Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

CHƯƠNG VIII_BỨC MẬT THƯ


CHƯƠNG VIII

RẮC RỐI


Chẳng hiểu Trí có thấy sợ không? Nếu sợ thì anh cũng giấu tài lắm, chẳng để lộ ra. Riêng tôi, tôi thấy run quá. Anh đưa chân, thản nhiên bước, nét mặt bình tĩnh. Thoáng trông, không ai có thể ngờ được là anh sắp sửa làm một công việc thật mạo hiểm.

Đi được gần mười bước, tôi tiến lại gần một ô cửa sổ để mở. Có tiếng người đánh máy kêu lách cách. À, kìa! Một cô thư ký đánh máy đang làm việc, ngồi quay lưng lại phía tôi. Gần quá, khiến tôi có cảm giác chỉ giơ tay là đụng phải người cô ta.

Tôi rỉ khẽ vào tai Trí :

- Ê, coi chừng! Có người đó!

Trí thản nhiên :

- Thây kệ! Không phải văn phòng này! Vào hẳn bàn giấy của Đỗ-văn-Tể kia!

Chắc đây rồi, bàn giấy làm việc của Đỗ-văn-Tể! Cửa ra vào bằng gỗ đánh xi bóng loáng. Hai cánh cửa lắp kính dầy trong suốt. Trí tiến đến dán mũi vào ô kính bóng loáng. Tôi bám sau lưng anh, cũng đưa sát mặt nhòm vào. Một hành lang dài và rộng, bên trong có hai cửa ra vào: một ô cửa bên tay phải chắc là lối đi vào phòng cô thư ký đánh máy. Một ô cửa lớn hơn, cũng đóng im ỉm, ở mãi phía cuối hành lang. Bên trên, một tấm bảng kẽ rõ ba chữ: "văn phòng riêng". Tôi ngại quá, chỉ mong Trí rút lui :

- Coi bộ khó quá! Cô thư ký này dám nghe tiếng tụi mình đi lắm!

- Nghe sao được! Cô ấy đang mải đánh máy lách cách như vậy, nghe sao được mà nghe! CT3! Tiến lên!

Đưa tay mở nhanh cánh cửa, anh lướt vào bên trong hành lang, bước mấy bước đã tới sát cửa "văn phòng riêng". Xoay quả đấm, anh mở cánh cửa dòm vào và quay nhìn tôi gật đầu gọi đi theo. Tôi chạy vút theo anh.

Trí nói nhanh :

- Đúng văn phòng của Đồ-Tể đây rồi. Coi kìa!

Tôi đưa đầu qua khe cửa mở hé, dòm vào. Một bàn giấy lớn kê giữa phòng, hai chồng ngăn kéo hai bên và một ngăn kéo ở giữa như mọi bàn giấy khác. Điểm đặc biệt: ngăn kéo nào cũng có một cái núm bằng đồng sáng loáng chạm hình mặt chú hề. Đúng rồi! Đúng mục tiêu công tác đây rồi!

- Chiêm chạy ra đầu cửa đằng kia coi chừng người tới. Để tôi vào lục soát nghe! Có ai, lập tức huýt gió báo động đấy!

Có ai tới lập tức huýt gió báo động! Nguy quá! Huýt gió báo động. Thế rồi rút lui thì chạy ngõ nào đây? Hai lần, suýt nữa thì tôi huýt gió vì thoáng thấy xe hơi của ai mà tôi đinh ninh là của Đồ-Tể chạy ngang. May quá, không phải! Chờ lâu nóng ruột, tôi ghé mắt dòm qua khe cửa coi Trí đang làm gì. Anh cúi sát mặt trên bàn giấy, nhìn chăm chú từng chút, ấn từng cái núm mặt hề, lùa ngón tay vào mọi góc kẹt. Anh làm rất nhanh nhẹn cẩn thận, nhưng không đạt được một kết quả gì.

Chợt Trí đưa nhanh tay đỡ một cái gì nhưng không kịp, cả một bộ đồ nghề gồm toàn cần câu, cuộn dây đổ ào xuống.

Tôi giật nẩy mình và đinh ninh thế nào cô đánh máy cũng chạy ra. Thiệt may, tiếng máy chữ vẫn lách cách đều đều không ngưng nghỉ. Trí lại tiếp tục việc bới tìm. Tim tôi còn đang đập thình thịch, đột nhiên, một bóng người đàn ông xuất hiện xăm xăm tiến tới gần khuôn cửa kính đầu hành lang. Tôi nói nhanh :

- Có người, Trí!

Trí đang ngồi thụp bên dẫy ngăn kéo bàn giấy, nghe tiếng tôi, anh đứng phắt lên rất nhanh :

- Rút xấp giấy ra cầm tay, mau lên, Chiêm!

Rồi đi vòng bàn giấy, anh lượm nhanh một cái bút chì đưa cho tôi. Tài quá! Trong lúc gay cấn như thế, Trí vẫn nhớ được nhiều vấn đề thật chi tiết.

Trong nháy mắt, anh đã nhẩy ra khỏi phòng, quài tay khép cánh cửa lại, đứng ngay bên tôi, trong hàng ba. Người đàn ông bước vào. Chúng tôi hết lối chạy.

Trí nói nhanh:

- Đừng khai tên và địa chỉ thật ra đấy nhé!

Tối cuống lên :

- Vậy nói tên là gì?

- Tên gì mà không được. Không phải tên thật thì thôi, cứ nhớ được tên gì là nói đại luôn. Đừng ú ớ là nguy đấy!

Bước chân nặng nề tiến lại gần. Tôi loáng tia mắt liếc nhanh. Không phải Đỗ-Tể, Dậu ghẻ cũng không nốt! Vóc người đàn ông to lớn phục phịch, chắc phải là một tay có hạng trong đám tài tử gánh xiếc đây.

Góc hành lang hơi khuất nên ánh sáng mập mờ. Thoạt vào, người đàn ông chưa trông thấy chúng tôi ngay. Lợi dụng phút giây quý báu đó, Trí và tôi kịp thời chuẩn bị giấy, bút chì, giả bộ hí hoáy biên chép.

Tiếng người đàn ông ồm ồm quát lên :

- A! Mấy thằng nhỏ này vào đây làm gì vậy? Hả?

Trí mỉm cười lễ phép :

- Kính chào ông! Thưa ông, chúng tôi cần kiếm một người! Nhờ ông chỉ giùm...

Người đàn ông đã tiến sát trước mặt. Ông ta cao lớn lại to ngang, nét mặt dữ tợn, đầu hói nhẵn thín. Ống tay áo sơ-mi xắn cao để lộ hai cánh tay to tướng mọc đầy lông, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Đúng là một người trí tuệ chắc là con số không, nhưng sức mạnh bắp thịt nhất định phải là cỡ vô địch. Ông ta cất tiếng nói mà tôi cứ tưởng như beo gầm :

- Cái gì? Chỉ giùm... chỉ giùm là sao chớ, hả?

Trí nói năng lưu loát :

- Dạ thưa ông! Anh bạn tôi đây và tôi, chúng tôi cần viết một bài phóng sự về sinh hoạt của đoàn xiếc các ông.

- À, hả? Thế tại sao lại mò vào đây? Rạp xiếc ở đằng Xóm Chợ kia mà!

"Sếp" tôi vẫn dịu dàng lễ phép :

- Dạ, thưa ông! Chúng tôi cũng biết thế rồi đấy ạ. Có điều, những bài viết về đời sống các thú vật, các nhà chuyên viên điều khiển thú dữ, rồi đến các tài tử nhào lộn, các chú hề... thì độc giả đã biết nhiều rồi. Chúng tôi chỉ muốn sưu tầm một ít tài liệu thật độc đáo về hoạt động then chốt của tổ chức nghệ thuật thứ bẩy này, nghĩa là... cơ cấu quản trị và vấn đề thù lao các nghệ sĩ, vấn đề giao dịch... Thưa ông, Ông Giám đốc có ở đây không ạ?

Ông khổng lồ đầu hói cất tiếng nói nghe như bò rống :

- Không! Ông giám đốc không có đây! Mà... mà ông ấy rất ghét tụi con nít léo hánh vào tận đây. Tên chú mầy là gì, hả? Ở đâu?

- Dạ, tôi tên là Lê-văn-Hóm ở đường bà Hom!

Người đàn ông trợn mắt :

- Cái gì?... Cái gì... Hóm với Hom? Tên gì nghe quỷ quái vậy? Thế còn thằng nhỏ này?

Ông khổng lồ trợn mắt nhìn khiến tôi quýnh lên, miệng há hốc nghĩ chẳng ra cứ đứng ngay cán cuốc ra đó. Ông ta quát lên thịnh nộ, giọng nói đã nhuốm đôi chút nghi ngờ :

- Ủa lạ! Tên gì? Ở đâu, nói mau! Sao lại đứng ì ra thế hả?

- Ơ... ơ... dạ...

Tôi líu cả lưỡi, bật ra một tràng :

- Dạ, dạ, Phạm Bích Chính, con ông Phạm Bích Tâm ở khu Ba Chuông.

Trong lúc cuống quýt, chợt nhớ Trí đã dặn "cứ nhớ được tên gì nói đại luôn", tôi phát ngôn chẳng kịp suy nghĩ.

Chợt thấy Trí giật thót mình, cặp chân mày của anh nhíu lại tưởng chừng như vừa mới bị tôi lỡ tay chọc đầu kim gút nhọn vào má. Quả tình tôi không định khai tên tuổi và chỗ ở của anh ra, nhưng trong lúc luống cuống, tôi buột miệng lỡ lời.

Ông đầu hói lẩm bẩm :

- Phạm Bích Chính, con ông Phạm Bích Tâm ở khu Ba Chuông! Hừ!

Chợt cánh cửa ra vào kêu "xạch" một tiếng. Ông khổng lồ quay nhìn ra. Trí và tôi cũng giật mình quay lại: hai người đàn ông bước vào: Đỗ văn Tể và tên vệ sĩ lúc nào cũng đeo dính, Dậu ghẻ!

Trí liếc mắt, chúm môi thở ra một hơi dài nghe "chíu" một tiếng như người huýt gió. Tôi cũng muốn lấy hơi như anh nhưng lồng ngực cứ hổn hển như người nghẹn thở.

Đỗ văn Tể quắc mắt nhìn :

- Mấy thằng nhỏ này con cái nhà ai thế, Tư Phệ?

Giọng nói của tay Đồ Tể chát chúa lại lơ lớ nghe như giọng đồng bào thiểu số.

Ông đầu hói tên Tư Phệ nói ngay :

- Tôi cũng chẳng hiểu nữa. Chúng nó vào đây từ hồi nào, ai biết! Hỏi thì chúng nó bảo là muốn xin tài liệu viết bài phóng sự về gánh xiếc của mình.

Đồ Tể và Dậu ghẻ nhìn chúng tôi chòng chọc.

Tuy trong lòng run như rẽ tôi vẫn để ý nhận thấy lão Đồ Tể đeo đầy đồ trang sức, cái nào cái nấy đều có hình mặt hề Bình-Be: kẹp "ca-vát", khuy tay áo sơ-mi rồi ngay cả đến mặt ổ khóa thắt lưng cũng vậy.

Tay chủ gánh xiếc hất hàm hỏi Tư Phệ :

- Chúng nó có ăn cắp cái gì không, hả Tư Phệ?

Tư Phê giọng tâng công :

- Dạ không có! Không có đâu ông chủ! Đúng lúc chúng định vào văn phòng ông thì tôi chộp được ngay chóp mà.

Đỗ-văn-Tể ban lời khen tên bộ hạ :

- Ồ! Khá lắm! Khá lắm nghe, Tư Phệ! Đỗ-Tể trợn mắt ngó chúng tôi còn hai thằng ranh này! Cút! Xéo đi!

Trí vẫn dịu dàng lễ phép tuy giọng nói của anh nghe rất bướng bỉnh :

- Thưa ông giám đốc, chúng tôi đã mất công tới đây, mong ông giám đốc cho biết một vài điều..., chúng tôi sẽ quảng cáo quý đoàn lên trang nhất tờ báo...

Lão Tể cắt ngang :

- Báo với bổ gì? Tao đã bảo tụi bây cút đi mà! Hay là còn đợi gọi Cảnh sát hả?

Trí nhũn nhặn tuân lời. Giọng nói của anh vẫn bình tĩnh lạ lùng :

-Thưa vâng ! Nếu ông giám đốc không muốn thì, vâng, xin phép ông Giám Đốc, chúng tôi về !

Tôi cũng lập lại lời anh như một tiếng vang :

- Xin phép ông Giám Đốc chúng tôi về !

Dứt lời, hai anh em đã chen chân nhau chạy vút ra phía cửa, nhanh như tên bắn. Văng vẳng phía sau, tiếng nói của Dậu ghẻ nghe rất rõ, khiến tôi sợ quá, muốn ngã xuống xỉu đi luôn :

- Ê, anh Tể. Sao tôi trông tụi oắt tì này quen quá đi ! Nhất là cái thằng be bé đó. Hừ ! Đúng là đã gặp chúng ở đâu rồi đây này. Không nhớ ra mới bực chứ !

Đỗ-văn-Tể quay nhìn Tư Phệ :

- Có ghi kịp tên tụi nó không đấy, Phệ ?

- Dạ có, cái thằng lớn đó...

Tôi đẩy Trí chạy nhanh hơn nên không còn nghe tiếp được tụi họ nói thêm những gì nữa. Chỉ nghe tiếng cánh cửa đóng lại nghê cái "sầm". Hai đứa băng qua thảm cỏ mịn trong vườn, bỏ mặt đường quanh co dài dằng dặc, để tranh thủ thời gian. Bốn cẳng chân nện nhanh như chầy máy vì tiếng quát giật giọng phía sau lưng :

- Ê, ê ! Hai chú nhỏ kia, quay lại cho cái này này, hay lắm ! Quay lại đây, mau !

Trí thở hồng hộc :

- Chạy mau nữa đi, Chiêm ! Lẫn vào đám đông phía trước mặt kia kìa, mau lên !

Thế là hai anh em nhắm thẳng đám người đông đảo đang ngược xuôi ngoài đường phố, lao nhanh như hai làn chớp nhoáng. Không nói ra, nhưng chắc Trí cũng giống tôi, chỉ mong về tới được khu Ba Chuông sớm phút nào hay phút ấy.

Khi đã ngồi yên vị trên băng sau trong một chuyến xe đò Thủ-Đức Saigon, Trí mới trợn tròn mắt ngó tôi :

- Trời đất ! Tại sao Chiêm lại khai tên nói tuổi tôi cho tụi "cướp" biết vậy ! Khổ ghê ! Lại cả địa chỉ nữa chứ !

Tôi choáng người, bối rối không còn biết tính sao, đành chỉ cúi đầu đáp lí nhí :

- Ớ... ớ... à... lúc đó bí quá, tôi chẳng kịp suy nghĩ ra một cái tên nào khác nữa. Chết thật, nguy quá nhỉ !

Thấy vậy, "sếp" tôi lại tìm cách an ủi :

- Mong rằng tụi họ không để ý thì cũng không có gì đáng lo Trí thở ra một hơi dài Chuyến công tác này coi như thất bại hoàn toàn. Chiêm thấy không ? Đây nhé : mầy mò lọt vào bằng được tới bàn giấy riêng của tên Đồ Tể mà chẳng vớ được cái muốn tìm. Thứ đến, tên Dậu ghẻ lại nhận diện được chúng mình, nhất là Chiêm, đã một lần nữa bị hắn bắt gặp trên con đường vào chỗ ông Bình-Be ở.

- Nhận diện thì nhận sợ gì. Tên Dậu ghẻ cũng chẳng thể nào tìm được ra tôi vì y có biết tên tôi đâu.

- Y không biết tên Chiêm nhưng, "may quá", y lại biết tên tôi. Và cũng "nhờ" Chiêm đấy nhé !

Trời đất ! Quả có thế ! Mặt tôi chợt biến sắc khi nghe Trí phân tích tình hình rõ rệt một cách đáng ngại như thế.

Tôi nhìn Trí buồn rầu lo lắng, mở miệng nói mấy câu hối hận vì đã để lỡ miệng. Nhưng chưa kịp thì đã bị trí hích nhẹ cùi chỏ vào hông đồng thời nghe anh khẽ la :

- Cúi xuống mau, Chiêm !

Tôi hoảng hồn cúi rạp ngay xuống, nhưng liếc nhanh tia mắt qua ô cửa sổ xe đò cũng đã kịp thấy một chiếc xe hơi sơn xanh vượt qua mặt nghe vù một tiếng. Chiếc xe mui trần của Đồ Tể. Bộ đồ câu cá dựng áp bên hông phía trong xe sát băng đằng sau. Đúng bộ cần câu Trí đã gạt tay làm đổ trong văn phòng riêng của lão.

Khi hai anh em ngẩng đầu lên, chiếc xe đã mất hút phía đằng xa.

Tôi liếc nhìn Trí :

- Tụi họ đi đâu vậy hả ?

Nét mặt "sếp" đăm chiêu :

- Chịu, biết sao được !... Có thể lão Tể đi câu chăng ? Đem theo cả bộ đồ nghề câu cá đó!

Khi về đến khu Ba Chuông, đồng hồ đã chỉ ba giờ rưỡi. Chẳng ai bảo ai, hai anh em cùng rảo cẳng chạy về nhà Trí. Dọc đường, gặp thằng Bình, tay ôm chồng báo to kếch. Thấy tôi, nó há hốc miệng ngạc nhiên, gọi ầm lên :

- Ê, Chiêm, Chiêm ! Tao tưởng mày mắc bận phải đi vắng suốt ngày kia đấy. Đây, báo đây, tao trả đây nầy !

Tôi vội vã :

- Không đâu Bình ơi ! Mày cứ chạy hộ tao như chúng mình đã thỏa thuận với nhau rồi đi, nghe ! Tao có việc gấp lắm phải về cái đã. Đưa tao tờ của nhà Mai-Điên đây. Chốc nữa xong việc, tao đưa lại đằng ấy luôn.

Tiếng Trí hối thúc :

- Xong chưa ? Đi lẹ lên, Chiêm !

Lúc đó thằng Bình mới để ý thấy Trí :

- Ủa, Trí đó hả ? Trí ! Úi cha ! Mầy có mấy thằng bạn ở đâu coi bộ giầu ghê ! Lái xe ô tô ẩn thận. Cái xe đẹp dữ hả, Trí ?

Trí hỏi nhanh :

- Hả ? Xe hơi ? Màu gì ?

Thằng Bình ngạc nhiên :

- Ủa, màu xanh da trời chứ còn màu gì nữa ! Lại còn ờ mãi !... Ơ, sao lại hỏi kỳ thế, Trí ?

Trí không còn hơi sức đâu trả lời :

- Chúng nó đến nhà tao hồi nào vậy ?

- Gần một tiếng đồng hồ rồi. Ủa... Sao mặt mày tái xanh vậy kìa, Trí ?

Câu hỏi của thằng Bình rơi vào khoảng không. Trong nháy mắt, Trí và tôi đã chạy vun vút cho mau tới nhà. Về đến nơi, tôi linh cảm ngay là đã có một sự gì khác lạ.

Cửa gian dưới nhà kho, khi đi, chúng tôi đã đóng móc cẩn thận, giờ đây mở bét ra. Gai ốc rờn rợn nổi cùng mình, tôi thầm nghĩ : "Chết rồi ! Chẳng lẽ... " Trí nhẩy vào trong nhà kho. Tôi theo anh bén gót. Hai anh em ngẩng nhìn lên : cửa Phòng Thí Nghiệm cũng mở toang hoác luôn. Cả cái thang bí mật cũng đã thòng xuống tự bao giờ. Hai anh em nhẩy hai bậc một trèo lên. Ngoài các món đồ đạc thường ngày ra, không thấy một bóng người, "Ông Nghị" đôi mắt trô trố đĩnh đạc đứng trên cành đậu. Chợt thấy hai chúng tôi, ông cất tiếng chào, quát lên lanh lảnh :

- Hãy cắt cổ nó ! Hãy cắt cổ nó !

Trí gọi to :

- Khiết ! Khiết ơi ! Khiết !

Không có tiếng trả lời. Khiết biến đâu mất. Cả con chó Lát-Si cũng biệt tăm hơi.

________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG IX