Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

CHƯƠNG III_CHÚ THỎ TINH KHÔN



THỎ TỰ BIỆN HỘ 

 
Thỏ cái đã sinh được một con trai. Vì trời quá nóng nên Thỏ dọn riêng một nơi thoáng gió cho vợ con nằm. Mấy ngày nay nó cặm cụi không chút nghỉ ngơi nên đã đan xong được một cái nôi bằng mây mà Thỏ cái rất vừa ý.  

Nó thoa nghệ vào mặt và tay chân vợ để khi ra ngoài ngày nước da được non nẻo. Nó lấy mật ong rà mồm cho con, lấy chanh nhỏ vào mắt để mắt thỏ con được sáng và khỏi đổ ghèn. 

Một sự may mắn bất ngờ là nó đào được mấy củ cà rốt không bị nắng làm cho khô héo. Nó bỏ vào giữa hai phiến đá, ngồi lên trên mà đằng cho nước chảy ra để vợ uống đỡ khát trong lúc thiếu nước. Có mấy củ khoai, củ sắn nó treo cất trên giàn đã mấy tháng để khi vợ nằm một chỗ không phải lo lắng thức ăn thiếu thốn. Thật là một con thỏ chu đáo và biết thương vợ con. 

Việc nhà như thế kể cũng tạm yên. Thỏ mới lò dò vào Kinh thành xem anh em làm lụng thế nào cho biết, luôn tiện nó cũng muốn đóng góp vào ít nhiều công khó nhọc, chứ đợi người ta dọn cỗ rồi mình tọa hưởng thì thật tình Thỏ không muốn! 

Nhưng khi đến nơi thì mọi việc đã xong xuôi và nó cũng không ngờ kết quả lại tốt đẹp đến thế. Một hồ nước trong như lọc vì Khỉ đã khôn ngoan bày cách cho Voi và Gấu xúc cát về từng thúng lớn rải xuống một lớp dưới đáy hồ.  

Nước trông mới ngon lành làm sao! Hươu nai đi lại nhởn nhơ hai bên bờ. Gấu ngồi trên phiến đá, lấy trong cái đãy mang theo bên mình mấy tổ ong nhỏ, nhai ngồm ngoàm một cách thích thú. Mèo cúi mình xuống uống nước. Thỏ đoán Mèo đã uống đến kềnh hông ra rồi nay liếm láp cho vui thế thôi. Những cây mới trồng xong bóng ngã xuống mặt hồ rung rinh theo làn gió nhẹ. Thỏ để ý một số thú vật đã kéo nhau về bớt vì nó không còn thấy Trâu Bò, Rắn Sóc và Ếch Nhái đâu nữa. Đại vương Sư tử cũng không thấy đâu, giờ nầy có lẽ ngài đang ngủ trưa với vợ con trong động.  

Lúc ép cà rốt lấy nước cho vợ uống, Thỏ cũng đã nhấm nháp đôi chút nhưng nào có thấm vào đâu? Cổ nó vẫn còn khô ran như phiến đá phơi nắng. Nó thèm quá nhưng không biết sao được vì Đại vương đã có lệnh cấm. Sói từ sau lưng gốc cây đi theo nó cười hề hề hỏi:  

- Chú mầy đã thấy tấm bảng Đại vương bảo anh Mèo viết chưa? Bảng treo trên cây đàng kia kìa!  

Thỏ đi lần đến, chắp tay sau lưng ngước mặt đọc tấm bảng Mèo viết nhưng rồi bỏ đi mà không nói gì.  

Nó lại đủng đỉnh dạo quanh bờ hồ một vòng. Nó nhìn sang bên kia thấy Lợn Lòi kết lá làm gàu múc nước tưới vào mấy bụi hoa của nó. Lòng phẫn nộ của Thỏ dâng lên. Nó nghĩ thầm: “Sao mà bất công như vậy? Trong khi nó chỉ cần có mấy ngụm nước để cổ nó khỏi khô cháy thì không được phép đụng đến một giọt nào, còn Lợn Lòi lại phí phạm nước một cách quá đáng. Nó không tham dự việc đào hồ đâu phải vì nó lười biếng, nó ương ngạnh? Nhưng vì nó bận việc nhà. Ai lại chẳng có việc nhà mới được chứ?” Đó là cả một lý do để Thỏ làm bậy. Nó nhìn quanh quất không thấy ai để ý liền ba chân bốn cẳng nhảy đại xuống tận mặt hồ, vục đầu xuống uống luôn mấy ngụm nước.  

Bỗng những tiếng la vang dậy nổi lên: “Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!”  

Thỏ chưa kịp trở gót thì Chồn đã từ sau một bụi cây nhảy xổ ra, hợp lực với Sói chận bắt được Thỏ.  

Chồn nói:  

- Tao biết chú mầy là một thằng lưu manh thế nào cũng uống liều uống lĩnh nên tao đã hườm sẵn để bắt.  

Sói phụ họa:  

- Sao con lại ngu ngốc như thế con ơi! Con không biết rằng mệnh lệnh của Đại vương, cho dẫu Cọp Beo Voi Gấu cũng phải tuân theo răm rắp huống hồ con yếu như ốc sên thân hình chỉ bằng bắp đùi của anh Ngựa. Chuyến nầy rộng lượng lắm, và án xử nhẹ lắm con cũng bị tử hình nhưng may mắn là được chết toàn thây. Nghĩa là Đại vương chỉ nuốt một cái “ực” là con xuống ngồi chễm chệ trong bao tử của Ngài. Còn nếu án nặng thì con sẽ bị quay trên lửa đỏ, bị chặt ra từng khúc nhỏ, Đại vương khề khà đánh chén với vò rượu mà anh gấu đã ủ bằng dâu và mật ong, đem dâng Đại vương hôm nọ. Trong lúc Đại vương đánh chén thì thế nào Chồn và tao cũng được vài khúc xương của mầy mà gặm. Nhưng thôi nói nhiều lắm chúng tao càng thêm chảy nước miếng, hay hơn là dẫn gấp mầy đến trước mặt Đại vương.  

Vừa thấy Sói, Chồn và Thỏ, Sư tử hất hàm hỏi:  

- Có việc gì mà chúng bay lại quấy rầy ta trong giấc ngủ trưa?  

Sói thưa:  

- Mặc dầu Đại vương đã yết bảng nghiêm cấm mà anh Thỏ vẫn khinh thường luật pháp, dám ngang nhiên uống nước ở hồ công cộng. Chúng con bắt được xin đem trình Đại vương trị tội.  

Sư tử nghiêm nghị nói:  

- Trước đây đã hai lần ta sai Sóc và mèo đến bảo mầy phải vào Kinh thành tham dự việc đào hồ. Mầy đã lấy cớ nầy cớ khác để thoái thác lại còn buông lời vô lễ. Tội phạm thượng ấy ta đã lấy lượng khoan hồng mà tha cho không xét xử. Nay ta đã cho yết bảng rõ ràng, thế mà mầy vẫn xem thường, tội ấy phải trừng phạt một cách xứng đáng.  

Nhưng xưa nay trị nước ta lấy lẽ công bằng làm trọng. Kẻ phạm pháp bao giờ cũng được phép tự bào chữa để khỏi bị xử oan. Vậy ta cho phép mầy được tự do biện bạch.  

Thỏ khúm núm nói:  

- Con biết Đại vương là người nhân đức, lấy tình thương mà trị dân. Vì thế những điều Đại vương đã ngăn cấm, nhất quyết con không bao giờ dám vi phạm.  

Chồn:  

- Đại vương đừng nghe anh Thỏ nói điêu. Chính con và anh Sói bắt được quả tang anh ấy đang uống nước.  

Sư tử cười ha hả khi nghĩ đến hai bắp đùi, cái bụng, cái ngực nung núc cả thịt của Thỏ, xây qua hỏi Voi và Gấu:  

- Các ngươi có thấy Thỏ uống nước không?  

- Dạ có! Dạ có!  

Sư tử bảo Thỏ:  

- Thôi mầy đừng chối quanh vô ích…  

- Dạ con đâu dám chối? Nhưng vì Đại vương cho phép nên con mới uống.  

Sư tử trợn mắt:  

- Thằng nầy điên rồi. Tao cho phép mầy uống bao giờ?  

- Thì Đại vương yết bảng cho con biết đó. Trên bảng đã viết rõ: UỐNG ĐƯỢC KHÔNG CẤM THỎ. Câu ấy có nghĩa nếu cái thằng Thỏ nầy làm cách nào để uống nước được thì Đại vương không cấm đoán.  

Thỏ chạy ra lấy tấm bảng vào cho Sư tử xem. Trên bảng rành rành câu ấy thật, viết theo lối chữ mèo cào. Lẽ ra, chữ nôm thì phải viết theo lối chữ Hán từ mặt sang trái THỎ CẤM KHÔNG ĐƯỢC UỐNG, Mèo lại lẫn lộn viết từ trái sang phải nên Thỏ mới vin vào đó để tự biện hộ.  

Sư tử tiu nghỉu, nuốt nước miếng một cách kín đáo để khỏi mất thể diện trút cơn giận lên đầu Mèo:  

- Mầy tự phụ học hành chữ nghĩa mà viết có mấy chữ không xong. Hãy lập tức viết lại tấm bảng khác nhưng phải cho minh bạch đừng có lộn xuôi lộn ngược như trước nữa.  

Sư tử lại nuốt nước miếng lần nữa và tha bổng cho Thỏ.  

_________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG IV