Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2019

CHƯƠNG IV_KHO VÀNG AN HẠ


CHƯƠNG IV
 
CUỘC SĂN NGƯỜI TRÊN SÔNG
 
 
Chiếc xuồng của chúng tôi cũng bắt đầu tăng tốc độ. Nồi súp-de réo ầm ầm, máy móc rít lên, rúng động như một quả tim sắt khổng lồ. Mũi tàu rạch nước, rẽ ra hai bên những đợt sóng sủi bọt. Cứ mỗi lần lắc mạnh, con tàu lại lồng lên, run rẩy như một con vật sống. Phía trước, ngọn đèn vàng tỏa một chòm sáng lung linh. Một vệt đen trên mặt nước ghi dấu con tàu Bình Minh. Bọt nước trắng xóa tỏa rớt lại đằng sau chứng tỏ cái tốc độ ghê gớm của nó. Xuồng chúng tôi phóng nhanh hơn trước. Chúng tôi vượt khỏi những đoàn tàu chở hàng, những tàu kéo, tàu buôn, len lỏi tàu này, lách khỏi tàu nọ. Những tiếng réo gọi vọng ra từ trong đêm tối. Nhưng chiếc Bình Minh vẫn phóng thẳng và chúng tôi vẫn đuổi theo.
 
Thiết Lộc nhìn vào phòng máy phía dưới, gào to:
 
- Nhanh lên, chất củi vào! Mở hết tốc lực!
 
Nồi súp-de đỏ lòm chiếu ửng trên gương mặt nhớn nhác của anh. Anh vẫn không rời mắt khỏi chiếc Bình Minh, đang lướt sóng, bảo:
 
- May ra ta đuổi kịp chúng.
 
Tôi nói:
 
- Chắc chắn kịp! Vài phút nữa là bám sau nó được.
 
Vừa ngay lúc ấy, một chiếc tàu kéo với ba bè hàng sừng sững hiện đến trước mặt chúng tôi như do bàn tay một ác thần nào vừa mới bày đặt. Phải bẻ ngặt bánh lái mới tránh nổi cái vật trở ngại. Vòng ra khỏi đoàn tàu thì chiếc Bình Minh đã cách xa hơn hai trăm mét, nhưng vẫn còn thấy rõ! Hoàng hôn tối mờ đã nhường chỗ cho một đêm trong sáng đầy sao. Nồi súp-de nhả hơi ồ ạt. Sức mạnh phi thường phăng phăng đẩy chúng tôi đi, làm chao đảo cả chiếc vỏ tàu mỏng mảnh. Đôn Lễ vẫn rọi ngọn đèn pha theo chiếc tàu Bình Minh và bây giờ chúng tôi có thể nhìn rõ mấy hình người trên cầu tàu. Một người đàn ông đang ngồi đàng lái cúi xuống một vật đen đặt dưới chân. Bên cạnh hắn, một khối gì màu da thâm như hình một con chó xù. Thằng bé, con ông Tiểu Yết, đứng trước mũi, trong khi cha nó, chiếc thân trần nổi bật trên màu than đỏ hồng đang đều đặn chuyên than vào lò. Có lẽ mới đầu họ không để ý chúng tôi lắm. Nhưng thấy chúng tôi theo sát từng lối rẽ, từng đường vòng, họ đã hiểu rồi. Trong đời hoạt động tôi đã dự nhiều cuộc săn ở các xứ lạ, nhưng chưa bao giờ môn thể thao ấy gây cho tôi một hào hứng điên cuồng cho bằng cuộc săn người giữa dòng Ta-Mi như hôm nay. Cứ đều đều từng thước một, từng thước một, hai chiếc thuyền xáp lại gần nhau. Trong cái vắng lặng của ban đêm, chúng tôi có thể nghe được tiếng máy reo sùng sục của tàu nọ. Người trên boong vẫn ngồi xổm như trước, hai tay cử động như đang bận làm việc gì. Thỉnh thoảng hắn đưa mắt ước lượng khoảng cách giữa hai chiếc xuống cứ mỗi lúc một ngắn dần. Đôn Lễ gọi chúng, bảo phải dừng lại. Chúng tôi chỉ còn cách nhau 4 sải nữa thôi. Hai chiếc xuồng vẫn phóng vun vút với một tốc độ ghê hồn. Trước mặt chúng tôi, lòng sông mở rộng thênh thang. Nghe chúng tôi gọi, người ngồi trên boong nhảy chồm lên, đưa hai nắm tay, vừa quát mắng với một giọng khàn khàn. Thân hình hắn to lớn và vạm vỡ. Vì hắn đang đứng đối diện trước tôi, hai chân hơi dang ra để giữ thăng bằng, nên tôi thấy rõ từ đùi bên phải trở xuống của hắn chỉ có một cây nạng gỗ. Nghe tiếng quát dữ tợn của hắn, khối màu thâm bên cạnh cựa mình. Thì ra đó là một người nhỏ bé, nhỏ chưa từng thấy đâu bằng. Hắn có cái đầu dồ thật lớn, và một bờm tóc rối bù. Thấy cái hình nhân quái gở đó, Thiết Lộc vội rút khẩu súng lục ra ngoài, và tôi cũng làm theo. Nó choàng quanh mình bằng một tấm khăn hay một tấm mền chỉ chừa có mỗi khuôn mặt. Nhưng chỉ trông bộ mặt đó cũng đủ giật mình rồi. Nó hiện lên những nét dữ tợn man rợ đến cực độ. Đôi mắt ti hí lấp lánh ánh đèn, nhìn lườm lườm, cặp môi dày trệ mếu lại như nhếch mép. Hai hàm răng hắn nghiến ken két và đánh khớp vào nhau như trong một thứ giận dữ gần như của loài thú vật. Thiết Lộc bảo nhỏ:
 
- Thấy hắn giơ tay lên là bắn ngay.
 
Bây giờ chứng tôi còn cách không đầy một sải, vừa tầm bắn lắm. Hai người kia vẫn giữ nguyên dáng điệu như trước. Dưới ánh đèn gương của chúng tôi, người da trắng, hai chân dang ra đang gầm ghè chửi rủa, còn tên bé nhỏ với bộ mặt dễ sợ thì nhe hai hàm răng vàng khè làm bộ muốn nhai xác chúng tôi. Được nhìn hắn một cách rõ ràng như thế thực là một may mắn lớn cho chúng tôi, vì ngay trước mặt chúng tôi hắn đang thò tay lấy ra khỏi tấm chăn một đoạn gỗ tròn giống như cái thước học trò, và đưa lên môi. Lập tức hai khẩu súng cùng nhả đạn một lúc. Hắn lồng lộn, hai tay chới với rơi ngã tòm xuống sông sâu với một tràng hồng hộc. Trong giây lát tôi thấy cặp mắt đe nạt của hắn sáng lên giữa lớp bọt nước trắng xóa. Nhưng ngay lúc đó, người chân gỗ nhảy xổ lại đằng bánh lái, bẻ quặt lại, chiếc xuồng quay lộn rồi lao thẳng về phía nam, trong lúc ấy xuồng chúng tôi sẵn đà trờ tới, thiếu một thước nữa thì va mạnh vào bánh lái của nó. Trong chốc lát chúng tôi bẻ lái theo ngả mới, nhưng bọn chúng đã sắp lên bờ rồi. Đây là một nơi hoang vu, vắng vẻ. Ánh trăng tỏa trên đầm lầy mênh mông, đầy những hục hố và cỏ cây thấp lè tè. Chiếc xuồng chúi mạnh vào bãi lầy, mũi chổng lên trời, bánh lái găm dưới nước. Hung thủ  vượt ra khỏi xuồng, nhưng cây nạng gỗ ngập suốt cả chiều dọc ngay dưới mặt lầy sủi bọt. Hắn vùng vẫy lồng lộn đủ cách nhưng vô hiệu. Hắn chẳng tiến mà cũng chẳng lùi được nửa bước. La rống điên cuồng tuyệt vọng, hắn đập liên hồi cái chân kia lên mặt bùn. Nhưng hắn càng rán sức bao nhiêu, cái chân gỗ càng lún sâu dưới đất.
 
Khi chiếc xuồng của chúng tôi cập bờ sát bên cạnh hắn đã bị cắm quá chặt vào bùn đến nỗi chúng tôi phải vòng một lượt thừng qua ngang người hắn mới kéo được hắn lên, như kéo một con cá mắc lưới. Hai cha con ông Tiểu Yết đang ngồi nhăn nhó trên xuồng nhưng khi Đôn Lễ ra lệnh, họ đều ngoan ngoãn leo lên xuồng chúng tôi. Sau đó, phải kéo chiếc Bình Minh về. Một cái hòm sắt kiên cố đặt ở trên boong. Chắc chắn đây là hòm của rùng rợn của gia đình Sơn Tôn. Chiếc hòm khá nặng và chúng tôi phải hết sức thận trọng để mang nó qua tàu của chúng tôi. Nơi ổ khóa không có chìa khóa. Chậm rãi đi ngược dòng sông, chúng tôi rọi đèn bốn phía nhưng chẳng thấy dấu vết của cái hình nhân bé nhỏ kia đâu. Chắc gã du khách xa lạ ấy đã gởi nắm xương tàn trên một bãi đất bùn nào đó bên bờ sông rồi.
 
Thiết Lộc chỉ xuống cái nắp ván trên sàn tàu bảo:
 
- Nhìn đây mà xem! Chúng ta đã sử dụng khẩu súng kịp thời lắm!
 
Thật thế, ngay đàng sau nơi chúng tôi đứng, có găm một thứ tên độc mà chúng tôi đã gặp từ trước, chắc chắn là lúc chúng tôi bóp cò, mũi tên này đã lách qua giữa hai chúng tôi. Thiết Lộc, vẫn cái tính trầm tĩnh, chỉ mỉm cười rồi nhún vai. Nhưng còn tôi, thú thực tôi cứ thắc thỏm mãi về cái chết rùng rợn đã lướt qua quá gần chúng tôi trong đêm hôm ấy. Chúng tôi đã đưa gã tù nhân vào ngồi trong cái phòng mát trước cái hòm sắt mà hắn đã ao ước và chiến đấu biết bao mới chiếm được. Cặp mắt của hắn lầm lì, nước da rám nắng, khuôn mặt chằng chịt những nếp nhăn. Những nét rắn rỏi và màu da đỏ gay chứng tỏ một đời sống lâu năm giữa biển rộng. Chiếc cằm râu ria xồm xoàm không phải của hạng người chịu rời mục đích dễ dàng. Hắn phải đến năm mươi tuổi, mái tóc đen xoắn đã điểm nhiều sợi xám. Kể riêng thì bộ mặt hắn không có gì đáng ghét nhưng cặp lộng mày rộng và chiếc cằm banh ra khiến cho hắn có sắc thái hung ác trong cơn giận dữ. Hắn đang ngồi lặng lẽ, đôi còng thép trên tay, đầu gằm trước ngực, hai mắt lấm lét nhìn cái hòm sắt, nguyên nhân mọi tội ác của hắn. Trông cái dáng thản nhiên điềm đạm của hắn tôi nghĩ rằng hắn đang buồn bực hơn là giận dữ. Một lần, hắn ngước nhìn về phía tôi, trong mắt dường như có tia sáng long lanh. Thiết Lộc đánh diêm châm điếu thuốc xì-gà, bảo:
 
- Tôi tiếc rằng chuyện đã phải xảy ra như vậy!
 
Hắn đáp:
 
- Tôi cũng vậy, ông ạ. Tôi không hy vọng là sẽ được thân oan trong vụ án này. Nhưng, tôi xin thề là tôi không hề nhúng tay vào cái chết của ông Mân Tôn. Chính con quỷ sứ Tôn Giả kia đã bắn cho ông ấy một mũi tên độc. Còn tôi thì tuyệt nhiên không can dự đến! Tôi thấy thương hại ông ta, như là thương một người thân trong gia đình tôi. Tôi có ngăn nó, nhưng không kịp, nó đã ra tay rồi, chẳng biết làm sao cứu gỡ.
 
Hắn lại chắc lưỡi có vẻ hối hận thật tình. Thiết Lộc lấy điếu thuốc chìa ra mời hắn:
 
- Mời ông hút một điếu thuốc.
 
Gã nói:
 
- Xin cám ơn ông.
 
Thiết Lộc lại hỏi:
 
- Ông vừa bị lạnh, ông có cần uống rượu không?
 
Thanh Tra Đôn Lễ cau mặt:
 
- Thôi, cho nó uống làm gì, uổng của.
 
Thiết Lộc nhún vai, không trả lời lại. Người kia bĩu môi không nói tiếng nào. Thiết Lộc đến trước mặt hắn, ôn tồn:
 
- Con người làm ác không sao tránh khỏi hình phạt. Nhưng kẻ thành thực bao giờ cũng được thông cảm. Vậy ông hãy cho chúng tôi biết rõ những việc đã đưa đẩy ông đến những hành động thế này. May ra tội ông có thể được giảm nhẹ bớt một phần nào chăng.
 
Gã nhìn Thiết Lộc ra vẻ thân thiện rồi nói:
 
- Ông đã đối xử với tôi rất tốt và tôi xin cám ơn ông. Nếu ông có lòng muốn biết, tôi xin sẵn sàng kể lại ông nghe. Tôi thề rằng tôi nói toàn sự thực và không có gì hữu ích cho tôi bây giờ hơn là sự thực. Nào, xin ông cho tôi một chén nước nóng, cổ tôi đã quá khô rồi.
 
Gã tiến về phía thanh Tra Đôn Lễ đang ngồi im lặng hút điếu xì-gà mắt vẫn không rời chiếc rương chứa đầy vàng ngọc, rồi gã hớp một ngụm nước và bắt đầu kể.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG V