Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

CHƯƠNG 5_NGOÀI CỬA SỔ


5


Sáng chủ nhật, cũng là ngày thứ năm Túy Đoan nằm trên giường bệnh, Hôm nay là ngày bác sĩ gỡ băng nơi đầu gối trái cho cô bé cử động đôi chút.

Đoan choàng dậy khi mặt trời đã lên khá cao, chiếu những tia nắng mai qua cửa sổ làm ửng hồng tấm rideau xanh hoa tím. Cô bé với tay kéo tấm rideau sang một bên. Nắng ùa vào khiến cô bé phải nhắm nghiền mắt lại một lúc rồi mới quen dần. Cô bé với tay nhấn nút chuông điện ở đầu giường để gọi dì Bảy. Trí óc cô bé lúc này thật thanh thản, nhẹ nhàng, chừng như giấc mơ êm đềm tối qua vẫn còn vương vấn đâu đây…

Dì Bảy bước vào. Dì bưng theo một chậu nước rửa mặt, tìm tờ giấy báo lót trên nền nhà, vắt khăn mặt, rồi trao cho Đoan. Dì hỏi:

- Sao? Hôm nay khỏe chứ Đoan?

Đoan đón lấy cái khăn mặt, vừa lau mặt vừa trả lời:

- Cũng đỡ đỡ…

Dì Bảy vừa gỡ màn cho cô bé, vừa nói:

- Hôm nay bác sĩ gỡ băng cho Đoan phải không? Mừng nhé! Thế là hết than “cái chân thẳng băng như khúc gỗ” rồi nhé.

Đoan cười không đáp. Cô bé lo đánh răng trong lúc dì Bảy gấp chăn, sửa lại các mép nhầu lệch của tấm drap. Đánh răng xong, Đoan ngồi im lặng, hướng mắt về phía bên kia cửa sổ. Thấy anh Lý đang ngồi đọc sách, cô bé mới nhớ đến việc làm của mình tối hôm qua. Đoan hỏi:

- Dì Bảy để cuốn từ điển với cuốn truyện của con đâu rồi?

Dì Bảy cười, kể cho cô bé nghe:

- Đoan hư lắm đó nghe. Lấy sách ra coi rồi ngủ quên luôn làm dì Bảy phải cất sách, bỏ màn cho đó…Dì Bảy bỏ cái cuốn sách dày dày vào trong tủ sách rồi…

- Còn cuốn truyện chú gấu trắng?

- Cuốn truyện nào?

- Cuốn truyện nhỏ có vẽ chú gấu trắng ngoài bìa đó…

Dì Bảy nhớ ra:

- À, dì Bảy nhớ rồi… có phải những cuốn này không?

Dì đi lấy những cuốn truyện cho Đoan. Đoan đón lấy, tìm cuốn chú gấu trắng trong ấy. Nhưng… Cô bé bỗng nói như mếu:

- Mất cuốn truyện chú gấu trắng của con rồi…

Dì Bảy hoảng hốt:

- Đoan để dì Bảy tìm đã nào… Chưa gì mà đã muốn khóc rồi…

Nhưng dì Bảy tìm một lúc cũng chẳng thấy đâu. Dì nói:

- Tối hôm qua dì nhớ dì chỉ thấy có cuốn tự điển trên giường Đoan và những cuốn truyện này… dì đem cất tất cả…

- Con đang dịch chú gấu trắng mà…

- Dì lại không để ý mới chết chứ…

- Từ sáng tới giờ dì đã quét nhà chưa?

Dì Bảy kêu lên mừng rỡ:

- A! Phải rồi. Đoan chờ dì một chút nhé… Dì chưa quét nhà nhưng có đi đổ rác… không chừng cuốn truyện của Đoan rơi vào giỏ rác cũng nên…

Nói rồi, dì Bảy vội vàng chạy đi tìm cuốn sách cho Đoan. Còn lại, Đoan thừ người ngồi đợi. Những hình ảnh tối qua trở lại trong trí cô bé. Phải rồi, Đoan đã dịch được mấy câu đầu. Đoan đã tra chữ préferer là ưa, thích, chữ au contraire là trái lại… Rồi tới câu gì mà Ils vivent…

Dì Bảy trở lại với nét mặt đầy thất vọng:

- Lạ quá Đoan à… ngoài thùng rác cũng không có cuốn sách nào cả…

Thế là Đoan rươm rướm nước mắt, chực khóc. Dì Bảy dỗ dành:

- Đoan à, Đoan nghe dì Bảy nói đây này… Dì Bảy hứa chắc với Đoan là có bao nhiêu sách trên giường Đoan, dì Bảy đều cất vào tủ sách… Nhưng cuốn sách chú gấu trắng của Đoan bị mất… dì Bảy vẫn xin lỗi Đoan như thường… để lúc nào đi phố dì Bảy mua đền cho Đoan cuốn khác y hệt vậy, Đoan chịu không?

Đoan thấy dì Bảy xuống nước năn nỉ, cô bé muốn nhõng nhẽo thêm nữa. Cô bé hỏi:

- Dì Bảy nói dì Bảy mua đền cho con cuốn khác hả? Vậy chứ dì Bảy có biết cuốn đó tựa là gì không?

- Thì... Đoan có nói rồi đó... Cuón truyện Chú gấu trắng...

- "Chú gấu trắng" là con dịch ra như vậy, chứ cái tựa của nó đâu phải như vậy...

- Chứ thế nào?

- Glouk, l' ourson blanc.

Dì Bảy nhắc lại:

- ... Lúc luộc xong lăn...

Đoan phì cười:

- Vậy mà dì Bảy đòi đi mua đền cho con... Dì Bảy nói tiếng Pháp như vậy thì ai hiểu nổi mà bán cho dì Bảy.

Thấy cô bé vui, dì Bảy mừng lắm. Dì nói:

- Ừ, thì tại dì không đi học thì làm sao dì biết nói tiếng Pháp như Đoan được... Mà này, Đoan hết giận dì Bảy rồi phải không?

- ... (Cô bé phụng phịu)

- Để dì Bảy đi lấy đồ điểm tâm cho Đoan nhé...

- Con không ăn bánh mì với sữa đâu...

- Hôm nay Đoan có muốn ăn cũng không được... Hôm nay có món đặc biệt lắm.

- Món gì vậy dì Bảy?

Dì Bảy đặt ngón trỏ lên ngang miệng, nói khẽ:

- Bí mật, Đoan đợi dì Bảy một chút nghe...

Đoan cười, cô bé tưởng tượng đến món ăn thật lạ và ngon.

Thế nhưng khi dì Bảy xuất hiện nơi cửa ra vào, cô bé xị mặt thất vọng ngay. Vì món điểm tâm mà dì Bảy bảo là đặc biệt lại chẳng thấy đặc biệt tí nào. Đó là một đĩa cơm tấm bì mà xem chừng còn khô khan và khó nuốt hơn cả bánh mì sữa nữa.

Thấy nét mặt của Đoan, dì Bảy đã đoán được hết, dì hỏi:

- Sao? Đoan không thích món cơm tấm này sao?

Đoan gật đầu. Cô bé nhớ tới những đĩa cơm tấm do má cô bé làm cho vài lần trước kia. Chao ơi là chán! Nước mắm mằn mặn, bì mỡ lèo nhèo, cơm khô khan, rời rạc...

Đoan hỏi:

- Hôm nay má con ở nhà phải không dì Bảy?

- Ờ... má ở nhà... cả ba nữa... Mà sao Đoan biết vậy? Dì Bảy đâu đã nói với Đoan điều đó.

- Thì đĩa cơm tấm này đó thôi. Má không ở nhà thì ai làm cơm tấm? Không lẽ là dì Bảy?

Dì Bảy hiểu ra. Thì ra cô bé đã hiểu lầm. Dì nói:

- Đoan nghĩ sai rồi nhé! Má có ở nhà thật nhưng không phải má làm cơm tấm đâu...

- Vậy chứ ai?

- Đoan đoán thử xem?

- Dì Bảy phải không?

- Dì Bảy làm gì biết làm cơm tấm.

- Không lẽ là... chị Hiếu?

- Thì chị ấy chứ còn ai nữa. Đoan biết không, ở dưới tỉnh, họ có một quán cơm tấm bán mỗi sáng đó... Nghe họ quảng cáo thì quán cơm đắt khách lắm...

- Tại sao hôm nay hai chị ấy lại làm món điểm tâm cho gia đình mình?

- Họ đãi gia đình mình đó mà.

- Dì Bảy có được đãi không?

- Có chứ.

- Ngon không?

- Khỏi chê! Đoan ăn thử mà xem.

Đoan nhìn đĩa cơm tấm và chén nước mắm trên khay. Ờ, có lẽ ngon thật. Nước mắm coi bộ nhạt màu, chắc không đến nỗi mặn rồi. Lại thêm ít cà rốt nữa chứ... Chà, mấy hạt ớt kia biết có cay lắm không? Bì nữa... thứ bì thịt chứ không phải bì mỡ như mọi khi... Những hạt cơm không được trắng lắm, hơi ngà ngà... Nhưng không hề gì...

Dì Bảy hỏi Đoan:

- Đoan ăn nhé?

Cô bé gật đầu khẽ rồi lặng nhìn dì Bảy lấy muỗng chan nước mắm vào đĩa cơm. Xong xuôi, dì còn tự tay đút cho Đoan một muỗng cơm đầy rồi mới trao lại cho cô bé. Một chút vị mặn, một chút vị ngọt, thoảng qua vị cay, mùi bì, mùi cơm thơm, bùi, ngậy khiến cô bé vửa nhai vừa mỉm cười.

Dì Bảy cười theo:

- Ngon không?

Đoan gật đầu rồi xúc thêm một muỗng cơm nữa. Dì Bảy lo dọn dẹp trong phòng, vừa kể cho Đoan nghe:

- Đoan biết không, dì bảy ăn rồi thấy ngon quá, dì bảy bèn năn nỉ chị em chị Hiếu dạy dì Bảy làm cơm tấm đó. Họ bằng lòng rồi. Mà Đoan biết dì Bảy học cách làm của họ để làm gì không? Để dì Bảy làm cho Đoan ăn đó...

Đoan vừa nhai vừa cười mỉm. Dì Bảy thì lúc nào cũng chiều Đoan, cũng vì Đoan. Cô bé chan thêm một muỗng nước mắm nữa, mũi hít hà mùi cơm thơm ngon. Đĩa cơm vơi dần rồi cuối cùng… sạch trơn! Đoan đặt đĩa xuống khay, giọng tiếc rẻ:

- Mau hết quá à!

- Chưa đã thèm phải không?

Đoan cười, hơi cúi đầu vì thẹn. Dì Bảy tiếp:

- Nhưng cái gì ăn thiếu một chút mới ngon… Để chừng nào biết làm rồi, dì Bảy sẽ dành cho Đoan phần nhiều nhất… mà thôi, để dì Bảy lấy nước cho Đoan súc miệng nhé.

Trong lúc dì Bảy rót nước, Đoan ngồi im lặng mà nghe thèm thèm nơi dư vị của đĩa cơm tấm còn sót lại trong miệng. Tự nhiên cô bé đưa mắt nhìn qua cửa sổ, về phía căn nhà gỗ. Anh Lý vẫn còn đọc sách, cạnh đó, chị em con Én chụm đầu chơi đồ hàng. Có lẽ ông Tư nằm nghỉ trong nhà và chị Hiếu, chị Hiền đã đi chợ. Chắc sáng nay chị em con Én cũng được ăn cơm tấm? Mà có lẽ ở dưới tỉnh, chắc ngày nào chúng nó cũng được ăn. Dì Bảy có nói chị Hiếu có một quán cơm ở dưới đó mà. Trời ơi! Chị em con Én coi vậy mà sướng ghê!

Dì Bảy lấy nước cho Đoan súc miệng vừa xong thì ba má Đoan và bác sĩ đến. Bác sĩ tươi cười hỏi cô bé:

- Thế nào? Đoan đợi bác sĩ lắm phải không?

Đoan đáp:

- Dạ.

- Hôm nay bác sĩ mở băng nơi đầu gối cho Đoan nhé. Thế là hết trách bác sĩ rồi phải không?

Đoan cười không đáp. Bác sĩ tiến tới bên cô bé, thong thả mở băng đầu gối chân trái của cô bé. Cô bé nhìn chăm chăm vào đôi tay bác sĩ, đợi đúng lúc cuốn băng được tháo rời ra, cô bé khẽ co chân lại rồi nhẹ nhàng duỗi thẳng ra. Cử động mà mấy hôm rồi cô bé ao ước.

Đoan ngước lên. Bác sĩ, ba, má cô bé, dì Bảy và đang nhìn cô bé và cười. Bác sĩ căn dặn:

- Từ giờ trở đi, Đoan được tự do cử động chân trái. Nhưng bác sĩ vẫn phải dặn Đoan điều này, là có cử động thì cũng cử động nhẹ nhàng thôi, chứ không thì bị đau nơi ống chân đấy… cố chịu khó ít lâu nữa rồi bác sĩ tháo băng bột ra cho. Bấy giờ thì tha hồ chạy nhẩy…

Đoan hỏi:

- Con còn phải uống thuốc nữa không bác sĩ?

- Còn chứ.

- Thuốc đắng quá…

- Đắng thì Đoan cũng phải uống cho chóng khỏi chứ… Bộ Đoan không muốn được chạy nhẩy như trước kia à?

- Con muốn chứ…

- Muốn thì phải uống thuốc… Nghe không!

Bác sĩ khám qua cho cô bé rồi dặn thuốc uống. Xong xuôi, ông hôn lên trán cô bé từ giã.

Ba Đoan theo tiễn chân bác sĩ. Dì Bảy cũng đi làm công việc của mình. Đoan nhích chân, buông thõng bên thành giường để ngồi sát bên má. Cô bé hỏi:

- Hôm nay ba má ở nhà để đón bác sĩ phải không má?

- Ừ… Với lại để thưởng thức món cơm tấm của chị em cô Hiếu đãi nữa… Sao, con thấy sao? Cơm tấm ngon chứ?

- Ngon lắm.

- Để lúc nào má nhờ chị em cô Hiếu làm cho con ăn nữa nghe.

- Dì Bảy dì ấy xin học nghề của chị Hiếu rồi đó má…

- Ờ, rồi chừng đó dì Bảy làm cho con ăn, tha hồ nhé.

- Má à… hay là… má cũng học làm cơm tấm luôn đi… được không má?

Má Đoan hơi khó chịu vì câu nói của cô bé. Bà bảo con:

- Nói bậy đi nào…

Đoan sợ má giận, cô bé phân bua:

- Con xin lỗi má… tại con muốn được chính má làm cho ăn…

Má Đoan vui vẻ trở lại:

- Thì má vẫn làm cho con ăn đó thôi… có điều, lần nào con cũng chê hết… Vậy thì thôi nhé, đợi dì Bảy học được cách làm rồi, dì Bảy làm cho con ăn nhé…

… chuyện gì cũng dì Bảy. Đoan nghĩ thế. Và cô bé thấy buồn quá. Sao không là má?

Má ơi má có biết là con nghĩ về má rất nhiều kể từ chuyến đi chơi biển về không? Con biết là ba má thương con nhiều lắm. Ba má lo cho con đầy đủ tất cả. Nhưng ba má ơi! Bây giờ con mới hiểu. Rằng ngoài cái vỏ vật chất con còn cần tình thương của ba má nữa. Con cần sự trìu mến, thương yêu của ba má. Con thèm những cử chỉ âu yếm, những lời thăm hỏi ngọt ngào. Má ơi, có lúc nào má nghĩ đến con và tự xét. Có khi nào má ngồi bên con để trò chuyện thật lâu không? Có khi nào má hỏi con về việc học hành không? Hôm nào được điểm cao con muốn khoe má mà má dửng dưng. Hôm nào bị điểm xấu, con muốn tìm an ủi nơi ba mà ba lạnh lùng. Toàn là dì Bảy. Dì Bảy không một chút liên hệ máu huyết với con mà xem con như ruột thịt, như tình thân. Con ao ước những điều thật nhỏ mà chưa bao giờ niềm mơ ước đó thành sự thật. Đến chừng nào má mới góp ý với con về bộ jupe con sẽ mặc, ba mới bàn về cái nơ con gài, chọn đôi giày cho con đi…?

Vừa rồi con đã nói một câu làm má phật ý. Nhưng nếu má chịu để tâm một chút, má sẽ thấy rằng sở dĩ con thốt lên câu nói hơi hỗn đó chỉ vì con muốn được hưởng sự thương yêu của má. Đĩa cơm tấm hay bất cứ một món gì khác đến với con từ chị Hiếu, chị Hiền, từ dì Bảy hay từ ba, từ má thì cũng thế thôi. Nhưng nếu được từ ba má thì vẫn hơn chứ, vẫn làm con sung sướng…

Má Đoan :

- Kìa, làm gì mà con thừ người ra vậy?

Đoan giật mình, cô bé ấp ủng:

- Có gì đâu má…

- Má tưởng con buồn vì không gì để giải trí chứ… À này, hôm qua má đi ngang qua một tiệm nọ thấy có bán mấy món đồ chơi lạ lắm, con có thích thì chút nữa má mua cho.

- Thôi má à… Mất công ba má quá…

- Mất công gì… đằng nào ba má cũng đi ngang đó mà…

- Bộ ba má không ở nhà cả ngày sao? Hôm nay chủ nhật mà?

- Ừ thì chủ nhật… Nhưng ba má có hẹn với một người bạn trưa nay… Họ mời ăn tiệc đó mà…

- Chủ nhật mà ba má cũng không ở nhà với con nữa…

- Ờ… thì đã có dì Bảy rồi…

Vâng, thì đã có dì Bảy rồi… Nhưng con cần ba má… ba má có biết không?

______________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG 6