Thứ Hai, 18 tháng 1, 2021

CHƯƠNG X_TRONG CẶP NẾN HỒNG

 

CHƯƠNG X

CANH GÀ THỌ XƯƠNG

Trong không khí khắp phòng khách, bỗng phảng phất mùi thịt nướng thơm phưng phức.
Thật tự nhiên, Hùng khen :
- Cha ! Nhà bên kia nướng chả thơm lừng ! Làm người ta bắt thèm không chịu được!
Tên Bẩy bỗng la lên :
- Ủa ! Lại mực nướng nữa ! Ngon ác ôn !
Tên Chín coi đồng hồ tay rồi lại ngó lên đồng hồ treo tường. Y nói :
- Bẩy rưỡi. Đúng bữa của người ta mà. Còn những 45 phút nữa. Trong khi chờ đợi, giá có cái gì mình lai rai ba sợi cũng hay.
Được gãi đúng chỗ ngứa, Hùng mừng rơn trong bụng, nhưng cố lấy giọng thản nhiên :
- Khó gì ! Nhà tôi có chai rượu ngon. Nếu các ông thích, tôi mời các ông nhậu một ly lấy thảo.
Hai tên đưa mắt cho nhau hội ý rồi cùng gật đầu :
- Cũng được ! Nào xem rượu gì mà cậu khen ngon.
Bẩy Cát đứng lên cùng với Hùng. Cả hai cùng tiến đến tủ bát đĩa kê sau bộ bàn ăn.
- Chà chà ! Bẩy Cát tấm tắc khen Rượu Huýt ki "Đen và Trắng". Đồ đế quốc, nhưng cũng sài tạm được đó, anh Chín. Nhà có sô đa không, cậu Hùng ?
- Dạ, có đủ.
Hùng nhanh nhẹn lấy ly, lấy đá, rót rượu ra đãi khách, rồi lại ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi ở giữa hai người khách lạ tuy thích nhậu nhưng vẫn không quên nắm khư khư khẩu súng trong tay.
- Đã quá ! một tên khen sau khi nốc một hơi dài !
Tên kia phụ họa :
- Giá có cái gì nhắm nữa thì khoái nhất hạng, mùi chả, mùi mực ở đâu tới tấn công anh em mình. Khó chịu quá !
- Ờ, ngửi mà phát thèm. Tuồng như họ biết mình là bợm nhậu nên cố tình khiêu khích.
Hùng lạnh lùng đưa ý kiến rất "xây dựng" :
- Nhà tôi cũng sẵn mực như ai. Hai ông muốn dùng, tôi đãi luôn thể, việc gì phải ấm ức !
- Ờ ờ, mà cậu nướng được không ?
- Dễ ợt ! Dân Hướng Đạo làm cơm một cây, sá gì nướng một vài con mực.
Tên Bẩy, tay ve vẩy khẩu súng, đi theo Hùng xuống bếp, mắt ngó láo liên xem nhà có cửa sau hay lối thoát nào khác không.
Nghe tiếng giầy đi xuống nhà dưới, Thắng nãy giờ thò đầu qua tường quan sát vội bước lui xuống mấy bực thang.
Ở bên này, tên Bẩy lấy mắt áng chừng chiều cao của bức tường, nhìn trước nhìn sau không thấy cái thang nào, yên trí không có một nẻo thông nào giữa hai nhà chung vách.
Trong khi Hùng chăm chú quạt cho than trong lò đỏ hồng, y đứng lơ láo một lúc rồi lộp cộp đi lên nhà trên.
Thắng nhô đầu trên tường, bắt chước tiếng mèo khẽ kêu "meo meo" làm hiệu rồi vứt nhanh xuống chân Hùng một mẫu giấy vo tròn.
Hùng nhặt vội lên coi, ngó Thắng gật đầu ra ý hiểu, rồi rút bút nguệch ngoạc mấy chữ vào mặt sau tờ giấy, vo lại ném qua tường trả bạn.
Ba con mực được nướng xong thật lẹ, Hùng mang lên tươi cười khoe :
- Các ông nếm thử coi có ngon số dách không nào !
Lại thản nhiên ngồi xuống chỗ cũ trên cái ghế đẩu thấp bọc nệm kê giữa hai chiếc ghế bành hai tên đang chiếm ngự. Ngồi với thái độ của một chủ nhân hiếu khách.
Rượu được rót thêm. Và một đề nghị nghe rất lọt tai cũng được châm thêm :
- Nhà có thịt bò, làm bí tết hơi lâu. Nhưng có sẵn món súp gà tuyệt hảo. Các ông có dùng, tôi múc lên cho. Một phút có ngay.
- Vậy hả ? Thế thì còn gì bằng ! Tên Chín khen Mới làm một ly đã ngà ngà. Ta dùng món súp cho giã rượu cũng tốt.
Hùng mở tủ lấy hai chiếc đĩa sâu lòng mang xuống bếp.
Quả nhiên, không đầy một phút sau, y đã khệ nệ bưng hai tay hai đĩa đầy bốc khói.
Từ xa nhìn thấy, hai tên bợm nhậu mắt đã sáng rỡ, nuốt nước miếng chờ đợi.
Vừa đi, Hùng vừa bông lơn :
- Nước sôi, nước sôi !... Đây là món "Canh gà Thọ Xương", nấu theo kiểu Mỹ, ngon không chịu được !
Tuy miệng ba hoa vậy, nhưng cặp mắt chàng thanh niên không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào nơi bàn rượu.
Hai tên vẫn cầm ly bằng tay trái. Tay phải tên Bẩy vẫn không rời khẩu súng. Tên Chín ra vẻ đàn anh hơn, để súng xuống bàn không xa bàn tay y mấy nỗi.
Hùng tiến thẳng đến chỗ ngồi cũ. Ở vị thế này, cậu sẽ bị khẩu súng của Bẩy Cát chĩa sát hông bên trái.
Làm bộ chê bàn ở chỗ này vướng, Hùng đi vòng lẹ sau lưng Chín Nhơn đến chỗ y đặt súng.
Mắt không rời hai vị khách quý, cậu chủ vờ suýt soa :
- Cha ! Nóng quá !
Tên Chín khẽ nhổm người lên để đỡ giùm một đĩa trong khi tên Bẩy đặt ly và súng xuống bàn để dẹp lấy một chỗ trống trước mặt mình.
Cơ hội đợi chờ đã đến. Từ trên cao, Hùng buông mạnh hai chiếc đĩa xuống bàn. Đĩa vỡ tan, nước sôi bắn tung tóe. Thuận tay và nhanh như chóp, cậu tước liền hai khẩu súng trước hai cặp mắt vừa ngỡ ngàng vừa hoảng hốt của hai tên bợm nhậu.
- Giơ tay lên !
- Muốn sống, giơ tay lên !
Hai tiếng quát lạ tai cùng vang lên một lượt Thắng và Dũng mỗi người đã chĩa một khẩu súng trường vào ngực chúng từ lúc nào.
Bình tĩnh có thừa, chúng vẫn còn thì giờ tự nhủ :
- Trời ơi ! Hai thằng nhãi ranh này vượt tường sang từ bao giờ, mình không hay kìa ! Phen này chết thực là đáng kiếp !
Cửa sắt được mở ra. Hai thanh niên mặc đồ Nhân dân tự vệ xông vào, còng tay hai tên gian lại.
Màn kịch gay cấn vừa diễn xong thì chiếc đồng hồ treo trên tường cũng vừa buông tám tiếng.
Xe cảnh sát do lời mời của ông giáo bằng điện thoại, đã tới đầu ngõ vừa kịp đón người, không sớm quá cũng không muộn quá.
Bà Hai vừa từ nhà ông giáo về tới, suýt soa hỏi cậu con trai :
- Con có làm sao không, con ? Má sợ quá !
Hùng cười tươi, trêu mẹ :
- Con đói lả người rồi đây, má ơi !
- Ừ, để má bảo em nó làm bí tết ngay cho mà ăn.
Mọi người vây chung quanh, tíu tít mỗi người một câu, ai cũng khen Hùng, can đảm và lanh trí.
Thằng Lưu cắc cớ hỏi :
- Anh Hùng ơi ! Anh Thắng đánh moóc cho anh những chữ gì đâu. Làm sao anh hiểu được ? Anh giảng cho em nghe đi.
- Thằng Năm xí xọn đó hả ? Đi Hướng Đạo bao lâu mà không thuộc cách truyền tin sao ?
- Có chứ anh. Em nhận được cả bẩy chữ. Chắp lại thành ra hai tiếng "Bác Chú", phải không anh ?
- Không phải là "Bác Chú" đâu, cưng. Bác Chú là cái quái gì ! Đó là tên ngoại ngữ một ông Thần Rượu, đọc là Bắc Quýt.
- Sao không gọi phứt là Lưu Linh cho được việc ?
Nghe thằng Năm xí xọn phê bình, mọi người phì cười liên tưởng đến ông Mười Xe Lam khoái rượu nên đặt tên con một đứa là Lưu và một đứa là Linh, do đó thằng Năm tuy còn nhỏ tuổi đã hiểu rõ nghĩa hai chữ Lưu Linh ghép lại.
Hùng vuốt tóc thằng Lưu giải thích.
- Em phải biết hai tên khủng bố cũng thạo truyền tin. Nếu nhắc anh bằng hai tiếng Lưu Linh, hay bằng tiếng Rượu, tiếng Huýt ki thì qua mặt chúng làm sao cho được !
Thằng Lưu còn hỏi gặng :
- Mà nhắc như vậy để làm cái giống gì ?
- Thì để anh biết đường mà suy luận... Rồi kiếm cớ xuống bếp làm đồ nhậu. Có xuống bếp mới liên lạc được với anh Thắng và tạo được cơ hội đoạt súng. Và sau hết mới chắc chắn là có viện binh ngay tức thì.
- Thì ra thế ! Giản dị vậy mà em nghĩ mãi không ra. Đã chẳng hiểu "Bác Chú" nghĩa là gì, lại thấy mùi chả mùi mực thơm điếc mũi, em cứ tưởng các anh các chị "mát dây".
Ông Mười Xe Lam đứng gần đó, cũng vừa vỡ lẽ, vội quát con :
- Lưu ! Không được nói tầm bậy tầm bạ ! Chết đòn giờ !
- Con đâu có nói bậy bạ. Ba để con hỏi anh Hùng thêm một câu nữa cho khỏi thắc mắc, cả đêm không ngủ được.
Hùng phì cười, phát vào lưng nó, mắng đùa :
- Thằng nhỏ xí xọn hoài ! Hỏi gì thì hỏi đi.
- "Canh gà Thọ Xương" là cái món gì mà lại nấu theo lối Mỹ ? Em chưa nghe thấy ai hô tên món canh ấy bao giờ. Và anh có đun nấu gì đâu, sao lại có ngay món ấy nóng hôi hổi ?
- Vậy là từ hồi nào tới giờ em "quê". Và bây giờ em đã sáng mắt ra. Chẳng những được nghe tên, mà lại còn được chính mắt trông thấy nữa. Món "Canh gà Thọ Xương" xuất xứ từ trong văn chương của nước ta. Đưa qua Mỹ chế biến cách nào, anh không rõ. Riêng anh, trong lúc cấp bách, anh chỉ cần ít nước sôi trong bình thủy rót ra là đủ...
"Ấy may mà có nước sôi đấy, nếu không sài tạm nước lã cũng cứ được... Dù sao, nước sôi cũng ngon hơn. Em không thấy hai tên vừa rồi được thưởng thức cứ suýt xoa hoài là gì ?
Vỡ lẽ, thằng Lưu cười ngỏn nghẻn :
- Anh ngạo em hoài !
Trước khi giải tán ai về nhà nấy, ông giáo đứng nán lại, dặn nhỏ ông Ba :
- Lát nữa thư thả mời ông Ba ghé tôi chơi, nhân thể nghiên cứu xem trong tập giấy tờ mình vừa mang về, tài liệu nào dùng được, tài liệu nào không. Tôi sẽ viết sẵn một thư giới thiệu để ngày mai ông cầm tới Tổng Nha gặp ngay cấp có thẩm quyền cho chóng vánh.
- Dạ, dạ, tôi xin y lời ông chỉ dạy.

___________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG XI
 

Không có nhận xét nào: