Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

TÌNH CA - Trần Ngọc Hưởng















ngủ trên võng lác giường tre

nằm khoanh trong lòng Mẹ

ôi! ta từ thuở bé

đã ghiền nghe điệu ầu ơ

tiếng mẹ hiền ru ngủ con thơ

từng câu hát cất lên hòa theo nhịp võng

ta đã nghe mặt sông đầy nổi sóng

chín miệng Rồng lấp biển nhả phù sa

sóng bạc đầu vỗ mãi bản hùng ca

máu tim đã chan hòa trong máu đất

tổ tiên ta tưới mồ hôi nước mắt

biến sình lầy ra cơm gạo thơm ngon

anh dũng vô cùng như tiếng Mẹ ru con

cò bay mỏi ruộng vàng trong giọng hát

ta đã uống bóng dừa xanh thơm mát

mọc trong hồn đôi cánh trắng ca dao

giọng hò ơ trên sông nước dạt dào

giữa giấc ngủ ta hồn nhiên từ thuở

âu yếm vòng tay ngọt ngào hơi thở

ngực lép mẹ hiền vắt sữa nuôi con

sông nhớ nguồn, nước quyến bùn non

ôi! doi đất đã vươn mình lên theo triều nước

tiếng mẹ ru anh hùng như nhịp bước

đám Lưu Dân từ bốn trăm năm trước đã về đây

dựng nhà chòi trên ngọn cỏ đầu cây

ôi! dũng cảm bàn tay bao người khai phá

đùa giỡn với rừng sâu sóng cả

nép mình vào bóng mát của thiên nhiên

trước thú rừng nước độc đã bình yên

đem huyết lệ làm một gia tài để lại

ta đã thấy vườn xanh sai trái

lúa đầy bông đồng ruộng vẫn vàng thơm

tiếng mẹ hiền âm hưởng của Quê Hương

hơi vọng cổ quyện hồn thơ Đồ Chiểu

xuồng ba lá đêm giăng câu thời niên thiếu

tiếng độc huyền rơi

trên sóng nước ngậm ngùi

vẫn tưới mát lòng người yêu đất tổ

đầu vú hoa cười vừa chớm nở

trong lời ru, con say ngủ mẹ hiền ơi!

muối mặn gừng cay sữa ngọt lạ đời

trên võng lác giường tre con hồn nhiên khôn lớn

                                                 
                                                  TRẦN NGỌC HƯỞNG
                                                   (Mẹ và Quê Hương)


(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 122, ra ngày 15-1 và 1-2-1970)


Nguồn : https://tuoihoandmore.blogspot.com