Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

CHƯƠNG VI_TRONG ĐÊM GIÔNG BÃO


Chương VI

QUẢN RU THEO DÕI


- Cô Mai! Đem cho anh cây đèn lớn lên đây!

- Anh lại làm việc hả?

- Ừ! Bốn tối liền, chẳng mó máy vào công việc gì hết, nói chuyện cứ tràn cung mây đi thôi. Trễ hạn, lấy đồng hồ đâu mà trả cho người ta. Cậu Thành và thằng Phú đi coi xi nê, có về đến nhà, chắc cũng phải gần nửa đêm. Còn những ba tiếng nữa kia mà.

- Anh định chờ họ về?

- Tôi ít ngủ lắm. Cô Mai cũng biết thế mà.

Bà Mai quơ cái áo len đan dở, ngồi xuống chiếc ghế mây trước mặt anh. Mắt chăm chú nhìn mũi kim đan, bà nói với ông Mẫn:

- Cậu Thành tính nết dễ thương đấy chứ, phải không anh?

- Và mến trẻ lắm.

- Cậu ấy đi, kể cũng nhớ.

- Nhất là thằng Phú. Nghĩ thương thằng nhỏ quá. Cứ thui thủi một mình. Cửa nhà vắng vẻ, bốn bên rừng rú hoang vu, hàng xóm thì ở xa có đến cây số.

Bà Mai giọng buồn buồn:

- Thằng bé cũng chẳng còn ở nhà bao lâu nữa. Chỉ sang năm là cùng, nếu thi đậu.

- Làm gì mà chẳng đậu. Cô không thấy nó học đó sao?

- Vậy là thế nào nó cũng phải về Saigon, hả anh Mẫn?

- Chứ còn gì nữa. Cô cứ hay nghĩ lẩn thẩn. Con trai con đứa phải để nó đi đó đi đây cho rộng tầm con mắt. A… con A-Giát vừa lên tiếng rú rít. Có lẽ người quen đó cô. Chắc lại quản Ru.

Đúng là ông quản Ru thật.

- Ghé vào uống với anh chén nước nóng. Ủa, chỉ có hai anh em ở nhà thôi hả?

- Cháu Phú đi coi xi nê.

- Với tay chuyên viên điện ảnh? Hôm qua tôi thấy y đi với thằng nhỏ nhà anh trên Gò Quao. Hình như hắn ta ở đây với anh?

- Ừ, ở hết tuần này.

Viên hạ sĩ quan quan thuế mỉm một nụ cười khó hiểu:

- Thì ít ra cũng phải thế chứ. Cũng phải bẩy tám ngày mới đủ thì giờ thăm dò núi rừng biên cương được chứ. À, này anh Mẫn! Chớ nói cho cậu khách trọ nhà anh biết rằng tôi để ý theo dõi đường đi nước bước của gã nghe! Nhớ nghe!

- Thiệt hả? Sao vậy? Cậu ta làm gì mà anh phải theo dõi đường đi nước bước?

- Trên Ty hồi này rảnh rỗi, tụi tôi có nhiều thì giờ tà tà đi lang thang, ngắm cảnh, xem nai chà biểu diễn một màn bò qua bãi cỏ, ngắm con cò lặn lội bờ ao, thú lắm… – Quản Ru nghiêm giọng – đánh cá với anh một ngàn ăn một trăm Nguyễn Thành đang sửa soạn làm ăn lớn lắm. Và bọn nó khá đông. Tôi nghi gã này là tù vượt ngục, sau vụ buôn lậu đồng hồ, bị bắt tại Saigon cách đây một năm. Khuôn mặt, nước da, cái sẹo trên má thì không phải, nhưng khổ người và dáng đi lại giống quá.

Ông Mẫn ngồi lặng thinh, nét mặt đăm chiêu. Bà Mai luôn miệng kêu trời. Viên hạ sĩ quan quan thuế trấn an em gái bạn:

- Có gì mà phải kêu trời, chị Mai! Miễn rằng ở đây với anh Mẫn và chị, cậu khách hào hoa phong nhã ấy vẫn tỏ ra lịch sự, hiền khô là được rồi. Tôi cũng rất mong rằng tôi lầm. Tuy nhiên, trong trường hợp nghi ngờ, đề phòng vẫn là điều cần thiết.

Hai anh em ông Mẫn âm thầm tự hỏi: “Tại sao quản Ru lại phải tiết lộ nghề nghiệp của ông ta ra như vậy?”. Và đây là câu trả lời. Quản Ru nghiêm sắc mặt:

- Thằng Phú ở cái tuổi nông nổi bồng bột, dễ tin người. Nhất là người đó đã khiến được thằng bé phải trầm trồ kinh ngạc, tôn sùng như một vị anh hùng. Thế mà vị anh hùng ấy lại chịu hạ mình coi một chú bé con ngang hàng như bạn. Coi chừng đó! Chớ để nó bị gã kia lôi cuốn, nghe anh Mẫn!

- Lôi cuốn làm cái gì chớ?

Quản Ru khẽ nhún vai:

- Làm sao biết được! Tôi cũng đang nát óc suy nghĩ về cái chỗ ấy. Rồi lại còn A-Giát nữa. Điều cần là anh phải ngấm ngầm theo dõi cháu cho thật kỹ. Tuyệt đối không cho nó đi đâu ban đêm nghe. Thôi, tôi về đây. Có tin gì mới, sẽ cho anh biết thêm.

Viên hạ sĩ quan quan thuế đi rồi, ông Mẫn lại đeo ống “lúp” lên mắt, cúi đầu làm việc. Bà Mai thắc mắc ngó anh:

- Nghe ông Ru nói, em lo quá anh Mẫn ạ!

- Lo bò trắng răng. Lão Ru này chỉ méo mó nghề nghiệp. Hắn đang săn đuổi tụi buôn lậu. Gặp ai lạ mặt cũng nghi ngờ. Nhưng cô chớ hở môi nói với ai chuyện này nghe. Nhất là thằng cháu cưng đó.

Bà Mai vào giường đi ngủ. Ông Mẫn lại ngồi một mình, thản nhiên làm việc.

Từ trên căn gác lửng vẳng xuống tiếng thì thào nói chuyện thân mật của thằng Phú và cậu khách trọ vừa về.

Thứ năm tới, như đã hứa trước, Nguyễn Thành chở Phú và thằng Phan lên Gia Viễn coi hát xiệc. Hai chú nhỏ thích thú vô cùng.

Sáng hôm sau, thằng Phú “thắng yên cương” cho A-Giát, sửa soạn sai nó qua Mương lai bản. Chợt, Nguyễn Thành chạy xuống đưa ra một cái hộp khiến nó ngạc nhiên hết sức.

- Phú ơi! Bảo A-Giát đem cái hộp này qua cho Phan nghe!

- Hộp gì thế, anh Thành?

- Món quà nhỏ tặng Phan.

- Em cám ơn anh Thành nhiều lắm nghe.

Thằng Phú cảm động khi thấy chàng chuyên viên điện ảnh đối xử với bạn nó tốt quá.

- Phú quý Phan lắm hả?

- Dạ, em coi nó như em ruột.

Nguyễn Thành cười:

- Và A-Giát cũng là “em ruột” của Phú luôn. Thế nào? Bữa nay Phú định dắt anh vào rừng quay phim thu hình món gì nữa đây? Chỉ còn được vui chơi ở đây với em có hai ngày nữa thôi đó.

- Anh phải về Saigon hả?

- Ừ, anh phải về Saigon!

Tuần lễ có anh Thành ngủ chung chuyện trò vui vẻ trên căn gác lửng sao cứ vùn vụt trôi qua mau thế? Thằng Phú buồn rầu nghĩ tới lúc anh phải ra đi.

Nhưng, nếu lúc đó thằng nhỏ biết được trong thâm tâm anh Thành đang nghĩ gì, chắc hẳn nó sẽ còn buồn rầu hơn nữa.

Ngoài mặt, Nguyễn Thành có vẻ thành thực cảm động khi thấy thằng Phú mến anh, theo bám anh như một con chó con. Nhưng thật ra, chàng chuyên viên điện ảnh đang cảm thấy ân hận, chua xót trong lòng khi “tình thế bắt buộc” anh phải lợi dụng tính chất hồn nhiên của thằng bé.

Thuở ấu thơ, Nguyễn Thành cũng đã là một đứa trẻ ngây thơ trong trắng, ngoan ngoãn dễ thương như Phú. Nhưng trên cõi đời muôn mặt này có phải đứa trẻ nào cũng may mắn được nuôi nấng chu đáo, săn sóc yêu thương như trong gia đình cậu Mẫn, dì Mai cả đâu. Hoàn cảnh sóng gió cuốn trôi, thằng nhỏ Nguyễn Thành đã trở thành Nguyễn Thành của ngày hôm nay.

Buổi sáng hôm ấy, lúc đưa cái hộp bên trong đựng quà cho thằng Phú để gởi tặng thằng Phan, trước nụ cười vui tươi của thằng nhỏ, thiếu chút nữa là cậu khách trọ… hủy bỏ hết, tung hê hết cả một chương trình kế hoạch hành động đã nghiên cứu tỉ mỉ trong bao ngày trời.

Nhưng giờ đây thì đã quá muộn. Có muốn lùi lại cũng không còn được nữa. Chỉ còn hai ngày là tới chủ nhật. Nguyễn Thành có ý muốn lên đường sớm hơn thời hạn đã định. Ngày mai thứ sáu, anh sẽ rời khỏi Phượng Mô.

Chợt, thằng Phú vui vẻ reo lên:

- Em xong rồi, đi đi anh Thành ơi!

- Bữa nay anh em mình tới chỗ nào đây, Phú?

- Rừng cấm! Em quen một ông đội kiểm lâm phụ trách khu đó. Anh sẽ được quay phim thu hình các gia đình nhà thỏ, thú lắm anh Thành ơi! Tụi thỏ rừng con xinh không thể tả!

Trên đường mòn xuyên qua rừng Đen, con A-Giát hếch cao mũi đón gió, chạy băm nước kiệu.

Còn cách cái cầu hai cây gỗ chừng hai chục thước, nó thoáng đánh hơi thấy một mùi quen quen. A-Giát giảm bớt tốc độ, dựng đứng hai tai nghe ngóng, đoạn xán gần vào một bụi rậm để tiếp tục di chuyển cho được an toàn hơn.

- A-Giát!

Con chó khẽ giật mình. Cái mùi ấy. Giọng nói ấy. Ai thế nhỉ? Chưa đầy mấy giây sau, nó đã nhận ra. A-Giát cúp đôi tai, quật cái đuôi lớn phành phạch vào hai bên hông, vui mừng tiến tới trước… ông quản Ru.

- Ý! Ý! A-Giát, ngoan lắm! Lại đây, A-Giát!

Quản Ru, miệng gọi, hai tay đưa ra vuốt ve con chó:

- Mày được chủ mày chữa cho lành hai con mắt, tao cũng mừng quá đấy! À, tại chỗ này đây, đã có lần tao vác khẩu súng hai nòng, lôi mày sềnh sệch… Tội quá hả, A-Giát? Nào! Đưa coi mày tải cái gì đây?

A-Giát ngoan ngoãn đứng im.

Quản Ru kéo “phẹc-mơ-tuya” cái rột! Lôi cái hộp ra, ông ta lẹ tay cởi sợi dây gai đỏ buộc chằng chữ thập. Nắp hộp được nhấc ra.

- À… tưởng cái gì.

Thì ra là hai cái kèn, một dài, một ngắn, rất xinh, bằng đồng bóng loáng và một cái còi bằng thép mạ kền. Ông quản Ru đưa còi lên miệng thổi thử. Tiếng “cạp cạp” phát ra y hệt tiếng vịt kêu. Cái kèn dài để gọi hươu, cái ngắn gọi nai.

- Hai thằng nhỏ dùng mấy cái này để được xáp lại gần mấy con thịt rừng. Ranh thế! Chắc lại do ý kiến của thằng Phú đây.

Ông gói lại, để vào hộp, cho hộp vào trong túi vải. Một cái phát nhẹ nhàng thân mật lên mõm con chó. A-Giát chụm chân, cong thân mình, nhẩy vút qua bên kia bờ suối, phi nước đại.

Sắc diện bần thần, viên hạ sĩ quan quan thuế xoay người đi trở lại phía làng Bố Châm. Ông ta lộ vẻ cụt hứng ra mặt.

Quản Ru hy vọng tìm ra được gì trong cái túi ấy? Ông lẩm bẩm qua hai hàm răng khẽ nghiến lại:

- Mình cũng ngốc tệ. Nếu quả thật gã sửa soạn một cú “áp phe” lớn thì việc tải hàng đâu chỉ vỏn vẹn có chút xíu trên lưng một con chó. Ít ra cũng phải chuyên chở bằng xe hơi chạy phom phom trên đường cái lớn chứ. Thế nhưng tại sao gã lại để ra hẳn một tuần lễ lên đây, mò vào rừng thăm thú đường đi nước bước?

Theo ông nghĩ, cậu khách trọ nhà ông Mẫn, tên Nguyễn Thành, nhất định phải là một tay tổ buôn lậu vào cỡ bự. Không chừng là tên trùm chóp cũng nên.

Thằng Phan, khi nhận được hộp quà tặng, vui mừng không để đâu hết. Nó vội viết ít hàng, sai con A-Giát đem về cho bạn:

“Cám ơn lắm nghe Phú. Nghe tiếng kèn Phan thổi, mấy con hươu lần mò tìm đến sát tận hông nhà. Liên và Phan núp sau bụi tường vi cuối vườn ngồi ngắm mãi. Có lần, Phan thổi kèn, bắt chước tiếng gọi của nai cái. Thế là một con nai chà, sừng đã mọc tới mười nhánh, đẹp lắm, từ trong rừng mò ra, nhẩy qua rào, vào vườn sau, dẫm nát cả bắp xú của Liên. Trời, con nai chà, gọi là “hoàng tử của rừng xanh” thật đúng quá. Với đôi sừng mười gạc trên đầu trông nó hiên ngang đẹp lắm Phú ạ. Phan đang cố làm sao dụ dỗ đem được nó về nhà nuôi thì thích quá. Hẹn ngày mai. Nghe Phú!”

Bạn thân của Phú,
Phan.          

Đọc thơ bạn xong, thằng Phú tự nhủ:

- Phan viết thơ cám ơn mình. Nhưng thế nào cũng phải nói cho Phan biết mấy món quà quý giá ấy là của anh Thành gởi tặng.

Sau bữa cơm tối, Nguyễn Thành thưa chuyện để ông Mẫn bà Mai biết là ngày mai anh sẽ về Saigon sớm.

Ông Mẫn nhìn cậu khách trọ:

- Tôi tưởng chủ nhật cậu mới lên đường. Vắng cậu, chúng tôi bâng khuâng nhớ mất mấy hôm. Cậu đi rồi, nhà đã vắng lại càng thêm vắng.

Bà Mai:

- Cậu ở đây đang vui, thân mật như người nhà vậy.

Thằng Phú buồn ra mặt:

- Anh Thành nhớ viết thơ cho em nghe!

Cậu khách nhìn người bạn nhỏ, không nói gì, chỉ mỉm cười sẽ gật.

Nhưng về sau, Nguyễn Thành không viết thơ và chẳng bao giờ viết thơ về cả. Và thằng Phú cũng không bao giờ biết được rằng kẻ đã chia sớt với nó căn gác lửng chật hẹp, đã ngồi cùng bàn ăn với gia đình nó, đang cố tình che giấu sự hổ thẹn, vì đã phản bội một tấm tình bằng hữu thiêng liêng có một không hai. Một tình bạn vô cùng quý giá mà lẽ ra Nguyễn Thành rất xứng đáng được hưởng.

Sáng mai đây, nhà chuyên viên điện ảnh sẽ ra đi, để không bao giờ trở lại thôn Phượng Mô, không còn dịp đặt bước chân vào nhà ông Mẫn một lần nào nữa.

Trước ngưỡng cửa, ông Mẫn ngồi trong chiếc xe lăn, thằng Phú và bà Mai lặng người đứng nhìn theo cậu khách trọ dễ thương đang lao nhanh trên con đường dốc trên chiếc xe máy dầu tiếng nổ êm êm. Tới đỉnh dốc, cậu khách dừng xe, ngoảnh lại, phóng tia mắt thu hình một lần cuối mái nhà sàn ấm cúng thân yêu. Một cánh tay buồn bã giơ lên trong cái vẫy chào… vĩnh biệt.

________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG VII