dày như lá cỏ. Mười mấy thước pháo : biết bao nhiêu tiền ông Bang Trưởng đã đốt. Như mà có gặp đám giang hồ này, mấy thày phú-lít cũng chào thua, giải tán là cùng, chứ còn lâu mới động được tới bọn chúng.

- Rồi sao nữa ba? – Bọn chúng tôi nhao nhao lên.

- Thì ông Bang Trưởng mời mấy thày phú-lít vào nhà ăn mứt, nhẩm xà… tiếp theo đó chứ sao.

- Ba kể chuyện lân cơ.

Ba tôi thong thả nhồi thuốc vào “píp”, hút và thở một hơi khoan khoái.

Sau đó cuộc tranh hùng tạm lắng dịu. Lân Cầu Muối đắc thắng cười nói rầm rộ trở về.

Lân vờn tiền xà đớp dễ dàng. Ba lại theo đám đông bu xem ké. Coi bộ anh nào cũng hể hả dù mệt nhoài. Ba cũng bỏ cơm nước theo đuôi đám múa lân, suốt ngày đó họ đớp bạc no nê.

Họ mà đụng đám lân nào khác là ra tay đánh dằn mặt ngay. Nào lân Ngã sáu, lân Cây Gõ, lân Phú Lâm, lân Bình Đông… đều phải kiêng nể lân Cầu Muối.

- Họ dữ quá tay – Tiếng nhỏ Hà chen vô.

- Lân râu bạc mà lỵ – Nhóc Hưng phụ đề.

- Bây giờ thì hiếm thấy lân râu bạc xuất hiện rồi. Con lân nào gan góc lắm cũng chỉ dám sắm sửa bộ râu hoa râm, hoặc là để hàm râu đen cũ mốc mà thôi.

- Chắc lân Cầu Muối chết?

- Bậy nà. Họ chỉ muốn tránh xung đột. Vả lại thời buổi kinh tế khó khăn, đám tiền bối giang hồ ẩn dật, chỉ truyền một ít nghề cho đám hậu sinh múa may quay cuồng kiếm chác ba ngày Tết. Có ngày đi mỏi chân không có ai mời lân. Lân đã dở, thiếu pháo múa càng không có hứng.

Chợt có tiếng ồn ào, rõ ràng là lân… Mấy đứa em tôi lấn nhau ngoài cửa… Trống, chập chõa, liên hồi… Tùng, tùng, cắc, tùng, tùng, cắc, tùng, tùng…

Mấy đứa nhỏ xuýt xoa thất vọng. Chiếc xe hàng chở đám múa trên mui chạy thoáng qua. Sự tiến bộ đã gây một phần nào bất tiện. Mấy đứa nhỏ trở vào nhà lôi đồ nghề ra. Chúng múa lân. Lân và địa mặc đồ vía, bày đặt bước chéo chân thụt tới đi lui cho ra hồn. Nhỏ Hà đánh trống loạn cả lên. Nhỏ Hải quành ra sân, luồn qua salon… Khiến nhỏ Hưng cầm đuôi chạy theo bở hơi tai. Nhóc Tiên vừa tìm được cây quạt xong. Ông địa độn bụng lắc lư. Lân chồm lên định chụp tôi. Nào lân, nào địa kêu nài:

- Anh Hai, treo giải thưởng cho tụi em.

Tôi né ra sau lưng ba tôi cầu cứu:

- Má la kìa.

Quả thật, má tôi không bằng lòng các con đùa giỡn với đồ mới chút nào. Ba tôi móc tiền túi ra:

- Đứa nào tìm cái gì treo tiền coi.

Má tôi cản lại trong tiếng cả cười của ba:

- Thôi thôi… lấy cây chổi lông gà mà treo.

Lũ em tôi với lũ con cậu, con chú đồng thanh ăn vạ:

- Mồng một mà má.

- Mồng một mà cô… bác…

- Kìa, lân quì lạy má xin tiền đẹp chưa!!


PHAN KHƯƠNG THÁI     


(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 136, ra ngày 15-3-1975)


Nguồn : https://tuoihoandmore.blogspot.com