Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

CHƯƠNG V, VI_BÊN ĐƯỜNG BIÊN GIỚI



CHƯƠNG V


Mặt trời đã lên cao. Chiếc lều của Khôi Việt, nằm im lìm bên bìa rừng, giữa đám cỏ cây, và dưới vòm trời xanh bát ngát, như còn đang say ngủ.
 
Khôi Việt đang còn ngủ thật. Họ ngủ mê mệt, li bì không còn biết trời đất nào cả.
 
Mãi tới 9 giờ Việt mới giật mình tỉnh giấc. Anh vuôn vai ngáp tưởng muốn sái quai hàm, thầm bảo:
 
- Mình phải ngủ liền ba đêm nữa mới đã !
 
Nghe bạn ngáp, Khôi cũng nhỏm dậy. Còn dụi mắt, Khôi đã hỏi :
 
- Thế nào ? Mình phải làm gì bây giờ ?
 
Việt ngơ ngác hỏi lại :
 
- Làm gì ?
 
- Cậu quên những chuyện xảy ra hồi đêm rồi à ? Cậu nhớ lúc tụi mình đã khuân những bao hàng xếp trên miệng hầm ném ra chỗ khác, làm đảo lộn lung tung cả. Như vậy họ thấy ngay là tụi mình đã tới đó…
 
Việt ngẫm nghĩ rồi đưa ý kiến :
 
- Theo tớ thì tụi mình nên đi báo ngay cho nha thương chánh hoặc đồn cảnh sát biết. Tớ thấy vụ này có vẻ quan trọng vì đụng nhầm vào bọn người buôn lậu là hạng người dám liều lắm. Nếu họ biết được là tụi mình đã khám phá ra chỗ họ dấu hàng tất họ không tha mình đâu…
 
- Thế còn người đội thương chánh, mà chúng mình thấy họ vác ra khỏi lô cốt đêm qua thì cậu tính sao ? Chẳng lẽ để mặc ông ta ?
 
- Chúng mình đi báo rồi để đồng đội của ông ta lo… Như đêm qua thì chúng mình có làm được gì cho ông ấy ?
 
Khôi im lặng suy nghĩ, rồi ngửng đầu bảo bạn :
 
- Đồng ý là đêm qua tụi mình không làm gì được, vì sau khi tìm được lối thoát tụi mình mệt quá. Nhưng bây giờ khoẻ rồi tụi mình có thể tiếp tục cuộc điều tra được.
 
- Nhưng…
 
- Yên để tớ nói cho mà nghe. Đêm qua, như chúng ta đã thấy, có một viên đội thương chánh dẫn chó đi tuần. Ông ta lọt vào ổ của bọn buôn lậu và bị họ tấn công. Con chó của ông ta bị đập chết còn ông ta bị họ mang đi, chưa biết sống chết thế nào.
 
Theo tớ nhận xét thì ngẫu nhiên mà ông ta khám phá ra chỗ để hàng lậu, chứ không thì sự việc không xảy ra như thế…
 
- Phải, nếu biết rồi thì ông ta đã chẳng đi một mình, tất phải đem theo cả các bạn đồng đội…
 
- Vì thế nên khi bọn buôn lậu bắt gặp, họ liền tìm cách loại trừ trở ngại. Có thể họ đem nhốt ông ta vào chỗ nào đó chờ cho số hàng được chuyển êm đi nơi khác.
 
Cậu đã hiểu ý tớ định nói gì chứ ? Và có thấy rằng nếu ta đi báo ngay với nhà chức trách, tính mệnh của viên đội thương chánh sẽ nguy không ?
 
- Tại sao ?
 
- Này nhé, nếu bây giờ tụi mình đi báo, tất nhiên các nhân viên công lực sẽ tổ chức ngay một cuộc ruồng xét rầm rộ. Số hàng lậu kia sẽ bị tịch thu, đồng thời với cuộc tìm liếm người mất tích. Bọn buôn lậu thấy bị “động” họ sẽ chuồn.Để khỏi bị lùng bắt họ sẽ bỏ hết, kể cả số hàng lậu tích trữ được. Nhưng trước khi chuồn họ sẽ thủ tiêu nhân chứng có thể tố cáo họ là ai !
 
Việt gật gù :
 
- Ừ nhỉ ! Nguy thật…
 
Khôi tiếp :
 
- Nếu bọn buôn lậu hành động như thế thật thì tụi mình sẽ mang hận suốt đời đã làm chết một nhân mạng. Tớ nghĩ : mình phải tìm cách cứu viên đội thương chánh kia đã, và tớ tin mình làm được, vì ai cũng chỉ cho hai đứa mình là hai học sinh đi cắm trại thôi.
 
Việt đấm tay phải vào lòng tay trái :
 
- Phải chi đêm qua mình thấy rõ mặt gã đàn ông trong lô cốt thì dễ cho mình biết mấy.
 
- Dù không thấy mặt, song điều chắc chắn gã phải là một tay buôn lậu, và là người thông thạo ở vùng này…
 
- Cậu có biết ai buôn lậu ở vùng này ?
 
- Không. Còn cậu ?
 
- Tớ cũng vậy ! Nhưng tớ có nghi…
 
- Ai ?
 
- Gã đàn ông ở ngôi nhà bên sườn núi.
 
- Hắn mà buôn lậu nỗi gì ? Hắn rượu say tối ngày đi còn không vững nữa…
 
- Tớ có lý để nghi cho hắn. Hồi nãy cậu có nhắc đến con chó, làm tớ lại nhớ hai con chó dữ tợn của hắn. Hay tụi mình thử đến nhà hắn xem sao.
 
- Đến nhà gã say ấy ? Hì hì, sao cậu liều thế ! Không sợ hắn thả chó ra rượt cho chạy có cờ à ?
 
- Ấy, mình tới đàng hoàng chứ. Cứ vờ như mình đến xin nước chẳng hạn. Và trong lúc tớ múc nước thì cậu để ý quan sát xem có tìm ra được dấu vết gì khả nghi không ? Biết đâu được. Với lại tụi mình chỉ là hai hướng đạo sinh đi cắm trại thôi mà.
 
Khôi vỗ vai bạn :
 
- Ý kiến cậu thế mà hay đấy. Nào đi !...
 
*
 
Từ chỗ đôi bạn cắm trại đến căn nhà của gã đàn ông nói trên không xa mấy. Đi hết con đường mòn xuyên qua rừng cây, hai anh em đã thấy ngôi nhà ẩn hiện bên sườn núi. Càng đến gần Khôi Việt càng thấy băn khoăn lo lắng. Để vững tâm, Việt dặn bạn :
 
- Nhớ là khi tớ vờ múc nước thì cậu phải quan sát kỹ đấy nhé.
 
- Cả cậu nữa. Cậu cũng phải mở to mắt ra mà nhìn đấy. Đôi bạn tới sát cánh cổng ghép bằng những gióng gỗ nhỏ. Hai con chó xích phía đầu hồi lồng lộn sủa vóng ra.
 
Thấy không thể lùi được, Khôi đánh bạo đẩy cổng bước vào. Việt theo sau tay cầm chiếc bình đựng nước. Gã đàn ông nghe tiếng chó sủa rộ, mở cửa bước ra. Hắn nheo đôi mắt hấp him nhìn Khôi Việt. Tay hắn cầm một chiếc gậy ngắn. Hắn im lặng nhìn Khôi Việt, chờ đợi.
 
Khôi lên tiếng :
 
- Xin lỗi ông, chúng tôi đến xin ông chút nước…
 
Gã đàn ông vẫn im lặng đứng nhìn Khôi việt từ đầu đến chân. Khôi bắt đầu thấy lúng túng. Để che đậy, anh ngập ngừng tiếp :
 
- Vâng, thưa ông, chúng tôi cần ít nước để nấu ăn, chúng tôi cắm trại ở phía đằng kia…
 
- Nước hả, gã đàn ông ồ ề cất tiếng, sao không xuống dưới làng mà xin…
 
- Thưa, dưới làng xa quá ! Chúng tôi chỉ xin ông vừa đủ dùng thôi…
 
- Nước ở đây hiếm lắm, có giếng nước nhưng không đủ dùng… phải hứng thêm nước mưa, mà mùa này…
 
Việt giơ chiếc bình ra, muốn kéo dài cuộc đối thoại với người chủ nhà khó tính :
 
- Dạ, chúng tôi xin ông đầy chiếc bình này thôi.
 
Gã đàn ông hỏi :
 
- Các cậu còn ở đây lâu không ?
 
- Thưa, chúng tôi cũng không nhứt định. Nếu đẹp trời thì chúng tôi mới ở lại !
 
- Thôi được, tôi chỉ cho các cậu lần này thôi. Nước ở đây không thể dùng phí phạm như ở ngoài thành phố.
 
Gã lê chân lảo đảo đưa Khôi Việt đến giếng nước. Khôi nháy mắt muốn ra hiệu cho bạn để ý đến chiếc gậy gã chống nơi tay. Chiếc gậy giống hệt như chiếc để trong lô cốt đã đập chết con chó và đánh ngã viên đội thương chánh. Nhưng Việt vô tình không để ý. Anh mải nhìn thân hình gã đàn ông với nét mặt nhăn nhó của gã. Nom gã có vẻ đã luống tuổi, da mặt nhăn, sạm đen, tím lịm vì men rượu.
 
- Giếng nước đó, gã đàn ông quay lại bảo, và đưa bàn tay gân guốc ra vói lấy chiếc gầu buộc trên thành giếng.
 
Việt nhanh nhẹn đỡ lấy :
 
- Xin cám ơn ông. Chúng tôi không dám phiền ông nhiều. Để tôi múc lấy được ạ. Chúng tôi hãy còn trẻ và…
 
- Phải, các cậu còn trẻ lắm, nhưng chưa biết cách múc nước. Giếng sâu, nước cạn phải thả dây từ từ… Tôi tuy già nhưng sức còn khoẻ lắm. Lão Tư Muôn này chưa hết thời mà…
 
Vừa lúc ấy bỗng nghe tiếng hát trong trẻo của một cô gái. Tiếng hát líu lo ríu rít như tiếng chim khuyên. Từ phía sau nhà ra, cô gái trạc độ 13 tuổi, vừa nhảy nhót vừa đi tới. Mớ tóc buông xoã của cô ta lúc lắc trên bờ vai theo nhịp chân nhảy, nom có vẻ ngây thơ nhí nhảnh.
 
Thấy cô, gã đàn ông gọi :
 
- Thanh à, mày ra đây cho hai cậu này ít nước. Và nhớ đóng cổng lại cẩn thận nghe.
 
Nói rồi gã bỏ Khôi việt đó trở vô nhà.
 
Việt nói theo :
 
- Cảm ơn ông ạ !
 
Gã không quay lại. Cô gái cầm lấy chiếc gầu giòng xuống giếng. Tay cô thả dây nhẹ nhàng , thoăn thoắt, như muốn khoe với hai cậu học trò ở tỉnh tài múc nước của mình.
 
Việt gợi chuyện :
 
- Tên cô là Thanh à ?
 
Cô gái gật đầu.
 
- Thanh ở đây có một mình thôi ?
 
Cô gái nhướng cặp mắt to tròn nhìn Việt tỏ vẻ như ngạc nhiên về câu hỏi vớ vẩn của anh.
 
Việt tiếp :
 
- À phải rồi, nghĩa là cô ở đây có một mình với ông của cô chứ gì ?
 
- … Không phải ông tôi…
 
- Chắc là chú hay bác hẳn thôi ?
 
- … Cũng không phải chú, không phải bác…
 
Khôi hơi sốt ruột :
 
- Thế là gì, cái ông vừa ở đây trở vô nhà đó. Hay đấy là ba của cô ?
 
Cô gái nhếch miệng cười riễu cợt. Là ai thì việc gì đến hai anh con trai này nhỉ ? Sao họ tò mò thế không biết !
 
Tuy vậy cô cũng đáp :
 
- Không, đấy là dượng Tư. Ba tôi chết lâu rồi. Và vì tôi không có bà con thân thích chi cả, nên dượng Tư đem tôi về nuôi !
 
- À thế ra ổng là cha nuôi cô thôi. Ở với ông, cô có được sung sướng không ?
 
Đôi mắt cô gái lại mở to, đầy vẻ ngạc nhiên. Cô gượng gạo đáp :
 
- Có chứ.
 
- Những con chó kia là của Thanh đấy à ?
 
- Không… nhưng chúng mến tôi lắm.
 
Việt cố kéo dài câu chuyện :
 
- Chó lớn và dữ quá nhỉ. Chúng làm tụi tôi sợ hết hồn.
 
Thanh cười :
 
- Chúng dữ thật đấy. Nhưng chỉ dữ với người lạ thôi. Một bữa có ông lính nhà đoan tới đây bị một con sồ ra, chồm lên tới cằm…
 
Khôi, Việt chăm chú nghe. Lời thuật chuyện của cô gái hồn nhiên rí rỏm đến đỗi Khôi Việt cũng bật cười thích thú.
 
- Thế dượng cô nuôi hai con chó này làm gì ?
 
- Ơ… thì để chúng coi nhà chứ !
 
Đôi bạn thấy không còn gì để hỏi nữa. Vả cũng chẳng có lý do gì kéo dài mãi câu chuyện ở đây, bên bờ giếng.
 
Việt thầm nghĩ :
 
- Mình chẳng khám phá ra được điều gì cả.
 
Và anh đành rút lui.
 
- Thôi, chào cô nhé. Chào cô Thanh !
 
- Chào hai anh…
 
- Tụi tôi cắm trại ở gần đây. Thanh có rảnh ra chơi cho vui, xem tụi này… nấu bếp…
 
- Nấu ăn thì tôi cũng biết làm, có gì mà xem ! Với lại dượng Tư cấm không cho tôi đi đâu cả…
 
Khôi Việt trở ra, chán nản. Họ chẳng biết gì hơn ngoài tên gọi của Tư Muôn và cô gái hắn mang về nuôi là Thanh.
 
Về lều, đôi bạn giúp nhau sửa soạn bữa cơm trưa. Việt đào một lỗ làm bếp, còn Khôi đi bẻ những cành cây khô làm củi. Trong lúc hai anh em đang lúi húi nhóm lửa bắc soong lên bếp, bỗng nghe có tiếng chân bước trên đường mòn. Thoạt tiên, Việt nghĩ là Thanh ra chơi. Nhưng không phải. Người đi tới là Tư Muôn. Việt hơi trợn. Anh nghĩ đến những bao hàng trong lô cốt mà đêm qua hai anh em đã đảo lộn để tìm lối ra. Nếu Tư Muôn biết, và hắn ra đây tất có chuyện chẳng lành. Hai anh em đưa mắt nhìn nhau lo ngại. Nhưng Tư Muôn đi thẳng, không thèm nhìn đến chiếc lều của Khôi việt. Bóng hắn vừa khuất, Khôi đã nắm lấy tay Việt :
 
- Có dịp may rồi đấy !
 
Việt gật đầu :
 
- Tớ hiểu cái ý định… không tốt của cậu rồi.
 
- Sao ? Cái gì… không tốt…
 
- Thanh ở nhà có một mình, và cậu định trở lại đó nhân lúc Tư Muôn đi vắng chứ gì ?
 
- Nhưng tụi mình có đến bắt trói Thanh, tra khảo gì cô ta đâu…
 
- Đành rồi, nhưng cậu định thế nào ?
 
- Tụi mình chỉ trở lại mua khoai, bắp về luộc ăn, để kiếm cớ lọt hẳn vào trong nhà mới có thể tìm ra manh mối được. Mình sẽ giả bộ như không biết Thanh ở nhà một mình, và thừa lúc cô ta đi kiếm khoai hay bắp thì một đứa mình phải cố tìm xem trong nhà có hầm kín hoặc ngõ ngách nào bí mật không. Cậu hiểu chứ ?
 
- Hiểu, nghĩa là tớ sẽ theo chân Thanh đi lấy khoai, còn cậu thì soi bói mọi chỗ trong nhà. Phải thế không ?
 
- Đúng !
 
Đôi bạn trở lại nhà Tư Muôn. Đàn chó lại sủa lên vang dội. Thanh thận trọng mở hé cửa, ló đầu ra nhìn. Thấy Khôi Việt, cô mỉm cười và vừa chạy ra mắng chó, vừa mở cửa cho đôi bạn trẻ vô nhà. Cử chỉ vồn vập của Thanh khiến Khôi Việt cảm động.
 
Việt thầm nghĩ không nên lừa một cô gái dễ mến như thế. Điều nghi ngờ của các anh nhắm vào Tư Muôn chứ Thanh đâu có hiểu biết gì. Cô bé có vẻ e sợ người cha nuôi của mình. Nhỡ Tư Muôn biết được, chắc hắn sẽ đánh cô một trận nhừ tử.
 
Việt trở nên lưỡng lự không biết nên hành động ra sao nữa. Anh để mặc Thanh dẫn vào trong nhà, tự nhủ đã trót tới đây rồi, không lẽ lại rút lui. Vai trò các anh tạo ra, các anh phải đóng cho trọn. Tuy nhiên, cái vai trò dối trá và lợi dụng lòng tin của người khác vẫn làm Việt áy náy, hổ thẹn.
 
Thanh bảo :
 
- Các anh cần gì nữa đây ?
 
- À tụi tôi thèm ăn khoai, nên đến hỏi Thanh xem nhà có sẵn khoai hay bắp, cho chúng tôi mua một ít…
 
Khôi nài nỉ :
 
- Cô cứ nói với dượng cô để lại cho chúng tôi một ít thôi. Bao nhiêu cũng được mà…
 
- Nhưng dượng tôi đi vắng, mãi đến chiều mới về…
 
- Đi đâu ?
 
- Xuống quận…
 
Việt đứng im. Khôi suy nghĩ mong tìm một kế hoạch khác. Còn Thanh thì lưỡng lự giữa cảm tình đối với hai anh con trai mà cô mới gặp, nhưng lại sợ bị đòn của cha nuôi. Sau cùng cô nói :
 
- Thôi được, tôi biếu các anh một ít để các anh ăn chơi. Chắc dượng Tư không biết đâu. Các anh đừng có nói lại với ổng nghe…
 
Nghe Thanh nói bằng giọng rụt rè sợ hãi, Khôi Việt phải đoan chắc sẽ không nói lại.
 
Thanh bảo :
 
- Vậy các anh theo tôi xuống hầm mà lấy.
 
Khôi đắc ý đưa mắt nhìn bạn. Họ đã tìm ra được đầu mối của cuộc tìm kiếm. Nhưng Việt như mải suy nghĩ không đáp lại. Anh thẫn thờ theo chân cô bạn mới.
 
Thanh dẫn họ vào gian nhà trong, mở nắp hầm rồi cả ba bước xuống.
 
Dưới hầm mát lạnh ! Khôi nhận thấy không khí ở đây không bị tù hãm, ẩm mốc như mọi hầm kín khác. Anh hít bầu khí thoáng đãng đó với vẻ ngạc nhiên.
 
Thanh căn dặn :
 
- Hầm sâu lắm đấy. Coi chừng kẻo ngã. Hôm nọ có một người xuống bị trượt, trẹo một bên chân…
 
Khôi dò la :
 
- Hầm sâu thế này, chứa đồ bất tiện quá nhỉ ?
 
Thanh ngây thơ đáp :
 
- Ồ không. Dượng Tư chứa đủ thứ, có cả rượu với những thùng gì chỉ mình dượng biết thôi.
 
- Nhưng làm sao đưa xuống được ? Chắc phải vất vả lắm…
 
- Không… có lối khác đưa vào…
 
Thanh im bặt, như sợ vừa nói lỡ lời. Cô lặng lẽ tiến bước. Đôi bạn cũng nín thinh theo sau. Lưỡng lự một lát, Thanh lại tiếp :
 
- Khoai với bắp rỡ ở ngoài bãi được đưa về đây bằng một lối thông từ ngoài sườn núi vào…
 
Có lẽ cảm thấy hai anh con trai tò mò này quá chú ý đến điều mình vừa nói, nên Thanh vội khẩn khoản :
 
- Đáng nhẽ tôi không được dẫn các anh vào đây và nói cho các anh biết những điều ấy, vì dượng Tư cấm ngặt. Các anh đừng nói với ai mà tôi bị dượng ấy đánh chết.
 
Thanh bật que diêm tiếp vào một ngọn đèn dầu treo ở vách hầm. Dưới ánh sáng hoe vàng, nét mặt của cô gái lộ rõ vẻ hoảng hốt khi nhắc đến trận đòn của người cha nuôi. Đôi mắt Thanh mở rộng như nuốt cả gò má. Khôi Việt ái ngại gật đầu :
 
- Thanh đừng sợ. Chúng tôi sẽ giữ kín, không nói lại với ai.
 
Việt khôn khéo đánh lảng câu chuyện :
 
- Nhưng ngôi nhà này, với những đường hầm, ngõ ngách đầy bí mật có vẻ dễ sợ quá, chắc tôi không dám ở một mình như Thanh đâu…
 
Vừa nói Việt vừa giả bộ run lập cập.
 
Thanh bật cười :
 
- Anh muốn nhát tôi hả ? Có dượng Tư tôi đâu có sợ ! Dượng dữ lắm. Nội vùng này ai cũng ngán dượng hết. Với lại những hầm hố, ngõ ngách ở đây đã có sẵn từ hồi nào kia. Và cũng chỉ có mình dượng Tư biết rõ thôi. Nào khoai đây, các anh muốn lấy mấy củ ? Sáu nhé ! Mỗi anh ăn ba củ khoai bự này cũng đủ bể bụng rồi !
 
Cả ba cùng cất tiếng cười vui vẻ.
 
Tiếng cười của họ vang vang, xoáy thật sâu vào đường hầm nghe thật kỳ dị…



CHƯƠNG VI


Cả buổi chiều hôm ấy Khôi Việt nằm dài trên bãi cỏ trước lều mải miết bàn tính với nhau. Cả hai đều đồng ý rằng hoàn cảnh của viên đội Thương chánh rất đáng lo ngại, phải làm sao giải cứu được ông ta trước khi bọn buôn lậu “chạy hàng”. Điều làm hai anh em thắc mắc là tại sao, tới giờ phút này, các bạn đồng đội của viên đội Thương chánh kia vẫn chưa có phản ứng gì về sự vắng mặt của ông ta ?
 
Việt thắc mắc :
 
- Tại sao họ không tìm ông ta nhỉ. Nếu bọn buôn lậu chuyển hàng đi đêm nay tất họ cũng sẽ định đoạt luôn về số mạng ông ta. Tớ chắc rằng Tư Muôn xuống quận hôm nay chính là để báo động cho đồng bọn biết.
 
Khôi nhai nát một cọng cỏ gà gật đầu nói :
 
- Tình cảnh cũng nguy cấp thật. Tụi mình không thể ngồi yên cho sự việc buông xuôi như thế được, vì vụ này không còn là một trò chơi mạo hiểm chỉ để làm thoả mãn óc tò mò của chúng ta, mà buộc chúng ta phải thi hành một nghĩa cử : tìm cách cứu thoát một mạng người. Bởi vậy, tớ đề nghị với cậu…
 
Hai mái đầu chụm lại gần nhau. Khôi phác hoạ một chương trình hành động và Việt lắng nghe, chăm chú bổ khuyết những sơ hở của bạn. Khôi nói :
 
- Bây giờ chúng ta cứ đặt giả thuyết rằng chính Tư Muôn đã bất thần tấn công viên đội thương chánh đêm qua, và đem dấu ông ta trong sào huyệt của hắn… Cậu đồng ý thế không ?
 
- Đồng ý !
 
- Vậy chúng mình phải lọt vào sào huyệt hắn đêm nay, trước khi bọn hắn tới.
 
- Bằng cách nào ? Với lại tớ còn ngại Tư Muôn có thể khám phá ra tụi mình đã vào lô cốt…
 
- Có thể. Nhưng làm sao hắn biết được là chúng mình đã vào ? Tụi mình có ký tên vào vách lô cốt đâu mà sợ ?
 
- Nhưng còn những con chó, chúng có thể đánh hơi…
 
- Từ đêm qua đến giờ, hơi hướng của hai đứa mình trong đó bay đi hết rồi. Bọn chó dù có thính mũi cũng không biết được.
 
Suy nghĩ giây lát, Khôi tiếp :
 
- Tối nay chúng mình không cần ra ngoài lô cốt làm gì, ngoài đó chỉ có toàn hàng lậu thôi. Trọng tâm của chúng mình là đi tìm gặp viên đội thương chánh xem ông ta có bị nhốt ở nhà Tư Muôn không.
 
- … Có lẽ ở dưới hầm … chứa khoai ?...
 
- Ừ ! Muốn vào hầm khoai nhà Tư Muôn – như cậu đã biết đó chỉ có hai cách : Bằng lối Thanh đã dẫn chúng ta xuống, hoặc bằng lối ở ngoài triền núi vào. Chúng ta phải tìm ra một hốc nào đó mở cửa vào con đường hầm. Điều khó là ở ngoài triền núi, hang hốc vô số, phải làm sao tìm cho trúng. Cậu không có ý kiến gì sao ?
 
Việt đáp :
 
- Không, nhưng tớ đang tính đây. Nghĩa là tớ đang ước lượng xem lối vào đường hầm đó ở mức độ nào của triền núi. Đáng lẽ chúng mình phải hỏi ngay Thanh xem lối vào ấy ở khoảng nào.
 
- Đời nào Thanh nói cho tụi mình biết. Cô ta sợ ông cha nuôi lắm…
 
- Vậy thì ta cứ tính xem từ nhà Tư Muôn ra tới triền núi vào khoảng bao xa và từ trên nhà hắn xuống hầm sâu độ bao nhiêu thước ?
 
- Xem nào, lúc tụi mình theo Thanh xuống lấy khoai, tớ có đếm nhẩm chừng 40 bậc. Cứ cho mỗi bậc cao độ 30 phân thì hầm phải ở dưới mặt đất khoảng 12 thước. Như vậy ta tìm lối vào ở ngoài triền núi thấp hơn nhà Tư Muôn độ 15 thước.
 
- Nghĩa là vào khoảng giữa triền núi ?
 
- Ừ, tớ ước lượng như vậy đó.
 
Việt lắc đầu :
 
- Không chắc lắm đâu… Nếu đường hầm đi dốc xuống và chia làm từng đợt, theo khoảng dài 200 thước thì lối vào phải ở ngay chân núi, ngay gần bãi trồng khoai, bắp của Tư Muôn. Tớ tưởng tụi mình tìm ngay từ chân núi và cứ theo chiều ngang tiến ngược dần lên. Như vậy mình không bỏ sót một khoảng nào. Cậu hiểu ý định của tớ chứ ?
 
Khôi gật đầu :
 
- Hiểu ! Chúng mình sửa soạn là vừa…
 
Hai anh em trở vào trong lều. Khôi sỏ đôi giày vải vào chân trong lúc Việt cắm cúi lắp cục “pin” mới vào đèn bấm. Lần này Việt cảm thấy yên tâm và hăng hái, vì ý kiến của anh đưa ra.
 
Khôi chậm chạp buộc cẩn thận dây giày. Anh nghiền ngẫm một ý nghĩ chợt hiện lên trong đầu : Chưa có gì sáng tỏ trong vụ này cả.
 
Ngoài trời, hoàng hôn đã nhuộm tím chân mây. Không gian chìm trong vắng lặng. Không một tiếng động nhỏ, kể cả tiếng gió rì rào trong rừng cây.
 
Khôi đứng lên khi ánh trăng vừa hiện, bảo bạn :
 
- Nào đi, thử cầu may xem !
 
*
 
Sau một hồi tìm kiếm khá lâu và vất vả, Khôi Việt tìm ra được cửa hầm dẫn vào nhà Tư Muôn. Cửa hầm là một hốc đá phủ đầy gai góc, nếu vô tình không ai có thể ngờ đó là một đường hầm được đục ngầm vào lòng núi. Khi tìm đến quãng đó, Việt vô ý trượt chân ngã vào bụi gai. Và trong khi Khôi tìm cách gỡ cho bạn đứng dậy, đã khám phá ra cửa vào kín đáo đó.
 
Đường hầm dốc thoai thoải, hai anh em hồi hộp chui vào, lần mò từng bước. Độ hơn trăm bước Việt ngửi thấy phảng phất có mùi thực phẩm. Anh đánh bạo ấn nút đèn bấm. Trước mặt anh hiện ra một khoảng lõm khá rộng chất đầy củi khô, và hai thùng lớn không rõ chứa gì bên trong… cạnh đó có một thang gỗ dựng lên tới sát trần. Việt đưa ngược ngọn đèn chiếu lên. Đầu cây thang có một ván đậy. Anh đoán trên đó còn một hầm nữa. Hầm trên có thể là chỗ hồi sáng Thanh đã dẫn hai anh em xuống lấy khoai và bắp. Còn cái hầm phía dưới này có lẽ Thanh không biết, hoặc có biết mà không dám nói.
 
Khôi khẽ rỉ vào tai bạn :
 
- Chúng mình đang ở dưới nhà Tư Muôn đấy. Cẩn thận nhé !
 
Việt tắt đèn, cố gắng đè nén hơi thở bỗng nhiên nổi mạnh. Cả hai đứng sát nhau nghe ngóng, và chợt giật thót người khi nghe có tiếng rên rỉ gần đâu đây. Định thần lại họ nghe rõ tiếng ấy nói :
 
- Nước… cho xin ngụm nước… khát quá !
 
Việt nắm chặt tay bạn run giọng nói :
 
- Có người ở đây !
 
Khôi rón rén đi về phía đống củi…
 
Tiếng rên im bặt…
 
Việt cầm đèn theo sát bạn. Khuất đống củi, một thân người nằm co quắp lưng tựa vào vách hầm.
 
Việt nuốt nước bọt trước khi cúi xem thân hình đó. Anh chiếu đèn soi mặt người lạ. Đó là một người đàn ông còn trẻ, thân hình cao lớn nên hầu như nằm choán gần một góc hầm. Dưới ánh đèn người đàn ông chấp chới đôi mắt như không chịu nổi.
 
Khôi nhận ra ngay người đó mặc quần áo kaki vàng. Anh lẩm bẩm :
 
- Viên đội thương chánh !
 
Việt quay đèn ra chỗ khác cho ánh sáng khỏi làm chói mắt ông ta.
 
- Cho tôi uống… khát lắm !
 
Người đội thương chánh nhắc lại. Khôi quì sát nạn nhân.
 
- Chúng tôi tiếc không đem nước theo, nhưng có thể giúp ông thoát khỏi nơi này.
 
Viên đội tỏ vẻ ngạc nhiên :
 
- Nhưng các cậu là ai thế ?
 
- Chúng tôi là hai hướng đạo sinh cắm trại ở gần đây…
 
- Trời !... Thế mà tôi tưởng các cậu là con lão già đã nhốt tôi ở đây… Chính hắn hạ tôi một gậy sau ót, làm tôi ngất đi. Nhưng giờ khá rồi… Tôi vờ rên rỉ như thế để các cậu để ý thôi… Bây giờ là mấy giờ rồi ?
 
- Hơn 10 giờ đêm…
 
- Thế ra tôi bị nhốt ở đây hơn một ngày rồi.
 
Vừa nói viên đội thương chánh vừa cố gắng đứng lên, nhưng lại chúi mình ngã xuống. Hai chân ông ta bị xiềng vào nhau và cột liền với một khoen sắt chôn ở vách hầm. Khôi cố gắng mở thử, nhưng viên đội nói :
 
- Không được đâu… Tôi đã mở thử rồi. Lão già này tinh quái lắm.
 
Khôi lo lắng :
 
- Làm thế nào bây giờ ?
 
- Đợi các bạn đồng đội của tôi đến giải cứu…
 
- Vâng, nhưng chúng tôi chưa thấy bóng họ đâu cả. Không hiểu tại sao họ lại chưa đến tìm ở vùng này ?
 
- Bởi vì, theo thường lệ, tôi được chỉ định đi tuần ở vùng trên. Tôi mới đổi về đây được chừng ít tháng nên chưa rõ hết thung thổ vùng này. Chiều qua tôi đi lạc xuống đây, với một con chó… Bỗng nghe có tiếng súng nổ… Con chó của tôi lôi tôi đi đến một khúc đường mòn thì nó xông vào một chiếc lô cốt bỏ không,và bị một con chó khác tấn công. Tôi chưa kịp rút súng ra đã bị đánh quỵ. Tỉnh dậy tôi thấy bị nhốt trong hầm tối này. Trong ngày có một lão già khệnh khạng, càu nhàu soi đèn đem xuống cho vài củ khoai luộc, với một ít cơm…
 
- Ông có thấy cô gái nào theo sau hắn không ?
 
- Không. Lão chỉ xuống có một mình, sặc sụa hơi rượu… Các bạn đồng đội của tôi, giờ này chắc đang tìm kiếm ở khu trên, nơi tôi có phận sự đi tuần. Điều cốt yếu là bây giờ phải làm sao liên lạc được với họ.
 
Việt gật đầu :
 
-Vâng tôi cũng nghĩ thế.
 
- Cũng may mà tôi gặp được các cậu.
 
Và chỉ vào Việt, viên đội thương chánh tiếp :
 
- Cậu có biết một đồn thương chánh nào gần đây nhất không ?
 
- Không, nhưng tôi sẽ tìm được…
 
- Nếu vậy, cậu đi ngay hộ cho. Cậu báo cho ông Trưởng đồn biết và dẫn ông ta lại đây !
 
Việt gật và quay sang Khôi dặn :
 
- Cậu ở lại đây nhé.
 
Khôi xiết chặt tay bạn. Chưa bao giờ đôi bạn thấy thương mến nhau bằng lúc này.
 
Việt đi rồi, Khôi quay lại nhìn viên đội thương chánh nằm nhăn nhó ở góc hầm. Anh hỏi :
 
- Ông làm sao thế ? Đau à ?
 
- Chỗ vết thương sau gáy tôi nhức quá, buốt lên tận óc. Nghĩ giận lão già bất lương kia quá, tôi chỉ muốn chửi vang lên cho hả.
 
Khôi vội can :
 
- Ấy chớ… Ông mà làm họ xuống đây thì nguy cả. Ông cần tôi giúp ông điều gì không ?
 
- Không !
 
- Tôi trở về lều lấy thuốc đến băng bó vết thương cho ông nhé ?
 
- Chắc ở đây một mình với tôi cậu sợ chứ gì ?
 
- Không phải thế, nhưng tôi có thuốc “mercurochrome” và “vaseline”… Tôi sẽ rịt vết thương cho ông đỡ đau…
 
- Hai thứ thuốc đó chưa chắc có hiệu nghiệm gì, nhưng nếu tiện thì cậu mang cho ít nước uống. Tôi khát khô cả cổ rồi.
 
- Ông cứ yên trí, tôi sẽ trở lại ngay.
 
*
 
Việt rất hãnh diện về trọng trách mà viên đội thương chánh vừa giao cho. Chuyến này anh giữ vai quan trọng mà !
 
Mò mẫm trong đường hầm đưa ra ngoài triền núi, Việt đã thấy trước cuộc vây bắt của nhân viên công lực tóm cổ trọn ổ buôn lậu…
 
Để đánh lừa mệt nhọc anh tưởng tượng ra những lời khen ngợi của các nhân viên thương chánh tặng hai anh em. Và nét mặt hân hoan của ba má khi đọc tin trên nhật báo với chi tiết : “Khôi Việt đã giải cứu được viên đội thương chánh, nạn nhân của bọn buôn lậu, và nhờ đó cơ quan hữu trách còn tịch thu được một số hàng đáng kể” !
 
Rồi bọn Bạch Liên hẳn phải “lác mắt” về cuộc mạo hiểm này của anh ! Nhất định các tờ báo Thiếu Nhi sẽ tranh nhau chụp hình hai anh em và phỏng vấn lu bù…
 
Việt vừa sống trong giấc mộng vinh quang đó vừa rảo bước. Anh đã ra khỏi triền núi. Bầu trời le lói ánh sao, và mảnh trăng lưỡi liềm lơ lửng trên không nhuộm vàng núi đồi một màu lung linh huyền ảo. Việt hít một hơi dài. Không khí mát lạnh của đêm khuya làm anh khoan khoái. Nhìn xuống chân núi anh thầm nghĩ :
 
Đồn thương chánh chắc ở dưới lòng thung lũng kia. Mình hãy trở về lều rồi định hướng đi tắt cho chóng.
 
Nghĩ thế, Việt cắm cổ chạy miết, anh nhảy từng bước dài… Bỗng Việt trượt chân, ngã lộn người đi. Trong vòng hai phút, Việt nghe tiếng đất sỏi rơi ào ào quanh mình và người anh lăn nhào xuống dốc.
 
Rồi tất cả ý nghĩ của Việt mờ đi. Anh rơi vào khoảng trống, nằm ngất lịm dưới chân núi.
 
*
 
Không biết bao lâu sau Việt mới tỉnh. Nhưng tỉnh lại, Việt nhận ra mình đang nằm trên một vũng đất ẩm ướt, sặc sụa mùi cỏ, và mùi lá mục. Quanh Việt không một tiếng động, trừ hơi gió thổi sào sạc đám cỏ lau. Anh thử sờ nắn khắp mình, sờ thử xuống đất nhớp nháp những bùn.
 
Ái ! Cái chân… Việt muốn nhích chân trái đi mà không được. Anh thầm bảo :
 
- Chết rồi, không biết chân mình làm sao đây. Đen đủi quá !
 
Chờ đợi một lát, Việt thử cố gắng đứng dậy. Nhưng chỗ bắp vế trái buốt nhói làm anh lại phải nằm vật xuống. Anh đưa tay sờ lại vào chỗ đau không hiểu chỗ đó dính bết máu hay bùn…
 
Và Việt, người anh hùng của câu truyện “Bên đường Biên giới” nhân vật quan trọng được các báo chụp hình phỏng vấn, bỗng khóc lên rưng rức, và cảm thấy tuyệt vọng chua cay…
 
Bỗng nhiên Việt cố nén cơn thổn thức. Anh vừa nghe có tiếng động đâu đây. Có kẻ nào đang tới… Anh với tay tìm một hòn đá để phòng nếu phải tự vệ. Anh không chắc sẽ được ai cứu, mà chỉ lo bọn buôn lậu có thể đuổi theo.
 
Việt thấy lạnh sống lưng vì sợ. Không tự chủ được nữa, Việt gào lên và nghẹn ngào như tất cả mọi người lâm cơn thất vọng. Anh gọi :
 
- Má ơi ! Má…

______________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG VII, VIII