Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

CHƯƠNG III_CHUỖI NGỌC TRƯỜNG SINH


CHƯƠNG III


Ông Hồng Phong đang đứng chờ, thấy Cảnh tới vội hỏi:

- Lẹ lên con, ông Thanh tra Duy Đức đang muốn gặp con, cả Phúc nữa.

Linh tới chào ông Hồng Phong và hỏi:

- Thưa bác, cháu có thể đi cùng không ạ? Vì chúng cháu cùng một bọn.

- Nếu cháu muốn đi thì đi – ông Hồng Phong cười đáp – Thêm hay bớt một cậu cũng chẳng quan hệ gì mấy. Nhưng phải lẹ lên, ông thanh tra đang đợi bọn mình để đi nơi nào đó.

Chiếc xe lớn, sơn hai mầu xanh trắng, đang chờ ngoài hàng rào. Ông thanh tra Duy Đức, người v ạm vỡ, đầu hơi hói, đang ngồi ở tay lái, vẻ mặt đăm chiêu.

- Chúng ta lẹ lên một chút, ông Hồng Phong. Ông nhớ giùm điều tôi dặn là phải kín đáo, tôi tin ở nơi ông.

- Thưa vâng, xin ông yên tâm. Bây giờ, trong khi ta đi tới biệt thự nhà họ Trịnh, có lẽ cháu Cảnh có thể kể lại để ông nghe những gì nó trông thấy tối qua.

- Ý kiến hay lắm. Một số người hôm qua đã kể tôi nghe rồi, nay cháu kể câu chuyện của cháu đi.

Trong khi nghe Cảnh kể, ông Duy Đức cắn môi suy nghĩ.

- Đúng vậy! – Ông nói – Mọi người đều thấy hiện tượng xảy ra như thế, mặc dầu con số người hiện diện khác nhau.

- Thưa ông thanh tra – Linh hỏi – theo ông thì có sáu người hay bảy người đã vô biệt thự ạ? Phúc và Cảnh không đồng ý về điểm đó.

- Không rõ nữa. Bốn ông đã tới ty tôi khai sự việc : trong số đó 3 ông nói có tất cả 6 người, ông thứ tư lại đếm được 7. Còn mấy ông kia thì tôi không gặp, có lẽ họ không thích quảng cáo hay sao đó.

Xe đã chạy vào một lối có bóng cây và cỏ mọc đầy. Cuối đường, tòa biệt thự đứng sừng sững rất uy nghi, mặc dầu một chái đã bị phá dở dang. Hai cảnh sát viên đứng gác ngoài cửa. Một ông nữa mặc áo nâu sẫm đang bồn chồn đứng đó.

- Lại một tay nhà báo – ông thanh tra vừa lẩm bẩm vừa xuống xe.

Người lạ mặt vội đi tới chào và nói:

- Thưa ông thanh tra, tôi đang đợi ông. Không hiểu sao nhân viên của ông lại không cho tôi vào nhà của thân chủ tôi.

- Thân chủ của ông? Trước hết ông là ai đã?

- Thưa tôi là Thuận, cháu họ kiêm luật sư của bà Ngọc Sương, sở hữu chủ hợp pháp mà tôi đại diện. Sau khi đọc báo sáng nay, tôi vội tới đây ngay. Câu chuyện này thật là kỳ quặc vô cùng.

- Rất hân hạnh được gặp ông Thuận. Nếu ông không tới, có lẽ tôi cũng phải cho mời ông tới. Nhân viên của tôi đứng gác ở đây để ngăn những kẻ hiếu kỳ. Bây giờ thì chúng ta vào thăm nhà. Đây có cả hai cậu đã chứng kiến hiện tượng và có thể chỉ cho ông những nơi mà bóng ma đã xuất hiện.

Rồi mọi người bước vào nhà, bên ngoài chỉ còn hai cảnh sát viên đứng gác.

Cảnh và Phúc chỉ cho ông thanh tra những chỗ họ đứng đêm qua và những chỗ bóng ma hiện hình.

Phúc leo trước lên cầu thang và nói:

- Cảnh đã đưa ra ý kiến tìm các vết chân trên sàn nhà, nhưng không thấy.

Ông Hồng Phong vỗ vai Cảnh nói:

- Ba khen con về ý kiến đó.

Phúc nói tiếp:

- Bóng ma đã theo lối này, rồi nó biến qua tường.

- Biến qua tường, biến qua tường! – Ông thanh tra nhắc lại trong khi ông đứng trước một chướng ngại vật khó thể vượt qua được.

Ông Thuận lắc đầu nói:

- Thật là khó hiểu. Người ta vẫn đồn rằng nhà này có ma, nhưng hồi nào tới giờ tôi vẫn chưa tin. Nhưng bây giờ… Tôi không rõ nữa.

- Ông Thuận! – Ông Thanh Tra hỏi – Ông có biết đằng sau bức tường này có gì không?

- Tôi không rõ. Có gì vậy thưa ông?

- Chúng ta sẽ biết bây giờ. Và tôi rất hài lòng làm cuộc điều tra này trước sự hiện diện của ông.

Sáng nay, một người thợ đang phá nhà đã trông thấy một cái gì, hắn bèn ngừng tay và tới trình tôi.

- Hắn trông thấy cái gì ạ? – Ông Thuận chau mày hỏi.

- Hắn không rõ, nhưng theo hắn thì có một căn phòng bí mật giữa bức tường này và bức tường bên ngoài. Bây giờ ta xét thử coi.

- Một căn phòng bí mật? Nhưng xưa nay, chẳng một ai trong gia đình chúng tôi nói tới một căn phòng bí mật trong nhà này cả.

Ngay lúc đó, hai cảnh sát viên vừa tới, mang theo một cái búa và một cái cuốc. Ba cậu học sinh không giữ nổi sự xúc động.

- Các chú, phá bức tường này cho tôi – ông thanh tra ra lệnh – Ông đồng ý chứ, ông Thuận?

- Dạ, đồng ý, vì ngôi nhà này phải dỡ đi.

Hai cảnh sát viên bèn xáng mấy nhát búa, đập toang ra một lỗ hổng thì thấy đằng sau hiện ra một căn phòng. Khi lỗ hổng đã được phá thêm cho đủ rộng để người chui vừa, ông Thanh Tra bước vào trước, rồi đến ông Thuận, ông Hồng Phong và ba cậu học sinh.

Mọi người đã đứng trong một căn phòng nhỏ, rộng lối hai thước và dài lối ba thước. Một tia sáng nhỏ, chiếu từ một lỗ trên cao xuống.

Giữa phòng có kê hai chiếc mẻ bằng gỗ đánh bóng, bên trên có đặt một cỗ quan tài sơn son thếp vàng lộng lẫy.

Quan tài mở nắp.

Ba cậu học sinh vội len vào nhìn và thấy như tắc thở.

Một bộ hài cốt nằm dài trong quan tài, trên phủ một bộ áo đã mục nát một nửa nhưng người ta còn đoán được vẻ lộng lẫy xa xưa của nó. Mọi người im lặng. Trên đầu quan tài, có đặt một chiếc bài vị bằng bạc khắc chữ đen. Ông Thuận đọc:

“Hiền Thê LÝ-TUYẾT-HOA Linh vị”

- Đây là người đàn bà Trung Hoa – ông Duy Đức lẩm bẩm.

- Thế mà người ta cứ tưởng là bà ta đã trốn sau khi ông Trịnh Thường chết.

- Đúng là bà ta – ông Thuận nói – Nhưng xin quí ông coi : Đây là một kỷ vật mà tôi cần phải giữ cho gia đình thân chủ tôi.

Nói dứt lời, ông thò tay vào trong quan tài tìm kiếm và lôi ra một chuỗi hạt ngọc màu xám mờ, trông rất lạ lùng.

- Có lẽ đây là chuỗi ngọc huyền diệu mà, theo lời truyền tụng lại, ông Trịnh Thường đã đánh cắp của một nhà quí tộc Trung Hoa – ông Thuận giải thích – Chính vì chuỗi ngọc này mà ông phải rời bỏ đất Tầu để về sống ẩn dật ở đây. Chuỗi ngọc này vô giá. Chúng tôi cứ tưởng là nó bị mất hẳn do bà cụ mang đi.

_______________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG IV