Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

CHƯƠNG IV_CHUỖI NGỌC TRƯỜNG SINH


CHƯƠNG IV


Hôm sau, tại bản doanh, Phúc ngồi cắm cúi cắt những hình ảnh và bài vở liên hệ đến sự việc, trong khi Cảnh thì dán lên một cuốn sổ. Mặc dầu cố chiều ý ông Thanh Tra Duy Đức, ký giả Hồng Phong cũng không thể ngăn ngừa các báo chí đăng tải câu chuyện bóng ma hiện hình.

Nếu chỉ có chuyện con ma thì có lẽ người ta cũng quên lãng nó đi, nhưng việc khám phá ra căn phòng bí mật, bộ hài cốt và chuỗi ngọc huyền diệu là những đề tài hấp dẫn lôi cuốn độc giả trong nhiều ngày.

Một số ký giả thuật lại thân thế và sự nghiệp của ông Trịnh Thường như một nhà hàng hải gan dạ khinh thường bão tố, đồng thời cũng là một thương gia táo bạo, luôn luôn xông xáo vào những vụ giao thương phức tạp với Trung Quốc.

Ông Trịnh Thường lại là bạn thân của những nhà qui tộc Mãn Châu và được họ tặng những món quà rất đế vương. Nhưng chuỗi ngọc huyền diệu không phải là của ông ta, mà đã do ông đánh cắp được trước khi rời khỏi đất Tầu, mang theo người vợ kiều diễm về ẩn dật ở tòa biệt thự Phú Lâm.

- Dầu sao thì cũng là câu chuyện của một nhân vật thuộc quận mình – Cảnh nói – Thế cậu có biết ba Cảnh và ông Thanh Tra Duy Đức đã suy luận ra sao không?

Những tiếng người đi tới làm ngưng câu chuyện của hai cậu. Bỗng Linh, mồ hôi nhễ nhại, tiến vào:

- Gớm, cái nóng chết người!

Rồi hắn thêm:

- Mình vừa mới suy nghĩ.

- Đừng suy nghĩ nhiều quá, xếp ơi! – Phúc khuyên – Cậu đang nóng nực, nếu còn suy nghĩ, khối óc tuyệt xảo của cậu có thể cháy và cậu sẽ trở thành một gã tầm thường như tụi này mất thôi.

Cảnh cười lăn. Phúc thì rất hãnh diện có một thằng bạn thông minh như Linh. Nhưng mỗi khi có dịp trêu hắn thì không bao giờ Phúc để lỡ cơ hội. Điều này không làm cho Linh bực tức chút nào cả, vì hắn vẫn tự tin vào khả năng của hắn.

- Phải – Linh tiếp – mình vừa suy đoán những sự việc đã xảy ra tại biệt thự nhà họ Trịnh.

- Nhọc công làm chi vô ích – Cảnh nói – ba mình và ông Thanh Tra Duy Đức đã suy đoán cả rồi.

- Rõ ràng – Linh nói – là trước hết, ngôi biệt thự đó…

- Ba Cảnh và ông Thanh Tra Duy Đức đã nghĩ rằng bà Trịnh Thường đã chết vì bệnh tật. Vì không muốn xa bà ta, ông chồng để xác bà vào chiếc quan tài quí giá đó, đặt quan tài vào căn phòng bí mật rồi xây tường kín lại. Như vậy, luôn luôn ông có cảm tưởng rằng bà vợ vẫn ở bên cạnh ông. Rồi một ngày kia, ông đã bị ngã từ trên cầu thang xuống và bị gãy cổ chết.

Khi thấy ông chết bất đắc kỳ tử như vậy, các gia nhân hoảng sợ bèn trốn đi, người thì ẩn náu tại khu Hoa Kiều Chợ Lớn, người thì hồi hương về Trung Quốc.

- Sau này, khi công việc phá hủy ngôi biệt thự bắt đầu – Phúc nói tiếp – hồn ma của ông Trịnh Thường đã nổi giận. Do đó, chúng ta đã nghe thấy tiếng ông hú, và thấy ông tới thăm bà vợ một lần chót rồi ông biến mất.

Linh có vẻ hơi khó chịu, vì các điều suy đoán của ông Thanh Tra Duy Đức và của ký giả Hồng Phong cũng không khác gì của hắn.

- Thế cậu có chắc là một bóng ma thật không đã? – Linh hỏi với giọng hơi chua chát – Và cậu có chắc là bóng ma của ông Trịnh Thường không đã?

- Chính mắt mình đã nom thấy nó – Phúc đáp – Đó là một bóng ma chính cống mà chưa bao giờ mình gặp trước.

- Nếu không phải là một bóng ma thì là cái gì? – Cảnh hỏi – Xếp Linh này, nếu cậu tìm ra được lời giải đáp khác, chắc chắn ông Thanh tra Duy Đức sẽ phải tưởng thưởng cho cậu xứng đáng.

- Ừ, ừ – Linh nói với vẻ mặt tươi tắn trở lại – Mình thấy đây là một câu chuyện rất hấp dẫn. Bọn ta có thể lãnh lấy việc điều tra, dù chỉ để giúp cho ông Thanh tra mà thôi.

- Nhưng mà… nhưng mà… – Phúc phản đối – nếu là chuyện ma thì mình chẳng thích làm đâu.

- Cách ngôn của chúng ta – Cảnh nói – là “Điều tra” thì sao lại gạt chuyện ma ra ngoài? Vả lại, mình cũng thích tiêu khiển bằng một chuyện mà chính mình được chứng kiến tận mắt. Nhưng mà, xếp Linh ơi, làm thế nào để tóm được một vật linh dị như thế?

- Ta phải hành động có thứ tự – Linh đáp – Trước hết, các cậu cho mình biết đêm qua có ai trông thấy ma nữa không?

- Không – Cảnh đáp – Ông Thanh tra Duy Đức đã xác nhận với ba mình rằng ông không nhận được báo cáo nào mới khác.

- Tại sao bọn người hôm trước lại cùng đi thăm ngôi biệt thự?

- Hình như là hai người đi dạo chơi qua đó. Khi gặp những người khác, họ bèn đề nghị vào thăm ngôi biệt thự dưới ánh trăng, trước khi nó bị phá hủy. Khi họ đang vào lối cổng thì họ nghe thấy tiếng hú. Câu chuyện tiếp theo như thế nào thì xếp đã biết.

- Hiện giờ, công việc phá hủy còn tiếp tục không?

- Lúc này tạm ngưng – Cảnh đáp – ông Thanh tra đang cho lục lọi để tìm kiếm thêm những phòng bí mật, nhưng chưa có kết quả. Hình như nhà thầu trước định chia lô, nhưng bây giờ họ lại do dự, vì họ sợ rằng sẽ không ai dám đến ở một khu có hồn ma lẩn quất.

Linh ngồi suy nghĩ một lát rồi nói:

- Bây giờ ta nên nghe lại một lần nữa cuốn băng của Cảnh.

Cảnh bèn ấn nút cho máy chạy. Tiếng hú kinh hồn vang lên xé tan bầu không khí yên lặng. Rồi đến cuộc đối thoại của bọn người. Bỗng Linh chau mày nói:

- Một ý kiến đang quay cuồng trong đầu óc mình, nhưng mình chưa thể nhận thức được nó. Mình nghe trong băng có tiếng chó, là chó nào vậy?

- Điều đó thì có gì là quan hệ? – Phúc hỏi.

- Cái gì cũng quan hệ tất cả – Linh đáp với giọng nghiêm trọng.

- Đó là một con chó Bắc Kinh nhỏ. Thế xếp định kết luận ra sao đó?

Linh đành thú nhận là chưa thể kết luận gì được cả. Rồi ba cậu lại tiếp tục nghe lại cuốn băng vài lần nữa. Xếp Linh vẫn chưa nhận thức được cái ý kiến đang quay lộn trong đầu óc hắn. Sau cùng, họ cất máy đi và ngồi nghiên cứu các bài đã cắt trong báo chí. Phúc nói với vẻ mặt thỏa mãn:

- Thật vậy, con ma này đã dọn đi nơi khác rồi. Vì người ta muốn phá hủy ngôi nhà của nó thì nó phải đi ở chỗ khác, hợp lý lắm.

Bỗng chuông điện thoại reo vang. Linh nhấc ống nghe hỏi : “A lô?”

Một máy khuếch đại âm thanh đã được gắn vào máy điện thoại, nên những ai có mặt trong phòng này đều nghe được cuộc đàm thoại.

- Có người gọi liên tỉnh cho ông Cảnh – cô bưu điện viên trả lời.

Ba cậu học sinh nhìn nhau ngơ ngác. Đây là lần đầu tiên mà một cậu trong bọn nhận được lời gọi liên tỉnh.

Cảnh cầm lấy ống nghe:

- A lô! Tôi là Cảnh.

- Chào cậu Cảnh, tôi là bà Ngọc Sương ở đồn điền Thanh Lâm đây.

Bà Ngọc Sương! Cháu ông Trịnh Thường mà hồn ma đã hiện ra trước mắt Cảnh và Phúc bữa trước.

- Dạ, kính chào bà, cháu xin nghe ạ.

- Tôi muốn nhờ cậu chút việc. Cậu có thể cùng với cậu Phúc lên thăm tôi tại đồn điền này không?

- Thưa, lên tận đồn điền của bà ạ?

- Vâng, tôi muốn nói chuyện về bác Trịnh Thường tôi đó. Hai bữa trước đây, các cậu đã được mục kích hồn ma của cụ. Tôi muốn được nghe lời minh chứng của cậu ra sao, vì bóng ma đã về đồn điền này rồi. Tối hôm qua, bóng ma đã hiện ngay trong phòng tôi!

________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG V