Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

CHƯƠNG 3_HAI TỜ DI CHÚC

 3

 

BÃO TỐ



Mấy ngày sau, khi hai cha con ngồi ăn lót dạ, luật sư Minh bảo con gái :

- Bữa nay con rảnh không, Ái Lan ? Nếu rảnh thì ba nhờ con một việc, nghe !

Em vui mừng láu táu :

- Vâng ! Việc gì đó, ba ?

- Đây này ! Ba có một xấp tài liệu cần chuyển cho ông Dự Thẩm dưới Di Linh thật gấp. Ba định đích thân xuống đó giao tận tay ông kia đấy, nhưng sáng nay ba mắc hẹn để giải quyết mấy vụ quan trọng lắm. Vậy con đi giùm ba !

- Dạ ! Ba yên trí ! Con sẽ chuyển đến tay ông Dự Thẩm tài liệu đó trước 12 giờ trưa hôm nay ! Từ đây xuống Di Linh có 70 cây số thôi mà, ba ! Xe Vespa của con chạy mấy hồi !

- Tốt lắm, cưng của ba ! Thế là ba yên trí đỡ được một gánh nặng ! À, này ! Ái Lan ! Việc phải xuống Di Linh không làm phiền con đấy chứ ?

Ái Lan reo lên :

- Đâu có, ba ! Con lại càng thích ấy chứ ! Ba coi, bữa nay trời đẹp như thế này ! Con diện cái mũ dạ trắng ba mới mua cho và đôi găng tay trắng mà lái Vespa mới toanh thì oai lắm chứ, hả ba ?

Luật sư Minh đứng dậy, tiến lại khung cửa sổ và đưa tay nhẹ kéo tấm màn gió :

- Ờ, ờ ! Trời hôm nay đẹp thật... À, nhưng mà đám mây xám ở phía Tây kia trông ngại quá con à ! Chắc chắn thế nào cũng có trận mưa, nội ngày hôm nay, chưa biết lúc nào đó. Thành phố Đà Lạt ở trên cao, cứ hễ hơi có chút gió lớn mưa rào là y như hứng chịu trước hết.

- Nếu vậy con phải đi gấp mới được, nghe ba ! May quá, con lại mặc quần áo sẵn sàng rồi chứ ! Ba đưa con xấp tài liệu đi, ba ?

- Được ! Ba để ở ngoài văn phòng. Để ba cùng đi với con ra đó !

Khi đã ngồi vững trên yên sau Vespa của con gái, ông Minh mới lên tiếng, trong khi chiếc xe chạy bon bon ra phố :

- Ái Lan ! Mấy bữa nay sao không thấy con nói đến chuyện cụ Doanh gì hết thế ? Hay là con đã bỏ cuộc rồi ?

Sắc mặt Ái Lan nghiêm hẳn lại :

- Đâu có bỏ cuộc ba ! Trái hẳn thế ! Có điều con chưa tiến được một bước nào trong việc điều tra tìm hiểu ba à ! Thích, thì ham thích lắm nhưng có lẽ con khó mà trở thành nữ trinh thám được đó, ba ơi !

- Đừng có vội nản lòng ! Con nên biết rằng, vụ gia tài cụ Doanh có thể làm bối rối bất cứ một tay thám tử trứ danh nào !

- Thực ra thì con cũng chưa mất hết hy vọng đâu, ba ! Hừ ! Biết đâu, một ngày nào đó con lại chẳng tình cờ vớ được một vết tích gì có thể giúp con được.

Một lúc sau, Ái Lan đã dừng xe trước cửa văn phòng của cha. Ông Minh bước xuống, chạy lẹ vào trong nhà. Ba phút sau ông đã trở ra, tay cầm một chiếc phong bì lớn, dày cộm, có gắn si và đưa cho con gái :

- Đây ! Con nhớ trao tận tay ông Dự Thẩm Nguyễn Hải Ngân nhé ! Con biết địa chỉ của ông Hải Ngân ở Di Linh rồi chứ ?

- Dạ, biết rồi ! Ba đừng lo ! Hồi cắm trại ở Bảo Lộc con đã đi ngang văn phòng ông nhiều lần mà !

Ái Lan giơ tay tạm biệt cha, quay đầu xe hướng về phía Di Linh mở máy.

Chưa đầy năm phút sau, những căn nhà cuối cùng của thành phố Đà Lạt đã tụt lại phía sau xe, và Ái Lan ưỡn ngực hít một hơi dài khoan khoái.

Tuy sinh trưởng tại Đà Lạt, từ lúc ra đời cho tới nay, bao giờ cũng sống ở Đà Lạt, Ái Lan vẫn không hề phút nào giảm sút tấm lòng yêu mến nơi cắt rốn chôn nhau. Tuổi hoa mới chưa đầy 16, em đã biết kiêu hãnh vì mảnh đất quê hương được nhiều người biết đến và tặng cho cái mỹ danh "Xứ anh đào trên đất Việt". Danh từ đẹp quá, nhưng không chút ngoa ngôn nếu người ta đứng trước cảnh hồ Xuân Hương trong nắng sớm đưa mắt lặng ngắm hàng hoa Anh Đào trên bờ đang nở rộ. Ai đi qua cây cầu xi măng cốt sắt có cái tên đặc biệt "cầu ông Đạo", vừa là cầu vừa là đập ngăn nước hồ, cũng không thể không dừng chân, dựa tay vào hàng lan can sắt ngó xuống đáy đập để xem nước hồ, lách qua khe cửa sắt dày, đổ xuống những ghềnh đá, kêu ùm ùm, bọt tung trắng xóa. Rồi dòng nước trong vắt qui tụ lại, êm đềm xuôi chảy lững lờ, tản mát vào tưới ẩm những luống sà lách, bắp xu, những cụm glaieul trắng đỏ hồng, mimosa, cúc vàng tươi và những cành hoa hồng màu tiết dê cánh mướt như nhung mịn. Trên đồi thấp hàng thông hùng vĩ chen chúc mọc rồi kéo nhau soải dài liên tiếp ngút ngàn. Lá thông rung rinh hòa tấu vi vu điệu nhạc muôn đời trong gió sớm.

Cảnh đẹp là thế ! Ái Lan được ngắm đã nhiều nhưng không bao giờ biết chán. Nhưng buổi sáng hôm nay, việc hệ trọng do người cha giao phó trĩu nặng trên vai, em chăm chú lái xe, chốc chốc lại đưa mắt nhìn bầu trời phía tây lo ngại. Tuv nhiên mặt trời sáng ấm vẫn chiếu rải nắng đẹp trên con đường nhựa sạch sẽ như chùi. Đám mây khổng lồ màu xám tụ tập góc phía tây vẫn đứng im không nhúc nhích khiến em cảm thấy yên tâm. Ái Lan tự nhủ thầm : "Mình hy vọng chuyển xong xấp tài liệu của ba gởi cho ông Dự Thẩm Hải Ngân rồi quay trở về thật nhanh cho kịp tới nhà, trước khi ông Trời trở mặt !" Và em gần như nói lên thành tiếng reo vui :

- May lắm ! Gió đâu có thổi về phía này !

Mười một giờ đúng, em đã tới Di Linh.

Ái Lan dựng và khóa xe xong, cầm chiếc phong bì chạy lẹ vào văn phòng ông Dự Thẩm Nguyễn Hải Ngân. Người tùy phái cho biết là ông mới đi ra Tòa được chừng 10 phút. Em quay ra lái xe tới Tòa, hỏi thăm mãi mới được giáp mặt ông Hải Ngân. Ông Dự Thẩm, qua câu nói chuyện của Ái Lan, được biết em là con gái người bạn thân nhất của mình, tỏ ra vui mừng vô hạn. Ông nhất định lưu em ở lại, dẫn em về nhà ăn cơm trưa với vợ chồng ông. Ái Lan nhớ lời ba em thường dạy : "Đối với các vị trưởng thượng thì cung kính chẳng bằng vâng mệnh", em vui vẻ tuân theo. Và em đã được một tiếng đồng hồ sống vui trong gia đình ông Dự Thẩm và bà vợ hiền hòa rất yêu trẻ. Nhất là vợ chồng ông lại hãy còn hiếm muộn chưa có con. Suốt bữa cơm, bà chỉ lo gắp thức ăn bỏ đầy chén của Ái Lan rồi vui cười ngồi ngắm em ăn. Và bà nói nhiều câu khôi hài mục đích làm cho Ái Lan cười để bà lại được nhìn ngắm hai cái lúm đồng tiền trên má.

Nhưng rồi bữa cơm, dù vui tới đâu, cũng tới lúc chấm dứt. Ái Lan đứng dậy xin phép ra về.

Bà Dự Thẩm bịn rịn nắm mãi tay em. Ông Hải Ngân thân dẫn em ra tới tận cửa, chỗ em dựng xe.

Ái Lan tươi cười nói với ông Dự thẩm :

- Thưa ông ! Cháu muốn về Đà Lạt bằng lối Lạc Dương để có dịp ngắm cảnh dọc theo hai bờ con sông nhỏ La Ngà, nhưng cháu chỉ ngại thời tiết sẽ đột ngột thay đổi. Thưa ông ! Liệu chừng trời có mưa được không ạ ?

Ông Hải Ngân ngẩng lên nhìn. Mặt trời vẫn le lói chiếu, nhưng tia sáng có vẻ dìu dịu hẳn đi, và một vài cụm mây xám đang từ từ bốc cao từ phía chân trời.

- Nếu có mưa thì cũng phải hai hoặc ba tiếng đồng hồ nữa mới mưa. Những đám mây đen kia ngó bộ cũng không có vẻ gì là đe dọa lắm !

- Dạ ! Nếu vậy cháu về theo con đường đi qua Lạc Dương.

Ngót một tiếng đồng hồ sau, Ái Lan đã, thay vì cho xe chạy thẳng, lại rẽ vào con đường trải đá bên tay mặt : con đường khá lớn chạy lượn theo bờ sông La Ngà, cũng dẫn về Đà Lạt, nhưng qua ngả Lạc Dương.

Hai bên đường, hàng cây lớn rủ bóng xum xuê mát rượi. Đường lại vắng xe cộ qua lại. Lâu lắm mới gặp một chiếc xe vận tải từ các nông trại ở hai bên đường chạy ra, trên chở đầy nông sản. Ái Lan cho xe chạy chầm chậm để có thể thưởng thức phong cảnh đẹp như vẽ.

Có một quãng, tàn lá xanh um của rặng cây hai bên đường, chen chúc vươn lên, đan vào nhau tạo thành cái mái thiên nhiên che lấp một khoảng trời xanh. Ái Lan khoan khoái lướt xe êm êm bon đi dưới cái đường hầm râm mát đó. Chừng ba phút sau, ra khỏi bóng tối xanh um lành lạnh, em bỗng giật nẩy mình : Mặt trời đã biến đâu mất ! Đám mây đen xám, mới buổi sáng trông còn hiền lành vô hại là thế, giờ đây đột nhiên trở thành đe dọa hãi hùng. Nó tản ra rất nhanh, vây kín bầu trời với một tốc độ khủng khiếp. Trong thoáng mắt, cảnh vật tối sầm lại, đang sáng sủa tươi vui, bỗng biến thành tối tăm ảm đạm, thật mau lẹ như trong một giấc mơ kinh dị. Ái Lan lẩm bẩm :

- Biết thế, mình cứ về đường cũ cho xong ! Bây giờ quay trở lại cũng lỡ rồi mà tiến thẳng thì khó lòng về tới Đà Lạt trước khi trời mưa ! Rắc rối thật !

Em được biết từ trước : con đường đi Lạc Dương này chỉ trải đá và đất đỏ, về mùa tạnh ráo thì tốt lắm. Nhưng nếu bị mưa một trận lớn sẽ trở thành rất nguy hiểm cho các loại xe có động cơ, nhất là một bên dựa bìa rừng, núi đá, cây rậm, một bên là... con sông La Ngà. Mặt đường sũng nước trở nên trơn trượt tới mức các tay tài xế xe bốn bánh thiện nghệ cũng bị lắm phen thất đảm kinh hồn. Thêm nữa, đường lại ít xe qua lại, rủi bị tai nạn rắc rối ắt cũng khó có ai biết mà cấp cứu kịp thời. Đặt giả thuyết lỡ bị sa hố chẳng hạn, thì sức lực một em gái nhỏ, liệu được bao lăm, làm sao mà na nổi chiếc xe Vespa nặng ngót một tạ. Mà muốn kêu gọi người tới khiêng giúp, ít nhất cũng phải nhanh chân cuốc bộ băng qua đồi núi hoặc bãi ruộng, xa tối thiểu là ba, bốn cây số ngàn.

Xe vẫn chạy, đồng thời Ái Lan suy nghĩ thật lung :

- Có một chỗ nào ẩn núp tạm cho qua cơn mưa lũ này thì tốt quá !

Trí óc suy nghĩ mà trong lòng em lo lắng vô cùng. Màu xanh của da trời biến mất sau bức thành mây đen kịt. Chốc chốc xe của Ái Lan lại chui qua những tàn cây che kín mặt đường khiến em cảm thấy bóng tối như bưng lấy mắt, tay lái không biết lấy gì làm chuẩn đích nữa. Ái Lan đưa ngón tay bật đèn pha. Đột nhiên một ngọn cuồng phong lao xốc tới, cuốn lá cành rơi rụng gẫy lìa kêu lắc cắc. Em rợn người, rùng mình như đám lá bị gió táp đang run rẩy trên cao.

Ái Lan nhấn thêm tay "gaz" tăng tốc lực. Chiếc xe chồm lên lao vun vút y như một con vật có linh hồn, cảm thông được với cô chủ, cùng nhau ý thức được mối nguy hiểm đang đe dọa cả hai kẻ tớ thầy. Bất thình lình một tia chớp nháng xé rách màn trời đen, tiếp theo là một tiếng sét như trời long đất lở. Ái Lan thầm thì :

- Mưa bão tới rồi ! Khó lòng thoát nổi !

Rồi rạp người trên tay lái, em lao xe vun vút, đèn chiếu sáng quắc. Cuồng phong quét thật hung bạo, hốt tung bụi trên mặt đường. Trước mắt Ái Lan, phía dẫy núi xa xa, mưa trắng xóa chạy nhanh vì gió đẩy, lao vùn vụt về phía em.

Liếc nhanh mắt nhìn hai bên vệ đường, Ái Lan chợt nhận ra mấy nóc nhà sàn cất phía tít cuối đám ruộng bên tay trái. Á kìa ! Thiệt may quá ! Không xa mép lộ trải đá, lờ mờ hiện ra một mái nhà ngói lụp xụp hình dáng trông như một cái kho chứa rơm rạ.

Em mím môi lẩm bẩm :

- Nhất định phải chạy đến đó trước khi đám mưa kia xốc tới.

Muộn rồi ! Những giọt mưa lớn đã bủa xuống, mới đầu còn lác đác, mấy giây sau đã thi nhau quất lộp độp vào tấm kính nhựa phía trước xe, tưới ướt sũng chiếc mũ dạ trắng làm nó bẹp rúm như một chiếc bị rách. Một tia chớp lằng nhằng sáng lóe như pháo bông kéo theo chuỗi sấm động ùng ùng. Rồi nước mưa trút xuống như người cầm thùng nước mà đổ.

Chưa đầy ba phút sau, con đường trải đá biến mất tăm dưới làn nước bùn đục lờ mờ. Ái Lan cũng đã bị mắc mưa nhiều phen nhưng chưa lần nào em bị kẹt giữa một trận bão tố kinh khiếp như lần này. Chiếc xe gài số một, bò chầm chậm, dò dẫm từng bước trên quãng đường lầy lội. Em chỉ lo ngay ngáy gặp phải đám đất bùn trơn trượt, tuột cả xe lẫn người xuống ruộng thì không chết cũng gẫy chân tay. Màn mưa đan trước mặt dày đặc, cách ba thước là không còn nhìn thấy vật gì nữa. Đèn vẫn bật sáng, Ái Lan luôn tay bóp còi inh ỏi để tránh tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

May quá, bóng dáng lù lù của cái nhà kho lụp xụp đã hiện ra chỉ còn cách khoảng mươi thước. Ái Lan mừng quýnh, gài số 2, rồ máy cho xe quẹo vào con đường lát đá tảng, rộng chừng hai thước, rồi xộc ngay vào trong gian nhà chứa rơm rạ, hai cánh cửa bị gió bạt mở sẳn toang hoác. Bàn tay em đưa nhanh lên tắt đèn, tắt máy, rồi vẫn ngồi sững trên yên xe, em trút một hơi thở thật dài, nhẹ nhõm.

- Cô đến vừa kịp ! Thiệt may quá !

Một giọng nói lảnh lót vang lên phía sau lưng làm Ái Lan giật nẩy người, quay ngoắt lại : một cô gái lạ mặt đang giương đôi mắt tò mò ngó em không chớp.

Bên ngoài gió mưa vẫn gào thét điên cuồng. Cây cối vặn mình răng rắc, hai cánh cửa kho bị bạt mạnh đập vào tường làm phát lên tiếng "Cành ! Cành !". Một cơn gió thốc qua khuôn cửa lớn lọt vào đem theo cả những giọt nước lạnh buốt.

Ái Lan lật đật xuống xe, tiến lại phía người con gái :

- Chị tha lỗi cho em đã vào đây một cách quá đường đột ! Trời mưa dữ quá !

Câu trả lời nghe thật dễ thương :

- Có gì đâu, cô ! Xin cô cứ tự nhiên ! Chỉ tiếc rằng gian kho này xập xệ dơ dáy quá...

Óc tò mò ngấm ngầm nổi dậy, Ái Lan chăm chú lặng nhìn người đối thoại. Ngay từ phút đầu tiên, tiếng nói có âm điệu trong vắt êm tai đã làm em ngây người sửng sốt. Giờ đây, em lại nhận ra rằng, thoáng trông thì cô gái có vẻ nghèo nàn, nhưng quần áo lại rất sạch sẽ, là ủi thẳng nếp và được may cắt rất khéo. Cô ta có một dáng vẻ gì phân biệt hẳn với các cô con gái con cháu mấy người trại chủ lam lũ rải rác quanh vùng Ái Lan vừa mới chạy xe ngang. Nhưng giữa cái khung cảnh tiều tụy này, Ái Lan cảm thấy dáng điệu cử chỉ cô gái sao lại có vẻ dễ dàng và tự nhiên như thể cô ta là chủ nhân hoặc là con cái chủ nhân nông trại này vậy.

Tiếng cô gái lại dịu nhẹ cất lên trong khi sấm chớp vẫn ù ù tiếp diễn :

- Mưa bão còn lớn lắm ! Cô chưa thể đi sớm được đâu !

Ái Lan vui vẻ :

- Em cũng chỉ mong được trú ẩn chờ cho trận mưa ghê gớm này tạnh hẳn đã ! Chỉ ngại làm phiền chị thôi !

Cô gái chợt cao giọng hơn một chút, thốt một câu nói như xuất phát tự đáy lòng :

- Làm phiền chúng tôi ? Trời ơi ! Hai chị em tôi ở chỗ hoang vu hiu quạnh này chỉ mong có khách đến chơi đó thôi cô à ! Vậy mà nào có ai đâu ! Có khi hàng tuần lễ mới thấy một bóng người lai vãng. Mà nào có phải là ai khác đâu ngoài ông... phu trạm. Chị tôi và tôi chỉ thèm khát được chuyện trò với những người bạn đồng trang lứa… như cô đó. Mà có khi hàng tháng cũng chẳng hề có dịp.

Ái Lan có khả năng đặc biệt là nhận ra được cái khía cạnh khác thường của sự vật mà em nhìn thấy hoặc nghe tiếng. Tỉ như trường hợp gặp cô gái này chẳng hạn. Giác quan thứ sáu của em chợt thức tỉnh và tâm linh máy động hình như đã trực cảm được một cái gì là lạ. Quả có thế : việc hai cô gái chân yếu tay mềm sống heo hút tại một nơi hoang dã tiêu điều như thế này, hàng tháng chẳng gặp một bóng người há chẳng phải là một cái gì rất lạ, một điều bí mật hay sao ?

Và Ái Lan nhất quyết khám phá bằng được cái điều bí mật đó.

Ngoài miệng em vẫn tươi cười :

- Em cám ơn lòng tốt của chị ! Trận bão này rủi mà lại hóa may ! Vì nhờ có nó, em mới được quen biết chị ! Chúng ta mới có dịp sung sướng được làm bạn với nhau !

Tiện vui miệng, Ái Lan vì xã giao lễ độ nên đã thốt lên những lời như thế. Ngay giây phút đó, em chẳng một mảy may ngờ rằng trong những ngày mai kế tiếp, câu nói đáng quý đó lại biến thành sự thực... nhờ những sự việc xảy ra đầy tính chất ly kỳ.

________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG 4