Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

CHƯƠNG VIII_VƯỜN CAU NƯỚC DÂNG


CHƯƠNG VIII


Ngày tháng dần qua... hai hàng phượng cao trên đường về học đã bắt đầu khai hoa và tiếng ve sầu kêu râm ran trong vườn cây xanh mát càng rộn rã lòng em. Hè về rồi, Hải sắp trở lại Huế, em vừa mừng vừa lo. Mừng nỗi mừng gặp lại người yêu dấu, lo nỗi lo thất bại trong việc thuyết phục mệ. Từ ngày dì Bảo Châu trở về, em không còn hy vọng có cơ hội tốt để nài nỉ mệ nữa, hay nói đúng hơn là em hết dám đòi lấy chồng, ít nhất là trước mặt mệ.

Hải đã về Huế sớm hơn ngày dự định, anh về dự đám cưới chị Lộc. Khi em đang ngắm nghía tấm thiệp hồng của chỉ Lộc vừa đem sang, thì mệ ngoại từ ngoài vườn xồng xộc đi vào:

- Nì, vất đi, vất cái bùa mê thuốc lú đó đi, tao ghét lắm, tao không muốn ngó.

Em tươi cười:

- Mệ nói chi lạ rứa. Bác Thuấn mời mệ qua dự tiệc đám cưới chị Lộc mà.

Mệ ngồi xuống phản:

- Còn lâu tao mới đi, có chiếu lót đàng, đèn treo cửa ngỏ tao cũng không thèm đi. Qua thấy mấy cái mặt nhơn nhơn về tức ngủ không được.

Em nói nho nhỏ:

- Mệ chướng ghê.

Bỗng mệ đứng bật dậy:

- Nì, tao nói cho mi biết, liệu cái thần hồn, thằng Hải mới về đó, mi mà lớ xớ qua bên nớ là tao chặt chân.

Em run lên, em không giấu nổi niềm vui đang òa vỡ trong tim:

- Thiệt hả mệ? Anh Hải về thiệt hả mệ?

Mệ ngoại nổi sùng:

- Ngó cái mặt tề, ngó con gái hư tề, nghe nhắc đến thằng đó là cái mặt sáng như gương.

Rồi mệ dằn giọng:

- Tao mới thấy nó đó, chắc nó về ăn đám cưới, mà tao cấm mi đó nghe.

Em nói:

- Chị Lộc cũng mời cháu nữa mà, cháu phải đi dự đám cưới của chị, kẻo mất lòng.

Mệ ngoại hét to:

- Mất lòng con ruột, mất ruột con gan. Tao cấm mi, tao cấm cửa thằng Hải đó luôn. Ngó dì Châu của mi nơi tề, cái gương sờ sờ trước mắt, mi đui hay răng mà không thấy?

Trường em đã nghỉ hè, em không thể viện cớ lên trường để hẹn hò với Hải được. Những ngày nghĩ Tết đã ngục tù, giờ tiếp những ngày hè cấm cung. Lần này mệ ngoại cương quyết trông thấy, mệ theo dõi em từng bước như bóng ma ám ảnh, em không còn cách nào để gặp Hải được. Sau khi nhận một lá thư của Hải do Như Mai đem tới, em không còn dịp thấy những nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc đó nữa. Trước kia, Hải gởi thư cho em về địa chỉ chị Lộc, nhưng từ ngày Hải về, mệ cấm hẳn em ra vườn sau chơi. Hải chờ em mãi không thấy em ra vườn mà cũng chẳng thấy em đi đâu, nên Hải mới tìm đến Như Mai nhờ Như Mai đưa hộ em lá thư. Ai ngờ mệ ngoại biết được mệ mắng luôn Như Mai làm cô bé tự ái không thèm lui tới nhà em nữa.

Em chỉ biết âm thầm khóc một mình, trong nhà chẳng còn ai hiểu được em, thêm vào đó dì Bảo Châu vì sầu buồn cho nên lâm bệnh và sinh non, đứa bé nuôi không được, làm mệ đã gắt gỏng lại càng gắt gỏng thêm lên. Mệ than trời than đất và càng nguyền rủa lòng dạ đàn ông. Dì Bảo Châu từ nhà thương trở về với làn da xanh mướt và lần đầu tiên, em nghe từ môi dì thoát ra những lời căm giận:

- Con sẽ như mạ, con sẽ thù ghét đàn ông cho đến ngày nhắm mắt.

Mệ gật đầu ra dáng hài lòng, mệ đã có thêm đồng minh và... em càng thấy mình lẻ loi hơn.

Rồi em hay tin Hải vào Sàigòn một cách đột ngột, cũng do mệ ngoại cho biết.

- Thằng Hải vô lại Sàigòn rồi, và lần ni nó vô luôn không trở lại Huế nữa mô, con Lộc cũng theo chồng của nó vào Nha Trang rồi. Từ đây tao cho mi tự do ra vườn cũng như tới nhà con Như Mai chơi.

Em không vui mà cũng không buồn, nỗi chán nản đã dâng lên cùng cực làm em tê liệt hết mọi cảm giác thường ngày. Em cũng chả thắc mắc tại sao Hải đến rồi lại đi nhanh như cơn lốc vậy? Bởi trong khoảng thời gian Hải ở Huế, em có cơ hội nào gặp Hải đâu, dù lá thư hẹn hò của Hải do Như Mai đem lại em vẫn còn cất trong lòng nhật ký.

*

Vỹ Dạ ngày...  

Mình đã hiểu. Chiều qua ra cầu ván chơi mình đã gặp bác Thuấn, bác lặng lẽ đưa cho mình lá thư của Hải mà không nói một lời nào. Hải rời Huế đột ngột như vậy cũng tại mệ, tình mình tan vỡ như bọt nước cũng tại mệ. Trời ơi, mệ già rồi sao mệ chưa chịu tu tâm, mệ còn làm khổ con cháu đến bao giờ đây? Mình không ngờ mệ ngoại lại tàn nhẫn như vậy, mệ đã tìm gặp Hải và mắng xối xả vào mặt anh. Mình thương Hải ghê, theo như trong thư anh nói, suốt cuộc đời anh, chưa bao giờ anh gặp một cảnh nhục nhã như vậy. Mệ ngoại gán cho Hải tội dụ dỗ gái vị thành niên, mệ thật hồ đồ, mệ cạn suy xét, mệ quyết không thấy rằng mình cũng yêu Hải tha thiết kia mà. Mệ chỉ muốn giữ vững lập trường của mệ, mệ chỉ muốn bảo vệ cái thành kiến quá khắt khe của mệ, mệ ích kỷ quá, suốt đời mệ chỉ làm khổ con cháu mà thôi. Bàn tay có ngón ngắn ngón dài, đàn ông đàn bà gì cũng có năm bảy hạng chứ, biết bao nhiêu người con gái hưởng hạnh phúc trọn vẹn bên chồng cho đến suốt cuộc đời. Mệ đã đem nỗi bất hạnh của mình để lo sợ không đâu cho người khác, mỗi người có một định mệnh riêng chứ, gieo gió gặt bão, ở hiền gặp lành. Đức Phật đã dạy kiếp trước gieo nhân lành thì kiếp này được trái ngọt, mọi điều sung sướng khổ cực mình hưởng trong cuộc đời này là do nhân đã gieo từ kiếp trước, đừng oán than ai cả, đừng nguyền rủa ai cả, đàn ông hay đàn bà đều bất hạnh hoặc diễm phúc như nhau.

Trong thư, Hải còn nói anh vẫn yêu Khuyên và mãi mãi chỉ yêu Khuyên, nhưng anh cũng có tự ái của một thằng con trai, nên anh không thể nán lại Huế một giờ một phút nào để nghe những lời cay chua của mệ. Có lẽ anh sẽ rời xa Huế mãi mãi.

Buồn quá Hải ơi, Khuyên chỉ muốn chết quách cho xong một đời.


Vỹ Dạ ngày...  

Xa nhau vậy mà đã hơn bốn tháng. Từ ngày Hải rời Huế, ngày nào mình cũng nhìn lên tấm lịch đếm từng ngày từng tháng. Mình không còn hiểu nổi mình nữa, thời gian còn có nghĩa lý gì khi hai đứa đã vĩnh viễn mất nhau? Chắc mình điên mất rồi, mình loạn trí mất rồi.

Hè đã hết từ lâu, mình vẫn tiếp tục những ngày đến lớp, nhưng mình không còn thấy vui nữa, có lẽ tuổi hồn nhiên của mình đã mất theo cuộc tình đầu đời nhanh chóng phôi pha. Hôm qua, nhận được thư chị Lộc, chị tin cho mình hay là Hải đã rớt trong kỳ thi lên lớp cuối năm, và trông Hải có vẻ chán nản lắm. Mình lại khóc, lại viết tên Hải đầy lòng nhật ký và thầm cầu mong cho Hải thi đậu kỳ hai. Chị Lộc còn nói cho mình hay rằng hiện chị sống rất hạnh phúc, anh Phong chồng của chị cưng chị ghê lắm, cả bên gia đình chồng cũng vậy, đối đãi với chị hết sức rộng lượng và đầy ắp tình thương. Mình có đem chuyện này kể sơ cho mệ ngoại nghe, nhưng mệ bĩu môi, mệ không tin rồi mệ còn đe mình "Mi liệu hồn đó, chớ có nói chi với con Châu hết a, ai hạnh phúc thì mặc kệ họ, chuyện xa xôi tuốt trong Nha Trang có ma mới tin, cứ trông gương của tao, của me mi và của con Châu thì biết". Mình chả muốn cãi làm gì, nhưng mình thầm nghĩ, ngoài chị Lộc ra, chung quanh đây cũng có rất nhiều người tìm thấy hạnh phúc, sao mệ ngoại không lấy đó làm gương?


Vỹ Dạ ngày...  

Chiều nay mưa lớn quá Hải ơi. Trời lạnh và buồn. Mây xám giăng mờ mịt không gian. Khuyên ngồi một mình bên song cửa, nhìn cảnh mưa rơi mà nghe nỗi buồn gậm nhấm từng tế bào tim. Còn cảnh nào thảm sầu bằng vườn cau xơ xác trong mưa, những ngọn lá ướt sũng buồn như tóc dài ngóng đợi, như hồn Khuyên đang khóc nhớ thương anh.

Mưa râm râm từ suốt mấy ngày nay, ngấn rượu đỏ trên hàn thử biểu hạ dần, trời vào đông rồi anh. Muôn thuở xứ Huế mình vẫn có những ngày đông mưa lê thê, mưa dai dẳng che khuất ánh mặt trời. Mùa đông về cho các nàng con gái Huế chưng diện se sua, mùa đông về cho các nàng có cơ hội chọn màu áo len thích hợp để hồng thêm đôi má, xanh thêm mầu mắt trong veo. Mùa đông năm nay Khuyên như một nữ tu, Hải ơi, Khuyên chẳng màng thích, chẳng một ý định đan áo mới dù chiếc áo len Khuyên đang mặc đã lỗi thời. Hồi đầu năm ngoái, nghĩa là dạo chưa gặp anh, Khuyên định mùa đông này sẽ xin mệ ngoại tiền đan một cái áo len mầu hồ thủy, tươi mát như vườn cau nhà Khuyên. Chừ thì Khuyên bỏ ý định đó rồi, sung sướng gì nữa mà chưng diện, mà trau chuốt se sua. Hôm kia mệ mới hỏi: "Mùa lạnh tới rồi, cháu mau đan áo mới kẻo không kịp đó, khi mô đi phố mua len nhớ nói mệ đưa tiền cho" Khuyên vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện đi chớ giờ này lòng Khuyên nguội lạnh, Khuyên không ưa gì cả, chiếc áo sờn Khuyên không thèm mạng, tấm màn cửa sổ cũ Khuyên cũng chẳng buồn thay.

Mưa vẫn rơi đều trên mái ngói, mưa che mờ ruộng bắp sau vườn, mưa gọi gió về đùa nghiêng ngả mấy hàng cau xõa tóc bơ vơ.

Ống cống trước nhà nước chảy ồ ạt, nước rút không kịp, nước tràn lên bờ và dâng ngập vườn cau. Nước dâng... nước dâng... Khuyên chợt nhớ tới bốn câu thơ của Huy Cận:

Biết sao nói năng
 

Nhớ ai bâng khuâng
 

Cửa the gió rình
 

Vườn cau nước dâng...

Hải ơi, giá có anh bên cạnh, Khuyên sẽ ngâm trọn bài thơ cho anh nghe, bài thơ buồn ray rứt như nỗi lòng Khuyên hiện giờ, mình mất nhau thật rồi sao anh.

________________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG IX